Chương 88: Tốt nghiệp vui vẻ
Trên đường đến nhà hàng, Tiết Vĩ Cường đã sớm chú ý tới động thái của bạn gái mình, nhưng lại không nói gì.
Thực tế không chỉ riêng Từ Hành, Vương Giai Hân còn có không ít bạn khác giới quan hệ khá tốt.
Trước kia mỗi khi Tiết Vĩ Cường tỏ vẻ bất mãn về việc này, Vương Giai Hân sẽ nói những người này chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, giống như Tiết Vĩ Cường cũng có thể có bạn nữ bình thường vậy, cô cũng sẽ không để ý.
Thời gian lâu dần, Tiết Vĩ Cường cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Hơn nữa cậu ta cũng khá để ý thành tích và trường trúng tuyển của Từ Hành.
"Em tìm cậu ta nói chuyện gì thế?" Tiết Vĩ Cường thấy Vương Giai Hân đi về, thế là khẽ hỏi bên tai cô.
"Chỉ là hỏi một chút trường cậu ấy trúng tuyển ở đâu thôi." Vương Giai Hân rất tự nhiên trả lời đúng sự thật, còn chủ động nắm lấy bàn tay Tiết Vĩ Cường, nửa dựa vào người cậu ta, "Không được ghen nha, chỉ là đơn thuần tò mò thôi."
"Ừ." Tiết Vĩ Cường đối với việc này đã thấy nhưng không thể trách, chỉ hỏi, "Vậy cậu ta thi đến đâu rồi?"
"Không biết." Vương Giai Hân bất đắc dĩ lắc đầu, "Trước đó hỏi cậu ấy điểm số cậu ấy cũng không nói, bây giờ hỏi trường học, chỉ nói là thi đến tỉnh ngoài rồi, tỉnh nào trường nào đều không chịu nói."
"Hừ." Thấy thế, Tiết Vĩ Cường cười khẽ ra tiếng, sự u ám vốn còn có chút vì không thi đậu Kinh Đại cũng theo đó tan đi một chút, "Người ta thi đại học hỏng rồi, em còn đi hỏi như thế, chẳng phải bằng ngay trước mặt xé rách vết sẹo của người ta sao."
"Anh biết thành tích cậu ấy à?" Vương Giai Hân tò mò hỏi, "Có phải bên phía lão Lý có thể nhìn thấy bảng điểm không?"
"Không, thầy Lý không cho anh xem." Tiết Vĩ Cường lắc đầu, sau đó lại chắc chắn nói, "Nhưng loại chuyện này tùy tiện ngẫm lại đều có thể đoán được, nếu Từ Hành thi cũng không tệ lắm, sao có thể giấu giếm như thế?"
"Hơn nữa đề tiếng Anh năm nay khó như vậy, cậu ta lại là hộ khó khăn tiếng Anh nổi tiếng trong lớp, anh đoán chừng chính là môn tiếng Anh này thi hỏng rồi."
"Điểm chuẩn bình thường của cậu ta chỉ ở quanh quẩn hạng nhất (nhất bản), lần này e là ngay cả hạng nhất cũng không thi được, bị trường hạng hai (nhị bản) trúng tuyển, cho nên mới không chịu nói điểm số và trường học với em."
"Vậy à." Vương Giai Hân bừng tỉnh gật đầu, ngay sau đó khẽ thở dài trong lòng, "Kể cũng phải."
Thật là đáng tiếc.
Trường hạng hai, tuy cũng là đại học chính quy, nhưng so với Vương Giai Hân thi đậu Mẫn Đại mà nói, vô ý thức kém rất xa.
Điều này khiến Vương Giai Hân lập tức mất đi hứng thú khá lớn đối với Từ Hành.
Có lẽ bữa cơm chia tay lần này từ biệt, sau này mọi người chính là người của hai thế giới, không còn giao tập nữa.
Nghĩ đến đây, Vương Giai Hân ôm cánh tay Tiết Vĩ Cường càng chặt hơn, Tiết Vĩ Cường đi ở phía trước lớp chỉ cảm thấy xúc cảm mềm mại trên cánh tay đều trở nên rắn chắc, lưng eo đều theo đó thẳng lên không ít.
Vừa nghĩ tới ánh mắt hâm mộ của một số bạn học phía sau, sự tự tin vốn vì rớt Kinh Đại mà tổn thất của cậu ta, dường như lại được từ từ bù đắp lại.
Thật ra cẩn thận ngẫm lại thì, Mẫn Đại cũng chẳng có gì không tốt.
Dù sao nhà cậu ta ở ngay bản địa Hỗ Thị, cho dù sau này tốt nghiệp Kinh Đại, cuối cùng vẫn sẽ trở về bên này tìm việc làm.
Mà ở bản địa Hỗ Thị, sức cạnh tranh của Kinh Đại và Mẫn Đại thật ra cũng sẽ không kém quá nhiều, cuối cùng vẫn phải xem thực lực cá nhân.
Nghĩ như vậy, một phen an ủi, tâm tình Tiết Vĩ Cường lập tức thư thái hẳn lên, ngay cả ánh mắt nhìn về phía Từ Hành phía sau cũng bớt đi một chút ác ý.
...
Bởi vì là cả lớp cùng nhau hành động, cho nên Tiết Vĩ Cường không chọn nhà hàng quá xa trường học, đi khoảng chưa đến mười phút, đã đến cửa nhà hàng.
Nhân viên phục vụ bên trong dẫn mọi người đến đại sảnh, các bạn học mỗi người ngồi xuống năm cái bàn đã đặt trước.
Từ Hành lần này học thông minh rồi, đều không sán lại gần bàn lão Lý và học bá, kéo Lý Trí Bân trực tiếp chọn một vị trí đường chéo, cách bàn kia xa nhất ngồi xuống.
Muốn nói đám học sinh cấp ba vừa tốt nghiệp, lúc ly biệt còn có chút thương xuân bi thu, hy vọng trân trọng lần ly biệt này cho tốt.
Thì Từ Hành thật sự là đơn thuần đến ăn một bữa ngon, chỉ muốn yên yên tĩnh tĩnh ăn xong cơm, lát nữa tìm cơ hội kính lão Lý một ly rượu, ăn xong thì chuồn.
Sau khi tất cả mọi người ngồi xuống, Tiết Vĩ Cường liền bảo nhân viên phục vụ bắt đầu lên món, thuận tiện đứng dậy rót rượu cho Lý Hoành Thắng.
Con trai trong lớp đa số cũng đều rót cho mình một cốc bia, con gái thì uống nước ngọt, nhưng cũng có một số bạn nữ rót rượu cho mình, nghĩ là bữa cơm chia tay cấp ba, uống một chút rượu cũng là nên làm.
Nhân lúc món nóng còn chưa bưng lên, Lý Hoành Thắng đứng lên từ chỗ ngồi, trong tay nâng ly rượu, vẻ mặt cảm khái nhìn quanh một vòng đám nhóc con này.
Mặc dù đây đã là khóa học sinh cấp ba thứ ba ông dẫn dắt, nhưng vẫn là lần đầu tiên ông làm chủ nhiệm lớp, cũng là lần đầu tiên trọn vẹn dẫn dắt hết cả ba năm, cho nên lúc này cũng có khá nhiều thổn thức.
"Thầy nói đơn giản vài câu."
Vừa mở màn, Lý Hoành Thắng đã tung ra kỹ năng chiêu bài, các bạn học có mặt nghe thấy đều hiểu ý cười một tiếng, không còn sự mất kiên nhẫn và ham muốn oán thầm khi nghe thấy câu này lúc tiếng chuông tan học vang lên nữa.
Cũng có tên quỷ sứ thích ồn ào hô một câu: "Lời này vừa nói ra, ít nhất năm phút mới nói xong!"
"Hahahahaha~"
Hiện trường đều cười ồ lên.
Lý Hoành Thắng cũng không tức giận, cười chỉ ngón trỏ, điểm điểm tên béo kia: "Em đợi đấy, lát nữa qua đây uống với thầy ba ly rượu trước đã rồi nói."
"Không sao ạ." Tên béo kia cười hắc hắc nói, "Hôm nay đừng nói ba ly, thổi ba chai với thầy cũng được."
"Được rồi, không ngắt lời nữa." Lý Hoành Thắng xua tay, chỉnh lý lại cảm xúc, tiếp tục nói, "Thi đại học đã kết thúc rồi, có thi tốt, cũng có thi không tốt, nhưng những thứ này đều đã là thì quá khứ."
Qua hôm nay, mọi người đều phải đi học đại học, có thể trường học có phân chia tốt xấu, nhưng các em nhất định phải nhớ kỹ một điểm, chỉ có bản thân nỗ lực và kiên trì, mới có hy vọng vượt thoát khỏi đám đông trong môi trường mới.
"Thầy hy vọng bạn học thi tốt, đến trường đại học tốt, cũng đừng mơ tưởng xa vời đắc ý dạt dào, nhất định phải trầm tâm xuống tiếp tục duy trì, đại học không phải điểm cuối, mà là điểm khởi đầu cuộc đời các em."
"Bạn học thi không tốt, cũng đừng cứ ủ rũ mãi, ánh mắt phải nhìn về phía trước, đường cũng phải đi về phía trước, thi đại học tuy rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn vẫn là con đường đời tương lai của em phải đi như thế nào."
"Đại học điều kiện tương đối kém, cũng không có nghĩa là hoàn toàn không có ngày nổi danh, chỉ là so với đại học tốt mà nói, cơ hội chất lượng cao có thể cung cấp tương đối ít, độ khó cạnh tranh cũng tương đối lớn hơn."
"Nhưng loại chuyện này đều là tương đối, nếu em đến nơi môi trường không tốt lắm, có thể làm được không bị môi trường xung quanh ảnh hưởng, vẫn giữ vững tinh thần và mục tiêu hướng lên trên, như vậy cơ hội tự nhiên sẽ ưu ái em chứ không phải những người khác tự cam chịu sa đọa."
"Là thầy giáo của các em, thầy thật lòng hy vọng mười năm sau, hai mươi năm sau, các em nếu còn nhớ đến thầy, trở về trường thăm thầy, có thể rất vui vẻ nói với thầy, thầy Lý, mười mấy năm nay em sống cũng không tệ."
"Được rồi, không nói nhiều nữa, món ăn đều bưng lên rồi."
"Nào, chúng ta cạn ly!"
Lý Hoành Thắng dứt lời, giơ cao ly rượu.
Các bạn học năm bàn xung quanh lập tức nhao nhao đứng dậy, bưng ly của mình lên.
Có vài bạn học cảm xúc nhạy cảm thậm chí bị Lý Hoành Thắng nói đến mắt ươn ướt, mím môi rất là thương cảm.
Từ Hành ngồi ở ngoài cùng cũng đứng dậy, bưng ly rượu về phía Lý Hoành Thắng, nghe xong một phen lời nói của lão Lý, cũng theo đó dập dờn lên một chút cảm hoài.
"Cạn ly!"
"Tốt nghiệp vui vẻ!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
