Chương 2 Khai mở server!
Người ta nói rằng vào năm 2046, một trò chơi thực tế ảo gần như không thể phân biệt được với thực tế sẽ được phát hành.
Game thủ toàn cầu vô cùng hào hứng khi nghe tin này.
Suy cho cùng, mọi game thủ đều có những giấc mơ về thực tế ảo.
Trong khi mọi người vẫn đang mơ mộng, một công ty phát triển vô danh đã có động thái của mình.
Họ đăng tải một video giới thiệu game với slogan ‘Một thế giới khác’, tuyên bố rằng đó là một trò chơi VR.
Tiêu đề xuất hiện trong video đó là.
[Demons Saga]
Đồ họa đỉnh cao! Quy mô bản đồ cực khủng!
Và thậm chí là các NPC hoàn toàn có tư duy riêng được thiết kế với AI hiệu suất cao!!!
Thế giới của Demons Saga hiển hiện trong video thật hùng vĩ và đầy mê hoặc.
Bối cảnh trở thành một nhà mạo hiểm để đánh bại lũ quỷ bị phong ấn khắp thế giới tuy có chút rập khuôn, nhưng tôi thích nó.
Lẽ tự nhiên là số lượng đăng ký trước đã tăng nhanh như cách người yêu cũ trở mặt. Và sau một thời gian dài chờ đợi… trò chơi cuối cùng đã được phát hành.
Đúng như dự đoán, cộng đồng đã phát cuồng vì mong đợi.
***
[Cuối cùng thì nó cũng đến rồi]
Quẩy thôi anh em ơi!!!!
+
[Đã đến lúc tàn sát lũ quỷ khốn khiếp đó rồi lololol]
[Chiến binh đầu tiên, chiến binh đầu tiên chắc chắn sẽ là tôi, sẽ là tôiiiiii]
[Mẹ kiếp… phải bắt đầu muộn 2 tiếng vì phải làm thêm giờ]
[ㄴ non lololol]
[ㄴ Thế là mất nửa cuộc đời rồi còn đâu r.i.p người anh em]
***
[Nghe nói game này có chế độ 18+, có thật không vậy?]
Hình như tôi có nghe loáng thoáng ở đâu đó rồi
+
[Ừ ngạc nhiên là thật đấy]
[Vãi đúng là tính năng chính thức của game luôn]
[Đúng đúng nhưng nghe nói chỉ kích hoạt được trong vài tình huống cụ thể thôi nên đừng có mơ mộng hão huyền nữa bọn newbie trai tân kia]
[ㄴ Thằng khốn mày thì biết cái gì về tao chứ]
***
[Vãi chưởng nhìn cái đồ họa này đi]
Vãi chưởng nhìn cái âm thanh này vãi chưởng nhìn cái phản hồi cảm giác này nó chân thực kinh khủng
Nhưng mà tạo hình nhân vật thì cũng bình thường thôi..
+
[???: “Một thế giới khác”]
[ㄴ Họ đâu cần phải làm NPC trông đẹp đến thế cơ chứ..]
[Vừa vào chơi một lúc thôi mà nó đỉnh vcl;]
[Khu vực hướng dẫn đông nghẹt người luôn lololol]
[Làm sao mà không bị nghẽn mạng với ngần này người được nhỉ??]
[ㄴ Đồ họa cỡ này mà không lag tí nào luôn wowowow]
[ㄴ Bộ họ nhốt người ngoài hành tinh trong server à?]
***
Các bài đăng hiện lên theo từng giây.
Không hề quá lời khi nói cả thế giới đang bàn tán về Demons Saga. Đó là minh chứng cho sự bùng nổ của tựa game này.
Xét cho cùng, nó đã đáp ứng một cách tuyệt vời kỳ vọng của các game thủ.
Nhờ đó, số lượng người chơi Demons Saga tăng theo cấp số nhân…
Và hai tháng đã trôi qua như thế.
*
[Điều kiện không được thỏa mãn!]
[Hiện tại bạn không thể sử dụng ‘Player’s Eye’!]
“…Cái éo gì đây.”
Đã hai tháng kể từ khi cửa sổ hệ thống này xuất hiện trước mắt tôi.
Dù nói đây là cửa sổ hệ thống đầu tiên xuất hiện trong suốt 22 năm kể từ khi tôi rơi vào thế giới này, nhưng tôi vẫn chẳng hiểu nó là cái quái gì.
Ai mà ngờ được thứ này lại tồn tại chứ.
Chắc chắn rồi, thật tốt khi có một cái cửa sổ 3 chiều xuất hiện
Tốt cái rắm gì nếu có mà không thể dùng?
Tôi thậm chí còn không nhìn thấy cửa sổ thông số hay cửa sổ cấp độ thông thường mà mọi người vẫn hay thấy.
Thứ duy nhất tôi có thể nhìn thấy là đặc tính ‘Player’s Eye’ này… nhưng tôi thậm chí còn không dùng được vì điều kiện không thỏa mãn.
‘Dù sao thì, chắc chắn đã có chuyện gì đó bất thường xảy ra.’
Nếu không, thứ như thế này sẽ không đột nhiên xuất hiện.
Những lúc như thế này, ở trong rừng thật là bất tiện. Ngay cả khi tôi muốn có thông tin, cũng chẳng có nơi nào thích hợp để tìm kiếm.
“Chắc là lâu lâu mình nên ghé thăm thành phố một chuyến…”
Khi còn nhỏ, tôi từng nghĩ mình sẽ sống tách biệt hoàn toàn với nền văn minh mãi mãi vì sợ hãi. Nhưng may mắn thay, chuyện không đến mức đó.
Chỉ cần tôi giấu đi vết sừng đen trên xương quai xanh, tôi cũng có thể giả vờ làm một người bình thường.
Tất nhiên, điều đó không có nghĩa là tôi có thể vào trung tâm thành phố. Vết bớt đó lớn hơn bạn tưởng, và ở đó bạn cần có giấy tờ tùy thân hợp lệ.
Tôi chỉ có thể đến một vài trạm giao dịch ở các con hẻm phía sau. Ở đó họ không hỏi han quá nhiều về lai lịch của bạn.
Vì vậy, nếu muốn có thông tin, tôi cần phải đến những khu hẻm tối đó…
‘Mà thôi để sau đi.’
Tôi nhanh chóng từ bỏ ý định.
Dù tò mò nhưng chuyện đó không hề khẩn cấp.
Và tôi cũng vừa mới đi một lần vào hai tháng trước rồi. Tôi đã mua rất nhiều nhu yếu phẩm cần thiết khi ở đó.
Trong trường hợp của tôi, đi quá thường xuyên sẽ có hại.
Tôi càng xuất hiện nhiều, mọi người sẽ càng thấy quen mặt, và khả năng bị phát hiện sẽ càng cao.
Hơn nữa, lũ khốn ở đó – ngay cả đối với một kẻ bị ép phải sống tách biệt 12 năm như tôi, vẫn chưa hết hận chúng.
Vì vậy, tôi sẽ kiên nhẫn vào lúc này và tập trung vào những việc cần làm.
Với ý nghĩ đó, tôi tiếp tục cuộc tìm kiếm của mình.
Dạo này tôi lười quá nên nguồn dự trữ lương thực đang cạn dần.
Có vô số cách để bảo quản thịt như ướp muối, xông khói rồi sấy khô, nhưng chúng đang dần cạn kiệt
Và ngoài những khẩu phần khẩn cấp thực sự quý giá ra, chỗ còn lại để tôi ăn khoảng một nắm tay.
Mùa đông cũng sẽ đến trong vài tháng nữa.
Đã đến lúc tích trữ thực phẩm.
Vì vậy, hôm nay mục tiêu chính là đi săn.
Thật không may, động vật không được dồi dào cho lắm.
Có lẽ vì dạo này có nhiều quái vật lảng vãng xung quanh, nên các nguồn thực phẩm ăn được đã cạn kiệt. Và hiển nhiên tôi thì không thể ăn thịt goblin.
‘Mình cần phải dọn dẹp lại chỗ này sớm thôi.’
Tôi đã vô tư nghĩ rằng mọi thứ sẽ tự nhiên được giải quyết. Ngay cả khi có quái vật xung quanh, đây vẫn là tự nhiên mà.
Và có một điều mọi người thường hay hiểu lầm – bạn không nên mặc định rằng động vật luôn yếu hơn quái vật.
Vùng đất này bị nhiễm quỷ khí. Do đó, có rất nhiều loài động vật qua đó phát sinh biến dị.
Cảnh một con gấu biến dị đang ăn thịt goblin là chuyện bình thường. Vùng đất này kỳ quái như vậy đấy… chính vì vậy mà tôi đã lơ là trong việc quản lý nó.
Tuy vậy, sau khi lang thang một hồi, tôi cũng săn được một hai con thỏ.
Nhưng thế này là không đủ. Để bổ sung lượng thịt ướp muối đã cạn kiệt, tôi cần phải bắt được ít nhất một con lợn rừng.
Vì vậy, tôi tiến về phía lớp ngoài của khu rừng. Dù sao thì ở đó cũng có nhiều loài động vật thuần chủng hơn.
Mặc dù thịt biến dị cũng có thể ăn được, nhưng chúng vừa khó săn vừa rắc rối khi chế biến.
‘Cũng lâu rồi mình mới ra tới đây’
Khu rừng này có thể được chia thành ba vế.
Vế ngoài, vế giữa và vế trong. Càng đi sâu, năng lượng quỷ càng đậm đặc và quái vật càng mạnh.
Ngay cả tôi cũng phải liều mạng khi ở những nơi sâu nhất của vế trong.
Đó là lý do tại sao tôi sống trong một cái hang ở vế giữa.
Lũ quái vật ở đó đủ tầm để đối phó, và hầu như không có dấu chân người nên không cần phải cảnh giác quá nhiều.
Thêm vào đó, có một hồ nước nhỏ bên trong hang nên tôi không phải đi xa để tắm rửa.
Vì đáp ứng nhiều điều kiện cần thiết, tôi đã chọn sống ở đây.
Dù sao thì, đó là lý do tại sao tôi rất hiếm khi ghé thăm vế ngoài.
Tuy nhiên, đến đó sau một thời gian dài cũng gợi lại nhiều kỷ niệm.
“……”
Nói thật thì chẳng có mấy kỷ niệm vui vẻ. Hầu hết là cảnh tôi tuyệt vọng bò về sau 1 buổi ăn hành.
Không phải ngay từ đầu tôi đã có thể tẩn lũ quái vật ra bã.
Đã có thời gian tôi phải chật vật ngay cả với một con thú bình thường, phải chạy trốn khỏi những tốp thợ săn truy đuổi vào rừng.
Tôi nhớ mình đã phải nhặt nhạnh xác động vật dưới đất một cách thảm hại để ăn, và nằm dưới những cái cây mục nát vào ban đêm khi không tìm được chỗ ngủ.
Những khoảng thời gian đen tối đó đã tích lũy lại để cho tôi có được cuộc sống như hiện tại.
“Nhưng thật sự cô đơn quá.”
Nghĩ đi nghĩ lại, chẳng có gì thay đổi mấy, mẹ kiếp.
Vừa chửi rủa thực tại thê thảm của mình, tôi vừa tiếp tục bước đi cho đến khi cuối cùng cũng chạm đến ranh giới của vế ngoài.
Không có ranh giới chính xác chia cắt lớp ngoài và lớp giữa, nhưng có thể nhận biết đại khái qua sự khác biệt về kích thước cây cối.
Đây hẳn là khu chuyển giao giữa 2 vực.
Nhưng tôi không thể tiến thêm bước nào nữa.
“Aaaahh! Ai đó cứu tôi với!!”
Một tiếng hét vang lên từ phía trước.
Nghe thấy tiếng nói, tôi lập tức nấp sau một cái cây gần đó.
Cúi người xuống để quan sát, tôi thấy một người phụ nữ đang bị một con lợn rừng trưởng thành truy đuổi.
Dựa vào bộ giáp da và thanh kiếm sắt, cô ấy có vẻ là một mạo hiểm giả.
Có vẻ cô ta đã đi vào đây và đụng độ con lợn rừng, chắc là đã chọc giận nó bằng cách nào đó nên mới rơi vào tình cảnh này.
“Shit, sao lại nhanh thế này! Làm ơn cút đi giùm cái!!”
Mặc dù giọng nói của cô ta nghe khá tuyệt vọng, nhưng tôi không có ý định giúp đỡ.
‘Sẽ rất rắc rối nếu mình bị phát hiện.’
Tôi không ngại giúp. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ta quay về và bắt đầu kể lể sau đó?
Tôi đương nhiên sẽ gặp rắc rối, và có khi lại phải trốn truy đuổi một lần nữa.
Nghe có vô tình, nhưng đây là quyết định đúng đắn nhất.
Và ngay từ đầu cô ta đã là một nhà mạo hiểm rồi. Cô ta hẳn đã chuẩn bị tâm lý cho những nguy hiểm khi chọn cái nghề này, đúng khoong?
“Tsk tsk, hét lên như thế chỉ làm nó kích động hơn thôi…”
Dù vậy, tôi vẫn cần thịt lợn rừng nên tôi đã đi theo bọn họ. Nếu cô ta thoát được, tôi sẽ lấy con lợn, còn nếu cô ta chết… thật đáng tiếc, tôi vẫn sẽ lấy con lợn.
Nhưng nhìn cô ta, có vẻ như sẽ không sống sót nổi.
Cô ta vừa chạy vừa la hét, ném cả vũ khí đi và càng làm con lợn rừng điên tiết hơn. Cô ta toàn đưa ra những bước đi sai lầm.
Trong khu rừng này, sự im lặng là cần thiết tuyệt đối. Quái vật rình rập khắp mọi nơi.
Khả năng rất cao bạn sẽ thu hút sự chú ý của quái vật nếu gây ra tiếng động lớn.
Và cô ta đang làm cái quái gì khi vứt bỏ vũ khí thế kia?
Ngay cả khi thoát khỏi con lợn rừng, cô vẫn cần vũ khí phòng thân khỏi rừng chứ. Ngốc hết thuốc chữa.
Hướng cô ta chạy cũng là một vấn đề. Kể cả với một người mới đến rừng, cô ta đang đâm đầu về phía lớp giữa thay vì chạy ra lớp ngoài. Dù có hoảng loạn dẫn đến phán đoán sai lầm đi nữa, điều này chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn.
Không, việc cô ta đi sâu vào rừng như thế này đã là một sai lầm ngay từ đầu rồi, hành động này chẳng khác gì giơ cao khẩu hiệu tôi là tân binh.
Mọi người nên săn bắn ở những bãi săn phù hợp với cấp độ của mình chứ.
Cuối cùng, cô ta có vẻ đã kiệt sức khi đang chạy và để lộ sơ hở trước con lợn rừng.
Thình-!
“Gaaah-!”
Với một âm thanh trầm đục, cơ thể cô ta bị hất văng đi.
Con lợn rừng dùng chân cào đất về phía nơi cô ta ngã xuống. Một tín hiệu cho thấy nó sẽ sớm lao tới một lần nữa.
Cô ta chửi thề với một giọng nói trống rỗng.
“Ah, chết tiệt…”
Người ta nói rằng con người thường rất sợ hãi khi sắp chết, nhưng cô ta trông lại bình thản đến lạ.
Bỏ cuộc rồi sao? Hay cô ta vốn chẳng mặn mà gì với cuộc sống này? Thật là nằm ngoài dự kiến.
“…Hả?”
Trong một khoảnh khắc, mắt chúng tôi chạm nhau. Chết tiệt, chắc là tôi đã lơ là việc ẩn nấp khi mải đứng xem.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ không bị phát hiện vì khoảng cách khá xa, nhưng cô ta đã nhận ra tôi.
Nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng lắm. Dù sao thì cô ta cũng kết thúc ở đây rồi.
Việc cô ta có nhìn chằm chằm vào tôi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Éccc!
Ngay sau đó, con lợn rừng lao tới và giẫm đạp lên cơ thể cô ta. Một cái chết vô ích xứng đáng với một tân binh.
Chứng kiến cảnh tượng đó, tôi khẽ lẩm bẩm.
“Tsk, chọn lọc tự nhiên.”
Dù sao thì, tôi cũng sẽ trả thù con lợn rừng đó cho cô.
*
Và tối hôm đó…
Một bài đăng kỳ lạ xuất hiện trên diễn đàn [Demons Saga].
+
[Tìm thấy thứ gì đó kỳ lạ khi đang khám phá bản đồ tân thủ??]
(Ảnh)
Chẳng phải đây là khu vực cấp cao sao? Đáng lẽ nơi này không có người ở chứ?
Vậy thì cái gã này là ai mà cứ đứng đó nhìn tôi chết vậy??
+
[????]
[Nhìn không rõ vì xa quá… khoan, đó là một gã đàn ông à?]
[Tại sao lại có một gã đàn ông đột nhiên xuất hiện ở đó, nghe có lý không cơ chứ?]
[Chắc là ảnh ghép thôi? Hoặc là bà nhìn nhầm cái gì đó thành người rồi]
[ㄴ Nhìn rõ ràng là con người mà]
[Wow zoom lên nhìn đẹp trai siêu cấp luôn này wowowow]
[ㄴ thật á?]
[ㄴ Đồ ngốc đồ họa vỡ nát hết khi zoom lên rồi có nhìn thấy gì đâu]
[ㄴ Nhưng chỉ nhìn cái bóng thôi cũng thấy đẹp trai rồi lol]
.
.
.
.
.
.
.
.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
(Bro nghĩ mình là Cổ Nguyệt Phương Nguyên)