Trọng Sinh Thành Mỹ Thiếu Nữ, Ngày Nào Cũng Bị Dạy Dỗ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Quyển 1: Nợ thì phải trả… bằng thân à? - Chương 14: Thời đại thay đổi rồi, hu hu hu

Bạch Ninh Ninh khẽ há miệng, nửa ngày trời không khép lại được.

Hả, hả hả hả.

Đối tượng báo ơn của mình, tiêu rồi sao?

“Tại sao lại sáp nhập… Hơn nữa tại sao, tỷ lệ lại thấp nhất?”

Dù gì cũng là CLB Anime mà, thua CLB Game, CLB yêu thích âm nhạc Nhật thì thôi đi, tại sao lại bị CLB sản xuất video và CLB vũ đạo Otaku đè đầu cưỡi cổ chứ.

Hai câu lạc bộ này cô từng nghe nói qua, CLB sản xuất video là cách gọi trang trọng, thực chất là câu lạc bộ do mấy Chủ UP lập ra.

CLB vũ đạo Otaku thì càng khỏi phải nói, cũng là mấy Chủ UP, mà còn là Chủ UP mảng vũ đạo.

“Sáp nhập là vì có mấy câu lạc bộ quy mô quá nhỏ, ví dụ như CLB của các Chủ UP và CLB vũ đạo Otaku,” Tần Hân lướt diễn đàn của trường, “Còn CLB Anime thì tệ hơn, người không ít, nhưng lại chưa từng làm được việc gì.”

Đông người đồng nghĩa với việc cần phòng sinh hoạt và không gian lớn hơn, cùng một số thứ khác, nên CLB Anime thuộc dạng ngốn nguồn lực mà không làm gì cả, vị thế đương nhiên khó xử.

Bạch Ninh Ninh mím môi ngậm ống hút, muốn nói lại thôi.

“Tuy không còn nữa, nhưng học tỷ có thể tham gia câu lạc bộ sau khi sáp nhập mà,” Lan Lan vội giảng hòa, “CLB 2D, nghe cũng hay mà.”

“Đúng vậy,” Bạch Ninh Ninh thở dài một hơi, “Đều hay cả.”

Thấy tâm trạng học tỷ không ổn, mấy cô học muội không làm phiền cô nữa. Uống xong trà sữa, mấy người tạm biệt nhau ở cửa tiệm.

“Học tỷ Bạch, mai nhớ dẫn bọn em đi dạo trung tâm thương mại nhé.”

“Tạm biệt học tỷ.”

“Chị học tỷ mai gặp lại ạ~”

Tần Hân đi cùng cô một đoạn đường, rồi mới vẫy tay tạm biệt: “Học tỷ Ninh Ninh, mai gặp.”

“Ừm, tạm biệt.”

Nhìn bóng lưng yêu kiều của chị học tỷ xa dần, Tần Hân đứng tại chỗ nhìn rất lâu.

Ánh mắt thoáng nét u buồn của học tỷ Ninh Ninh khi uống trà ban nãy, đã lặng lẽ in sâu vào lòng cô.

Học tỷ Ninh Ninh, trong lòng cũng cất giấu tâm sự sao.

“Tần Hân, cậu ở đây à, đi đi đi nhà ăn mở cửa rồi,” bạn cùng phòng của cô đi tới, “Chúng mình đi ăn cơm.”

“Đúng rồi Tần Hân,” một người bạn cùng phòng khác nói, “Cậu biết không, mấy bảng xếp hạng hoa khôi mới của học kỳ này, cậu đều nằm trong top mấy đó.”

Sắc mặt Tần Hân thay đổi, bước chân vội vã hơn: “Đừng nói nữa, đi thôi.”

“Ê, cậu không muốn xem à, tớ tìm cho cậu xem…”

“Đừng, không xem, đi mau!”

Cô nghe nói rồi, công ty của chị gái gần đây lại hoàn thành một dự án lớn, lập công lớn.

Thử tưởng tượng mà xem, đợi vài ngày nữa trong buổi họp mặt bạn bè thân thích, trên bàn tiệc các bậc trưởng bối thi nhau nâng ly, nói chúc mừng Tần tổng lại dẫn dắt tập đoàn ăn nên làm ra, tiền vào như nước.

Rồi quay đầu nhìn thấy cô, cũng gượng gạo nâng ly, nói chúc mừng Nhị tiểu thư nhà họ Tần trong cuộc bình chọn hoa khôi Đại học Tịch Thành, giành được thứ hạng cao trên tất cả các bảng xếp hạng.

Dáng đi của Tần Hân hơi loạng choạng, suýt nữa không đứng vững.

Cơn PTSD ập đến.

…………

Lúc Bạch Ninh Ninh về nhà, Tần Duyệt vẫn chưa tan làm. Cô lao vào căn phòng bên trong phòng ngủ, mang máy tính xách tay ra ngoài.

Hết cách rồi, cô không có máy tính riêng, cũng không biết mật khẩu các máy tính khác trong nhà Tần Duyệt, chỉ có thể dùng máy này thôi.

Cô thay bộ đồ ngủ rộng rãi và chiếc quần ngủ ngắn cũn, nằm sấp lên giường, lấy gối kê dưới Bạch Cầu, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.

“Bình tĩnh nào, tin tốt là, tài khoản hồi đó của mình không liên kết chứng minh thư, dùng mật khẩu bảo vệ cũ, nên rất dễ lấy lại.”

Mở QQ, nhập tài khoản và mật khẩu quen thuộc, vào giao diện đăng nhập bất thường, rồi đến trung tâm bảo mật, xác minh mật khẩu.

【Câu hỏi 1: Tên thú cưng của bạn là gì?】

Shiina Mashiro.

【Câu hỏi 2: Tên giáo viên chủ nhiệm của bạn là gì?】

Koro-sensei.

【Câu hỏi 3: Tên mẹ của bạn là gì?】

Kokkoro.

Với khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng gõ ra ba cái tên 2D, Bạch Ninh Ninh khẽ thở phào.

Thành công rồi.

Đăng nhập vào tài khoản QQ thực sự của mình, Bạch Ninh Ninh muốn tìm nhóm chat của câu lạc bộ, lại phát hiện mấy nhóm được ghim trên cùng liên tục @ mình.

Cô tò mò nhấn vào xem—

【Ánh Nắng Yêu Thương】: @xxx, yên nghỉ nhé, mong thiên đường không có xe tải.

【Nhịp Tim Rối Loạn】: @xxx, chuyện cũ đã qua, bụi trần đã phủ, mong kiếp sau thuận lợi.

【Tôi Mãi Mãi Thích Kasumigaoka Utaha】: @xxx, không có ý xúc phạm, yên nghỉ nhé.

【Muốn Làm Chú Chó Của Diana-chan】: @xxx, rip (#chắp tay)

Bạch Ninh Ninh lặng lẽ nhấn “Chặn tin nhắn nhóm”.

Tìm kiếm một hồi lâu, trong danh sách toàn những lời tưởng niệm mình, cuối cùng cô cũng tìm thấy nhóm “CLB Anime Đại học Tịch Thành”.

Tuy có hơn 99 tin nhắn, nhưng tin cuối cùng lại từ rất nhiều ngày trước.

Bạch Ninh Ninh khó hiểu lật xem.

【**】: Chuyện đã đến nước này, không cần phải buồn, may mà trời không hết đường sống.

【*****】: Đúng vậy đúng vậy, dù sao cũng thế rồi, có buồn cũng vô ích.

【*】: Không nói nữa không nói nữa, nói chuyện gì vui đi.

【&……*】: Để tớ gửi vài tấm ảnh nóng nhé, khuấy động không khí.

(Ảnh) (Ảnh) (Ảnh) (Ảnh) (Ảnh)

【Nhóm QQ này đã bị cấm】

Ồ, bị cấm rồi, thảo nào tìm mãi không thấy.

Với tâm trạng đầy xót xa, Bạch Ninh Ninh lại tìm được tài khoản QQ của vị Hội trưởng năm đó.

【xxx】: Hội trưởng, có đó không ạ?

Hơn mười phút sau nhận được trả lời.

【Hội trưởng】: Có đây, sao vậy tiểu x.

May quá may quá, xem ra Hội trưởng năm đó mấy năm nay bận công việc, không mấy khi xem nhóm của trường, nên không biết cô đã chết.

【xxx】: Không có gì ạ, chỉ là, câu lạc bộ của chúng ta bị sáp nhập rồi.

【Hội trưởng】: Ồ, chuyện này à, anh có nghe người ta nhắc qua.

【Hội trưởng】: Hết cách rồi, cách làm của chúng ta bây giờ không còn hợp thời nữa rồi, bị đào thải cũng là chuyện bình thường thôi.

【xxx】: Không hợp thời?

【Hội trưởng】: Đúng vậy, môi trường dư luận của giới trẻ bây giờ, khác rồi.

Bọn họ của ngày xưa, rụt rè nói mình là người 2D, thích xem anime.

“Ồ cậu là kiểu otaku đó à?”, “Ha ha ha cậu thật sự vẫn còn xem hoạt hình à?”, “Thích xem anime Nhật à? Naruto Sword Art Online phải không, tớ cũng khá thích đó”, “Cậu có khi nào nhìn mấy cô gái trong anime rồi… không? Eo ôi~”.

Bọn họ của bây giờ, tự hào ngẩng cao đầu, nói mình là người 2D thì đã sao. Mặc áo thun in hình vợ 2D, ôm thùng gà KFC Genshin Impact, muốn đi đâu thì đi đó, ngông cuồng hết biết.

Otaku? Mẹ nó chứ tao trực tiếp Dị thế tương ngộ, tận hưởng mỹ vị luôn!

【Hội trưởng】: Bây giờ đã không cần kiểu câu lạc bộ như của chúng ta ngày xưa nữa, khắp nơi toàn là 2D, không cần một góc nhỏ yên tĩnh làm chỗ dựa bình yên nữa rồi.

【Hội trưởng】: Thời đại mới không còn con thuyền nào cho chúng ta nữa rồi (#cười ra nước mắt) (#cười ra nước mắt)

Không… cần nữa sao.

Bạch Ninh Ninh tắt QQ, ôm Bạch Cầu… à không, nhầm rồi, là ôm gối khóc nức nở.

Hu hu hu.

Tần Duyệt vừa mở tiệc mừng công cho nhóm dự án của công ty xong, về đến phòng ngủ, thấy Bạch Ninh Ninh mặc đồ mát mẻ, ôm máy tính xách tay khóc như mưa, chị kinh ngạc.

“Làm sao đấy, yêu qua mạng bị lừa à?”

Không thể nào, em lừa chị thê thảm như vậy, còn có người đẳng cấp cao hơn em sao?

“Không có,” Bạch Ninh Ninh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mắt đỏ hoe, “Chỉ, chỉ là có chút tâm sự thôi.”