Trở Thành Bác Sĩ Tâm Lý Bị Các Thợ Săn Ám Ảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 681

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2542

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

0-100 - 21. Giai đoạn bộc phát bản năng

21. Giai đoạn bộc phát bản năng

Vốn dĩ, ca tham vấn đầu tiên của buổi chiều theo lịch trình là dành cho Luna.

Tuy nhiên, khi nhìn hai cái tên hiển thị trên máy tính bảng, tôi chợt khựng lại suy nghĩ một chút.

Dù Alice là một ẩn số khó nắm bắt, nhưng ít nhất thì bề ngoài cô ấy có vẻ không gặp vấn đề gì quá nghiêm trọng.

Cuộc trao đổi với cô ấy chắc hẳn sẽ kết thúc nhanh thôi.

Ngược lại, buổi tham vấn với Luna rất có thể sẽ kéo dài hơn dự kiến.

Nếu vậy, đảo ngược thứ tự xem chừng là một lựa chọn tối ưu. Đối với Alice, phương án này chắc chắn vẫn thoải mái hơn là phải ngồi chờ đợi vô ích.

Tôi đưa tay nhấn nút trên hệ thống liên lạc nội bộ.

“Lượt tiếp theo… phiền mọi người báo thợ săn Alice vào phòng giúp tôi được không?”

Cộc cộc.

Chưa đầy một phút sau, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đã vang lên.

“Em vào nhé~”

Cánh cửa bật mở cùng tông giọng rạng rỡ, như thể chủ nhân của nó chẳng hề có ý định chờ đợi sự cho phép từ tôi.

Mái tóc màu xám đậm tương phản hoàn toàn với Luna, được điểm xuyết bằng những lọn highlight đỏ rực đầy cá tính.

Phía trên đỉnh đầu là đôi tai thỏ đang vểnh cao.

Đó chính là Alice.

Cô ấy tiến vào trong bằng những bước chân tĩnh lặng. Dường như việc triệt tiêu tiếng động khi di chuyển là đặc điểm chủng tộc bẩm sinh của loài thỏ nhân, bởi cả Luna lẫn Alice đều như vậy.

Alice thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện một cách vô cùng tự nhiên.

Rồi cô ấy dán chặt ánh nhìn đầy tò mò vào tôi, hệt như vừa phát hiện ra một món đồ chơi tiêu khiển đầy thú vị.

“…….”

Khóe môi Alice khẽ nhếch lên, đôi nhãn mâu đỏ rực mở to quan sát.

Đối diện với cái nhìn chằm chằm đầy lộ liễu ấy, tôi thầm lặng kích hoạt năng lực của mình.

[Alice]

[Thái độ chủ đạo]

[Chứng kiến sự thay đổi to lớn của chị gái vào ngày hôm qua, cô nảy sinh lòng hiếu kỳ mãnh liệt với bạn nên đã tìm tới. Thực tế, đây còn là cái cớ để cô trốn tránh nhiệm vụ phiền phức vào buổi chiều một cách hợp pháp. Một mũi tên trúng hai đích, cô đang cảm thấy vô cùng đắc ý.]

[Câu trả lời phù hợp] [Tỷ lệ thỏa mãn 90%]

[Ít nhất hãy hỏi lý do cô ấy đến đây như một phép lịch sự tối thiểu.]

Tôi phải nén cười khi đọc những dòng chỉ dẫn phía sau.

Suy cho cùng, vì đối phương chẳng có tâm bệnh gì nên bảo tôi cứ hỏi đại một câu xã giao cũng không sai.

Khẽ gật đầu, tôi nhìn thẳng vào mắt Alice.

Dưới ánh đèn, con ngươi đỏ thẫm của cô ấy lấp lánh tựa như những viên hồng ngọc.

“Thợ săn Alice, điều gì đang đè nặng tâm trí khiến cô đích thân đăng ký buổi tham vấn này vậy?”

Tôi đặt câu hỏi bằng chất giọng cực kỳ ôn hòa, thuần túy chỉ để giữ đúng phép tắc.

Alice hơi nghiêng đầu suy ngẫm trước lời tôi nói, rồi nhanh chóng gật gù với vẻ mặt kiểu: ‘À, phải rồi. Đây là phòng tham vấn tâm lý mà’.

“A… ra là vậy….”

Cô ấy thở dài một hơi sườn sượt, chống cằm lên mặt bàn rồi mới bắt đầu cất lời.

Đôi tai thỏ đang vểnh bỗng rũ xuống, diễn tả một nỗi u sầu sâu sắc.

“Thực ra thì… em ấy mà….”

“Tôi đang nghe đây.”

Tôi lấy sổ tay và bút ra, vờ như đang chuẩn bị ghi chép cẩn thận.

Thế nhưng, điều cô ấy thốt ra sau đó lại là...

“Dạo này, em đang trong giai đoạn bộc phát bản năng….”

“…….”

Rắc.

Tiếng ngòi bút gãy đôi vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của phòng trị liệu.

Tôi khựng lại, tay vẫn nắm chặt thân bút đã hỏng, mọi cử động đều đình trệ.

Dùng thuật ngữ chuyên môn là “giai đoạn bộc phát bản năng” cho sang vậy thôi, chứ tôi thừa hiểu ẩn ý thực sự đằng sau cụm từ đó là gì.

Tôi chậm rãi ngẩng mặt lên, đối diện với tầm mắt của cô ấy.

Người thiếu nữ với vẻ mặt sầu thảm như gánh cả nỗi đau thế gian vừa rồi đã biến mất không dấu vết.

Thay vào đó, Alice đang nở một nụ cười đầy lả lơi, khóe môi cong lên vẻ đắc thắng như thể vô cùng thỏa mãn trước phản ứng của tôi.

Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc bút xuống mà không gây ra tiếng động nào.

Dù có đôi chút ngỡ ngàng, tôi tuyệt đối không muốn bị cuốn theo nhịp độ mà cô ấy đang dẫn dắt.

Bất luận bản chất hay ý đồ thực sự là gì, tại thời điểm này, Alice vẫn là thân chủ của tôi.

Để thân chủ dắt mũi là một sai lầm sơ đẳng mà một chuyên gia không bao giờ được phép mắc phải, đó là sự sỉ nhục đối với tư cách nghề nghiệp.

Bởi lẽ bài học vỡ lòng của mọi nhà tham vấn chính là sự cảnh giác trước hiện tượng ‘chuyển di’ từ phía đối phương.

Tôi lập tức gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân, khẽ gật đầu rồi đáp lại bằng một tông giọng công vụ điềm tĩnh.

“Tôi hiểu rồi. Cô đang ở giai đoạn bộc phát bản năng. Chắc hẳn cô đã phải trải qua một khoảng thời gian không hề dễ dàng.”

“Hả…? À… vâng….”

Trước thái độ điềm nhiên ngoài dự tính của tôi, ánh mắt Alice khẽ dao động.

Tôi chẳng mảy may bận tâm, tiếp tục đưa ra những câu hỏi mang tính chẩn đoán lâm sàng.

“Triệu chứng này bắt đầu xuất hiện từ khi nào vậy?”

“T-Từ lúc mới sinh ra….”

Alice vẫn cố gắng duy trì tư thế khiêu khích, nhưng cao độ trong giọng nói đã bắt đầu run rẩy thấy rõ.

“Ồ, hóa ra là vậy.”

Đúng là một con thỏ quái chiêu.

Tôi thầm tặc lưỡi trong lòng, tung ra câu hỏi kế tiếp.

“Trong khoảng thời gian đó, liệu trạng thái tâm lý hay tâm trạng của cô có biến chuyển gì đặc biệt không?”

“…Vâng, tâm trạng… trở nên rất hưng phấn….”

Cô ấy khó nhọc đáp lời, nhưng tôi không để đối phương kịp nghỉ ngơi mà lập tức truy vấn ngay.

“Vậy thì, biểu hiện cụ thể của cô là gì?”

“… Sao cơ…?”

Lần này, sự bối rối đã hiện rõ mồn một trong câu hỏi ngược lại của cô ấy.

Khi miếng mồi bỡn cợt quăng ra để trêu ngươi lại bị tôi đem ra mổ xẻ nghiêm túc bằng con dao phẫu thuật của tri thức, kẻ lúng túng tất nhiên chỉ có thể là cô.

Tôi chỉnh lại tư thế cầm bút, đưa ra lời giải thích bổ sung với phong thái chuyên nghiệp và lịch sự nhất có thể.

“Ý tôi là các triệu chứng ấy. Ngoài việc ‘tâm trạng hưng phấn’, thì giai đoạn bộc phát này gây ra những khó khăn cụ thể nào cho sinh hoạt thường nhật của cô? Thú thực, tôi vẫn còn thiếu kinh nghiệm thực tiễn về thời kỳ bộc phát của tộc thú nhân. Cô càng mô tả chi tiết, tôi càng có thể đưa ra những hỗ trợ chính xác nhất.”

Trước lời phân tích của tôi, nụ cười lả lơi trên môi Alice cuối cùng cũng tắt ngấm hoàn toàn.

“À… vâng…. Th-Thì là chuyện đó…”

Cô ấy lảng tránh ánh nhìn, dường như đang vắt óc suy nghĩ một cách tuyệt vọng.

“Nghĩa là… tai cứ… vểnh ngược lên… má thì nóng bừng… r-rồi vùng bụng dưới cứ thấy tê rần… râm ran….”

Càng nói, âm lượng của cô càng nhỏ dần rồi lí nhí không thành tiếng.

Cuối cùng, Alice hoàn toàn cúi gầm mặt xuống.

Đôi tai xám xịt từng vểnh cao giờ rũ xuống thê thảm như tờ giấy ngấm nước mưa.

“Em xin lỗi mà….”

Rốt cuộc cũng chịu đầu hàng.

“Tại sao cô lại chọn cách nói dối như vậy chứ….”

“Chỉ là… em thấy tò mò quá thôi….”

[Alice]

[Thái độ chủ đạo]

[Trong vô thức, cô đã phơi bày toàn bộ đặc điểm thời kỳ bộc phát bản năng của chủng tộc mình. Cô nhận định rằng nếu tiếp tục đùa giỡn, bản thân sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.]

Chờ đã.

Vậy ra những biểu hiện lộn xộn cô ấy vừa lảm nhảm lại chính là phản ứng thật sự của thú nhân thỏ sao?

Có vẻ như tôi vừa vô tình nắm thóp một bí mật không nên biết rồi.

Alice dù có phần quái chiêu, nhưng xem ra là một nàng thỏ khá chân thật.

Và rồi, năng lực của tôi lại đưa ra phương án lựa chọn tiếp theo.

[Câu trả lời phù hợp] [Tỷ lệ thỏa mãn 100%]

[Đi gọi chị gái của cô vào đây.]

Cách dùng từ ‘gọi vào đây’ có vẻ hơi suồng sã quá.

Tuy nhiên, con số 100% hiển thị bên cạnh đã dập tắt mọi sự lưỡng lự trong tôi.

Điều này đồng nghĩa với việc đây là phương án chắc chắn thành công.

Nhưng với tính cách của mình, tôi không thể nói năng thô lỗ kiểu đó được.

Tôi quyết định sẽ diễn đạt lại theo phong cách riêng của mình.

“Cô ra gọi chị mình vào đây giúp tôi được không?”

Vừa mỉm cười đưa ra đề nghị, tôi vừa lấy từ trong túi xách ra một hộp bánh macaron nhỏ nhắn.

Đó là loại macaron thủ công tôi đã mua tại tiệm bánh danh tiếng nhất thành phố dành cho Luna vào ngày hôm qua.

Thật thầm cảm ơn sự tiên liệu đầy ngẫu hứng của bản thân khi quyết định mua tận hai hộp vào lúc đó.

Tôi mở hộp bánh, bên trong là những chiếc macaron dâu đỏ thắm và vani trắng muốt nằm ngay ngắn cạnh nhau.

Chẳng chút đắn đo, tôi nhấc một chiếc macaron vani với lớp nhân kem dày cộp ra trước mặt Alice.

Ngay lập tức, năng lực trong tôi như reo hò phấn khích.

[!! Đó quả là một sự lựa chọn xuất sắc hơn cả mong đợi!!]

Được rồi, cảm ơn nhé.

Ánh mắt đỏ rực của Alice lập tức bị hút chặt vào chiếc bánh macaron.

Đôi tai xám của cô ấy vô thức vểnh lên đầy phấn khởi.

“Vâng….”

Alice đáp khẽ rồi đưa tay về phía món quà ngọt ngào.

Tôi cứ ngỡ cô ấy sau khi nhận bánh sẽ tuân thủ thỏa thuận mà đi gọi Luna ngay lập tức.

Thế nhưng.

“…….”

Sột soạt.

“……?”

Sột soạt… khịt khịt….

Alice đón lấy chiếc macaron, xé vỏ bao bì rồi bắt đầu hít hà hương thơm của nó.

Rộp.

Rồi cô ấy thản nhiên thưởng thức miếng bánh.

“Nhăm nhăm.”

“…?”

Cái cô này, sao mãi còn chưa chịu đi cho.

Alice vẫn an tọa trên ghế, nhai bánh với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc và tận hưởng hương vị một cách say sưa.

Cho đến khi xử lý xong một nửa chiếc bánh, cô ấy mới thở phào mãn nguyện.

Đôi tai từng rũ xuống của Alice giờ đã lấy lại vẻ linh động, vểnh cao đầy sức sống.

Có vẻ như tâm trạng đã được cải thiện, cô ấy đung đưa đôi chân một cách thoải mái rồi cuối cùng cũng chịu lên tiếng.

“Ưm… đã nhận macaron thì phải làm gì đó đáp lễ chứ nhỉ. Phải không thầy?” 

“Không cần đâu. Tôi thấy ổn mà.”

Mặc cho tôi từ chối, cô ấy vẫn hướng về phía tôi với nụ cười đầy lôi cuốn, khẽ rướn người về phía trước.

“Vì có vẻ thầy sẽ còn phải vất vả nhiều với người chị ngây ngô của em, nên em sẽ tặng thầy một bí kíp cực kỳ hữu ích về tộc thú nhân nhé.”

Điều này nghe chừng có vẻ hấp dẫn đấy….

Ngoại trừ việc nguồn tin đến từ Alice, thì đây có vẻ là một câu chuyện đáng để lưu tâm.

Tôi vẫn giữ thái độ cảnh giác để dò xét ý đồ thực sự của cô ấy rồi mới cất lời.

“… Chuyện gì vậy?”

“Ở chủng tộc bán nhân chúng em, có một cách để khen ngợi… đồng thời cũng là một kiểu chào hỏi khiến đối phương thấy vô cùng dễ chịu.”

Nói rồi, Alice bất ngờ cúi đầu, chìa đôi tai thỏ xám dài vểnh về phía tôi thay vì khuôn mặt mình.

Đường cong trắng ngần nơi gáy cô ấy phơi bày một cách đầy sơ hở.

Vểnh vểnh.

Đôi tai ấy khẽ động đậy nhịp nhàng, tựa như đang thực hiện một hành vi mời gọi.

“Tai bên phải… ý em là phía bên phải theo góc nhìn của thầy ấy, nếu thầy vuốt nhẹ phần ngoài tai như thế này… xoẹt một cái, thì đó chính là cách chào hỏi đầy hưng phấn giữa các bán nhân chúng em.”

Hừm….

Tôi lập tức kiểm tra trạng thái của Alice qua năng lực.

Thật khó lòng mà đặt niềm tin hoàn toàn vào cô nàng này được.

[Alice]

[Thái độ chủ đạo]

[Trong cộng đồng thú nhân, hành vi này được phổ biến như một lời ■khen ngợi và một cách chào hỏi mang tính ■ cực kỳ thỏa mãn. Cô ấy muốn bạn áp dụng điều này với Luna.]

Chuyện gì đây.

Một vài ký tự bị nhiễu loạn như có sóng can thiệp, khiến tôi không thể đọc được trọn vẹn.

Dù vậy, những từ ngữ như khen ngợi, chào hỏi thân mật và mong muốn tôi thực hiện với Luna nhìn chung vẫn mang lại một cảm giác khá tích cực.

“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô nhé.”

Dù vậy.

Xoẹt.

Vẫn cần phải kiểm chứng thực tế đã.

Để xác thực lời cô ấy nói, tôi dùng lòng bàn tay khẽ khàng vuốt dọc theo phần mép ngoài tai phải của Alice.

Chẳng việc gì phải bỏ qua một đối tượng thí nghiệm hoàn hảo ngay trước mắt cả.

Với một người nhạy cảm như Luna, mọi phương thức đều cần được tôi kiểm tra kỹ lưỡng trước khi áp dụng chính thức.

‘Chà….’

Một cảm giác mềm mại và ấm áp đến khó tin lan tỏa nơi đầu ngón tay.

Xúc cảm này quả thực rất dễ gây nghiện.

“!”

Ngay tắp lự, cơ thể Alice run bắn lên rồi cứng đờ như thể vừa có một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Gò má cô ấy thoáng ửng hồng... rồi cuối cùng mới khẽ gật đầu xác nhận.

“Vâng… đúng là thế đó. Thầy… làm tốt hơn em tưởng đấy?”

Tông giọng của cô ấy lúc này mang theo chút hưng phấn, khác hẳn với vẻ ban nãy.

Quan sát nét mặt của Alice, tôi nhận thấy cô ấy không hề khó chịu. Xem ra đây là một thông tin xác thực.

“Cảm ơn cô. Những gì cô chia sẻ thực sự hữu ích. Có điều… việc ưu tiên hàng đầu vẫn là làm sao để cô Luna thoải mái để lộ đôi tai trước mặt tôi đã.”

Alice gật đầu tán thành trước ý kiến đó.

“Á? À, đúng rồi nhỉ…. Vậy thì, chúc thầy may mắn….”

Bất thình lình, Alice vội vã chộp lấy nửa chiếc macaron còn lại, rồi khúm núm đưa tay giữ chặt vùng bụng dưới.

Đoạn, cô ấy phóng vụt ra khỏi phòng trị liệu như đang đào tẩu.

Lúc đến thì tùy tiện, lúc đi cũng chẳng thèm giữ lấy chút ý tứ.

Tôi nở một nụ cười gượng gạo dõi theo bóng lưng cô ấy, rồi nhấc máy liên lạc nội bộ.

“Làm ơn báo với thợ săn Luna rằng đã đến lượt của cô ấy.”

Sau tất cả, nhân vật trọng tâm của ngày hôm nay vẫn là Luna.

***

“Hà… hà….”

Lao ra khỏi căn phòng, Alice tựa lưng vào bức tường hành lang lạnh lẽo, hơi thở dồn dập đầy khó nhọc.

Cô siết chặt bụng dưới. Xúc cảm tê dại và rạo rực trào dâng từ sâu bên trong kể từ khi lòng bàn tay rộng lớn của anh lướt qua đôi tai vẫn chưa hề có dấu hiệu tan biến.

Khi khẽ ngước mắt lên, khuôn mặt phản chiếu qua ô cửa kính hành lang của cô đã đỏ bừng lên đầy thẹn thùng.

Hơn nữa, đôi tai đang dựng đứng cũng không ngừng run rẩy ngoài tầm kiểm soát.

“…… Chẳng ngờ thầy ấy lại thực sự làm thế với mình….”

Đúng là không thể lường trước được.

Vậy mà anh vẫn thản nhiên vuốt ve đôi tai ấy mà chẳng chút do dự.

Cô đã phải gắng sức lắm mới kìm nén được.

Suýt chút nữa là bùng phát rồi. Phải dùng đến nghị lực phi thường mới không thốt ra những âm thanh kỳ lạ ngay tại chỗ đó.

May mà cô đã nhanh chân rút lui.

Đúng lúc ấy.

“Alice, em làm gì ở đây thế?”

Từ phía góc rẽ, nàng thỏ trắng Luna xuất hiện cùng một tông giọng điềm tĩnh.

“Ơ? À, không có gì… tự nhiên em thấy hơi đau bụng một tí….”

Alice nở nụ cười gượng, cố lấy lại vẻ thong dong thường ngày.

Thế nhưng Luna không hề bị mắc lừa. Đôi mắt đỏ của cô nheo lại đầy vẻ hoài nghi.

“Em không làm gì gây khó dễ cho thầy đấy chứ?”

Luna gặng hỏi Alice một cách nghiêm túc.

“Vâng, không có đâu mà. Tuyệt đối không.”

‘Chính em mới là người gặp rắc rối đây này.’

Alice khẽ lắc đầu phủ nhận.

Ánh mắt Luna lập tức dời sang nửa chiếc macaron vani còn sót lại trong tay Alice.

“Cái đó… là do thầy tặng em sao?”

“Vâng. Ngon lắm chị ạ.”

Nghe vậy, khóe môi Luna khẽ nhếch lên một chút.

Cô khẽ gật đầu rồi lướt qua Alice, tiến thẳng về phía phòng tham vấn.

Những bước chân của cô dường như đã trở nên thanh thoát và phấn chấn hơn nhiều.

‘Hôm nay là… macaron sao?’

Macaron vốn dĩ là một trong những món tráng miệng ưa thích nhất của Luna.

Tâm trạng của cô lúc này đã được nâng thêm một bậc hưng phấn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đoạn này Alice cũng gọi Sunwoo là thầy luôn