Mặt trời vẫn mọc như thường lệ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, từ Đại hội âm nhạc Sơn Hải khai mạc vào đầu xuân, cho đến tận khi mùa xuân sắp sửa đi qua, thế giới xung quanh cũng không ngừng biến đổi.
Tháng Năm, chế độ phúc lợi nhà ở đã được thực thi suốt hai mươi năm tại Trung Quốc cuối cùng cũng đón nhận một cuộc cải cách. Chế độ phân nhà phúc lợi (chế độ phân nhà ở do nhà nước hoặc đơn vị công tác cấp cho cán bộ công nhân viên chức) bị hủy bỏ, chuyển đổi sang tiền tệ hóa phân phối nhà ở và thương mại hóa nguồn cung nhà ở.
Thời đại của nhà ở thương mại đã chính thức bắt đầu.
Những ưu và nhược điểm của chế độ phân nhà phúc lợi trước đây đều đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử và lùi vào dĩ vãng.
Khối tài sản khổng lồ tích tụ trong các đô thị như được đánh thức sau một giấc ngủ dài, rất nhiều chính quyền địa phương bỗng chốc "phất lên sau một đêm", bắt đầu một quá trình đô thị hóa với tốc độ chưa từng có trong lịch sử phát triển đô thị thế giới.
Quá trình này cũng kéo theo những thay đổi dữ dội về môi trường. Những tòa nhà thương mại, những tòa tháp chọc trời san sát thi nhau mọc lên, nhưng con người cũng mất đi mái ấm mà họ đã gắn bó suốt mấy mươi năm. Vô số người đổ xô vào các thành phố lớn để lập nghiệp, kiến tạo của cải, nhưng cũng phải trả giá bằng tình thân phai nhạt, tình bạn rạn nứt, tình yêu tan vỡ. Có bao nhiêu người được toại nguyện, và lại có bao nhiêu người phải thu dọn hành lý, âm thầm rời đi.
Đời người là thế, được và mất dường như luôn song hành.
…
Vào thời đại này, thái độ của mọi người đối với nhà cửa vẫn chỉ là "có chỗ ở là được", hơn nữa với chế độ nhà phúc lợi trước đó, phần lớn mọi người đều không thiếu nhà. Còn nói đến chuyện đầu tư, lúc này vẫn chưa có các sản phẩm tài chính cho vay mua nhà hoàn chỉnh, muốn mua nhà phải trả toàn bộ một lần. Lật giở mấy tờ báo, ngày nào cũng thấy đưa tin giá nhà đã đạt đỉnh, sớm muộn gì cũng vỡ bong bóng. Vì vậy, một căn nhà trên đường vành đai hai của Kinh Thành lúc này, giá trung bình cũng chỉ khoảng hai nghìn tệ một mét vuông. Thực ra, giá nhà trên cả nước lúc này gần như tương tự, không có chênh lệch quá lớn. Chuyện mà sau này người ta hay nói, một công ty niêm yết trên sàn chứng khoán chỉ cần bán hai căn nhà thuộc khu vực có trường điểm là có thể xoay chuyển lỗ thành lãi, thoát nguy cơ bị hủy niêm yết, nếu đặt ở thời điểm hiện tại thì chẳng khác nào chuyện nghìn lẻ một đêm, khó mà tưởng tượng nổi.
Trình Nhiên cũng từng nghĩ đến việc có nên bỏ một khoản tiền ra mua lấy nửa con phố hay không. Chuyện này có thể làm được, nhưng chỉ có thể xem như một khoản đầu tư dài hạn. Hơn nữa, sự bùng nổ của bất động sản cũng là một quá trình tăng trưởng từ từ đến nhanh trong vòng mười năm tới. Trừ khi số tiền hiện có không biết dùng vào việc gì, nếu không thì tiền bạc, thứ vũ khí để mở rộng bờ cõi này, ở giai đoạn hiện tại vẫn có thể làm được rất nhiều việc.
Việc kinh doanh board game vẫn tiếp tục. Sau Tết, Tam Quốc Sát thắng thế như chẻ tre. Trò chơi ban đầu chỉ thịnh hành ở khu đại học phía Bắc thành phố Dung Thành, sau đó dần dần lan rộng ra các khu vực lân cận, qua vài kỳ quảng bá của tờ Computer News và việc chiêu mộ đại lý toàn quốc, đã bắt đầu đổ bộ vào nhiều thành phố lớn trên cả nước với đà tiến vũ bão.
Những đốm lửa nhỏ được thắp lên ở khắp các thành phố: Kinh Thành, Trung Hải, Dương Thành, Bằng Thành… Phải công nhận rằng, ở những thành phố lớn này không thiếu những người có khứu giác kinh doanh nhạy bén. Rất nhiều người đã trực tiếp tìm đến tận nơi, bày tỏ mong muốn trở thành nhà phân phối độc quyền. Trong số đó, có người thậm chí còn làm trong ngành xuất bản và phát hành. Những cuộc thảo luận sôi nổi xoay quanh bài giới thiệu board game trên Computer News đã giúp họ ngay lập tức nhìn thấy cơ hội kiếm tiền.
Cơ hội kinh doanh ở khắp mọi nơi, khác biệt nằm ở chỗ, ai có tầm nhìn độc đáo hơn, sắc sảo hơn, có thể xuyên qua những nhiễu loạn của thế gian để nhìn xa trông rộng hơn.
Trình Tề đã thành lập một studio ở Dung Thành, chuyên phụ trách kết nối với các kênh phân phối. Trong khoảng thời gian này, đã có hơn ba mươi thành phố thiết lập được kênh phân phối độc quyền.
Những bộ board game sản xuất từ thành phố Sơn Hải, thông qua từng chuyến xe vận chuyển, được phân phát đến các nhà phân phối trên toàn quốc.
"Tháng trước có mấy người từ Nam Thành đến muốn tranh làm đại lý, biếu anh rượu, biếu anh thuốc lá… Anh từ chối hết. Hồi trước ở đơn vị của bác cả anh có cái trò này, anh đã thấy có vấn đề rồi. Nếu ở những khâu quan trọng mà để xảy ra chuyện ăn hối lộ, nhũng nhiễu, hay nói nhẹ hơn là bị mua chuộc để trà trộn hàng giả, thì công ty này không thể làm lớn và cũng không thể tồn tại lâu dài được. Lúc đó anh từ chối thẳng mấy người đó luôn. Có người thấy anh làm hơi quá, cho rằng công ty đang trong giai đoạn phát triển, có người giúp mình chạy việc thì cứ dùng. Nhưng đối với anh, ít nhất phải cho những người trong studio thấy được thái độ của anh. Đã khởi nghiệp thì phải có quy tắc."
Trong điện thoại, Trình Tề đem những chuyện chi tiết trong công việc ra thảo luận với Trình Nhiên.
"Những chuyện này, anh tự quyết định là được rồi."
"Nói là anh quyết định, nhưng những lúc mấu chốt toàn phải nghe theo ý kiến của em. Hồi trước cô út nói, trong bốn anh em nhà mình, em là đứa thông minh nhất, từ nhỏ đã thích đọc sách, có thể ở lì trong hiệu sách cả buổi chiều, anh còn không phục lắm. Giờ xem ra đúng thật, em xem, thành tích học tập của em tốt như vậy, lại còn biết vẽ, đưa ra ý tưởng cũng rành mạch rõ ràng. Board game có thể phát triển thuận buồm xuôi gió như vậy, công sức của em ở phía sau mới là mấu chốt… Anh không cam tâm chút nào..."
"Hửm?"
"Dù gì anh cũng là anh cả, anh phải làm tốt hơn em mới được."
Trình Nhiên ngẩn người, rồi mỉm cười. Trong ấn tượng của cậu, người anh cả này vẫn luôn rất kiêu ngạo, thích nhất là tụ tập mấy anh em lại để thể hiện vai trò "đại ca". Kết quả là bây giờ dường như mọi hào quang đều bị Trình Nhiên chiếm hết, trong lòng Trình Tề chắc chắn có chút không cam tâm.
"Vậy thì anh phải cố gắng lên rồi." Trình Nhiên đáp.
Trong điện thoại truyền đến một tràng cười mắng, "Cái thằng nhóc này…"
Trình Tề đẹp trai, cao ráo, chơi thể thao giỏi, từ nhỏ đã rất được yêu mến, nên tính tình có phần kiêu ngạo. Nếu không thì năm đó cũng chẳng đến nỗi vì một cú sốc tình cảm mà suy sụp. Trình Nhiên cảm thấy với tính cách này của anh cả, khích lệ một chút biết đâu lại có thể bộc phát ra tiềm năng không ngờ tới.
"Các kênh phân phối cứ từ từ lựa chọn. Em biết là hàng nhái đã xuất hiện rồi, không sao cả, tiền bạc trên đời này không thể kiếm hết được, chỉ cần chúng ta giữ được vị thế người hớt váng sữa là được. Diễn đàn vẫn phải xây dựng trước. Anh nói hội trưởng hội thiết kế máy tính của trường Đại học Khoa học Kỹ thuật Điện tử (gọi tắt là Điện Tử Khoa Đại) đã gia nhập, lúc nào rảnh em sẽ gặp anh ấy. Giờ cứ xây dựng diễn đàn board game trước đã. Ngành này còn mới, việc xây dựng chuỗi cung ứng từ đầu đến cuối đều phải tự thân vận động, mỗi bước đều phải làm thật vững chắc."
Trình Tề ở đầu dây bên kia có lẽ đang ôm trán, "Em xem, em lại bắt đầu lên kế hoạch một cách vô thức rồi đấy, rốt cuộc ai mới là anh cả đây… Hầy, nhưng mà tay anh vẫn đang cầm bút ghi lại từng mục một đây này…"
Trình Tề bên kia mở studio, còn nhắc đến việc đã mời được một đàn anh năm ba của trường Điện Tử Khoa Đại có trình độ cao về xây dựng website và diễn đàn, tên là Nhậm Kỳ. Người này từng gửi bài cho Computer News, phụ trách một chuyên mục tên là "Bí kíp công thủ trên Internet".
Mặc dù cái tên chuyên mục này nghe có chút "trẻ trâu", nhưng phải biết rằng vào thời đại này, Internet ở Trung Quốc chỉ vừa mới khởi bước, nhiều lĩnh vực chuyên sâu còn chưa hình thành. Một vài kỹ thuật đối phó với hacker trên mạng cũng đã đủ để được đặt cho một cái tên vừa ngô nghê vừa nhiệt huyết như "Bí kíp công thủ trên Internet" rồi.
Board game, một loại trò chơi đấu trí có bối cảnh truyện và tuân theo những quy tắc nhất định, vốn dĩ đã có sức hút với dân IT và giới geek (người đam mê công nghệ). Hơn nữa, thế giới quan của luật DND (Dungeons & Dragons - một loại board game nhập vai) gần như thống trị các game RPG (game nhập vai) ở châu Âu và Mỹ. Thực tế, rất nhiều game kinh điển sau này đều có nguyên mẫu là các board game ngoài đời thực.
Trình Tề kinh doanh board game, lại có mối quan hệ với Computer News, nên việc thu hút được một vài cao thủ máy tính trong cùng khu đại học gia nhập cũng không có gì là lạ.
"Diễn đàn trực tuyến có thể thúc đẩy sự phát triển của board game, giúp nhiều người tìm được một môi trường chung để giao lưu, đồng thời còn có thể thu thập nhu cầu của họ để chúng ta điều chỉnh thêm… Có thể dùng tên studio Liên Chúng của chúng ta để đặt tên cho diễn đàn mà..."
"Về kênh phân phối, chúng ta có thể đi theo mô hình các siêu thị lớn, trung tâm thương mại ở địa phương, nhưng đó là bước tiếp theo. Bây giờ cứ xây dựng một nhóm các nhà phân phối trước, trói họ lên chung một con thuyền với chúng ta, rồi mới có thể mở rộng xuống dưới."
Kể từ khi Computer News quảng bá và Trình Tề tuyển đại lý, tháng tư, Tam Quốc Sát đã phát hành tổng cộng mười nghìn bộ trên toàn quốc. Tháng năm, con số này đạt hai mươi ba nghìn bộ.
Trừ đi chi phí nhà in, vận chuyển, hoa hồng cho đại lý và chi phí của studio Trình Tề, lợi nhuận ròng là: sáu trăm nghìn nhân dân tệ.
Vào tháng ba, lúc diễn ra đại hội âm nhạc, Trình Nhiên còn đang nghĩ cách mua một sân khấu cho Tần Tây Trân, lúc đó số tiền cậu có thể dùng chưa đến một trăm nghìn.
Bước sang tháng năm, trong tay cậu đã có sáu, bảy trăm nghìn rồi.
Chỉ không biết cô giáo Tần Tây Trân mê tiền chết đi được kia mà thấy con số này thì sẽ có biểu cảm gì. Nhưng cô ấy cũng đâu có rảnh rỗi, sự nghiệp đã bước những bước đầu tiên, sau này chỉ có đi lên thôi.
Đôi khi Trình Nhiên cũng nghĩ một cách tinh quái, không biết hai người so kè với nhau, thì ai kiếm được nhiều tiền hơn nhỉ.
Lời tác giả: Mở đầu một chương mới, cân nhắc rất nhiều thứ. Đến giai đoạn này, ít nhiều sẽ có chút nút thắt, cách sắp đặt cho tương lai, phương hướng phát triển, sẽ có chút mông lung, đó cũng là lý do hai ngày nay ngồi trước máy tính đau đầu mà không gõ ra được chữ nào… Tôi sẽ cố gắng đột phá.
