Trở Thành Con Gái Của Kẻ Phản Diện Trong Học Viện

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Phần 1 - Ch.7 <Giữa Sức Mạnh Quái Vật và Sự Mong Manh>

Ch.7 <Giữa Sức Mạnh Quái Vật và Sự Mong Manh>

Với một tay nắm tay ông quản gia, tay còn lại nắm tay cô hầu gái.

Ba người chúng tôi vừa đi vừa nắm tay nhau, nhận về những ánh nhìn ấm áp từ khắp nơi.

Có lẽ vì vóc dáng nhỏ bé của tôi, trông chúng tôi giống như một cặp vợ chồng trẻ dắt theo con nhỏ.

“À, trẻ và đang yêu thật tốt.”

“Đi Mt. Shinjeong hưởng tuần trăng mật à? Họ khá là tự tin vào thực lực đấy.” 

“Một ông quản gia với một cô hầu gái… chắc là một đôi vợ chồng từng là mạo hiểm giả, giờ được quý tộc thuê.”

Những lời bàn tán tôi nghe được thật sự khá thú vị.

“Hai người thấy sao?”

“Được hiểu lầm là chồng của một mỹ nhân như cô Leape, với tôi là vinh hạnh.”

“…Tôi cũng thấy vậy.”

Có lẽ vì cảm xúc là thật, lực siết trên tay tôi ngày càng mạnh theo từng câu nói.Tôi hiểu là họ vui, nhưng tay tôi bắt đầu hơi đau rồi. Giá mà cả hai biết kiềm chế một chút.

“Hàng đợi dài thật. Chúng ta chờ chứ?”

“Xin cứ đi chơi thong thả một tuần đi. Thần sẽ giữ chỗ.”

Cô hầu gái đúng là có tài khiến người khác cảm thấy áy náy.

Để một mình cô ấy ở giữa đám đàn ông thô lỗ đang chờ thi, còn mình thì đi chơi suốt một tuần?

Như vậy tôi chẳng khác gì rác rưởi.

“Chuẩn bị cho tôi một cái bàn.”

"Tiểu thư định làm gì ạ?”

“Ta sẽ cược một đồng vàng cho một trận vật tay.” 

Nếu tôi thắng hết, tôi sẽ tiết kiệm được cả một tuần chờ đợi miễn phí.

Tôi đúng là một thiên tài, phải không?

“…Nội dung cá cược là gì ạ?”

“Vật tay.”

Tôi có thể là một thiếu nữ yếu ớt, đến cầm tách trà hay dụng cụ ăn cũng khó—nhưng đó là sau khi đã vắt kiệt sức vì huấn luyện cường độ cao.

Sau hai ngày ngồi xe ngựa, cơ thể tôi nhẹ như mây, vật tay thì chẳng vấn đề gì.

Bên ngoài: một thiếu nữ mong manh yếu đuối.

Bên trong: một sự đầu tư phi lý vào điểm sức mạnh.

Nếu có ai đánh giá tôi qua vẻ ngoài rồi thách đấu… chắc chắn sẽ hối hận.

“Xin đừng làm vỡ bàn. Đây là bàn mượn để thu hút khách, nếu hỏng cô sẽ phải bồi thường.”

“Oke~”

Nghe quản gia đề xuất rằng việc này sẽ giúp việc kinh doanh của quán trọ, nhân viên liền đồng ý quảng bá sự kiện.

“Đến đây, đến đây nào! Cơ hội không có mỗi ngày!Đánh bại vị tiểu thư mạo hiểm giả giàu có này trong vật tay, thắng một đồng vàng!Phí tham gia là vé xếp hàng của các vị—và số thứ tự phải sớm hơn của cô ấy!”

Tiếng rao vừa dứt, đám đông đang xếp hàng liền ùn ùn kéo tới.

“Này ông anh, thật không đấy?”

“Nhìn cô ta kìa, nhỏ xíu.”

“Tôi trước! Để tôi trước!”

“Tránh ra! Tôi tới trước mà!”

Hiệu quả quảng bá đúng là không thể phủ nhận.

Rầm.

Một cửa sổ quen thuộc hiện lên cùng cơn đau đầu nhẹ.

<Sự kiện bất ngờ: Vật tay>

Những kẻ mắt sáng rực ký hiệu tiền bạc đang đổ về phía bạn.

Tất nhiên, bạn không có ý định trả một xu nào.

Chỉ cần không thua, bạn sẽ không phải mất đồng vàng nào cả.

So với kỳ thi vé vào cổng, chuyện này quá dễ, đúng không?

Một sự kiện xuất hiện dựa trên hành động chủ động của người chơi.Càng nhiều sự kiện, càng tốt—vì phần thưởng tuy nhỏ nhưng rất có ích.

'Chiến thắng các sự kiện như thế này giúp tăng danh tiếng.'

Danh tiếng. Danh vọng. Danh hiệu.Thứ nào cũng đáng để gom cả.

Chúng mang lại ít nhất +1 chỉ số dưới dạng hiệu ứng bị động, và khi tích lũy đủ, sẽ dẫn đến tăng chỉ số thực. Vì không có bảng trạng thái nên tôi không thể nhìn thấy con số chính xác.

Nhưng với trực giác của một game thủ kỳ cựu, tôi có thể ước lượng được.

'Thiếu nữ có sức mạnh siêu nhân – hiệu ứng bị động: +2 Sức mạnh. Kiểu kiểu vậy.'

Chàng trai trẻ—đối thủ vinh dự đầu tiên của tôi—hăng hái giơ tay lên.

Dựa vào những tiếng thở dài xung quanh, mọi người đều nghĩ cậu ta đã thắng chắc.

“Chuẩn bị… 3, 2, 1. Bắt đầu.”

Ngay khi quản gia thả tay khỏi hai nắm đấm, chàng trai dồn toàn lực.

“Ưrrrgggghhh!”

“Hahaha, làm cái quái gì vậy?”

“Đừng nắm tay cô gái xinh đẹp lâu thế.”

“Nhìn mặt ông quản gia kìa, sắp đánh người rồi.”

“Thằng đó là dấm âu à?”

Khác với cậu ta đỏ bừng mặt, tôi chẳng cảm thấy gì đặc biệt.

Sau khi hoàn thành toàn bộ thử thách danh hiệu ở bãi huấn luyện, tôi sao có thể thua một mạo hiểm giả tầm thường thế này?

Cơ chế tăng chỉ số hoạt động như sau:

Từ 1–9: mỗi +1 chỉ số cần 1 điểm.

Từ 11–19: mỗi +1 cần 2 điểm.

Từ 21–29: mỗi +1 cần 3 điểm. 

Từ 91–99: mỗi +1 cần 10 điểm.

Các mốc tròn như 10, 20, 30 cần đúng số điểm tương ứng để tăng.

Bắt đầu với Sức mạnh khoảng 20, cộng thêm danh hiệu, ước tính hiện tại tôi ở mức 29, tương đương ít nhất 75 điểm.

Tập kiếm 1.000 lần: +1 điểm Sức mạnh.

Bắn cung 1.000 lần: +1.

Luyện võ 1.000 lần: +1.

10.000 lần: +1 nữa.

100.000 lần: +1 nữa.

1.000.000 lần: +1 nữa.

Một động tác tính là một lần—một chém, một vung, một mũi tên.Mỗi ngày tôi luyện 10.000 động tác cho mỗi môn, ba môn là 90.000.

Chuyển sang động tác nâng cao thì dễ dàng vượt 100.000/ngày.

30 ngày = 3 triệu lần.

3 điểm × 4 mốc = 12 điểm.

Cộng thêm 3 điểm từ luyện võ tổng hợp.

Thêm 12 điểm từ các danh hiệu như “Phá hủy bia tập”, “Nắm cung đến chảy máu”, “Làm nổ bao cát”.

Tổng cộng: 27 điểm Sức mạnh từ danh hiệu.

Một tay mơ như cậu ta thì làm sao chịu nổi?

RẦM!

“Tiểu thư thắng!”

“Á!?”

“Đồ ngốc.”

“Chắc tập luyện ít lắm.”

“Thử đi rồi nói! Đó không phải lực tay của con gái!”

Chàng trai đỏ mặt bỏ chạy trong tiếng la ó.

Nhân viên nhìn vé xếp hàng của cậu ta:“Số 925!”

925 mà cũng gọi là số xếp hàng à?

Với quán trọ bình thường thì phải đợi cả tháng.

Nhờ kỳ thi của giám khảo cao cấp, vòng quay khách tăng lên, thời gian rút xuống còn một tuần.

Từ góc nhìn chủ quán, đây đúng là một cơn sốt tạm thời.

“Người tiếp theo phải có số nhỏ hơn 925! Này anh đầu to kia, 920 á? Lừa ai thế! Anh trọc kia! 850? Lên đây!”

Đối thủ thứ hai là một gã hói.

Tôi trở nên hơi căng thẳng sau khi thấy mặt ổng.

‘Mấy người hói rất nguy hiểm. Có thể rụng tóc vì luyện tập quá độ.’

Ngay cả khi chỉ luyện tập khoảng 30.000 động tác mỗi ngày cho một môn võ, sau 10 năm cũng đã là 109,5 triệu lần.

Như vậy sẽ đạt được tăng chỉ số ở các mốc:10.000, 100.000, 1.000.000, 10.000.000 và 100.000.000 — tổng cộng 5 lần tăng.

Hơn nữa, dù là kiếm thuật, võ tay không hay bắn cung, số lần luyện võ đều được cộng dồn chung, nên sẽ có thêm 5 điểm nữa.

Cộng với các điểm lặt vặt kiếm được trong quá trình luyện tập, ít nhất cũng phải hơn 20 điểm.

Tổng cộng khoảng 30 điểm.

Ngay cả một người bình thường với Sức mạnh bẩm sinh chỉ khoảng 10, cũng có thể đạt đến Sức mạnh 19.

Nếu thời gian luyện tập còn dài hơn, lại thành thạo hơn một môn võ, hoặc thiên phú cao hơn một chút…

Có khả năng rất nhỏ rằng sẽ xuất hiện một người có thể ngang bằng với chỉ số Sức mạnh 29 của tôi.

RẦM!

“Tiểu thư thắng!”

À, hóa ra ông chú hói này chỉ là bị hói sớm tự nhiên mà thôi.

Sau khi thắng liên tiếp 9 trận và nâng số thứ tự của mình lên 97, những người xếp hàng bắt đầu nhận ra rằng sức mạnh của tôi không hề bình thường.

“Thân hình mảnh khảnh thế kia mà sức đâu ra vậy?”

“Chẳng lẽ cô ta đã luyện được phương pháp tu luyện mana trong truyền thuyết?” 

“Nhìn giống tiểu thư nhà giàu, khả năng cao là thế.”

“Tch, lại bị trò tiêu khiển của bọn nhà giàu dắt mũi rồi.”

“Nhưng… cô ta không mệt à?”

Một cô bé chưa đến 140cm, dùng cánh tay nhỏ nhắn lật ngược những cánh tay lực lưỡng của đàn ông trưởng thành?

Những người ban đầu lao vào vì tò mò giờ còn đặt cược phụ, khiến miệng ông chủ quán trọ há hốc. Quán trọ đứng ra giữ tiền để tránh gian lận và thu 10% tiền hoa hồng.

“Ông chủ quán.”

“Haha, bùa may mắn của quán ta đây rồi. Cô muốn một xô nước không? Không thì ta mời cô ăn trưa luôn!”

“Không cần. Chia đôi đi.”

“Hả? C-cô nói gì cơ?”

“Tôi thấy ông thu tiền hoa hồng rồi.”

Khi tôi nheo mắt nói thẳng, ông chủ quán trả lời với vẻ mặt như sắp khóc.

“Ba – bảy.”

“Nếu không chia đều, tôi sẽ báo lãnh chúa rằng ông dùng một thiếu nữ yếu đuối để trục lợi từ cờ bạc trái phép.”

Ông chủ quán — người rõ ràng đang muốn phản bác xem chỗ nào của tôi là “yếu đuối” — liền cứng người lại.

Phía sau tôi, Jonna đang nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đầy áp lực, khiến ông ta phải cẩn trọng từng chữ.

‘Quản gia của tôi, người có chỉ số cao hơn tôi rất nhiều, tuyệt đối không phải quản gia bình thường.’

Đã có lúc tôi phàn nàn về mấy món ăn không thể thu thập vào bộ sưu tập ẩm thực, nhưng cuối cùng vẫn phải ăn vì bị áp đảo hoàn toàn.

Những ngày dài nhục nhã phải ăn rau chân vịt nướngdưa leo xào tới mười lần — những món thậm chí còn không được tính vào bộ sưu tập nấu ăn — tôi không muốn nhớ lại nữa.

“Ta… ta sẽ đưa.”

“Hehe. Kiếm được chút tiền tiêu vặt rồi.”

Tiền thì càng nhiều càng tốt.

“Thưa tiểu thư. Người đã dùng khá nhiều sức. Hôm nay nghỉ ngơi nhé?”

“Hm… vậy là cuối cùng vẫn phải ngủ lại sao?”

Chết tiệt, tiếc thật.

Tôi vẫn tiếp tục ngày hôm này bằng một cách nào đó.

Nhưng tôi cũng không muốn ép cái cơ thể Oknodie này — vốn sẽ trở thành thiếu nữ mong manh (kiệt sức) ngay khi mệt.Khác với bãi huấn luyện, đây là đường phố công cộng.

Không phải nơi tôi có thể thoải mái nghỉ ngơi hay lộ rõ sự yếu đuối.

“Một người mong manh như tiểu thư, khi cần thì phải nghỉ ngơi đầy đủ.”

Những người xếp hàng trố mắt, như thể vừa nghe thấy điều gì đó điên rồ.

“Chỗ nào của sức mạnh siêu nhân đó mà mong manh?”“Cô ta đúng là quái vật đội lốt thiếu nữ.”

Phập.

Một thứ gì đó cắm phập vào cột gỗ bên cạnh hai mạo hiểm giả đang lẩm bẩm kia.

“Xin lỗi. Vì không quen làm hầu gái, tôi lỡ tay ném dao tự vệ.”

Hai mạo hiểm giả run rẩy nuốt nước bọt.

Leape bước tới rút con dao ra, rồi cúi xuống thì thầm điều gì đó với họ.

Một người chân mềm nhũn ngã quỵ, người còn lại thì bỏ chạy trong hoảng loạn.

“Cô Leape… cô vừa nói gì vậy?”

“Thần nói rằng quản gia mạnh gấp mười lần thần.” 

“Ghê thật.”

Gấp mười lần Leape là Jonna.Vậy Leape chỉ bằng một phần mười Jonna?

“Thế thì cô Leape cũng không phải mạnh đến mức đó nhỉ.”

"..." 

“Cô có muốn ta dạy cô cách tập thể dục không?”

Viên kẹo tôi ăn tối hôm đó có vị đắng một cách bất thường.

Sáng hôm sau, tôi bị đau bụng...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!