Tokyo: Tình Yêu Chỉ Đến Sau Khi Được Cứu Rỗi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

14 42

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

32 115

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

74 942

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

189 3758

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

69 444

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

361 4157

Tập 1: Hội Chứng Tuổi Dậy Thì - Chương 13: Nguy Cơ Bị Đuổi Học

Chương 13: Nguy Cơ Bị Đuổi Học

Bíp bíp—— Bíp bíp——

Tiếng chuông báo thức chói tai hòa cùng tiếng rung bần bật vang lên ngay bên tai Tô Ảnh, lôi tuột anh khỏi giấc mộng đẹp.

"Ưm..."

Tô Ảnh vươn vai, giụi giụi mắt, sau đó quờ quạng tìm chiếc điện thoại trên đầu giường rồi lại rúc vào trong chăn.

Cố xua đi cơn buồn ngủ để tắt cái màn hình báo thức choán hết chỗ, giao diện màn hình khóa lại trở về trạng thái bình thường.

Đồng hồ trên điện thoại hiển thị ngày 6 tháng 9 năm 2013, 6 giờ 45 phút sáng. Ngoài ra còn có một tin nhắn đến.

"Cuối cùng cũng lết qua được ngày hôm qua rồi sao..." Có lẽ vì vòng lặp thời gian hôm qua để lại ấn tượng quá sâu sắc, nên khi nhìn thấy ngày tháng đã chuyển sang một con số mới, Tô Ảnh lại bất giác cảm thán.

Sau đó, anh ấn mở tin nhắn.

Tin nhắn do giáo viên hướng dẫn Chishima Yoshiko gửi đến, bảo anh sáng nay sắp xếp thời gian đến văn phòng cô một chuyến, có việc quan trọng cần bàn bạc.

Ở cuối tin nhắn, Chishima Yoshiko còn nhấn mạnh chuyện này liên quan đến việc tốt nghiệp của Tô Ảnh, bắt buộc anh phải đến.

Xem ra là chuyện vô cùng quan trọng rồi đây.

Tô Ảnh không kìm được tiếng thở dài. Trong dự tính của anh, hôm nay đáng lẽ chỉ là một ngày bình thường, sáng đi học chiều đi giao hàng. Nhưng giờ xem ra, chút xíu thời gian nghỉ ngơi ít ỏi của anh lại phải xén bớt một phần rồi.

Vì có "bùa đòi mạng" của giáo viên hướng dẫn, Tô Ảnh chẳng dám nướng thêm nữa, vội vàng bò dậy khỏi giường.

Sau khi vệ sinh cá nhân qua loa, anh đeo balo, cầm theo vài lát bánh mì khô giảm giá rồi bước ra khỏi nhà.

Bầu trời giăng đầy mây đen, không khí có chút ẩm ướt và se lạnh, chắc chẳng bao lâu nữa trời lại đổ mưa.

Trong balo đã chuẩn bị sẵn ô, sẽ không bị ướt như chuột lột; ngoài cửa phòng bên cạnh cũng không có cô thiếu nữ bất ổn cảm xúc nào ngồi chồm hổm chờ châm chọc anh.

Ừm, xem ra tâm trạng hôm nay sẽ không đến nỗi tệ.

Nghĩ vậy, Tô Ảnh đeo tai nghe lên, bật danh sách nhạc ngẫu nhiên hằng ngày rồi rảo bước về phía ga tàu điện.

Nếu không có gì bất trắc, hôm nay hẳn sẽ lại là một ngày trôi qua trong êm đềm...

Cho đến khi anh chạm mặt Asami Iori ở ngay lối vào ga tàu điện.

Chỉ thấy cô thiếu nữ tóc nâu tính khí thất thường này đang đứng tựa lưng vào máy bán hàng tự động cạnh ga, hai tay cầm lon Aoi Juice, chán nản đưa mắt nhìn dòng người qua lại.

Dù không rõ cô đang làm gì, nhưng Tô Ảnh đoán chắc cô đang đợi bạn cùng đến trường hay gì đó. Vậy nên anh quyết định không làm phiền, tiện tay kéo chiếc mũ trùm đầu của áo khoác lên, trà trộn vào đám đông rồi lướt qua cô.

Dù sao thì đối với những nữ sinh ở độ tuổi của Asami Iori, việc bị bạn bè bắt gặp đang nói chuyện với một người khác giới xa lạ cũng dễ sinh ra mấy chuyện đồn đại phiền phức.

Đã vậy thì thôi cứ chủ động tránh mặt đi là hơn.

Nhưng Tô Ảnh chẳng thể ngờ, dù anh đã cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức tối đa, Asami Iori vẫn nhạy bén dò ra anh như một chiếc radar.

"Anh Tô Ảnh!"

Nghe tiếng gọi với theo, Tô Ảnh quay đầu lại, vừa vặn thấy Asami Iori đang vẫy tay, lạch bạch chạy tới bên cạnh, vô cùng tự nhiên sánh bước cùng anh.

"Anh Tô Ảnh đang trên đường đến trường ạ?" Asami Iori mỉm cười hỏi han, hệt như hai người đã quen biết từ lâu.

Đối mặt với thể loại "khủng bố giao tiếp" này, Tô Ảnh thực sự không biết phải ứng phó ra sao, đành khẽ gật đầu: "Ừ."

"Tôi cũng đang đến trường, vậy chúng ta đi cùng nhau nhé?" Asami Iori đề nghị.

Tô Ảnh khó hiểu: "Em không đợi bạn à, nãy tôi thấy em đứng ở cửa ga lâu lắm rồi mà."

"Không có đâu," Asami Iori lắc đầu, "Bình thường tôi toàn đi học một mình thôi. Ban nãy tôi chỉ hơi khát nên định đợi uống cạn lon nước ép rồi mới vào chờ tàu."

"Đúng lúc vừa uống xong thì thấy anh, thế là gọi anh luôn."

"Ra là vậy." Tô Ảnh khẽ gật gù, sau đó chìm vào im lặng.

Dù hôm qua anh mới cứu mạng cô, nhưng hai người tính ra cũng mới quen nhau được đúng một ngày, anh thật sự không biết phải nói chuyện gì.

Ngược lại, Asami Iori dường như lúc nào cũng có vô vàn chủ đề để nói. Hết hỏi cách nấu món ăn Viêm Quốc, lại hỏi chỗ Tô Ảnh làm thêm, rồi lại tò mò hỏi chuyên ngành anh đang theo học.

"Mà nhắc mới nhớ, Đại học Ngoại ngữ Tokyo ở mãi tận Khu Bunkyo, sao hôm qua anh Tô Ảnh lại xuất hiện ở Setagaya thế?" Asami Iori tò mò hỏi.

"Tại tôi mới chuyển đến đây, hôm qua tôi qua chỗ ở cũ để bàn giao phòng với chủ nhà." Tô Ảnh giải thích.

"Thì ra là vậy." Asami Iori bày ra vẻ mặt đã hiểu.

Ngay sau đó cô lại hỏi: "À mà anh Tô Ảnh làm giao hàng ở Suginami đúng không? Nếu có khách ở Setagaya đặt đồ, anh có giao không?"

"Đương nhiên là có, các khu vực lân cận Suginami bao gồm Setagaya, Nerima, Nakano và Shibuya tôi đều nhận giao hết." Tô Ảnh gật đầu.

"Vậy đơn hàng ở Setagaya có nhiều không?"

"Cũng tàm tạm, phần lớn các đơn ngoài khu Suginami ra thì chủ yếu tập trung ở Setagaya và Nerima."

"Nói cách khác là anh cũng thường xuyên sang Setagaya giao hàng nhỉ?" Asami Iori lộ vẻ mặt "đúng như dự đoán", khóe môi cong lên một nụ cười ranh mãnh, "Nếu vậy thì... mỗi lần sang đây giao hàng, anh Tô Ảnh có thể tiện đường chở tôi về luôn được không?"

Tô Ảnh trừng lớn hai mắt. Á à, hóa ra là đang gài bẫy mình ở chỗ này! Lại còn muốn lợi dụng anh để đi nhờ xe nữa chứ!

Loại "dân xài chùa" quái quỷ gì thế này!?

"Nhưng vấn đề là, không phải chiều nào tôi cũng đi làm, có hôm tôi làm ca sáng. Hơn nữa, dù làm ca chiều thì chưa chắc đã có đơn đi Setagaya, mà có đơn đi chăng nữa cũng chưa chắc đã đúng lúc em tan học."

"Không sao không sao, chỉ cần lúc nào anh rảnh đúng vào giờ đó, anh cứ nhắn cho tôi một tiếng là được."

"Em thật sự không biết khách sáo là gì nhỉ... Thôi được rồi, nếu có trường hợp đó thì tôi báo em." Mặc dù bị sốc trước độ mặt dày của Asami Iori, nhưng cô đã nói đến nước này rồi, Tô Ảnh cũng khó lòng từ chối.

"Tuyệt quá! Cảm ơn anh nhiều nha!"

Asami Iori khẽ nhảy cẫng lên, sau đó hơi cúi mình cảm ơn Tô Ảnh, trông vô cùng vui vẻ.

Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Asami Iori, hai người lại trò chuyện rôm rả một lúc lâu. Mãi đến khi tàu đến, họ mới tách ra để đến trường của mỗi người.

Chuyên ngành chính của Tô Ảnh tại Đại học Ngoại ngữ Tokyo là tiếng Anh. Sau khi nghiêm túc học xong hai tiết buổi sáng, anh đi thẳng đến tòa nhà văn phòng giáo viên theo lời gọi của Chishima Yoshiko.

Bên trong phòng làm việc, anh đã gặp mặt giáo viên hướng dẫn của mình - cô Chishima Yoshiko.

Đây là một người phụ nữ tháo vát trong bộ vest đen và chân váy bút chì. Cô đeo một chiếc kính gọng đen, tóc buộc đuôi ngựa, đôi chân thon dài quyến rũ được bọc trong lớp tất da chân màu đen mỏng manh xuyên thấu, dưới chân đi đôi giày cao gót bằng da bóng lộn.

Trang phục toàn màu đen kiểu này vốn rất kén người mặc, nhưng nhờ nhan sắc và vóc dáng nóng bỏng, cô vẫn toát lên một vẻ oai phong lẫm liệt.

Đáng chú ý là, dù vẻ ngoài trông như mới ngoài đôi mươi, nhưng tuổi thật của cô đã ngấp nghé đầu 3.

Và có một điều hoàn toàn trái ngược với vẻ bề ngoài của cô, đó là cô có một thói quen vô cùng phiền phức.

Đó là việc cô luôn thêm hậu tố "chan" vào sau tên của mọi sinh viên do cô quản lý.

Đây này, Tô Ảnh vừa gõ cửa bước vào, Chishima Yoshiko đã tươi cười vẫy tay với anh: "Ai da, đây chẳng phải là Tô Ảnh-chan sao, lại đây lại đây nào!"

"Cô Chishima, cô có thể đừng thêm chữ 'chan' vào sau tên em được không?" Mặc dù đã chỉnh cô vô số lần, nhưng Tô Ảnh vẫn kiên trì nhắc lại.

"Thế này thì có gì không tốt cơ chứ, gọi vậy nghe mới gần gũi chứ lị?" Vẫn như mọi khi, Chishima Yoshiko thẳng thừng gạt bỏ lời đề nghị của Tô Ảnh.

"Gần gũi cái nỗi gì... Chỉ khiến người ta nổi da gà rồi tưởng cô có định kiến gì với họ thôi..." Tô Ảnh cạn lời phàn nàn.

"Ể... Tô Ảnh-chan nói vậy làm cô đau lòng quá đi mất..." Nghe Tô Ảnh nói, khóe mắt Chishima Yoshiko bỗng chốc rưng rưng ngấn lệ.

"... Bà cô già 30 tuổi rồi xin đừng cưa sừng làm nghé nữa được không?"

"Hả?!" Vừa nghe đến hai cụm từ 『30 tuổi』 và 『bà cô già』, Chishima Yoshiko lập tức xù lông nhím.

Cô đặt tay lên vai Tô Ảnh, dùng một lực mạnh đến mức tưởng chừng có thể bóp nát vai anh, cười nhạt hỏi: "Em vừa nói cái gì cơ?"

"Không... Em đâu có nói gì... Xin cô nương tay cho..."

Ý thức được nếu cứ tiếp tục, bản thân rất có thể sẽ bỏ mạng tại đây, Tô Ảnh đành ngoan ngoãn khuất phục trước sức mạnh dâm uy của Chishima Yoshiko.

Anh nhanh chóng kết thúc chủ đề này, chuyển sang chuyện chính: "Về chuyện cô Chishima nhắc trong tin nhắn, cụ thể là chuyện gì vậy ạ?"

"À~ Chuyện này sao..."

Chishima Yoshiko thu lại nụ cười, thần sắc trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Nếu chuyện này mà không giải quyết ổn thỏa, Tô Ảnh-chan rất có thể sẽ bị đuổi học đấy nhé."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!