Trò Chơi Tử Vong: Bắt Đầu Là Lừa Gạt Sư, Đóng Giả Thần Minh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 5

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

WN - Chương 15 : Cuộc Họp!

Dựa trên tiền đề “chỉ có hai Nhân Loại và năm Ma Sói” Lâm Ngự có thể đưa ra một suy luận mới ...

Nhân Loại có hai cách để chiến thắng trò chơi.

Một là lừa dối Ma Sói, khiến Ma Sói lầm tưởng mình đang bỏ phiếu cho người tốt, và bỏ phiếu loại bỏ đồng đội của mình.

Cách thứ hai là ...

Săn giết Ma Sói trong trò chơi.

Cũng giống như không có luật chơi nào nói rõ “Ma Sói là Kẻ Ngoại Lai” ...

Tuy trò chơi này luôn nhấn mạnh rằng Ma Sói “mạnh hơn” và “có rương vũ khí” nhưng không có luật nào nói ...

Nhân Loại nhất định là "con mồi".

Hạ Nguyệt sợ “lộ” thân phận Ma Sói của mình, nhưng thực ra Lâm Ngự còn sợ việc nàng bị lộ hơn cả nàng!

Vì một khi Hạ Nguyệt bị lộ, Lâm Ngự không chỉ không có "bốn đồng đội” để cùng bỏ phiếu ...

Mà còn có thể khiến những Ma Sói khác nhận ra số lượng Ma Sói có gì đó không đúng!

Vì vậy, Lâm Ngự chỉ có thể g iết Hạ Nguyệt tại đây.

Hắn đứng dậy, nhìn thi thể Hạ Nguyệt và máu bắn tung tóe trên người mình, vịn lan can cầu thang nôn mửa.

Sau đó, khi thấy bóng người thấp bé đang lén lút quan sát mình ở khúc quanh cầu thang tầng ba biến mất, Lâm Ngự lập tức ngừng “màn kịch nôn mửa sau khi giết người lần đầu" này.

“Quả nhiên Diêu Chính Nghiệp 'Kẻ Trộm' cũng là Ma Sói."

"Vậy thì đồng đội của mình chỉ có thể là một trong hai người Trần Trác và Hứa Tú Mỹ."

Cậu bình thản lau vết máu trên dao găm vào tay áo, quay người đi xuống tầng một.

Tất nhiên, trong lòng vẫn có chút xao động.

Dù có tự an ủi bản thân rằng "đây là để sinh tồn” "Hạ Nguyệt ra tay trước" "nàng đã là người chết" ...

Nhưng đây vẫn là giết người - Chính tay cậu đã giết người bằng .

Nhưng chính sự xao động này khiến Lâm Ngự nhận thức rõ ràng một điều.

Cậu muốn sống tiếp!

Muốn được lên sân khấu một lần nữa, muốn trở thành một diễn viên kịch xuất sắc, muốn cống hiến những màn trình diễn lay động lòng người ...

Và, muốn điều tra rõ tại sao “học muội” kia lại giết cậu!

Dù phải giết người, cậu cũng không tiếc.

Lâm Ngự đi xuống cầu thang, cất dao găm vào thắt lưng, giấu sau chiếc áo khoác phong cách Anh Quốc.

Vừa xuống đến tầng một, Lâm Ngự đã đụng phải Trần Trác và Hứa Tú Mỹ đi ra từ nhà ăn.

Gặp lại Lâm Ngự, Trần Trác vẫn rất cảnh giác.

Nhưng lần này, cậu ấy có vẻ dũng cảm hơn, chủ động bắt chuyện với Lâm Ngự.

“Này, Lâm Ngự, sao anh lại đi một mình? Hạ Nguyệt đâu?”

Lâm Ngự dang hai tay ra:

"Tôi không biết ... Tôi và nàng tách ra, tôi cũng đang tìm nàng đây!"

“Nếu gặp nàng, nhớ bảo nàng đến tầng một tìm tôi."

Lâm Ngự nói, Trần Trác nhíu mày.

"Tách ra? Sao lại thế được ?! "

Nhưng Lâm Ngự không trả lời, quay người vội vã rời đi.

Sau đó, cậu nghe thấy Trần Trác kéo Hứa Tú Mỹ lên cầu thang.

Lâm Ngự thở dài, đi về phía phòng họp.

Đồng thời, cậu bắt đầu đếm ngược trong lòng.

“Năm, bốn, ba, hai ... "

Cậu còn chưa đếm xong, thì tiếng chuông dồn dập vang lên.

"Đoong, đoong, đoong!"

Cùng lúc tiếng chuông vang lên, trời bên ngoài cửa sổ đột nhiên tối sầm lại.

Lâm Ngự hiểu, đây là tiếng chuông triệu tập cuộc họp khẩn cấp!

Có người đã phát hiện thi thể.

Không có gì bất ngờ, chắc là Trần Trác và Hứa Tú Mỹ đã phát hiện thi thể của Hạ Nguyệt trên cầu thang.

Cậu đi đến cuối hành lang, đẩy cửa phòng họp.

Thời gian của tất cả các “nhiệm vụ” trên thời khóa biểu trong phòng họp đều đã dừng lại.

Đồng hồ treo tường đã điểm 7 giờ tối.

Lâm Ngự ung dung ngồi vào chỗ của mình.

Một lúc sau, Du Long Quốc là người đầu tiên đẩy cửa bước vào.

Anh ta liếc nhìn Lâm Ngự, hơi nheo mắt.

"Cậu triệu tập cuộc họp khẩn cấp sao?"

"Không phải."

Lâm Ngự lắc đầu, ngắn gọn đáp.

Du Long Quốc còn định hỏi thêm, nhưng chưa kịp mở miệng, cửa phòng họp lại bật mở.

"Rầm!"

Bao Lục hùng hổ đẩy cửa bước vào, phía sau hắn ngoài Diêu Chính Nghiệp ...

Còn có Trần Trác và Hứa Tú Mỹ.

Bốn người họ cùng nhau bước vào.

Du Long Quốc thấy vậy, lập tức hiểu ra.

"Xem ra, [Bác Sĩ Thú Y] đã c·hết."

Du Long Quốc nói nhỏ.

Bốn người bước vào lần lượt ngồi xuống, Trần Trác mặt mày tái nhợt nói:

"Phải ... Chúng tôi đã phát hiện thi thể của Bác Sĩ Thú Y ... "

Trần Trác rõ ràng bị sốc nặng.

Hứa Tú Mỹ tiếp lời, thuật lại toàn bộ sự việc:

“Tôi và Trần Trác hoàn thành nhiệm vụ ở tầng một, đang định lên tầng hai, thì phát hiện thi thể của Hạ Nguyệt trên cầu thang."

"Trên ngực nàng có một vết dao, hẳn là nguyên nhân cái chết."

Hứa Tú Mỹ nói xong, Trần Trác cũng bình tĩnh lại, hung hăng nhìn Lâm Ngự.

“Chính là anh ... Anh không chỉ cùng nhóm với Hạ Nguyệt, mà tôi và dì Hứa còn phát hiện thi thể ở giữa cầu thang trong pháo đài cổ!"

"Vài phút trước khi chúng tôi phát hiện thi thể, đã vừa gặp anh ta đi xuống từ cùng một cầu thang - Lúc đó tôi đã thấy lạ rồi, mới hỏi lí do tại sao anh ta lại hành động một mình."

“Kết quả anh ta chỉ nói lấp lửng là đã tách ra với Bác Sĩ Thú Y, rồi bỏ đi!”

Ánh mắt mọi người đổ đồn vào Lâm Ngự.

Lời nói của Trần Trác ... không nghi ngờ gì nữa, đã đổ hết tội lỗi lên đầu Lâm Ngự.

Mà Lâm Ngự nghe Trần Trác nói vậy, lại cười lớn.

"Ha ha ha ha ha!"

Cậu đứng dậy, chống hai tay lên bàn, lạnh lùng nói:

“Mọi người, tôi không giết người!"

“Tất cả đều là do thằng mập chết tiệt này vu oan giá họa ... Tôi đúng là đã tách ra với Hạ Nguyệt, nhưng sao tôi lại giết nàng được?”

“Nếu thực sự là Ma Sói, tôi sẽ chọn ra tay với Bác Sĩ Thú Y cùng nhóm trước sao!"

"Ngay khi tên mập ngu ngốc này tố cáo tôi, tôi đã kiểm tra hắn."

Lâm Ngự chỉ vào Trần Trác, lạnh lùng nói:

"Thân phận của hắn không nằm ngoài dự đoán, chính là Ma Sói!”

“Hắn cố tình vu khống tôi, Tiên Tri mạnh nhất trong trò chơi, nên mới giết Hạ Nguyệt, rồi đổ tội cho tôi!"

Lâm Ngự nói hùng hồn, đồng thời còn công kích cá nhân Trần Trác.

Trần Trác tức đến run người.

“Anh nói nhăng gì vậy, tôi luôn hành động cùng dì Hứa ... "

“Vậy thì chứng tỏ hai người là Ma Sói! Mọi người nghe tôi, bỏ phiếu loại bỏ tên [Otaku] này, ngày mai tiếp tục loại bỏ [Giáo SưJ trò chơi kết thúc!"

Lâm Ngự nói một cách trắng trợn.

Lập luận của Lâm Ngự đúng là vô lý, nhưng khí thế của cậu lại rất mạnh mẽ.

Thêm vào đó, Trần Trác tức giận đến mức đầu óc lú lẫn, nhất thời không biết phản bác Lâm Ngự như thế nào.

Cuối cùng, Trần Trác lấy ra một thiết bị nhỏ bằng bàn tay, trông giống như bộ đàm từ trong túi quần.

“Được rồi, Thám Tử, anh nói anh không giết Hạ Nguyệt ... Vậy dám nói lại lần nữa trước [Máy Dò Nói Dối] này không ?! "

“Thông tin mà dì Hứa có được nhờ năng lực Giáo Sư là phe Nhân Loại có hai đạo cụ quan trọng - Chúng ta vừa tìm thấy một trong số đó, chính là chiếc [Máy Dò Nói Dối] này!"