Trêu Chọc Dũng Giả Xong Lại Làm Mẹ Hắn, Thánh Nữ Vực Sâu Hóa Ra Là Tiểu Bạch Hoa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 15

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Quyển 1 - Chương 3: Các con ơi, ta "toang" rồi

Chương 3: Các con ơi, ta "toang" rồi

“Trong này có người thật à?”

Chàng trai tuấn tú với mái tóc vàng rực rỡ, khoác trên mình bộ lễ phục kỵ sĩ trắng tinh, cùng chiếc áo choàng vàng kim tượng trưng cho thân phận cao quý khẽ tung bay trong gió nhẹ.

Chỉ là hiện tại đôi lông mày sắc bén như kiếm của anh ta đang nhíu chặt, mang theo sự bất mãn rõ rệt.

“Chắc là có người, tu nữ Cocolis đều sống trong nhà thờ, bình thường sẽ không rời khỏi đây quá lâu. Nếu thực sự không có ở đây thì chắc vài phút nữa sẽ...”

Người vừa gõ cửa có vẻ là cư dân thị trấn bị bắt tới dẫn đường, cũng chỉ biết giải thích như vậy.

“Ý ngươi là muốn ta và Giám Mục phải lãng phí thời gian chờ đợi một tu nữ? Ngươi có biết dạo gần đây Đế quốc lại mất thêm bao nhiêu lãnh thổ bị Thâm Uyên xâm lấn không? Ngươi có biết bọn Thâm Uyên kia cũng đang mong ngóng từng giây để tiêu diệt triệt để vị Thánh Nữ đang lưu lạc bên ngoài không?”

Chàng trai kia không có nhiều hành động, chỉ liên tục dùng lời nói và thần sắc để gây áp lực lên người dẫn đường tội nghiệp.

“Ấy ấy, ngài Dũng Giả, chúng ta đến đây cũng là để tìm kiếm tung tích của Thánh Nữ đang lưu lạc, liên hệ với giáo sĩ tại đây cũng là để thuận tiện nắm bắt tình hình nơi này hơn mà, như vậy cũng giúp chúng ta dễ dàng tìm được ngài Thánh Nữ hơn.”

Bà lão mặc áo choàng đỏ lên tiếng với giọng điệu hòa nhã, khẽ khuyên can chàng trai tóc vàng đang có chút quá khích.

“Giám Mục Zean...” Chàng trai tóc vàng khựng lại, không nói thêm gì nữa, chuyển ánh mắt về phía người dân thị trấn kia, “Tiếp tục gõ cửa, nếu vẫn không có người, chúng ta sẽ tự mình đi tìm.”

Thế là tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

“Tu nữ Cocolis, cô có đó không?”

Cô gái bên trong tất nhiên là nghe thấy.

Sau một thoáng ngẩn người, cô lập tức đáp lời.

“Tôi đây, xin chờ một chút.” Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vọng ra ngoài.

Còn bản thân cô thì nhanh chóng đứng sang một bên, bắt đầu cố gắng tiêu hủy hiện trường.

Không có cách nào tách hai thứ đó ra, cũng không có cách nào bê cái ghế đang dính chặt vật đó ra ngoài hay giấu đi được.

Lời nói bên ngoài lại truyền vào trong ngôi nhà thờ trống trải.

“Còn bắt chúng ta đợi? Tránh ra, ta trực tiếp đi vào.” Giọng nam trong trẻo nhưng nội dung lại tựa như lời thì thầm của ác ma.

Chưa đợi Cocolis kịp phản ứng, cô đã nghe thấy một tiếng động lớn, có lẽ ổ khóa cửa không chịu nổi sức ép đã bị phá hủy trực tiếp.

Kẻ bên ngoài đã xâm nhập gia cư bất hợp pháp rồi.

Cô thiếu nữ hoảng loạn dẫm chân lên ghế, nghiến răng nghiến lợi cũng không thể nào nhổ bật được cái thứ kia lên.

Tiếng bước chân ngày càng đến gần, chỉ còn lại cô thiếu nữ với vẻ mặt tuyệt vọng, tay thậm chí vẫn còn nắm chặt vật phẩm Thâm Uyên đen sì sì kia, đến tận bây giờ vẫn chưa xê dịch được chút nào.

“Người ở trong này.”

Tiếng nói truyền đến từ bên ngoài phòng tiếp khách, tiếp đó là ổ khóa cửa cũng chịu chung số phận bị phá hủy như lúc nãy.

Rõ ràng sự cẩn thận khóa chặt cả hai lớp cửa của Cocolis cũng không ngăn cản được tai họa giáng xuống.

Cửa mở, bước vào là một chàng trai tóc vàng mặc lễ phục kỵ sĩ trắng và một bà lão hiền từ mặc áo choàng đỏ. Người dân thị trấn dẫn đường ban đầu đã bị đuổi về.

“Con chính là tu nữ Cocolis sao?” Bà lão hiền từ hỏi cô gái duy nhất trong phòng.

Còn chàng trai tóc vàng kia thì nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cô gái.

Nói đúng hơn, anh ta đang nhìn chằm chằm vào phần thân dưới của cô, nơi chiếc váy dài đang che phủ chiếc ghế.

Một lát sau, ánh mắt ấy chuyển thành nghi hoặc, rồi dời lên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần đang ửng hồng kia.

“Là tôi.” Cocolis bày ra dáng vẻ đoan trang dịu dàng như mọi ngày, chỉ có điều vệt ửng hồng trên khuôn mặt vốn hơi trắng bệch càng trở nên rõ rệt, “Xin hỏi hai vị là?”

Tiện tay, cô nhét sâu hơn mảnh vải tam giác lọt khe chưa kịp mặc vào trong túi áo tu nữ.

“Ta là Zean, một trong ba vị Đại Giám Mục của Giáo hội, còn người bên cạnh ta là Dũng Giả đương nhiệm Joshua Knight.”

Bộ não của Cocolis đình trệ.

Cô cảm thấy có lẽ thân phận chủng tộc Thâm Uyên của mình đã bị bại lộ.

Nhưng một kẻ vô danh tiểu tốt như cô thực sự xứng đáng để hai nhân vật lớn này đích thân xuất động?

Giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu chứ?

“Đừng căng thẳng, con à, mặt con hơi đỏ, có chuyện gì không ổn sao?”

“À... Dạo này con hơi bị cảm.”

Bà lão hiền từ đưa tay ra: “Con gái à, đưa tay đây, ta có thể giúp con trị liệu một chút.”

Cocolis rất muốn đưa tay ra, chỉ tiếc là tay cô bây giờ có vẻ không tiện lắm.

Trong cuộc "dằng co" vừa rồi, cô đã dính đầy thứ chất lỏng nhớp nháp trơn trượt không thể nói lên tay, thậm chí còn chưa kịp rửa.

“Giám Mục Zean.” Khi Cocolis chưa nghĩ ra lý do thoái thác, chàng trai tóc vàng bên cạnh khẽ ho một tiếng, nhắc nhở bà lão hiền từ.

“Suýt nữa thì quên mất chính sự.” Giám Mục áo đỏ mỉm cười với Cocolis, “Con chắc cũng biết Giáo hội đã tìm thấy một Thánh Nữ trong khi Dũng Giả đương nhiệm, tức là ngài Knight bên cạnh ta đây, vẫn còn đang tại vị.”

Đôi vũ mao của thiếu nữ giúp cô chải lại mái tóc mai có chút rối, cô cũng nhớ lại tiêu đề tin tức đã nhìn thấy ở hòm thư trước cửa.

Hóa ra không phải tin giả.

“Đúng lúc ngài Dũng Giả có thể cảm nhận được phương hướng đại khái của Thánh Nữ, nên chúng ta đã tìm đến đây. Nhưng chi tiết hơn thì có lẽ cần sự giúp đỡ của con, dù sao con cũng quen thuộc nơi này hơn.”

Vừa nói, vị Giám Mục già vừa ngồi xuống đối diện Cocolis.

Chàng trai tóc vàng kia cũng ngồi xuống theo.

“Nhưng con cũng không biết ai mới là Thánh Nữ...” Biết họ không đến để lấy mạng mình, Cocolis bình tĩnh lại đôi chút, “Có đặc điểm gì để nhận biết không ạ? Con sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ.”

“Là Thánh Nữ được Quang Minh Nữ Thần lựa chọn, quanh người thường sẽ có một vòng bảo hộ chúc phúc, có thể ngăn chặn các đòn tấn công dưới cấp trung bình, cũng như ngăn chặn sự xâm thực của những lời thì thầm tinh thần.” Vị Đại Giám Mục lấy ra một tờ giấy trắng từ hư không, một chiếc bút lông ngỗng xuất hiện trên tay phải.

Bà dường như muốn vẽ lại pháp trận, nhưng vẽ được một nửa thì dừng bút.

“Già rồi, già rồi, trí nhớ kém quá.”

Đôi mày nhíu lại, vị Giám Mục già không nhớ nổi chi tiết ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cocolis vẫn đang đứng trước ghế.

“Con gái, đừng căng thẳng, ngồi xuống đi, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Ánh mắt của chàng trai tóc vàng bên cạnh cũng đổ dồn về phía Cocolis.

Nếu bây giờ cô cứ khăng khăng không ngồi xuống thì khó tránh khỏi bị nghi ngờ, cô chỉ đành kiên trì ngồi xuống.

Kim quang chợt lóe.

Đó là pháp trận màu vàng sáng rực lên từ vùng bụng dưới của cô.

“Đúng, là cái này, chính là cái này!” Vị Đại Giám Mục áo đỏ trước mặt bỗng nhiên đứng bật dậy, thần sắc kích động, “Đây chính là bảo hộ chúc phúc trên người Thánh Nữ!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cách xưng hô giữa các linh mục với con chiến thường là ta - con