Chương 2: Con người ai cũng có hai mặt
Cocolis Amore.
Là tu nữ duy nhất trong nhà thờ của thị trấn biên giới, cô gần như chịu trách nhiệm truyền bá mọi đức tin của Quang Minh Nữ Thần tại nơi này.
Vốn dĩ cô không phải như vậy, cô vốn chẳng phải tu nữ, thậm chí ngay cả phụ nữ cũng không phải.
Cô chỉ nhớ tay trái mình đang cầm mì gói, tay phải cầm coca, còn chưa kịp thốt lên câu nào với chiếc xe tải đang lao tới thì mở mắt ra đã thấy mình ở nơi này.
Thứ duy nhất đến cùng cô là một cuốn sổ tay.
Sau đó cô bị một vị linh mục già đang sầu não vì không tìm được người kế thừa nhà thờ bắt cóc, bị buộc phải hoàn thành khóa huấn luyện nhận việc trong một tuần, rồi tiễn vị linh mục già lên đường đến vương đô, trở thành tu nữ duy nhất của thị trấn biên giới này, cũng là nhân viên duy nhất còn tại chức của nhà thờ.
Cuộc sống của cô ở đây rất nhàn hạ, khóa huấn luyện một tuần kia đã đủ để đối phó với những cư dân thị trấn vốn chẳng có bao nhiêu đức tin cuồng nhiệt vào Quang Minh Nữ Thần.
Có lẽ chính vì đây là thị trấn biên giới, nhưng đó cũng là lý do vị linh mục già không tìm được người kế nhiệm.
Khi vị linh mục già tìm thấy cô, cô thậm chí còn không biết mình đang ở đâu, chỉ đành đặt hy vọng vào cuốn sổ bên người.
Đến tận bây giờ, cuốn sổ ấy vẫn được cô giấu kỹ trong phòng ngủ nhỏ tại nhà thờ.
Nội dung bên trong thực sự không thể để bất kỳ ai nhìn thấy.
Tất nhiên trong đó chỉ có một trang, bên trên cũng chỉ vỏn vẹn một đoạn ngắn:
[Ngươi đã mất trí nhớ, thực ra ngươi đã xuyên không đến đây hàng trăm năm rồi, hơn nữa thân phận của ngươi là cư dân của Thâm Uyên. Khả năng ẩn nấp của ngươi rất mạnh, nhưng tuyệt đối đừng để người khác phát hiện ra thân phận thật sự của mình.]
Và đoạn văn này được ký tên là Cocolis Amore.
Khéo làm sao, khi kiểm tra hộ tịch, cô cũng có tên là Cocolis Amore.
Rõ ràng đây là thứ mà chính cô đã để lại cho bản thân trước khi mất trí nhớ.
Cô không biết mình là gián điệp của phe Thâm Uyên hay là gì khác, những thứ này dường như cũng chẳng liên quan gì đến cô. Cô đơn thuần chỉ cảm thấy cuộc sống hiện tại vô cùng tươi đẹp và yên bình, cứ như vậy là tốt rồi.
Việc cô cần làm chỉ là sắm vai một nữ tu lương thiện, dịu dàng, không để bất kỳ ai nhìn ra sơ hở, cho dù phải đối mặt với lũ nhóc ranh khiến cô chán ghét đến chết trong lòng thì bên ngoài vẫn phải tươi cười niềm nở.
Ngoại trừ những chuyện đó ra, cuộc sống tại thị trấn biên giới rất yên bình, dưới sự bảo hộ mạnh mẽ của vương đô xa xôi, dù là chủng tộc Thâm Uyên hay ma vật cũng chẳng có khả năng phá vỡ sự yên bình này.
Cho dù thực sự xuất hiện đại tai nạn có thể phá vỡ sự yên bình này, thì đó cũng là chuyện đau đầu của Dũng Giả hoặc Thánh Nữ.
Là người đại diện cho Quang Minh Nữ Thần, sẽ có một Dũng Giả hoặc một Thánh Nữ xuất hiện. Trong cùng một thời đại chỉ xuất hiện một người, hoặc là Dũng Giả, hoặc là Thánh Nữ.
Mà hiện tại người đang tại vị là một Dũng Giả. Vị Dũng Giả ấy dường như vẫn đang trải qua rèn luyện và trưởng thành, ít nhất đó là những gì Cocolis đọc được từ báo chí trong hòm thư của giáo hội.
Hòm thư trước cửa nhà thờ luôn lóe lên kim quang rồi nhả ra mấy thứ giống như tin tức trang nhất ở kiếp trước.
Ban đầu cô còn khá hoảng sợ và bất an, sợ rằng thân phận chủng tộc Thâm Uyên của mình bị phát hiện. Nhưng các cư dân thị trấn biên giới vốn chẳng có mấy đức tin vào Quang Minh Nữ Thần này dường như hoàn toàn coi cô là người bình thường, khiến cô bắt đầu hơi nghi ngờ tính chân thực của cuốn sổ kia.
Nghĩ kỹ thì giáo hội vẫn cung cấp sự bảo hộ và giúp đỡ cho những cư dân thị trấn ít đức tin này, giáo hội quả thực đã làm hết việc tốt.
Nếu cô không phải là chủng tộc Thâm Uyên, có lẽ cô cũng định sẽ tín ngưỡng Quang Minh Nữ Thần một chút.
Trên đây là tất cả những gì cô đúc kết được sau nửa năm đến thế giới này.
Là một tu nữ danh nghĩa của giáo hội, dù chỉ là danh nghĩa khá qua loa, nhưng cũng đủ để cô sống vui vẻ, bình lặng hết kiếp nhân sinh dị giới này.
Cô không có hoài bão vĩ đại đến thế, cũng chẳng có chấp niệm mạnh mẽ muốn quay về thế giới cũ. Cô vốn dĩ không vướng bận gì, thậm chí là sao cũng được.
Điều tiểu thư Cocolis muốn làm hiện tại, bao gồm cả những việc có thể làm trong tương lai, đều chỉ gói gọn trong điều kiện tiên quyết là không phá vỡ cuộc sống yên bình này.
Trước đây không phải cô chưa từng thử, nhưng hễ cô vừa nhen nhóm ý định đó, luôn bị kim quang bất ngờ xuất hiện cắt ngang và áp chế.
Bao gồm cả những tổn thương nhỏ, ví dụ như bình hoa rơi trúng chân cũng sẽ có kim quang lóe lên rồi bình an vô sự.
Nhưng những hoạt động bình thường, ví dụ như tắm rửa thì lại không sao, hễ mang theo tà niệm là không được.
Cô cảm thấy có lẽ là do cô là tu nữ danh nghĩa của giáo hội.
Biết đâu tu nữ của giáo hội bị cấm "tự tìm niềm vui" cho bản thân... Dù sao dị giới cũng không giống kiếp trước, vị linh mục già trước khi đi vương đô cũng không giảng giải cặn kẽ từng quy tắc kỳ lạ cho cô nghe.
Nhưng trong một lần xử lý các vật phẩm Thâm Uyên thu giữ được từ vùng khác tạm thời lưu kho tại nhà thờ, cô phát hiện loại đồ vật này có thể tiếp xúc trực tiếp với cơ thể mình, dù có dùng chút sức lực cũng được.
Cô cảm thấy là do thân phận chủng tộc Thâm Uyên của mình phát huy tác dụng rồi.
Mặc kệ là chủng tộc Thâm Uyên hay là cái gì, mặc kệ là địch hay ta, thứ gì giúp cô tìm được niềm vui thì đều là đồ tốt.
Thế là cô lén lút cạy một ít nguyên liệu thừa, vận dụng thuật giả kim cơ bản còn lưu lại trong sách vở của nhà thờ, chế tạo ra một món đồ tinh xảo thế này ở nơi hoang dã cách xa nhà thờ.
Cách lớp vải đen nhẹ nhàng vuốt ve, tim Cocolis bất giác đập nhanh hơn.
Khoảng thời gian vui vẻ sắp bắt đầu rồi.
Đi tới cửa nhà thờ, cô mới phát hiện trong hòm thư đang lấp lánh ánh vàng.
Trong này cơ bản chẳng có việc gì quan trọng, cùng lắm cũng chỉ là thông báo có vệ sĩ của vương đô đến dọn dẹp ma vật quanh đây.
Nhưng cô vẫn bước tới xem thử, dù sao đã mang chức phận thì phải làm tròn trách nhiệm.
[Chấn động! Trong nhiệm kỳ của Dũng Giả lại xuất hiện thêm một Thánh Nữ? Đồng thời sở hữu cả Dũng Giả lẫn Thánh Nữ, liệu điều này có báo hiệu sự kết thúc triệt để cho cuộc chiến giữa sinh linh và Thâm Uyên?]
Cocolis cảm thấy chẳng cần thiết phải đọc tiếp nữa, chắc lại là tin vịt giật gân hù dọa người ta thôi.
Nếu thật sự xuất hiện Song Tử Tinh, thì cái đồ chủng tộc Thâm Uyên đội lốt tu nữ như cô chẳng phải hết đường sống sao?
Cô bước vào trong nhà thờ, trở tay khóa chặt cửa chính, để ánh nắng bên ngoài không thể xuyên thấu vào bóng tối bên trong.
Sau đó, cô đi tới phòng tiếp khách.
Cô thực sự có chút không đợi nổi nữa rồi.
Có trời mới biết những ngày tháng qua, cô đã bị kìm hãm bao nhiêu tự do.
Nhưng những suy nghĩ dồn nén đâu có dễ dàng tan biến.
Cộng thêm việc hiện tại biến thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần vốn dĩ đã là một trải nghiệm cực kỳ mới mẻ.
Cho nên trong đầu tiểu thư Cocolis lúc này suy nghĩ rất đơn giản.
Gấp gấp gấp gấp gấp, cô chính là vua gấp gáp.
Mà vật phẩm Thâm Uyên hình trụ kia cũng đã được cố định ngay chính giữa chiếc ghế.
Tiểu thư Cocolis dịu dàng đoan trang nhất thị trấn lúc này đang hiện lên đôi mắt xoắn ốc quay cuồng.
Sắp đến rồi.
Thiếu nữ dường như mang theo chút mong chờ, khóe miệng không kìm được nhếch lên, bất giác nhắm nghiền hai mắt.
Rầm.
Rầm rầm rầm!
Đó là tiếng đập cửa dữ dội.
“Tu nữ Cocolis, cô có đó không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
