Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1296

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2131

Quyển 3: Có vòng mới lớn?! - Chương 4: Tụi này bạn bè đông

Phải công nhận là, khi Tô Lạc đứng dậy, những người khác đang trò chuyện cũng đều im bặt, lặng lẽ hướng sự chú ý về phía này.

Xem ra, mọi người vẫn rất để tâm, chỉ là thiếu một người mở combat thôi.

Tô Lạc nghĩ vậy, trong lòng lập tức vững tâm hơn nhiều.

“Có phải là Bạch Ninh Ninh đó không, Bạch trong Bạch Ninh Ninh, Ninh Ninh trong Bạch Ninh Ninh?” Lâm Nghi cũng lên tiếng phụ họa, “Trùng hợp quá, gần đây em cũng thấy chị ấy trên mạng.”

“Cô cũng thấy à, có phải cái video về Lễ hội anime không?”

“Đúng đúng đúng, em thấy cũng giống lắm, dù sao ở Tịch Thành, con gái xinh đẹp như chị dâu nhỏ cũng chẳng có mấy người đâu.”

“Cô nói đó là chính chủ á? Không thể nào không thể nào, vậy cô gái mà chị ấy hôn là ai?”

“Đừng nói bậy, hôn đâu mà hôn, chỉ suýt chút nữa thôi. Chẳng qua là họ tiếp xúc thân thể hơi nhiều, hơi mạnh một chút thôi, chứ chưa hôn đâu.”

Hai người một câu tung một câu hứng, gần như phơi bày tất cả ra. Tần Duyệt ngồi bên cạnh, bàn tay giấu dưới gầm bàn run lên không ngừng.

Tuy đã sớm dự liệu, cũng biết phải làm thế nào, nhưng nghe hai người họ tung hứng kể lể, cô vẫn cảm thấy như ngồi trên đống lửa, như có gai sau lưng.

“Được rồi đó, Tô Lạc,” Bác hai nhà họ Tần không thể không lên tiếng, “Cái video cháu gửi cho chúng ta, mọi người đều xem cả rồi.”

“Thật ạ, mọi người đều xem rồi sao?” Tô Lạc trong lòng mừng rỡ, nhưng trên mặt lại tỏ ra có chút lo lắng, “Thật ra cháu không tin đó là chị dâu nhỏ đâu, chắc chắn có hiểu lầm gì đó phải không ạ.”

Bạch Ninh Ninh nhấp một ngụm trà hoa, nhẹ bẫng buông một câu: “Là tôi đây.”

Hay!

Tô Lạc và Lâm Nghi suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên vì vui sướng.

Thừa nhận là đúng rồi, tiếp theo, các bậc trưởng bối hẳn sẽ nổi trận lôi đình thôi.

“…”

Trọn vẹn năm giây, không một ai lên tiếng. Bác cả thấy không khí cứng đờ, đành phải lên tiếng: “Cô bé Bạch, chuyện đó là thế nào vậy?”

Tô Lạc và Lâm Nghi liếc nhìn nhau, cả hai đều kinh ngạc và nghi ngờ.

Trưởng bối nhà họ Tần lên tiếng rồi, đây là chuyện tốt, hơn nữa nhìn sắc mặt nghiêm túc của mọi người xung quanh, có vẻ rất xem trọng chuyện này, đây đáng lẽ phải là một cục diện cực kỳ tốt.

Nhưng tại sao lúc Bác cả nhà họ Tần nói chuyện, giọng điệu lại cẩn thận như vậy, giọng trầm nhưng không nặng, giống như đang dè dặt thăm dò.

Không đúng, chưa từng nghe nói Bác cả nhà họ Tần có tính tốt như vậy. Kể cả có sợ đắc tội Tần Duyệt, cũng không đến mức sợ thành thế này chứ.

Bạch Ninh Ninh đối mặt với ánh mắt của cả bàn, gương mặt nhỏ nhắn vẫn lạnh lùng không cảm xúc: “Nếu là video đầy đủ, mọi người xem chắc cũng rõ rồi. Tham gia hoạt động thua cuộc thi, hình phạt là cùng nhau ăn cái thứ đó. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ rơi vào bẫy mà hôn nhau, nhưng chính vì là tôi, nên mới không để cho âm mưu của ban tổ chức thành công.”

Bác cả chậm rãi gật đầu: “Hóa ra là thua cuộc thi.”

Khoan đã, cái gì mà hóa ra là vậy, mọi người đang làm gì thế.

Tô Lạc có chút mất bình tĩnh, cười lạnh một tiếng nói: “Nói vậy thì chị dâu nhỏ còn trong họa có phúc nhỉ? Phúc là dù sao cũng không hôn nhau, còn họa thì, chính là cơ thể ép vào nhau, đặc biệt là… ừm.”

Bạch Ninh Ninh chớp mắt: “Tại sao lại nói là họa?”

Lâm Nghi nói: “Chị dâu nhỏ, bọn em đều tin chị không có ý gì, nhưng trong mắt người ngoài, hành động đó rất thân mật đấy.”

Bạch Ninh Ninh nghiêng đầu: “Chắc cuộc sống của các cô vất vả lắm nhỉ.”

Tô Lạc và Lâm Nghi lập tức tức giận bừng bừng: “Cô nói cái gì!”

“Khụ khụ,” Bác hai ho hai tiếng, hạ thấp giọng, “Cô bé Bạch, nói chuyện thì nói chuyện, đừng mắng người.”

Cháu đừng mắng người ta, cả nhà bao gồm cả các gia đình thế giao đều đang ngồi ở đây, bình tĩnh chút nào.

“Cháu có mắng người đâu ạ,” Bạch Ninh Ninh chớp mắt, “Cháu chỉ cảm thấy, bình thường họ đến một người bạn cũng không có, cuộc sống chắc hẳn rất không như ý.”

Tô Lạc nghiến răng nghiến lợi: “Cô có ý gì!”

“Không có ý gì cả, chỉ là nói, nếu có bạn bè, thì đã không làm ầm lên như vậy rồi,” Bạch Ninh Ninh nhún bờ vai thơm, “Bạn bè ôm nhau một cái rất bình thường, không phải sao?”

Bạn bè với nhau, hơn nữa còn là bạn đồng giới, ôm một cái quả thật rất bình thường.

Có người đã khẽ gật đầu, Tô Lạc nhìn thấy cảnh này, lòng nóng như lửa đốt.

“Cô đang ngụy biện,” cô ta nói, “Nếu rất bình thường, tại sao trong khu bình luận nhiều người lại nói hai người là cái gì cái gì.”

“Đúng vậy,” Lâm Nghi nói hùa theo, “Khu bình luận toàn là những lời đó, nào là đẩy thuyền, nào là khóa thuyền, cô giải thích thế nào?”

Đây là sự thật như đinh đóng cột, một cái bẫy không thể né tránh. Thế nhưng nói xong, Lâm Nghi lại kinh ngạc phát hiện, các vị trưởng bối xung quanh gần như không có phản ứng gì, dường như không hề để tâm.

Tô Lạc khẽ kéo cô ta một cái.

Cô ngốc à, nói gì mà đẩy với thuyền, khóa với thuyền, các bậc trưởng bối nghe có hiểu không?

Lâm Nghi cũng hết cách, khu bình luận vốn nói những lời đó, cô ta cũng không thể sửa đổi lời của người khác, nếu không nhất định sẽ bị Bạch Ninh Ninh tóm được thóp.

Khoảng cách thế hệ, cứ như vậy trở thành một bức tường khiên, che chắn trước mặt Bạch Ninh Ninh. Nhưng cô vốn chẳng cần, thậm chí còn muốn giải thích:

“Chuyện này càng chẳng liên quan, khu bình luận trên mạng chẳng phải đều như vậy sao. Đừng nói tôi và bạn tôi, kể cả bố cô và ông nội cô đi trên đường, cũng sẽ có người bình luận đẩy thuyền, khóa thuyền.”

Mẹ Tần không nhịn được ho một tiếng.

Ninh Ninh ngoan ơi, mắng đám bạn cùng lứa thì thôi đi, bố của Tô Lạc và Lâm Nghi đang ngồi ngay trên bàn đó.

Nhưng bố của Tô Lạc lại không hề tức giận, ngược lại còn cúi đầu trầm tư. Phải công nhận, lần trước ông đăng một tấm ảnh chụp chung với bố mình lên Weibo, quả thật có mấy người lạ ở đâu vào cứ liên tục bình luận đẩy thuyền.

“Hóa ra là vậy, một sự hiểu lầm,” Bác cả lúc này lên tiếng, “Nếu đã là như vậy, thì chuyện này đến đây thôi. Nhưng hai cô bé Tô Lạc và Lâm Nghi có một câu nói đúng, cô bé Bạch sau này vẫn nên chú ý một chút, lỡ có người khác hiểu lầm.”

Cái gì, cứ vậy là xong? Gây ra chuyện lớn như vậy, sau này chỉ cần chú ý một chút là được?

Tô Lạc và Lâm Nghi đồng tử co rút dữ dội, không thể tin vào tai mình. Cơ hội hoàn hảo mà họ khó khăn lắm mới nắm bắt được, cú đâm lén hiểm hóc nhất từ trong bóng tối… kết quả chỉ có vậy?

Bố Tần nhìn con gái mình, sắc mặt đối phương vô cùng bình tĩnh.

“Mọi người cũng gần đông đủ rồi,” ông nói, “Dọn món lên đi.”

Vừa rồi Bố Tần đã nghĩ thông, tại sao Tần Duyệt lại nói không cần bận tâm. Nguyên nhân đầu tiên là vì quá vô lý — vì quá vô lý, cộng thêm thái độ hùng hồn của Bạch Ninh Ninh, mọi người ngược lại không tin lời buộc tội của Tô Lạc và Lâm Nghi.

Bởi vì chuyện đó quá vô lý mà!

Nguyên nhân thứ hai, nếu lời buộc tội là thật, vậy chuyện này nói ra cũng không hay ho gì. Cái gọi là vạch áo cho người xem lưng, huống hồ còn có người của ba gia đình thế giao ở đây.

Cho nên, giống như Tần Duyệt đã dự liệu, chỉ cần Bạch Ninh Ninh có thể đưa ra một cái cớ hợp lý, khiến hai “nguyên cáo” không còn gì để nói, là được.

“Vâng, con biết rồi ạ,” Bạch Ninh Ninh ngoan ngoãn gật đầu, rồi nhìn về phía Tô Lạc và Lâm Nghi, “Nhưng mà bạn bè ấy ạ… con có thể giới thiệu cho các cô một người, cũng là bạn thân của chị Duyệt Duyệt, Bác sĩ Trần. Chị ấy là người rất tốt, hơn nữa về mặt chuyên môn, cũng có thể giúp ích cho các cô.”

Không cần cảm ơn đâu, tụi này bạn bè đông mà.