Ch.6 <Chuyến xe ngựa không có nút skip>
#6 – Hành trình xe ngựa không thể skip
[Thời gian huấn luyện đã kết thúc.]
[Tất cả hiệu suất huấn luyện tăng cường đã trở về bình thường.]
Một tháng huấn luyện đã khép lại.
Đó là khoảng thời gian không hề dễ dàng, nhưng vì đây là cơ hội hiếm hoi để thu về lượng lớn kinh nghiệm mà không tốn sức nhiều, nên tôi đã dốc toàn lực.
Nhờ chủ động áp dụng các bí quyết tăng điểm kinh nghiệm mà tôi biết từ kiến thức người chơi, sức mạnh của kiếm thuật và cung thuật đã tăng vọt một cách rõ rệt.
Có lẽ… giờ tôi cũng khá mạnh rồi?
Trước khi nhập học học viện, kiếm thuật và cung thuật của tôi chắc chắn đã đạt mức không ai có thể gọi là yếu kém.
“Không biết Tiểu Thư Oknodie có biết không, nhưng học viện Gift là nơi đào tạo những nhân tài xuất sắc nhất thế giới. Bất kỳ ai dưới 20 tuổi đều có thể nộp đơn.”
“Ờ… chuyện đó thì tôi biết.”
“Vậy chắc hẳn Tiểu Thư cũng biết về kỳ thi tư cách, dùng để sàng lọc người đủ điều kiện dự thi tuyển sinh, do số lượng ứng viên quá đông.”
Tất nhiên là biết rồi.
Kỳ thi tư cách chính là cửa ải đầu tiên để nhập học.
<Sự kiện Tư cách Dự thi Tuyển sinh>
Ngươi, kẻ mong muốn bước vào học viện hàng đầu lục địa.Để chứng minh bản thân có đủ tư cách tối thiểu để khiêu chiến học viện, ngươi phải vượt qua kỳ thi tư cách tuyển sinh.
Hãy tìm các giám khảo phát vé dự thi, hoàn thành bài kiểm tra mà mỗi giám khảo đưa ra, và nhận vé như bằng chứng đã vượt qua.
Nếu đi một mình, tiền thu thập thông tin đã tốn cả đống, tiền di chuyển lại càng kinh khủng hơn.
Đó là lý do vì sao người ta phải làm những công việc như hiến máu, thử thuốc lâm sàng, hay thí nghiệm trong các con hẻm tối.
Muốn gom đủ tiền cho những nơi như thế này, thật sự không thể kén chọn xem công việc đó có an toàn hay không.
Tất nhiên, với sự khởi đầu giàu có Oknodie, người có tới 100 đồng vàng tiền hỗ trợ, thì làm thêm chỉ là chuyện viễn vông.
Tôi chỉ cần tập trung huấn luyện.
“Trong khu vực này có ba giám khảo. Hai người là giám khảo cấp thấp, mỗi người có vài vé. Người còn lại là giám khảo cấp cao, sở hữu hàng chục vé.”
“Vậy thì rõ ràng là chọn giám khảo cấp cao rồi!”
“Thật tự tin, thậm chí còn không hỏi độ khó của bài thi. Tiểu Thư chắc chắn sẽ không hối hận chứ?”
Hả? Cấp thấp? Trung cấp?
Những bài thi từ giám khảo chỉ có một hai vé, hoặc nhiều nhất khoảng mười vé, đều là nội dung cho người chơi mới hoặc trung cấp.
Với một người trơi kì cựu như tôi, những nơi chỉ cho một tấm “vé” là cực kỳ kém hiệu quả.
“Giám khảo cấp cao ở đâu?”
“Tại Vườn Thần Linh—một trong mười danh thắng lớn nhất thế giới. Nằm ở độ cao 12.500 mét, thuộc danh sách những nơi người yêu du hành nên đến trước khi chết.”
“Hừm.”
“Tiểu Thư quả thật rất tự tin.”
“Đừng lo. Tôi là Oknodie mà, nhớ chứ?”
“Với sự tự tin ấy, xem ra thành công đã nằm trong tay.”
May mắn là núi Shinjeong không quá xa điểm khởi đầu.
Các địa điểm thi bị giới hạn bởi khoảng cách địa lý.
Nếu có tiền đốt, người ta có thể đi tàu bay để tìm nơi thi dễ hơn, nhưng ngay cả với route quý tộc khởi đầu 100 vàng, chuyện đó vẫn quá nặng nề.
Có lẽ chỉ khả thi với route đại quý tộc khởi đầu 1.000 vàng.
'Tất nhiên cũng có đường tắt.'
Dùng vàng mua vé thi.
Nhưng đây chỉ là kỳ thi tư cách.
Giá thị trường của một vé là 10 vàng.
Quá bực mình nếu bỏ ra cả đống tiền mà còn có nguy cơ mua phải vé giả.
Vé đảm bảo an toàn tuyệt đối có giá 100 vàng.
Như vậy chẳng khác nào vứt hết tiền hỗ trợ.
Với một người chơi kì cựu, điều đó là không thể chấp nhận.
‘Lượt chơi này việc huấn luyện kỹ năng tiến triển rất tốt.’
Nhờ sự chăm sóc của quản gia, tôi có thể tập trung hoàn toàn vào huấn luyện, giúp kiếm thuật và cung thuật tăng mạnh. Nhờ tận dụng hầu gái làm đối tượng huấn luyện, Ẩn Nấp và Tàng Hình cũng tăng đáng kể.
“Tôi phải nhấn mạnh lại lần nữa. Trượng pháp bị phong ấn cho đến khi gia nhập học viện. Hiểu chứ?”
“Vâng~”
Thay vì cái tên dài dòng “kỳ thi tư cách dự thi tuyển sinh”, cả người chơi lẫn NPC đều gọi nó là Kỳ Thi Vé.
Kỳ thi này—nơi vận may tung hoành—đương nhiên chứa đầy yếu tố RNG.
‘Điều bất ngờ là… giám khảo không phải ngẫu nhiên.’
Thứ ngẫu nhiên là bài thi mà giám khảo đưa ra.
Chỉ khi đến nơi, gặp giám khảo, mới biết bài thi là gì.
‘Nếu là giám khảo núi Shinjeong… thì chắc chắn không đơn giản.’
Tôi bắt đầu thấy mong chờ Kỳ Thi Vé rồi đấy.
SSSS
“Tiểu thư có chắc nhiêu đây hành lý là có đủ hay không??”
“Thế này là đủ rồi.”
Quản gia nhìn cái túi của tôi với vẻ không hài lòng.
Một bộ đồ tiêu chuẩn của mạo hiểm giả: lương khô, dụng cụ phiêu lưu, vật tư sơ cứu.Cùng vũ khí tự vệ.
Chỉ có vậy.
Có lẽ trong mắt anh ấy, những thứ này không hợp với “một tiểu thư”.
Nhưng tôi có giới hạn không thể nhượng bộ.
“Gối gấu bông hay băng đô rườm rà—mấy món đặc sản của con gái vừa phiền vừa nặng hành lý.”
“Chủ nhân sẽ buồn đấy.”
“Hừm. Tôi có thể tập luyện cực khổ, nhưng mấy thứ hợp gu con gái thì xin kiếu.”
Dù thân xác đã là con gái, nhưng tâm trí tôi vẫn là đàn ông.
Dù bị hoán đổi giới tính rồi nhập vai vào thế giới game, tôi không định sống như một cô gái bình thường.
Trước khi là con gái—tôi là người chơi.
Danh tính đó quan trọng hơn tất cả.
Bởi vì đó là thứ duy nhất giúp tôi nhớ mình từng là ai khi còn là đàn ông.
Kết quả là hiệu suất cực đoan.
Trang phục cơ bản lạnh lùng, không hề quan tâm ngoại hình—
Bộ Mạo Hiểm Giả (F).
“Nó rất hợp với cô thưa Tiểu Thư.”
“Cảm ơn cô, Leape.”
Khác với quản gia chỉ nói lời đứng đắn, hầu gái Leape luôn nói những điều dễ nghe. Vì thế tôi hay dựa dẫm vào cô, nhưng cũng không thiệt gì—vì còn có đồ ăn vặt.
À… kẹo hôm nay hơi sủi bọt trong miệng.
Kẹo ngôi sao à?
“Ta vào Academy rồi cũng sẽ có đồng phục thôi.”
“Chúng tôi cần chụp ảnh để báo cáo cho chủ nhân.”
“…Thứ đó chắc đắt lắm.”
Trong thế giới mà khoa học bị kìm hãm bởi ma pháp,thiết bị ma pháp mang tên Máy Ảnh là món xa xỉ có số lần chụp hạn chế.
Dùng thứ đó chỉ để xem con gái mình mặc đồ thế nào—người cha này đúng là chiều con quá mức.
‘Nếu ông ta kiếm được quản gia như Jonna thì chắc chắn không phải quý tộc tầm thường.’
Với người sẵn sàng cho 100 vàng tiền hỗ trợ, máy ảnh có là gì?
“Chỉ một lần thôi.”
Tại trạm nghỉ, khi xe ngựa dừng lại.
Các hành khách cười khúc khích khi quản gia thật sự mua gấu bông và băng đô.
“Ôi chà~ Cô bé dễ thương quá.”
“Này ông kia, đừng trêu trẻ con.”
“Ngài hát rong, tôi cho ông ba xu đồng, làm ơn bớt dị lại và hát một bài đi.”
Thợ săn râu rậm lén nhìn chân tôi từ góc xe.Cặp vợ chồng leo núi thì coi tôi như búp bê đáng yêu.
Tên nhạc sĩ tôi lỡ nhìn trúng thì cứ liên tục nháy mắt.
“Vậy bài hát tiếp theo là… Cô Gái Da Trắng.”
Làm ơn.
Dừng trò sỉ nhục này lại đi!
SSSS
Điểm thi—nơi tất cả những người dưới 20 tuổi có năng lực tụ hội.
Quán trọ dưới chân núi Shinjeong chật kín người tìm giám khảo.
“Năm nào cũng vậy, Kỳ Thi Vé thật sự đông. Toàn thám hiểm giả nhanh nhẹn và tân binh mạnh mẽ.”
“Ông quá 20 rồi, sao còn ở đây?”
“Ha ha. Người già thì làm gì được nữa, cô bé? Tất nhiên là xem rồi. Và cổ vũ cho thí sinh xinh đẹp nhất—chính là cô!”
Khác với những hành khách xuống xe dọc đường, Ông hát rong—người đồng hành suốt chuyến xe nhàm chán—đưa tay lên miệng thổi một nụ hôn.
Ban đầu tôi tưởng hắn là biến thái, nhưng sau khi nhận ra giá trị của người hát rong trong chuyến đi dài, quan điểm của tôi đã thay đổi.
Trong thế giới không có Fast Travel hay Skip, một người hát rong trên xe ngựa là tài sản quốc gia, sánh ngang ca sĩ có hàng nghìn fan.
Nếu không có người hát rong, cả xe đã phát điên vì debuff im lặng từ ông quản gia và cô hầu gái.
'…Tất nhiên là trước khi người hát rong giở trò...'
Tôi không thể tha thứ cho việc hắn giả vờ say để khoác tay tôi.
Nhờ Jonna ra tay trước, một bên mắt của người hát rong giờ vẫn đen như gấu trúc.
Sau khi các hành khách khác xuống xe, bầu không khí trở nên nặng nề—vì họ đã nhận ra bản chất đáng sợ của quản gia.
“Tiểu Thư quá dễ tin người. Đừng thân thiết với mấy người hát rong lang thang bán chuyện với bán nhạc.”
“Có sao đâu? Không chán là được.”
Sau khi vẫy tay chào người hát rong, Leape khẽ dịch bước.
“Cô đi đâu vậy?”
“Thần có việc cần xử lý một chút.”
“Ta không đi cùng được sao?”
Khi tôi nắm lấy váy hầu gái vì cảm giác bất an khó hiểu, Leape khẽ thở dài.
“Thằng khốn may mắn…”
“Hả?”
“Không có gì đâu. Vậy thì tiểu thư hãy đi cùng thần.”
Leape trông hoạt bát nhưng thật ra nói rất ít.Những lời lẩm bẩm hiếm hoi càng khiến cô trông khó gần.
Là kiểu hầu gái khiến người ta hơi lo nếu để một mình.
“Đông người quá…”
“Nếu Tiểu Thư muốn, tôi có thể xếp hàng thay. Nhân dịp được du lịch hiếm hoi, sao ta không đi tham quan một chút?”
Dòng người đông nghịt.Hàng chờ dài như rắn, giống mấy quán nổi tiếng ngoài đời.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến đầu óc quay cuồng.
Căng thẳng đến mức tôi từ bỏ luôn ý định cải thiện kỹ năng xã hội cho Leape.
Rõ ràng là không thể vào được trong một hai ngày.
Có những người cứ thấy chỗ nào đông là nhập vào theo một cách vô thức, để rồi nổi cáu khi phát hiện mình chẳng hiểu vì sao lại đứng trước một quầy xiên nướng ven đường.
Dù vậy, tay nghề của người bán cũng thật đáng nể—bởi rốt cuộc, ai cũng mua vài xiên rồi rời đi.
“Đừng có nghĩ đến nó thưa tiểu thư.”
Quản gia lên tiếng cảnh cáo khi thấy ánh mắt tôi.
“Nó có thể là thịt chuột lớn lên bằng bùn ngoài phố. Chừng nào tôi còn ở đây, tôi sẽ không để thứ rác đó vào miệng của Tiểu Thư.”
“Quản gia Jonna, ông khó tính quá. Khó vậy thì ngoài này ăn gì được?”
“Vậy từ giờ, Tiểu Thư chỉ nên ăn đồ tôi nấu.”
“Tch. Có phải ông theo ta cả đời đâu.”
Biểu cảm của Jonna tối lại.
Nếu phải so sánh, đó giống gương mặt người cha nhận ra con gái rồi sẽ lớn, lấy chồng, và rời xa vòng tay mình.
Thấy hơi áy náy, tôi nhẹ nhàng nắm tay ông ta.
siết nhẹ
Dù vẻ mặt tỏ ra khó chịu, ông quản gia vẫn cẩn thận nắm tay tôi, như thể đang chạm vào tượng bằng đường chỉ cần mạnh tay là vỡ.
Người ta bảo tsundere nam thấy ghớm, nhưng quản gia nhà tôi…
Hình như cũng hơi dễ thương thì phải.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
