Chương 83: Còn phải làm việc, không thể ngủ
Khoảng cách đến ngày công ty Quần Tinh chính thức thành lập, rất nhanh đã trôi qua hai tuần.
Sáng ngày 18 tháng 7, Từ Hành tỉnh lại trên giường, vươn vai ngáp một cái, nghiêng người sờ soạng điện thoại đang sạc ở đầu giường, nhìn thời gian.
Đã mười giờ rồi.
Hắn mở khóa điện thoại, đăng nhập QQ, liếc nhìn tin nhắn.
Lý Trí Bân tên này vẫn như mọi khi, chia sẻ cho hắn một chút tình hình gần đây của siêu thị.
Sau khi kéo dài gần một tháng, hoạt động trải nghiệm siêu thị nghỉ hè đã hoàn toàn đi vào quỹ đạo.
Theo lời Lý Trí Bân nói, chỉ riêng một tháng này, hình như đã thành đôi được bốn năm cặp.
Hiệu suất này còn cao hơn góc xem mắt nhiều.
Hơn nữa, công việc trong siêu thị thật ra cũng không tính là đặc biệt mệt.
Mặc dù lưu lượng khách ở cửa tiểu khu mỗi ngày đều rất nhiều, nhưng muốn nói lúc nào cũng có khách vào mua đồ, thì chắc chắn không thể nào.
Nói chung, hai ba tiếng buổi trưa, cùng với bắt đầu từ bốn năm giờ chiều, mãi cho đến bảy tám giờ tối, là thời gian cao điểm khách hàng chủ yếu nhất.
Mà trong những khoảng thời gian khác, công việc của nhân viên chẳng qua là trông coi quầy thu ngân, đi tuần tra một vòng bên kệ hàng, xác nhận hàng hóa đều ở trạng thái không thiếu hàng, nếu có thiếu hàng, thì cần kịp thời bổ sung.
Ngoài ra, đó chính là thời gian bọn họ lười biếng tán gẫu.
Có một thuyết một, bầu không khí như vậy ngược lại khiến đám học sinh này cảm thấy mới mẻ, đồng thời càng có dục vọng trò chuyện tìm đề tài.
Thậm chí còn có bạn học khá được hoan nghênh, sau khi xác định muốn tới siêu thị trải nghiệm một ngày, doanh thu siêu thị ngày hôm đó liền đón nhận một đợt tăng trưởng không nhỏ.
Không ít bạn học quen biết đều chạy tới xem dáng vẻ bạn học này làm việc trong siêu thị, trêu chọc đùa giỡn đồng thời, đã đến rồi thì luôn phải mua một chai nước.
Còn có thể hưởng thụ đãi ngộ bạn học này đích thân quét mã thu ngân cho mình, đừng nhắc tới có bao nhiêu thú vị.
Mà theo loại phong ba này dần dần truyền từ lớp này sang lớp khác, hiện nay lớp 12 tốt nghiệp trường Từ Hành bọn họ, cơ bản đều đã truyền tin tức đi.
Khi loại chuyện này dần dần diễn biến thành một loại trào lưu nhỏ, Lý Trí Bân liền đột nhiên phát hiện, mình hình như căn bản cũng không cần cố ý đi tuyên truyền và lôi kéo người nữa.
Gần như mỗi ngày đều sẽ có bạn học cùng khóa không quen biết tìm tới, nói là muốn tới trải nghiệm hoạt động một chút, chỉ cần có thể nghĩ cách sắp xếp người mình hy vọng vào cùng một ngày, cậu ta không cần tiền cũng được.
Thậm chí còn có người không thiếu tiền tiêu vặt chạy tới bù tiền cũng muốn vào, chính là bởi vì nghe nói bạn bè của mình có người dựa vào cái này thuận lợi thoát ế.
Cũng may trước đó Từ Hành nhắc nhở qua Lý Trí Bân, không đưa tiền thì được, nhưng tuyệt đối không thể ngược lại thu tiền.
Cho nên Lý Trí Bân đều khéo léo từ chối những yêu cầu kỳ quặc bù tiền này, chỉ sắp xếp hoạt động theo thứ tự báo danh trước sau.
Thậm chí trong tình huống nhân số quá nhiều và không cần trả tiền nữa, Lý Trí Bân đã có thể một ngày sắp xếp bốn năm bạn học cùng nhau đến siêu thị tham gia hoạt động.
Điều này sau khi đảm bảo khối lượng công việc nhẹ nhàng hơn, ngược lại còn tiết kiệm chi tiêu cho Lý Trí Bân.
Vốn dự tính phải chia ra năm sáu trăm tệ tiền vốn, một tháng xuống, thế mà mới chỉ tiêu chưa đến hai trăm tệ.
Tiền lương 1000 tệ một tháng, đủ để Lý Trí Bân kiếm được hơn tám trăm.
Tuy nói cũng không tính là rất nhiều, nhưng quả thực khiến Lý Trí Bân nếm được một chút ngon ngọt.
Nhất là loại cảm giác thành công thông qua nỗ lực của chính mình, làm hoạt động càng ngày càng tốt, còn giúp mình tiết kiệm được chi phí kiếm được nhiều tiền hơn này.
Là cảm giác bố mẹ cho bao nhiêu tiền tiêu vặt cũng không thể trải nghiệm được.
Từ Hành xác nhận Lý Trí Bân thu hoạch được không ít từ trong đó xong, cũng nhắc nhở cậu ta có thể làm một bản tổng kết cho tốt, ngẫm lại xem tại sao hoạt động siêu thị nghỉ hè này, có thể từ trạng thái ban đầu người người kêu đánh, từ từ liền biến thành tình huống được bạn học truy phủng như trước mắt.
Trong này đều là những thứ đáng giá nghiền ngẫm và học tập.
Sau khi chém gió với Lý Trí Bân trên QQ một hồi, Từ Hành lại mở khung chat của Nhan Trí Thố.
【Thố Thố】: Ăn sáng rồi, hôm nay là bánh bao thịt, quẩy và sữa đậu nành.
【Thố Thố】: Cái này là nội dung công việc buổi sáng, tranh thủ trước bữa trưa giải quyết toàn bộ.
【Thố Thố】: Giữa chừng nghỉ ngơi một chút, buổi sáng anh còn tới không?
...
Tin nhắn gần nhất là vừa mới gửi tới.
【Thố Thố】: Chị Viên Viên hỏi chúng ta buổi trưa ăn gì, anh tới thì em nói với chị ấy như cũ nhé?
Từ Hành nằm trên giường bệnh lười tái phát, thật sự không muốn rời giường nhanh như vậy, thế là gửi tin nhắn qua cho Nhan Trí Thố.
【Nhất Soa Yên Vũ】: Hôm nay cơm trưa ăn ở nhà, không cần làm phần của anh đâu.
【Thố Thố】: Vâng ạ, vậy buổi chiều ông chủ tới không?
Nhan Trí Thố lại là trả lời ngay lập tức.
Quả nhiên là nhân viên tốt thời khắc quan tâm tin tức của ông chủ.
【Nhất Soa Yên Vũ】: Ừ, chiều tới.
【Thố Thố】: Vâng vâng!
Nói chuyện xong, Từ Hành cá mặn xoay người trên giường, đổi một bên nằm nghiêng, điện thoại cũng đổi một tay cầm, thuận tiện đăng nhập nick QQ phụ một chút.
Quả nhiên, bên nick phụ nhận được báo cáo công việc buổi sáng Từ Niên Niên gửi tới.
Tiến độ bên tài nguyên mỹ thuật vẫn luôn được đẩy mạnh theo tốc độ Từ Hành cần, dựa theo hiệu suất làm việc trước mắt này mà xem, ước chừng đến đầu tháng tám, hẳn là có thể hoàn thành tuyệt đại bộ phận cấu hình tài nguyên mỹ thuật.
Còn lại chính là một số công việc kiểm tra thiếu sót bổ sung.
Từ Hành dùng nick phụ trả lời một chút, bảo Từ Niên Niên không ngừng cố gắng.
Từ Niên Niên không trả lời ngay lập tức.
Vẫn là quá trẻ tuổi nha, tin nhắn của ông chủ sao có thể không kịp thời trả lời chứ?
Từ Hành nằm trên giường lại ngáp một cái, dứt khoát đổi về nick chính, tìm được QQ của Từ Niên Niên, gửi tin nhắn cho cô.
【Nhất Soa Yên Vũ】: Hôm nay buổi trưa tao ăn cơm ở nhà, mày giúp tao nói với thím một tiếng nhé.
Kết quả tin nhắn này gửi qua mười mấy phút, Từ Hành buồn chán không có việc gì làm đi dạo một vòng trên web, cảm thán độ lớn của thước đo trên internet hiện nay, sau khi trở về phát hiện Từ Niên Niên vẫn chưa trả lời mình.
Chuyện gì thế này.
Từ Hành mắt thấy thời gian đã sắp mười rưỡi, sợ chậm trễ thêm lát nữa không có cơm ăn, đành phải bò xuống giường, thay quần áo rửa mặt xong xuôi, liền đi ra khỏi nhà đến đối diện, gõ cửa một cái.
"Ai đấy?" Tiếng gọi của Tất Văn Lệ truyền ra.
"Thím ơi là cháu!" Từ Hành gọi vào bên trong.
"Tuế Tuế mau đi mở cửa! Anh con tới rồi!"
Không bao lâu, cửa liền được mở ra, là Từ Tuế Tuế đang xem phim hoạt hình.
Mở cửa xong cô bé chỉ tượng trưng hoan nghênh Từ Hành một chút, liền lập tức chạy đi sô pha ngồi ngay ngắn, mắt không chớp nhìn tivi.
Từ Hành liếc nhìn, phát hiện là Cừu Vui Vẻ bị bắt, đang ngâm trong nồi, thế là thu hồi ánh mắt.
Dù sao cái nồi và củi lửa nhà Sói Xám cũng khá rác rưởi, nhiệt độ ước chừng cũng xấp xỉ ngâm suối nước nóng, không cần lo lắng Cừu Vui Vẻ sẽ bị nấu chín.
"Cơm trưa ăn ở đây?" Tất Văn Lệ thấy hắn vào nhà, thế là hỏi, "Ăn thì thím nấu nhiều cơm chút."
"Vâng, cháu tới ăn chực đây." Từ Hành cười hắc hắc, ghé vào cửa bếp nhìn vào trong, "Thím, hôm nay ăn gì thế ạ?"
"Bánh thịt hấp trứng, bí ngòi xào trứng, rau diếp xào thịt, xào thêm đĩa rau cải nhỏ." Tất Văn Lệ báo tên món ăn, sau đó nói, "Cháu đi xem xem Niên Niên ở phòng ngủ hay thư phòng, bảo nó giúp thím thu quần áo ngoài ban công vào."
"Được ạ." Từ Hành nhận được chỉ thị, liền lui ra khỏi phòng bếp, chạy đến phòng ngủ Từ Niên Niên liếc nhìn.
Chăn cuộn thành một cục, không thấy người đâu.
Thế là Từ Hành lại đi tới thư phòng, đẩy cửa vào, liếc mắt liền nhìn thấy Từ Niên Niên đang nằm sấp trên bàn học ngủ.
Hắn đi đến bên cạnh Từ Niên Niên, tiếng mở cửa và tiếng bước chân đến gần đều không thể đánh thức cô.
Liếc nhìn màn hình máy tính, trên đó là quả kiwi vẽ được một nửa.
"Ê, dậy đi." Từ Hành vỗ vỗ vai Từ Niên Niên, "Mẹ mày gọi mày đi thu quần áo."
"Ưm..." Từ Niên Niên bị hắn vỗ tỉnh, rất khó chịu vặn vẹo thân mình, phát ra tiếng ưm ưm kháng cự, trong miệng nhỏ giọng hừ hừ nói, "Đừng làm ồn chị ngủ, buồn ngủ."
"Buồn ngủ thì lên giường mà ngủ, mày nằm sấp trên bàn ngủ không mệt à?" Từ Hành vẻ mặt cạn lời, "Ngủ no rồi làm việc mới có hiệu suất chứ."
Kết quả Từ Hành vừa nhắc tới làm việc, Từ Niên Niên vốn còn buồn ngủ giống như bị ấn vào cái công tắc mẫn cảm nào đó, soạt một cái ngẩng đầu lên, gượng ép lên tinh thần, lại đặt tay lên chuột và bàn phím.
"Đúng đúng đúng, còn phải làm việc, không cẩn thận ngủ quên mất..."
"Không phải... Trạng thái này của mày..." Từ Hành liếc nhìn sắc mặt Từ Niên Niên sau khi ngẩng đầu, lập tức sửng sốt một chút.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
