Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1132

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25810

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1580 5711

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

173 1406

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

636 8063

Tập 5: Chuyện lặt vặt giữa Ma Nữ và Thiếu Nữ Thiên Tài Mạt Chược - Chương 43: Ác ý của thế giới ngưng tụ thành thực thể

Chương 43: Ác ý của thế giới ngưng tụ thành thực thể

Tại quầy đổi thưởng của Khu Giải trí Ước Nguyện Thành Thật, Lục Dĩ Bắc một lần nữa được chứng kiến máu ăn thua đến mức phi lý của Giang Ly.

Chỉ vì cô buột miệng nói một câu "thi xem ai chết trước" mà Giang Ly lại đổi thêm hẳn năm mươi năm tuổi thọ nữa.

Một trăm năm mươi năm?

Lúc đó cô ấy đã một trăm sáu mươi chín tuổi rồi, sống thọ đến thế làm gì chứ?

Bộ muốn làm bậc đại thụ trường sinh lắm sao?

Lục Dĩ Bắc nghi ngờ rằng, nếu không phải số lượng chip cần thiết để đổi thêm quá lớn, người phụ nữ này e là sẽ đòi trời xanh — à không, đòi khu giải trí này đổi cho thêm năm trăm năm nữa cũng nên.

Về việc tại sao số chip cần để đổi tuổi thọ vượt quá năm mươi năm lại đột ngột tăng vọt, dù Lục Dĩ Bắc không hỏi cô nàng thỏ về nguyên nhân, nhưng dựa trên những thông tin từng thu thập được từ chỗ Câu Manh, cô cũng đoán ra được đại khái.

Theo như lời cô em gái thối tha kia, ngay cả nhóm nhỏ tồn tại trên đỉnh kim tự tháp của các "Quái đàm" cũng có giới hạn thời gian tồn tại, có lẽ những người sở hữu linh năng cũng không ngoại lệ.

Tuổi thọ tầm một trăm mấy chục năm chắc là giới hạn của linh năng giả rồi. Vượt qua ngưỡng đó thì không còn là kéo dài tuổi thọ đơn thuần nữa, mà đã thuộc về phạm vi mưu cầu trường sinh, số chip cần thiết dĩ nhiên phải khác một trời một vực.

Vậy nên, nếu vẽ số lượng chip đổi tuổi thọ thành một đường cong hàm số, có lẽ nó sẽ có hình chữ "V"?

Chậc, khoảnh khắc và vĩnh cửu đều quý giá vô ngần, chẳng lẽ chỉ có những ngày thường nhật bình lặng, tầm thường là thứ bỏ đi sao?

Chắc là vậy rồi...

Lục Dĩ Bắc nghĩ bụng, nhún vai một cách không rõ thái độ, rồi quay sang nhìn Giang Ly. Thấy tâm trạng cô ấy có vẻ hơi trầm xuống, cô không khỏi nảy sinh nghi hoặc.

"Sao thế? Hối hận rồi à? Không muốn sống lâu thế nữa sao? Bạn hiền ơi, chút chuyện nhỏ này không phải xoắn, người ta chỉ cho cô sống thọ thôi chứ có phải hack khóa máu cho cô đâu mà lo không chết được."

"Dù sao thì, cô đâu bao giờ biết được ngày mai và tai nạn cái nào sẽ đến trước, đúng không?"

Đối mặt với những lời cà khịa thường nhật của Lục Dĩ Bắc, Giang Ly đảo mắt trắng dã, tiếp tục giữ im lặng.

Thực ra cô muốn thông qua quầy đổi thưởng để lấy lại một phần ký ức đã thua trong tay Đại Boss, chỉ tiếc là ký ức không hề xuất hiện trong danh sách đổi thưởng.

Dù rằng những kiến thức và thường thức cô tích lũy bấy lâu không biến mất theo ký ức, nhưng giờ đây cô thường xuyên không nhớ nổi nguồn gốc của những kiến thức đó là từ đâu.

Cảm giác đầu óc trống rỗng thế này chẳng hề dễ chịu chút nào.

Trong lúc suy nghĩ, ánh mắt Giang Ly lướt qua chiếc túi đang ngày càng phồng lên trước mặt Lục Dĩ Bắc, cô khẽ nhíu mày. Lúc này, trong túi cô ngoài khối ngọc lục bảo thô to lớn đến khoa trương kia, còn xuất hiện thêm mấy viên san hô đỏ rực và vài chiếc vảy cá vàng óng ánh.

Cô không gọi tên được loại vảy cá vàng kia, nhưng đám san hô đó thì cô biết, chúng được gọi là San hô Long Nhãn — một loại vật liệu luyện kim cao cấp tích tụ linh năng thuộc tính hỏa, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện ở gần các miệng núi lửa dưới đáy biển.

"Cô đổi vật liệu luyện kim làm gì? Cô học cái nghề này từ bao giờ thế?"

"Ờ..." Lục Dĩ Bắc ngẩn người ra một chút, bĩu môi giả ngu: "Cô còn không hiểu tôi sao? Tôi thì biết gì về luyện kim chứ! Chỉ là đầu cơ trục lợi thôi mà."

"Lúc nãy ở bên ngoài, tôi thấy có người thu mua món này giá cao lắm. Tôi so thử thì thấy giá thu mua cao hơn hẳn số chip bỏ ra để đổi, nên định bụng mua một ít mang về kiếm một mớ ấy mà."

Giúp người ta chuyển hàng sao? Đúng là kiểu chuyện mà Lục Dĩ Bắc hay làm thật... Nghe xong lời giải thích, Giang Ly thầm mắng một câu trong lòng rồi thu lại tâm trí, tiếp tục bước tiếp.

Lục Dĩ Bắc tụt lại sau Giang Ly nửa bước, lén quan sát bóng lưng cô. Thấy cô ấy không nảy sinh nghi ngờ, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cô không dám để Giang Ly biết mình là một thiên tài luyện kim, càng không dám để cô ấy biết mình đang thu thập vật liệu để bổ hoàn lõi thực thể Quái đàm.

Không phải là không tin tưởng Giang Ly, chủ yếu là vì cô ấy cứ luôn muốn người khác phải "cải tà quy chính". Lúc nghỉ ngơi ngày hôm qua, cô ấy còn nhiệt tình lôi kéo Lục Dĩ Bắc vào Viện Nghiên cứu Tái tạo Quái đàm tại trụ sở của Tư Dạ Hội nữa chứ!

Quản nghiêm như vậy, sau này làm sao mà gả đi được đây!

Viện Nghiên cứu Tái tạo...

Cái nơi quỷ quái đó, nghe thôi đã thấy giống như định ném mình vào nồi áp suất để đúc lại từ đầu rồi, e là có cửa vào mà không có cửa ra. Có đánh chết tôi cũng không đi!

Xin lỗi nhé A Ly, dù bên ngoài có toàn là Thành Long vác bàn ghế đi chăng nữa, tôi cũng không thể dừng tay được! Lục Dĩ Bắc nghĩ thầm.

————

Khi Lục Dĩ Bắc và Giang Ly quay lại trước cửa phòng nghỉ VIP số 002, A Hoa và một cô nàng thỏ mặc đồ vàng đã đợi họ ở đó từ lâu.

Thấy hai người trở về, A Hoa lập tức tới đón, vẻ mặt hân hoan nói với Giang Ly: "Tiểu thư, lúc nãy cô nàng thỏ này tìm hai người, hỏi khi nào thì ván cược của hai người lại mở sòng, giờ có rất nhiều khách đang đăng ký tham gia rồi ạ."

Dù A Hoa không rõ tiểu thư nhà mình và Lục Dĩ Bắc đang mưu tính chuyện gì, nhưng nhìn họ liên tục thắng được lượng lớn chip, cô cảm thấy rất vui mừng.

"Vậy sao?" Giang Ly nhìn cô nàng thỏ đang đứng đợi trước cửa phòng nghỉ, gật đầu chào rồi tiến lên phía trước.

Lục Dĩ Bắc đứng tại chỗ quan sát cô nàng thỏ đang giao thiệp với Giang Ly, khẽ cau mày.

Lại có rất nhiều khách đăng ký tham gia sao?

Có phải vì mình đã tiêu đi không ít chip, khiến số lượng chip trong tay khu giải trí lại tăng lên, làm cho chúng một lần nữa lưu thông vào tay các vị khách không?

Lục Dĩ Bắc lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nhất thời lại không nói rõ được là ở đâu.

Một lát sau, Giang Ly hoàn tất việc trao đổi với cô nàng thỏ và quay lại bên cạnh Lục Dĩ Bắc, khẽ hỏi: "Khu giải trí cử người đến hỏi khi nào chúng ta mở sòng lại, cô thấy thế nào?"

"Còn thế nào được nữa? Có người đem tiền dâng tận cửa thì mình cứ nhận thôi!" Lục Dĩ Bắc nhún vai: "Tôi nghĩ mấy cô nàng thỏ đó cũng đang sốt sắng muốn rút tiền hoa hồng đấy."

Nói đoạn, cô hạ thấp giọng: "Hơn nữa, cô còn nhớ kế hoạch tôi đã nói với cô chứ? Bây giờ chúng ta mới tiêu đi một đợt chip, khoảng cách đến lúc thực hiện kế hoạch vẫn còn xa lắm."

"Ừm." Giang Ly gật đầu, "Vậy tôi sẽ bảo cô ta hai tiếng nữa chúng ta sẽ bắt đầu mở sòng lại."

"Tại sao phải đợi hai tiếng?" Lục Dĩ Bắc không hiểu.

"Bởi vì tôi thấy cô cần phải nghỉ ngơi một lát." Giang Ly đáp lại bằng tông giọng như cấp trên ra lệnh cho cấp dưới: "Lúc tôi ngủ, cô hoàn toàn chưa hề chợp mắt tí nào đúng không?"

"..."

Lục Dĩ Bắc há miệng định phản bác, nhưng nhìn vào ánh mắt không cho phép chối từ của Giang Ly, cô lại rụt cổ lại, lầm bầm: "Được rồi, cô nói sao thì là vậy, dù sao chuyện này một mình tôi cũng chẳng làm nên trò trống gì."

“Huống hồ, mình còn muốn xem thử liệu suy đoán của mình có chính xác hay không!” Lục Dĩ Bắc thầm bổ sung một câu trong lòng.

————

Canh bạc không bắt đầu ngay lập tức, Lục Dĩ Bắc cũng chẳng ngoan ngoãn nghe lời Giang Ly đi tìm chỗ ngủ nướng. Tuy rất muốn làm vậy, nhưng cô cảm thấy nếu muốn kiểm tra xem tần suất xuất hiện của ảo giác có liên quan đến số lượng chip đang sở hữu hay không, thì tốt nhất vẫn nên thực hiện ở nơi đông người.

Thế là, lấy cớ đi tìm Lưu Bán Tiên, Lục Dĩ Bắc đã rời khỏi tầm mắt của Giang Ly. Khi quay lại đại sảnh, cô phát hiện nơi vốn đã vắng vẻ vì nhiều vị khách thua sạch chip dưới tay mình, chẳng biết từ lúc nào lại xuất hiện thêm không ít khách mới.

Họ vây quanh từng bàn đánh bạc, ai nấy đều tranh nhau đặt cược, chen chúc, ồn ào và cực kỳ phấn khích, khiến người ta liên tưởng đến các cụ ông cụ bà tranh nhau mua bắp cải giảm giá trong siêu thị. Từng người một hăng máu như lính xuất ngũ đi càn quét hàng giảm giá, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ yếu ớt, bạc nhược nào như khi ở trên xe buýt.

Lục Dĩ Bắc ngậm một thanh cay, nhìn ngó xung quanh một hồi rồi chọn một bàn cược chẵn lẻ đông người nhất đi tới. Cô thử chen vào trong nhưng kết quả không ngoài dự đoán, cô bị chặn đứng bên ngoài đám đông. Thân hình nhỏ nhắn gầy gò của cô, trong điều kiện không sử dụng linh năng, quả nhiên không chen lại nổi đám linh năng giả và quái đàm coi bột đạm như cơm bữa kia.

Bất đắc dĩ, cô nhờ một cô nàng thỏ bưng tới một chiếc ghế, vừa nhâm nhi thanh cay vừa tĩnh lặng ngồi sang một bên quan sát tình hình. Trong lúc đó, một nhân viên phục vụ ân cần mang đến nước uống và đồ ăn nhẹ cho cô. Những vị khách nắm giữ lượng chip khổng lồ như cô hiện tại sẽ nhận được sự ưu đãi đặc biệt ở bất kỳ nơi nào trong thành phố giải trí này.

Thế là, giữa đại sảnh náo loạn của thành phố giải trí bỗng xuất hiện một thiếu nữ lạc lõng như thế.

Khách bên bàn Roulette Nga đang đỏ mắt phấn khích đập bàn vì thắng cược, còn cô thì đang phàn nàn với cô nàng thỏ rằng bánh macaron quá ngọt. Khách ở bàn Poker thua đến tán gia bại sản, lủi thủi rời sân, còn cô thì dặn dò nhân viên rằng ly trà sữa tiếp theo nhớ lấy nửa đường.

Không ít vị khách nhận ra Lục Dĩ Bắc, họ cứ ngỡ cô định xuống tay chơi vài ván nên dáo dác dõi theo nhất cử nhất động của cô, định bụng sẽ đặt cược theo vị "đại lão" này để kiếm một ván đậm. Thế nhưng, cô chỉ không ngừng tống đồ ăn vặt vào miệng, hệt như một cỗ máy tiêu diệt đồ ăn không cảm xúc.

Bên bàn cược, người vào kẻ ra, khách khứa thay đổi hết lớp này đến lớp khác, còn cô vẫn cứ thong dong gác chân, ngước nhìn trời, tay trái cầm trà sữa, tay phải cầm thanh cay, hưởng thụ một sự "bình yên giữa dòng đời". Lần duy nhất cô đứng dậy rời đi cũng chỉ là lên lầu gọi A Hoa xuống để cùng mình ăn uống thả ga.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua trong nháy mắt, khi Lục Dĩ Bắc đứng dậy khỏi ghế, cô lập tức thu hút không ít ánh nhìn.

Cuối cùng cũng bắt đầu rồi sao? Cô ấy sắp đặt cược à?

Thế nhưng, cô chỉ gãi gãi sau gáy, vô cảm quay người cùng A Hoa đi lên lầu. Khi đi qua góc rẽ cầu thang, Lục Dĩ Bắc liếc nhìn những vị khách đang có ý định đặt cược theo mình, cô bĩu môi, rồi tỉ mỉ hồi tưởng lại những gì vừa quan sát được trong sòng bạc, ánh mắt bỗng chốc đanh lại, rơi vào trầm tư.

"Quả nhiên có vấn đề, vấn đề cực kỳ lớn!" Lục Dĩ Bắc nghĩ thầm.

Theo quan sát của cô trong hai tiếng qua, hiện tại đại sảnh ba tầng trên bề mặt trông không có gì bất thường, khách khứa ở mỗi bàn cược đều có thắng có thua, giống hệt như kịch bản vẫn diễn ra hàng giờ hàng ngày ở nơi này. Nhưng mà...

Những linh năng giả và quái đàm này không phải là những kẻ qua đường ất giáp nào đó bị bắt bừa từ ngoài phố vào, mỗi người bọn họ đều có diện mạo và dao động linh năng mang đặc trưng riêng!

Sau khi rời khỏi đại sảnh, đi vào hành lang của các phòng bao, Lục Dĩ Bắc mới quay đầu nhìn A Hoa, hạ thấp giọng hỏi: "A Hoa, lúc nãy cô đã phân biệt kỹ chưa? Trong số những dao động linh năng của thực khách dưới đại sảnh, những ai từng xuất hiện trong các ván cược trước đó, và những ai chưa?"

Trước đó, khi Lục Dĩ Bắc và Giang Ly đối đầu với các vị khách, A Hoa luôn túc trực ngoài cửa phòng bao, có thể nói cô đã gặp qua gần như tất cả những người tham gia đánh bạc. Nhờ vào khả năng thấu thị nhạy bén đối với các dao động linh năng từ linh văn của mình, chỉ cần gặp lại luồng linh năng cũ, cô có đến tám chín phần mười chắc chắn sẽ không nhận nhầm.

"Ừm..." A Hoa hồi tưởng ngắn ngủi rồi nhìn Lục Dĩ Bắc, nghiêm túc nói: "Nhận ra không ít. Những kẻ thắng đậm phần lớn đều là những vị khách từng xuất hiện trong ván cược của chúng ta, còn những kẻ gần như thua liên tục thì dao động linh năng lại rất lạ lẫm!"

"Quả nhiên là vậy!" Lục Dĩ Bắc trầm giọng, siết chặt nắm tay nhỏ.

"Sao thế? Có vấn đề gì à?" A Hoa đẩy gọng kính, khoanh tay trước ngực, nhìn xéo Lục Dĩ Bắc: "Nói mới nhớ, cô vẫn chưa cho tôi biết mục đích của việc bắt tôi làm vậy là gì đâu đấy!"

"Nếu cô không nói cho tôi, tôi sẽ đi mách tiểu thư nhà tôi rằng cô không chịu nghỉ ngơi tử tế theo lời chị ấy!"

"..." Mách thì mách, cô tưởng tôi sợ cô ta chắc?

Đúng vậy, tôi sợ thật!

Lục Dĩ Bắc há miệng, nhìn thẳng vào mắt A Hoa, trịnh trọng nói: "A Hoa, cô cứ đi tìm tiểu thư nhà cô trước đi. Bây giờ tôi có việc rất quan trọng cần làm, lát nữa về tôi sẽ giải thích lý do cho cô sau."

Nói xong, cô vội vàng chạy biến, không cho A Hoa cơ hội từ chối.

"Ơ kìa! Cô đi đâu đấy? Cô..." A Hoa gọi với theo vài tiếng, thấy Lục Dĩ Bắc không phản ứng gì, cô dậm chân một cái, vẻ mặt đầy oán hận đi về phía phòng nghỉ.

Phía sau cột đá ở góc rẽ không xa, một đôi mắt trong trẻo dõi theo bóng lưng A Hoa đi xa dần mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn xuống đại sảnh có vẻ bình thường bên dưới, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.

"Quả nhiên là thế, những kẻ mới đến đang cố tình thua chip!" Lục Dĩ Bắc hằn học nghĩ.

Lúc nãy, một mặt cô sử dụng đôi mắt với cường độ cao để chọn ngẫu nhiên một "khán giả may mắn" thực hiện dự đoán, mặt khác cô chờ đợi ảo giác xuất hiện. Sau khoảng một tiếng, cô cơ bản đã xác nhận được tần suất ảo giác có liên quan đến số lượng chip. Tuy nhiên, trong quá trình này, cô lại phát hiện ra một sự bất thường mới.

Dựa vào trí nhớ siêu phàm có thể học thuộc lòng "Thái Hòa Quân Tử Kiếm Đồ Thuyết" chỉ sau một lần xem, cô gần như đã ghi nhớ hết diện mạo của tất cả linh năng giả và quái đàm từng tham gia ván cược do cô tổ chức.

Cô phát hiện ra rằng, những vị khách hoạt động năng nổ nhất, gào thét hung hăng nhất và thua nhiều chip nhất ở đại sảnh đều là những gương mặt lạ lẫm, và số lượng này không hề ít, chiếm ít nhất khoảng 30% tổng số khách.

Truyền thuyết kể rằng ngày xưa, người Na Uy khi đánh bắt cá trích, để ngăn cá chết trên đường về cảng, họ sẽ thả vài con cá nheo lớn vào bể chứa. Cá nheo bơi lội lung tung, gây ra va chạm, khiến loài cá vốn ưa tĩnh như cá trích phải vận động theo, từ đó nâng cao tỷ lệ sống sót.

Và 30% gương mặt lạ lẫm mới xuất hiện này chính là những "con cá nheo"!

Bọn chúng thua một lượng lớn chip, sau đó rời đi trong chốc lát rồi nhanh chóng quay lại với lượng chip mới vừa đổi, tiếp tục đem chip đi "thí", cứ thế lặp đi lặp lại tuần hoàn.

Thế là, những tay bạc vốn đang ủ rũ vì ván cược của Lục Dĩ Bắc, nay dưới sự kích thích liên hồi của việc thắng tiền, chẳng khác nào được tiêm một liều adrenaline, hưng phấn đến tột độ.

Thế nhưng…

Đám người này từ đâu chui ra vậy?

Và lấy đâu ra nhiều chip để thua đến thế?

Suy xét kỹ lại, trong khu giải trí này, kẻ có thể cùng lúc tung ra lượng chip khổng lồ như vậy e rằng chỉ có vị Đại Boss kia mà thôi.

Lục Dĩ Bắc quay đầu nhìn về phía vòng xoáy đen ngòm dẫn đến Vô Hồi Địa, khẽ nhíu mày.

Chẳng lẽ…

Đại Boss cuối cùng cũng không nhịn được mà ra tay rồi sao?

Chết tiệt, mình cứ tưởng hắn thật sự công bằng chính trực như lời Giang Ly nói chứ!

Nghĩ đến đây, cô rảo bước về phía phòng trọng tài, và nhanh chóng nhận được câu trả lời mình muốn từ cô nàng thỏ ở đó. Không ngoài dự đoán, lượng khách đăng ký tham gia ván cược của họ lại tăng vọt, con số gần như đã quay trở lại mức đỉnh điểm!

“Mẹ kiếp!”

Đứng bên cửa kính sát đất gần phòng trọng tài, Lục Dĩ Bắc đấm mạnh một cú vào cột trụ bên cạnh.

Đống chip đó có vấn đề.

Sau khi mình tiêu hết chip, Đại Boss lại âm thầm cử người đem chip thua cho những khách khác, rồi để họ thua lại cho mình. Cứ thế, số chip của mình sẽ chẳng vơi đi bao nhiêu.

Rõ ràng là cái lão Đại Boss này đang muốn chơi mình đây mà!

Lục Dĩ Bắc nheo mắt nhìn về phía quái đàm giám sát hình nhãn cầu đang lảng vảng gần đó, giơ ngón giữa lên đầy khiêu khích.

Ông muốn chơi tôi, vậy tôi cũng sẽ chơi ông tới bến!

Cứ đợi đấy mà xem!

Về khoản làm "lão bạc già" tâm cơ thì tôi chưa bao giờ ngán ai đâu, có giỏi thì đừng dùng vũ lực, chúng ta cứ thế mà đấu ngầm với nhau!

“Bùm bùm — Bùm bùm!”

Đang lúc Lục Dĩ Bắc âm thầm hạ quyết tâm, một tràng âm thanh đục ngầu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Nhìn theo hướng tiếng động, một bóng người rách rưới, toàn thân be bét máu đang áp sát vào cửa kính, mái tóc dài rũ rượi che khuất gương mặt, đôi tay không ngừng vẫy loạn xạ như đang hoảng loạn.

“Cái quái gì thế? Xin hỏi các hạ là yêu nghiệt phương nào?!”

Lục Dĩ Bắc giật mình nhảy lùi lại một bước, tay theo phản xạ đã tích tụ một quả cầu lửa to bằng cái chậu rửa mặt. Thấy vậy, bóng người kia càng cuống hơn, vội vàng hà hơi tạo lớp sương mù trên kính rồi nhanh tay viết xuống một dòng chữ:

【Lưu Bán Tiên: Cứu mạng gấp!!!】

Khóe mắt Lục Dĩ Bắc giật giật, “...”

Cái quái gì vậy? Chuyện gì thế này? Lão già này đang chơi trò nghệ thuật hành vi đấy à?

————

Mười lăm phút sau.

Tại cổng trung tâm xông hơi massage ở tầng trên, một lão già đang khóc lóc thảm thiết như mưa hoa.

“Oa oa oa, bọn chúng không phải người mà!”

“Dám đánh lén một lão già hơn trăm tuổi như ta! Còn hành hạ ta nữa, quá đáng lắm, chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp của người kinh doanh sòng bạc gì cả!”

Lục Dĩ Bắc nhìn Lưu Bán Tiên trông chẳng khác nào một đóa hoa dập nát vì bị giày xéo, lẳng lặng đưa cho lão một thanh que cay.

“Bán Tiên, lão bớt rên rỉ đi đã. Rốt cuộc là sao mà lão ra nông nỗi này? Lão...”

Lục Dĩ Bắc nhìn những vết thương trên người Lưu Bán Tiên như bị một tên đao phủ tay nghề kém lăng trì qua một lượt, nhát nào cũng hụt vào thịt, cô định nói lại thôi.

Lão già này mạng lớn thật, bị đánh như thế mà vẫn chưa chết!

“Haiz, chuyện này nói ra thì dài lắm, ta khó khăn lắm mới thoát được khỏi cái nơi quỷ quái đó. Sau này có dịp ta sẽ kể kỹ hơn, giờ nói chuyện chính đã, xong việc là ta phải bắt chuyến tàu sớm nhất để chuồn lẹ đây...”

Lưu Bán Tiên vừa nói vừa dáo dác nhìn quanh, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng, bất giác rụt cổ lại.

“Chậc chậc, ta chẳng muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa. Khuyên cô cũng nên biến lẹ đi, và đừng mang theo bất kỳ đồng chip nào cả!”

Lão cũng nhận ra điều gì đó rồi sao? Thế nên mới bị hành hạ thành ra thế này? Lục Dĩ Bắc cau mày, nghiêm giọng: “Tôi biết những đồng chip đó có vấn đề.”

“Cô biết rồi sao?” Lưu Bán Tiên ngẩn người, đắn đo một lát rồi ghé sát tai Lục Dĩ Bắc, thì thầm bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: “Vậy cô có biết, đống chip này đều là máu thịt của vị Đại Boss kia không? Ta nói cho cô nghe, đêm nọ ta ngủ trong đống chip, rồi mơ thấy...”

Lục Dĩ Bắc im lặng nghe Lưu Bán Tiên kể về giấc mơ của lão. Khi lão kể đến đoạn máu thịt của gã khổng lồ hóa thành những đồng tiền vàng dưới sấm sét, rải xuống mặt đất khiến con người điên cuồng, còn gã khổng lồ thì cười một cách quái dị trong khi cơ thể dần mọc lại lớp máu thịt mới, đồng tử của cô co rụt lại dữ dội.

Một suy đoán táo bạo lóe lên trong đầu cô.

Những đồng chip đó, có lẽ chính là sự ác ý của thế giới được ngưng tụ thành thực thể, tách ra từ cơ thể của vị Đại Boss - Kẻ Hủy Diệt Cổ Xưa kia...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!