Chương 1 Đó là lúc cuộc đời tôi ngã ngựa
Cái chết của tôi thật đơn giản.
Sập nhà. Tòa căn hộ studio nơi tôi sống đã đổ sụp khi tôi đang mải mê chơi game.
Tiền thuê nhà cũng chẳng hề rẻ, ai dè nó lại được xây dựng cẩu thả đến thế? Tôi đã định kiện nhà thầu xây dựng vì làm ăn gian dối, nhưng chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra được.
Đầu tôi đã bị đè nát như đậu phụ trước khi kịp làm gì.
[GAME OVER!]
Màn hình máy tính nhấp nháy trước mắt tôi lần cuối, và thế là tôi lìa đời. Nhưng hóa ra, đó chưa phải là kết thúc hoàn toàn.
"Ack!"
"Ô kìa! Cháu có sao không, Yor?"
Tôi tái sinh vào một thời kỳ trung cổ lạ lẫm.
Trong một thế giới giả tưởng đầy rẫy gươm giáo và ma pháp, dưới thân phận một đứa trẻ mồ côi tên Yor tại một cô nhi viện.
Nhưng thế giới này còn có một điểm kỳ quái khác.
"Ư... vâng, cháu không sao ạ."
"Cháu phải cẩn thận hơn chứ. Con trai con đứa gì mà lại chạy nhảy hấp tấp thế hả?"
Đó chính là, vai trò giới tính hoàn toàn bị đảo ngược.
Ở đây, phụ nữ đảm nhận hầu hết các công việc lao động chân tay, và họ thống trị các tầng lớp cao trong xã hội.
"Aha, vâng ạ..."
Không hẳn là đàn ông bị hạ thấp đến mức chỉ biết rửa bát quét nhà, nhưng rõ ràng sự thay đổi có thể thấy bằng mắt thường.
Theo những gì tôi nhận thấy, ngay cả các tiêu chuẩn đạo đức về trinh tiết cũng đã bị đảo lộn.
Dù là một thế giới mang lại cảm giác khá xa lạ, nhưng nó không đến mức quá khó chịu.
Bầu không khí ngột ngạt ở cô nhi viện hơi tù túng một chút, nhưng ít nhất mọi người đều tử tế. Dù không có bạn thân, nhưng nhìn chung tôi vẫn hòa đồng được với tất cả.
Nếu không có chuyện gì xảy ra vào năm tôi 10 tuổi, có lẽ tôi đã sống một cuộc đời bình thường.
Cuộc đời tôi hoàn toàn thay đổi vào ngày 6 tháng 6, sinh nhật lần thứ 10 của mình. Ở thế giới này, họ thực hiện một bài kiểm tra kỳ lạ khi trẻ em tròn 10 tuổi.
Họ truyền thần lực vào cơ thể đứa trẻ để kiểm tra những dấu hiệu bất thường. Trong thế giới này, mọi người đều có khả năng bộc phát một dị năng quái kiệt gọi là "Huyết Đạo" khi lên 10.
"Khoan đã, vết bớt này là...?"
"Á, huyết đạo! Là tàn dư huyết đạo!"
Và người trúng giải lần này chính là tôi.
Khi họ truyền thần lực vào, một hình xăm màu đỏ sẫm xuất hiện trên xương quai xanh bên phải của tôi.
Cặp sừng quỷ đầy điềm gở. Bằng chứng cho thấy tôi sinh ra đã mang dòng máu “Huyết Đạo”. Nghĩ lại thì, bối cảnh này nghe quen tai thật.
Không chỉ vì nó là mô típ kinh điển, mà vì tôi đã từng chơi một trò chơi có bối cảnh y hệt thế này.
[Demons Saga]
Trò chơi mà tôi đang chơi ngay trước khi chết ở kiếp trước. Một game RPG trực tuyến với mục tiêu là săn lùng lũ quỷ đang rải rác khắp thế giới.
'Thôi ăn cứt rồi...'
Sự đảo ngược giới tính đã làm tôi lú lẫn, nhưng hoá ra tôi đã rơi vào một thế giới giống hệt như trong Demons Saga.
Đúng vậy, Huyết Đạo. Nghe thì có vẻ giống mấy cái ảo tưởng sức mạnh, nhưng chính cái thứ ảo tưởng đó đã tiễn thẳng cuộc đời tôi xuống chó.
"Mẹ kiếp chứ, không ngờ chúng ta lại đang nuôi dưỡng một mầm mống của quỷ!"
"Mang nó đi ngay lập tức! Ai biết được khi nào nó sẽ phát điên!"
"Ta xin lỗi, Yor. Nhưng chuyện này không ai có thể giúp được..."
Những người bộc phát Huyết Đạo bị coi là những nhân tố nguy hiểm bởi chính sự tồn tại của họ. Không ai biết khi nào họ sẽ mất đi lý trí và đồ sát xung quanh.
Hơn nữa, vì những người mang Huyết Đạo bản thân họ đã là những món vũ khí sống, nên họ cần được đặc biệt đề phòng.
Con người thời trung cổ đã giải quyết vấn đề này bằng một phương pháp vừa tiện lợi vừa man rợ.
"Đưa nó đến pháp trường ngay lập tức!"
"Thanh tẩy dòng máu ác quỷ!"
Phương pháp đó chính là tử hình những đứa trẻ 10 tuổi. Nếu gạt bỏ các vấn đề đạo đức sang một bên, thì đây là một cách khá thuận tiện để loại bỏ các mối đe dọa tiềm tàng.
Nhờ đó, tôi bị tống vào hầm ngục tối tăm của Đế quốc. Cùng với sự thật đáng buồn là tôi sẽ sớm bị hành hình.
Trong lúc bị áp giải đến nhà tù, tôi đã thấy vô số ánh mắt.
Những người dân nhìn tôi với vẻ ghê tởm, những hiệp sĩ với khuôn mặt đầy vẻ khó chịu. Cũng có vài ánh mắt cảm thông, nhưng số đó chỉ là thiểu số.
Chẳng một ai phản đối cái chết của tôi.
…Tuy nhiên, có hai điều họ không biết.
Thứ nhất, những thanh sắt của lồng giam có khoảng cách vừa đủ để tôi lách người qua. Thứ hai, dòng máu trong tôi đã phát triển khá ổn định kể từ khi bộc phát.
Khi Huyết Đạo bộc phát, nó dường như tăng cường các khả năng thể chất cơ bản bao gồm khả năng phục hồi và sức mạnh.
Sau vài lần cố gắng, tôi đã có thể bẻ gãy những sợi xích sắt đang trói chặt tay chân mình. Mặc dù quá trình đó khiến cổ tay và lòng bàn tay tôi bị trầy xước và tự lành lại nhiều lần... nhưng đó còn chẳng phải vấn đề đáng nhắc tới.
Một cái giá quá rẻ so với giá trị mạng sống của tôi.
Dù sao thì, sau đó tôi đã bỏ chạy. Lẩn trốn khỏi những lính canh đang giám sát, khỏi những người dân khinh miệt mình, khỏi Đế quốc đang tìm cách truy sát mình.
Trong khi tôi đang chạy trốn, các lệnh truy nã đã được phát hành, và tôi có thể nghe thấy những tin đồn về mình đang lan truyền trong dân chúng. Tôi đã thấy những toán quân tìm kiếm với gươm tiễn đủ đầy.
Tuy vậy, sau khi tháo chạy điên cuồng, bằng cách nào đó tôi đã thoát khỏi lãnh thổ Đế quốc. Trước mắt tôi là những vùng đồng bằng rộng lớn không một bóng người.
Khi đã thoát khỏi mối đe dọa, nỗi uỷ khuất ập đến bất ngờ.
'...Tại sao?'
Tại sao tôi phải trải qua chuyện này?
Tôi đã phạm tội gì mà phải bị săn đuổi như thế này?
Không, ngay từ đầu có tồn tại cái tội như vậy không?
Có đấy.
Sinh ra là một kẻ mang Huyết Đạo chính là cái tội.
Theo logic của họ, tôi là một tội nhân ngay từ khi mới lọt lòng, và bản án của tôi tới khi tôi tròn 10 tuổi.
Và tội danh này là một án tử áp dụng trên cả thế giới. Một tội đáng bị hành quyết.
"Hức... hức..."
Nước mắt rơi lã chã vì sự thê thảm của bản thân, nhưng tôi không thể ngừng bước. Nếu tôi dừng lại ở đây, đội truy sát sẽ đuổi kịp và bắt sống tôi.
'Mình muốn sống.'
Tôi muốn được sống. Dù tình cảnh có vẻ vô vọng, tôi vẫn muốn được sống.
Trong khi bước đi không ngừng nghỉ, tôi tự hỏi bản thân:
'Mình nên đi đâu bây giờ?'
Đế quốc rõ ràng là nơi không thể về. Tôi sẽ bị xử tử ngay khi vừa ló mặt ra. Các quốc gia khác cũng không khả thi. Và tôi cũng chẳng thể âm thầm sống ở một ngôi làng hẻo lánh nào đó.
Dấu vết sừng quỷ trên xương quai xanh sẽ bám theo tôi như một vết nhơ không thể xoá nhoà.
Tôi chắc chắn sẽ sớm bị phát hiện và bị các hiệp sĩ tiêu diệt. Nói cách khác, tôi không thể sống sót ở bất cứ nơi nào có nền văn minh nhân loại.
Vậy thì đi đâu? Tôi phải đi đâu đây?
"À."
Sau một hồi lang thang, tôi bất chợt nhìn thấy một khu rừng. Nhưng không phải khu rừng bình thường. Đó là một khu vực cấm, đầy rẫy thú dữ và quái vật bị tha hóa bởi sức mạnh của quỷ. Trong trò chơi, đây có lẽ là một bãi săn cấp cao.
Mặc dù đó là nơi không ai lui tới do những con đường phức tạp, nhưng chính điều đó lại khiến nó trở nên hoàn hảo đối với tôi. Tôi nghe nói lũ quái vật gần lối vào khá yếu, nên tôi có lẽ sẽ xoay xở để ẩn náu và sống sót được bằng cách nào đó.
Sau khi đi bộ và suy nghĩ quá lâu, tôi thấy đói. Tôi thèm một thứ gì đó ngọt ngào. Tôi thèm món bánh mứt dâu mà họ thường bán gần cô nhi viện.
Dĩ nhiên, chẳng có cách nào để ăn món đó vào lúc này. Và có lẽ là cả đời này cũng không. Nuốt ngược những giọt nước mắt cứ chực trào ra, tôi bước vào khu rừng…
*
...Một thời gian dài đã trôi qua kể từ đó.
"Mẹ kiếp, dù làm cách nào thì cái thịt hươu này vẫn hôi rình."
Dù lúc đầu có chút khó khăn, nhưng khu rừng này hóa ra lại khá dễ sống. Những con đường ngoằn ngoèo dần trở nên quen thuộc theo thời gian, và dù thô sơ, tôi vẫn có thể đảm bảo dinh dưỡng hợp lý.
Có những nguồn nước được bố trí hợp lý như các hồ nước rải rác khắp nơi, và nếu quan sát kỹ, bạn có thể tìm thấy những chỗ ngủ khá ổn.
Quái vật là mối lo lớn nhất của tôi, nhưng chúng hóa ra cũng dễ đối phó. À, chính xác hơn là chúng trở nên dễ đối phó theo thời gian.
Dù nó đã kéo cuộc đời tôi xuống đáy xã hội, nhưng Huyết Đạo lại ban cho tôi sức mạnh đáng kinh ngạc.
Ngoài những tăng cường thể chất đơn thuần, nó còn tặng cho tôi nhiều khả năng độc đáo khác nhau.
Bây giờ tôi là một ma đầu có thể tự do vận chuyển hoặc làm đông cứng huyết cầu của chính mình. Ngoại trừ một số thực thể dạng quái vật ở sâu trong rừng, cơ bản là tôi không có đối thủ.
Dù tôi cảm thấy hơi muốn tự tử mỗi tháng khi Chế độ Cuồng sát A và B kích hoạt, nhưng Huyết Đạo nhìn chung là có thể kiểm soát được một cách đáng ngạc nhiên.
Nói tóm lại, sống được. Có một vài bất tiện, nhưng không có gì ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt thường ngày.
Nhờ đó, tôi đã duy trì được cái mạng cùi này suốt 12 năm rồi. Có đúng không nhỉ? Việc ở trong rừng suốt khiến cảm nhận về ngày tháng của tôi hơi mơ hồ.
"...Dù sao thì vẫn ăn được."
Bất tiện lớn nhất chính là sự cô đơn.
Tách - Tách -
Ngọn lửa trại được thắp lên để nướng thịt làm sáng bừng hang động.
Đôi khi trong cái hang hẹp này, tôi cảm thấy một nỗi cô độc thấm tận xương tủy.
Người ta thường gọi con người là động vật xã hội.
Con người không tồn tại như những cá thể đơn thuần, mà liên tục xác nhận sự tồn tại của mình thông qua người khác.
Khát khao tương tác với đồng loại đã được mã hóa trong gen của chúng ta, chứ không phải do lý trí.
Nhưng 12 năm đã trôi qua mà không có bất kỳ cuộc trò chuyện ý nghĩa nào với con người.
Trong thời gian đó, nỗi cô đơn cứ thế tích tụ như màn tuyết rơi và thỉnh thoảng lại dày vò tôi.
Nghĩ lại thì, đây đáng lẽ là một thế giới nữ tôn, nhưng tại sao tôi chẳng thấy mình nhận được bất kỳ lợi ích nào từ việc đó nhỉ?
Tôi cũng không thể cứ thế mà tán gẫu vu vơ với những người thỉnh thoảng đi ngang qua...
Ngày hôm nay một lần nữa, tôi lại lẩm bẩm một điều ước bất khả thi.
"...Mình cũng muốn có bạn bè."
Tiếng vang dội lại chỉ là sự trống rỗng.
*
[Dịch vụ Open Beta đã kết thúc!]
[Những Người Thế Giới Khác giờ đây sẽ ghé thăm!]
[Đã nhận được thiên phú 'Player’s Eye'!]
"...Hả?"
Những cửa sổ hệ thống kỳ lạ này xuất hiện trước mắt tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
