Trò Chơi Tử Vong: Bắt Đầu Là Lừa Gạt Sư, Đóng Giả Thần Minh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

WN - Chương 21 : Năng Lực, Quay Trở Lại!

Du Long Quốc chắc chắn là một người thông minh.

Lâm Ngự thừa nhận, trước đó cậuđã đánh giá sai.

Trong sáu người chơi còn lại, Du Long Quốc chắc chắn là người tàn nhẫn và thông minh nhất.

Chính vì vậy ...

Việc dùng “diễn xuất” để lừa anh ta tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng ngược lại, một khi người thông minh này bị lừa ...

Kẻ đó sẽ bắt đầu “tự lừa dối” bản thân.

Vì vậy, khi thấy nụ cười “bất lực” của Lâm Ngự, nghe thấy lời nói của cậu, Du Long Quốc theo bản năng cảm thấy có gì đó không ổn.

“Cậu nói 'lại' ... là có ý gì? Chúng ta đã gặp nhau sao ?! "

Du Long Quốc lạnh lùng hỏi.

Thấy thái độ của Du Long Quốc, Lâm Ngự bình tĩnh tiếp tục màn kịch của mình.

"Đương nhiên, sao anh không thử đoán xem chúng ta đã gặp nhau khi nào?"

"Đừng để ý, cậu ta có thể chỉ đang câu giờ thôi!"

Hứa Tú Mỹ nghiêm nghị nói.

Du Long Quốc cũng muốn nghĩ như vậy, nhưng thái độ của Lâm Ngự lúc này ... quá bình tĩnh!

Ai lại bình tĩnh như vậy trước khi chết chỉ để đánh lạc hướng chứ ?!

"Cậu rốt cuộc muốn nói gì."

Lâm Ngự mỉm cười nhìn Trần Trác.

"Này, Otaku ... Trần Trác, cậu thích Anime đúng không, có hai bộ là <Thám Tử Lừng Danh Conan> và <Huyền Thoại Về Những Anh Hùng Vũ Trụ> phải không? Cậu thích Haibara Ai sao? Mùa mới nhất, có một tập cậu đang theo dõi đúng không?"

Trần Trác ngẩn người.

"Sao anh biêt?"

Nói nhảm, vì cậu rất hào hứng với trò chơi đầy "suy luận" này, chắc chắn cũng thích xem những Anime tương tự!

Mà cứ 10 Otaku xem <Conan> thì có 9 người thích Haibara Ai!

Sau đó, Lâm Ngự nhìn về phía Hứa Tú Mỹ.

“Dì Hứa, cô đang dạy một lớp sắp tốt nghiệp với thành tích khá tốt ... Nhưng trong lớp chắc chắn có vài học sinh khiến cô đau đầu ... Hơn nữa, con của cô, việc học của nó cũng khiến cô lo lắng đúng không?"

Hứa Tú Mỹ, người vốn định xúi giục Du Long Quốc giết Lâm Ngự, lúc này cũng trố mắt nhìn.

"Cậu ... sao cậu lại biết?"

Vẫn là nói nhảm, nhìn Hứa Tú Mỹ là biết ngay nàng là một giáo viên giỏi, mà giáo viên giỏi thường dạy lớp cuối cấp! Hơn nữa, nhìn nàng là biết nàng là một giáo viên có trách nhiệm, sao có thể không lo lắng cho học sinh của mình ?!

Nàng đến đây, chắc chắn là có “nỗi niềm” mãnh liệt ... Mà nỗi niềm này, rất có thể là học sinh của nàng!

Còn về con cái ... Hứa Tú Mỹ đeo nhẫn cưới, kết hợp với tuổi tác, thì tám chín phần mười là có con - Mà Lâm Ngự chưa từng thấy bậc phụ huynh nào hài lòng với thành tích học tập của con mình!

Lâm Ngự nhìn về phía Diêu Chính Nghiệp.

“Kẻ Trộm, thực ra tôi rất thích anh ... Tuy ngươi tự xưng là Kẻ Trộm, nhưng anh cũng không dễ dàng gì, hơn nữa cũng không trộm được bao nhiêu thứ. Tôi thấy ... Gia đình đối xử với anh rất tệ, dù là cha hay kể cả mẹ của anh!"

“Chết rồi, anh rất muốn làm người tốt sau khi ra đúng không!"

Diêu Chính Nghiệp há hốc mồm:

"Thám Tử, cậu ... Sao cậu biết được?"

Vẫn là nói nhảm, nếu có cha mẹ yêu thương, gia đình ngươi hạnh phúc, thì có người nào lại đi làm Kẻ Trộm không ?!

Mà tên trộm nào lại không muốn làm người tốt sau khi ra tù ?!

Ánh mắt Lâm Ngự cuối cùng rơi vào Du Long Quốc.

Để lừa gạt ba người vừa rồi, Lâm Ngự đã sử dụng khả năng phân tích và suy luận của mình, kết hợp với “hiệu ứng Barnum" trong tâm lý học - Mọi người có xu hướng tin vào một mô tả chung chung, mơ hồ nhưng lại rất phù hợp với họ.

Tuy cũng có yếu tố “đánh cược” nhưng xem ra ... cậu đã thắng.

Cả ba đều chìm trong “sững sờ".

Tuy có thể nhận ra điều gì đó không đúng, nhưng Lâm Ngự đã liên tiếp nói trúng tim đen của họ, đâu cho họ thời gian để suy nghĩ!

Hơn nữa, biểu cảm “kinh ngạc” của hai người còn lại cũng khiến họ vô thức nảy sinh tâm lý “hùa theo đám đông".

Tuy nhiên, tiếp theo là phần khó nhất, Du Long Quốc!

Anh ta từng là lính, ý chí rất kiên định, hơn nữa lại rất thông minh.

Thậm chí còn có phần lập dị, đa nghi.

Vì vậy ...

“Kích hoạt năng lực, điều tra bí mật sâu kín nhất trong lòng Du Long Quốc."

Lâm Ngự thở dài, sau đó ...

Một hình ảnh hiện lên.

"A Quốc, cậu muốn làm gì ?! Buôn lậu thứ này là trọng tội !!! ”

“Trung đội trưởng ... Xin lỗi, nhưng mẹ tôi đang bị bệnh rất nặng!"

Người đàn ông đầu đinh, mặc quân phục, bê bết máu, bị Du Long Quốc dùng một tảng đá đập xuống!

“Bà ấy bị biến chứng tiểu đường ... Ghép thận cần 40 vạn!"

"Nếu không có thận thì thôi, nhưng mà ... đã tìm được rồi!"

"Tôi thực sự rất cần tiền! Trung đội trưởng!"

"Thật xin lỗi!"

Anh ta đập hết lần này đến lần khác.

Lâm Ngự thở dài.

Mảnh ghép cuối cùng đã có!

Màn kịch tiếp tục!

Nhìn Du Long Quốc, nhếch mép.

"Còn anh nữa, Du Long Quốc - Tôi chưa bao giờ thích anh ... "

“Nhưng anh cũng thật đáng thương, anh thực sự rất lo lắng cho mẹ mình, đúng không?"

“Biến chứng tiểu đường ... Cho dù có ghép thận, cũng cần có người chăm sóc."

Lâm Ngự nói, sắc mặt Du Long Quốc tối sầm lại.

"Cậu ... Rốt cuộc muốn làm gì ?! ”

Lâm Ngự vẫn bình tĩnh.

“Mỗi người đều có lý do để sống tiếp, tôi hiểu rõ điều đó chứ, tôi biết mọi người không muốn chết ... "

Lúc này, “diễn xuất” và lời thoại của cậu đã tạo ra một cảm giác quan trọng cho tất cả mọi người.

Đó là Lâm Ngự rất “hiểu" họ.

Vậy thì ...

Đã đến lúc "cao trào" của vở kịch này.

Không thể cho họ thời gian để suy nghĩ.

Lâm Ngự dang hai tay ra, vẻ mặt tiếc nuối:

“Đúng như mọi người nghĩ, đây không phải lần đầu tiên tôi tham gia trò chơi này ... Tuy mọi người không thể giữ lại ký ức, nhưng đối với tôi, trò chơi này đã diễn ra hơn mười lần."

“Vì vậy, tôi mới hiểu, mới biết được lý do tại sao mỗi người ở đây lại muốn sống tiếp!”

Lời nói của Lâm Ngự khiến tất cả mọi người kinh ngạc.

"Cái gì ?! "

"Sao có thế ?! "

"Cậu đang nói nhảm gì vậy ... "

Mọi người đều sốc.

Hứa Tú Mỹ càng chỉ vào Lâm Ngự nói:

"Tuy tôi không biết cậu nói những điều này để làm gì, nhưng ... Đây là thông tin cậu có được nhờ năng lực Thám Tử sao ?! "

Lâm Ngự cười lạnh:

“Chưa nói đến việc bây giờ là ngày thứ ba, thì làm sao tôi biết được bí mật của bốn người được ... "

Nói xong, cậu tự tay lấy chiếc Máy Dò Nói Dối ra khỏi túi áo Trần Trác.

Lâm Ngự lộ vẻ mặt hoài niệm.

“Máy Dò Nói Dối à, mấy lần trước nó rất hữu ích ... "

Cậu nhấn nút bên cạnh Máy Dò Nói Dối, đèn báo trên đỉnh sáng lên.

Lâm Ngự chậm rãi nói:

“Nghe đây, tôi thức tỉnh không phải 'Thám Tử mà là Chức Nghiệp Duy Nhất!"

Nói xong, Lâm Ngự giơ Máy Dò Nói Dối lên.

Đèn báo trên đó hiện màu xanh lá cây, không có phản ứng gì.

Cậu buông tay, ném Máy Dò Nói Dối xuống đất.

Sau đó ...

Lâm Ngự nói ra câu thoại quan trọng nhất trong màn kịch này!

“Chức Nghiệp của tôi là 'Người Chơi'!"

"Năng lực là ... Quay Lại'!"

Về phần năng lực thì bên eng ghi là Rewind, mình không biết dịch như nào nên để tạm ai có góp ý thì viết dưới bình luận nhé. Xin cảm ơn Ai fan conan vào check phát xem có đúng không nhá Detective Conan Legend of the Galactic Heroes Hiệu ứng Barnum (hiệu ứng Forer, hiệu ứng Barnum – Forer) là hiện tượng các cá nhân đánh giá cao những mô tả riêng về tính cách họ, nhưng thực ra lại không cụ thể và đúng với nhiều người. Hiệu ứng này có thể giải thích một phần nguyên nhân gây ra sự phổ biến của những niềm tin và hành vi huyền bí như chiêm tinh, bói toán, xem tướng và một số bài kiểm tra tính cách.