Chương 04
Tôi đang cặm cụi viết quyển trục ma pháp dưới ánh nến thì đôi mắt bắt đầu cay xè và ầng ậc nước.
Tôi từng nghe loáng thoáng rằng có một vật dụng phát sáng được gọi là "đèn ma pháp" sử dụng Quang ma pháp.
Có vẻ nó sẽ cực kỳ tiện lợi cho những đêm tôi phải làm việc khuya như thế này.
Cân nhắc ý tưởng đó, tôi định bụng sẽ hỏi cô Fuyu về công thức thần chú và có thể thử chế tạo nếu nó có vẻ đủ đơn giản.
Hiện tại chắc đã quá giờ thứ năm của Đất (khoảng 22 giờ).
Ngay khi tôi chuẩn bị đi ngủ, tôi nghe thấy tiếng gõ vào cửa chớp.
"Barton, mở cửa ra! Ta chết cóng mất thôi!"
Tôi mở cửa sổ, và Kimberly lao vào phòng cùng với cơn gió đêm lạnh buốt.
"Lạnh quá, lạnh quá! Ban cho ta chút Hỏa ma pháp đi!"
"Dùng cho việc đó được sao? Lại đây, vào trong tay tôi này", tôi nói.
Tôi khum tay bao lấy cơ thể đang đóng băng của Kimberly để sưởi ấm cho cô ấy.
"Phù, dễ chịu hẳn."
"Người cô lạnh toát rồi. Cô có muốn uống nước nóng pha rượu Giselle không?"
"Ta thà uống Brandon còn hơn là Giselle."
Brandon là loại rượu vang xa xỉ được chưng cất từ nho. Khi còn ở dinh thự Sullivan, tôi thường dùng ống tiêm hút trộm từ chai rượu của cha tôi và chia sẻ với Kimberly. Vì cô ấy chỉ uống vài giọt, nên chẳng đời nào chúng tôi bị phát hiện.
Nhưng giờ thì tôi chẳng thể làm thế được nữa.
"Này, đừng có đòi hỏi cao sang thế. Rượu Brandon chỉ có trong phòng cai ngục trưởng Blackberry thôi", tôi đáp.
Hơn nữa, nó được cất trong tủ khóa kỹ, không thể nào lấy được.
"Chà, nếu vậy thì ta đành chấp nhận uống Giselle vậy. Nhưng nhớ cho thêm mật ong đấy", Kimberly đáp.
Tôi dùng nến để đun nước trong nồi. Tôi chỉ cần một lượng nước nóng nhỏ, nên ngay cả ngọn lửa yếu ớt cũng đủ dùng.
"Vậy, cô có tìm ra được gì không?", tôi hỏi.
"Chà, chuyện là, ta đã ẩn nấp để nghe lén cuộc trò chuyện của hai vợ chồng đó, nhưng họ chẳng nói với nhau câu nào cả", Kimberly giải thích.
"Ý cô là sao?"
"Cứ như thể họ hoàn toàn xa cách nhau vậy. Họ không trao đổi với nhau dù chỉ một lời ngay cả trong bữa tối. Ông chồng thì luôn bận rộn công việc, còn bà vợ chỉ mang vẻ mặt sưng sỉa khi làm việc nhà."
Ông Essel chắc chỉ mới ngoài bốn mươi, nhưng tôi tự hỏi liệu ở độ tuổi đó, người ta có đơn giản là mất hứng thú với bạn đời hay không.
"Ta đã nghe lén với hy vọng bắt được bất kỳ thông tin nào về Jane, nhưng hoàn toàn công cốc. Ta ở lì trong nhà đó hàng giờ liền, và cuộc hội thoại duy nhất ta nghe được là 'Đến giờ ăn rồi' và 'Đã hiểu'. Ta không hiểu nổi họ thấy vui thú gì khi sống chung như thế."
Thật đáng kinh ngạc khi nghe điều đó. Ngay cả cha tôi, người hoàn toàn xa cách với vợ mình, thi thoảng vẫn đùa cợt vài câu với bà ấy. Nhưng có lẽ vì họ đều công khai có nhân tình nên họ trở nên thờ ơ. Dường như họ chẳng còn chút tình cảm nào dành cho nhau, đến mức sự ghen tuông cũng không còn tồn tại.
"Cặp vợ chồng đó thậm chí còn ngủ riêng phòng nữa", Kimberly nói.
"Trong trường hợp đó, nghĩa là không có thông tin gì về Jane sao?", tôi hỏi.
"Xin lỗi nhé, Barton! Ta đã tìm nhật ký hay những thứ tương tự, nhưng tất cả những gì ta tìm thấy trong ngôi nhà đó chỉ toàn là sổ cái kế toán thôi."
Kimberly cúi gằm mặt, trông rõ vẻ thất vọng.
"Đây, tôi pha nước nóng mật ong với chút rượu whiskey rồi này. Uống đi cho nóng", tôi mời.
Cô ấy đã cố gắng hết sức theo cách riêng của mình rồi, nên cũng đành chịu thôi.
"Uống xong cái đó thì đi ngủ thôi. Biết đâu ngày mai chúng ta lại nảy ra ý tưởng hay ho nào đó", tôi nói.
Tôi không mong đợi mọi chuyện sẽ suôn sẻ, nhưng tôi cảm thấy điều quan trọng là phải giữ vững hy vọng.
Tuy nhiên, ngày hôm sau, bà Essel bất ngờ yêu cầu được gặp Jane, báo hiệu một bước ngoặt đột ngột của sự việc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
sao biết vậy anh trai?:))