Tonari no Kuuderella wo Amayakashitara, Uchi no Aikagi wo Watasu Koto ni Natta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Volume 04- [Đã hoàn thành]- [End] - Lời kết.

trans: ntth1911.

edit: ntth1911, haliss.

==============================================================================================================================================================================================================================================================================

Lời kết.

Và thế là tháng 3- Năm tháng cao trung cuối cùng của chúng tôi, đã kết thúc, và tháng 4 đã bắt đầu.

Lễ khai giảng đại học của trường tôi là 4 tháng 4, còn của Yui thì là 7 tháng 4.

Giờ đang là 4 giờ chiều.

"Oaa! Cảnh đẹp quá đi mất."

"Mọi thứ trông thật khác khi ở độ cao này nhỉ."

Yui và tôi nheo mắt, ngắm nhìn quang cảnh thành phố Yokohama trong ánh hoáng hôn.

Từ ban công tầng bảy, quảng cảnh quen thuộc của thành phố trông cũng thật khác lạ. Bên dưới chúng tôi là dòng người đang đi qua lại tấp nập, những con phố thường đi qua, và siệu thị nhỏ quen thuộc.

"Nhìn đằng kia kìa, Natsuomi."

Yui chỉ tay về một phía, là tòa chung cư trước đây của chúng tôi.

"Gần thật đó."

"Ừm!"

Mỉm cười với nhau, chúng tôi quay trở lại phòng khách- Nơi đang được chất đống bởi hộp và bao bì giấy.

Đây là một căn hộ trên tầng bảy của một tòa chung cư mới xây, là loại 2LDK, nên không gian sống khá thoải mái. Nơi đây cũng khá gần căn hộ cũ của chúng tôi, nên khá gần ga tàu. 

"Đây là một nơi rất tốt." Yui nói.

"Ừm."

Chúng tôi gật đầu đồng ý với nhau.

Chỉ mới khoảng ba tuần kể từ khi chúng tôi quyết định sẽ sống chung.

Dù đã bàn bạc về chuyện này, nhưng chúng tôi chỉ thực sự nghĩ tới điều đó sau khi tốt nghiệp đại học. Nhưng khi chúng tôi tình cờ thấy một quảng cáo đặc biệt thú vị, tôi đã liên lạc với Sophia và mẹ tôi để phòng hờ.

"Nếu hai đứa định dọn về sống chung một ngày nào đó, sao không bắt đầu sớm hơn nhỉ? Hợp đồng thuê nhà của Yui vẫn có thể hủy được mà. À, mà sao không làm luôn cho xong đi khi còn có thể nhỉ?"

“Khoan đã, ý con là con không chỉ có thể cưới Yui-chan làm con dâu mà còn có thể giảm một nửa tiền thuê nhà cho cả hai nữa sao? Nếu vậy thì hai đứa nên cưới nhau luôn đi, đúng không nào~?”

Cả hai đều rất ủng hộ và động viên chúng tôi bằng những hiểu biết sâu sắc của họ. Nhờ sự ủng hộ của họ, chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị cho việc chuyển nhà.

Hợp đồng thuê nhà được ký kết suôn sẻ và chúng tôi đã chuyển vào trước lễ khai giảng.

Ngoài ra, Sophia-san còn gửi tặng tôi một món quà chúc mừng: Một bộ nội thất hoàn chỉnh, bao gồm một bàn ăn cho hai người, một ghế sofa, một giường đôi và bộ đồ ăn phù hợp.

"Chị đã chọn nó, nhưng thực ra món quà này là của bố cơ. Xin hãy cứ nhận lấy nhé, nó sẽ khiến ông ấy vui."

Sophia-san giải thích điều này với một nụ cười ngại ngùng.

Hóa ra những quyết định của Yui cũng được cha cô ấy ủng hộ, dì chỉ trong âm thầm.

Sau khi thảo luận với Yui, chúng tôi đã vui vẻ chấp nhận món quà này.

Chúng tôi cũng nói đùa về việc phải sang Anh một ngày nào đó để chính thức chào hỏi gia đình cô ấy. Yui có vẻ hơi sững sờ khi nghe điều này, nhưng cuối cùng thì đó cũng là điều chúng tôi phải làm.

Và cuộc sống chung bất ngờ của chúng tôi bắt đầu như thế.

Tôi nằm dài trên chiếc ghế sofa mới, còn Yui ngồi cạnh, tựa đầu vào vai tôi.

Giữa những chồng hộp các tông chất đống trong phòng khách, chúng tôi tự nhiên đưa tay ra nắm lấy tay nhau.

"Đây có phải là cảm giác hạnh phúc không nhỉ?" Yui lẩm bẩm khi ánh sáng đêm dịu nhẹ tràn vào phòng.

“Nếu đây không phải là hạnh phúc thì anh chẳng biết thế nào mới là hạnh phúc nữa.”

Tôi dựa cằm lên đỉnh đầu cô ấy, nụ cười nở trên môi khi tôi nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm của cô ấy.

~~~~~~~~~~~

Anh đã luôn muốn lớn thật nhanh.

Anh đã giữ lời hứa với bố mẹ, học cách sống tự lập, tìm ra những gì có thể tự mình xử lý và cách dựa vào người khác trong khi bày tỏ lòng biết ơn.

Anh nghĩ mình đã trưởng thành khi nhìn thấy hình ảnh trưởng thành của mình trong gương.

Nhưng vẫn còn nhiều điều anh không biết, là nhờ có em, thế giới của anh đã mở rộng ra.

Em đã tới đây mà quên đi mất cách để mỉm cười.

Em không biết nấu ăn, thậm chí còn chẳng biết cách bật điện trong phòng mình nữa.

Em chẳng biết gì về thiết bị hiện địa, và đồ ăn thì luôn nhạt nhẽo, vô vị.

Thế giới của em đã từng là một bức tranh vô sắc.

Và em cũng chưa bao giờ thắc mắc hay oán trách về điều đó.

Nhưng nhờ có anh, những sắc màu ấy đã xuất hiện, anh, đã cho em biết , rằng thế giới này háo ra lại tràn ngập nhiều màu sắc rực rỡ tới vậy.

Bức tranh của em, giờ đây không còn một màu nữa rồi.

~~~~~~~~~~~

Đây là mùa xuân thứ ba của chúng tôi, đúng vậy, 'của chúng tôi'.

Đắm mình trong ánh hoàng hôn dịu nhẹ, ánh mắt chúng tôi chạm nhau dịu dàng.

Hai bàn tay nhẹ siết lấy nhau để chia sẻ hơi ấm.

Chúng ta cùng chia sẻ sức mạnh.

Chúng ta cùng chia sẻ một tình yêu.

Chúng ta dạy nhau cách tiến lên, chúng ta dạy nhau sự dịu dàng.

Hai bàn tay của hai tâm hồn trẻ trung ấy, giờ đây đã nắm chắc hơn trái tim của đối phương, trưởng thành hơn một chút.

Hồi tưởng lại chằng đường dài đã cùng nhau trải qua, chúng tôi mỉm cười với nhau.

""Tôi yêu người này.""

Với cùng một cảm xúc đang dâng dao, chúng tôi nhẹ nhàng áp môi vào nhau.

-Một lần nữa, thêm một lần nữa.

"Yui."

Tôi lấy từ trong túi ra chiếc chìa khóa nhà. Không phải là chìa khóa dự phòng, mà là chìa chính, giống hệt cái của tôi, tôi nhẹ nhàng đưa nó vào lòng bàn tay Yui.

"Natsuomi."

"Yui."

"Natsuomi...."

Chúng tôi thì thầm tên nhau, ôm chặt lấy nhau, cảm nhận hơi ấm của đối phương.

Một mùa xuân mới đã bắt đầu, không, lại một mùa xuân nữa đã tới.

Chúng tôi sẽ luôn bên nhau, cùng nhau chia sẻ tiếng cười, cùng nhau hướng tới tương lai.

Tình yêu này, sẽ mãi trong tim chúng ta--

Tonari no Kuuderella wo Amayakashitara, Uchi no Aikagi wo Watasu Koto ni Natta- Kết thúc ở đây.