Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1341

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11293

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 131.1: Bài Kiểm Tra Nhập Cục

Ryu Jaekwan nhớ rất rõ.

Tại căn nhà nghỉ trên núi, nơi đã xảy ra những vụ giết người hàng loạt.

Người đó, dù bị cuốn vào thảm kịch kinh hoàng, vẫn tìm được manh mối để ngăn chặn thêm án mạng, thậm chí còn cố gắng cứu cả kẻ thủ ác thật sự.

Người sở hữu『Trái Tim Bạc』.

—- “Chúng tôi giấu người đi và dàn dựng cái chết của họ. Nhờ dùng bộ phận cơ thể thật nên chẳng ai nghi ngờ.”

—- “Tôi nghĩ nếu mình ra tay trước, thì hung thủ thật có khi sẽ hoang mang mà im lặng.”

Và còn cả sự tận tâm, hy sinh mà anh ta đã thể hiện trong cơn ác mộng quái đản ở ngôi trường đó, Trường Kỹ Thuật Sekwang.

—- “Tôi có lấy được một bảng tên, nhưng giờ không còn giữ nữa.”

—- “Tôi đã đưa nó cho người sống sót trong lớp học.”

Trao đi một tấm thẻ cứu mạng trong tình huống sinh tử không phải điều ai cũng làm được.

Ryu Jaekwan, người đã chứng kiến đủ loại người ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên, chỉ biết câm lặng trước những lựa chọn kiên định như thế.

Dĩ nhiên, đồng thời… anh cũng biết một sự thật kinh hoàng: người sở hữu 『Trái Tim Bạc』 không hề là một dân thường vô tội.

—- “…Hươu?”

Anh ta cũng là một người bị công ty dược phẩm vô đạo đức, điên loạn biến thành công cụ.

Một gã nhân viên văn phòng ngốc nghếch và ích kỷ, bị mê hoặc bởi lời hứa lố bịch về một『Tấm Vé Ước Nguyện』, y hệt như một tín đồ cuồng tín.

Đó chính là Kim Soleum.

Chỉ riêng việc Ryu Jaekwan từng trao huy hiệu tạm thời cho người như vậy, cũng đủ để khiến anh rùng mình.

Không nghi ngờ gì nữa.

—- “Hai người. Để tôi lại đây.”

“...”

Có những lúc, hành động của một con người còn nói lên nhiều hơn bất cứ lời miêu tả nào.

Dù bụng bị thủng một lỗ, anh ta vẫn đặt sự an toàn của đồng đội và đặc vụ đi cùng lên hàng đầu.

Kim Soleum.

Giờ đây, người ấy đang đứng bên kia tấm kính.

Anh ta đang đăng ký bài thi tuyển đặc vụ của Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.

“...”

Nhưng lạ thay, có gì đó ở anh ta… không giống trước nữa.

…Sao anh ta không chịu nhìn thẳng vào mắt anh?

Kim Soleum trước nay lúc nào cũng xuất hiện chỉnh tề, ngay cả khi bị cuốn vào cơn ác mộng thời trung học. Diện mạo của anh ta khi ấy vẫn gọn gàng, sạch sẽ.

Thế mà, giờ đây, người bên kia kính lại tóc tai rối bù, đầu cúi gằm, kính xộc xệch trên mặt.

Như một kẻ lần đầu đi phỏng vấn xin việc đang bồn chồn vì đám đông.

Hoặc có lẽ…

Một người từng chịu cú sốc tâm lý nghiêm trọng đến mức phải thu mình lại.

‘...’

Nhưng Ryu Jaekwan chỉ khẽ nheo đôi mắt mệt mỏi và lo âu bên kia lớp kính.

Tên của đối phương được in rõ trên hồ sơ nhân sự trong tay anh:

〔Tên: Kim Soleum〕

Chỉ thế thôi.

‘Anh ta không có lịch sử làm việc ở Daydream.’

Ngoài một vài ghi chép ngắn ngủi thời đại học, mục kinh nghiệm làm việc hoàn toàn trống trơn.

Ryu Jaekwan nghiến chặt hàm.

Chuyện này rõ rành rành đến mức buồn cười.

‘Anh ta đang thâm nhập với tư cách gián điệp cho cái công ty y như giáo phái đó sao?’

Khả năng ấy rất có thể. Không, phải nói là cực kỳ cao.

‘Anh ta tưởng mình không nhận ra tên anh ta mà dám trơ trẽn ứng tuyển thế này sao?’

Như thể chắc chắn sẽ không bị phát hiện vậy.

…Cần phải điều tra kỹ.

Không thể để bị vẻ ngoài đánh lừa.

“Đưa đây.”

“Hả…!”

Đặc vụ Đồng giật phắt mic từ tay người phỏng vấn phụ, giọng anh ta trống rỗng như không còn cảm xúc, trực tiếp nắm quyền điều khiển buổi sát hạch.

【Thí sinh số 1, số 2, số 3, số 4.】

【Đeo mặt nạ dưỡng khí trước mặt mình, theo thứ tự.】

Các thí sinh chần chừ đưa tay về phía những chiếc mặt nạ dưỡng khí đặt giữa phòng.

Chúng bị dính máu, ống dẫn khí thì bị gãy, trông như đã bị cố ý phá hoại.

Đáng lẽ chúng không thể hoạt động.

Ấy vậy mà đèn báo hiệu lại sáng lên, hiển thị tình trạng bình thường.

Mấy thí sinh nuốt khan.

Nhưng chẳng ai từ chối.

Ai nấy đều đeo mặt nạ lên mặt.

Một cơn lạnh chạy dọc tay và chân của họ.

【Những mặt nạ dưỡng khí này có nguồn gốc từ một thảm họa siêu nhiên. Dùng sai cách có thể gây hậu quả khủng khiếp.】

【Từ giờ trở đi, mỗi khi các anh nói dối, thứ được bơm vào sẽ không phải là oxy.】

“…!”

Bên kia lớp kính, đám thí sinh run rẩy nhắm chặt mắt, nỗi sợ lộ rõ trên gương mặt.

Ngay cả thí sinh số 4, Kim Soleum, cũng khẽ rụt lại.

Đúng thế. Anh ta phải sợ chứ.

Nhất là nếu mục đích anh ta đến đây thực sự là để làm gián điệp.

【Chỉ được nói sự thật.】

Một cuộc sát hạch tâm lý, dùng đến sức mạnh của một ‘hiện tượng siêu nhiên’ đã được Cục phê chuẩn giới hạn.

Một máy phát hiện nói dối.

Một công cụ để soi thấu ác ý.

Một quy trình nhằm vạch mặt kẻ phạm tội.

Một rào chắn không thể thiếu để bảo toàn đạo đức.

Ryu Jaekwan lặng lẽ nhìn qua tấm kính.

Các thí sinh bất động, gương mặt cứng ngắc sau lớp mặt nạ.

【Bắt đầu đặt câu hỏi.】

Một câu hỏi tàn nhẫn, mang tính phổ quát vang lên.

【Từ giờ, các anh phải chọn một trong bốn thí sinh ở đây để loại bỏ.】

“…!!”

【Đây là hành động bắt buộc nhằm giải quyết một thảm họa siêu nhiên.】

【Nói tên kẻ các anh sẽ giết.】

Đôi môi thí sinh run lên, sốc nặng.

Chưa ai trả lời.

Nhưng trong phòng quan sát sau tấm gương, các giám khảo đã bắt đầu ‘nhận phản hồi’.

Thí sinh số 1:

– ‘Giết ai đó ư? Điên rồi chắc?!’

Thí sinh số 2:

– ‘…Mình nên chọn ai đây? Hay trả lời là không thể giết ai? Nhưng liệu đặc vụ có cần phải tàn nhẫn? Aaa, chết tiệt…’

Thí sinh số 3:

– ‘Đệt, bọn họ nghiêm túc thật hả?! Có nên thử nhìn mặt đứa ngồi cạnh không?’

Từng dòng suy nghĩ hiện lên gọn gàng trên màn hình, kèm theo số thứ tự thí sinh.

Thay vì hiển thị nhịp tim như một máy dò nói dối thông thường, đầu ra của màn hình lại cho ra thứ bất thường, một chữ màu đỏ và nhọn hoắt.

Đó là suy nghĩ bên trong của họ.

『Mặt Nạ Sự Thật』.

Một hiện tượng dư âm còn sót lại sau khi xử lý thảm họa siêu nhiên cấp cao [Lời Thú Tội Cuối Cùng] tại một viện dưỡng lão ở Gangwon.

Và dù phương pháp này gây tranh cãi về mặt đạo đức, Cục đã từ lâu áp dụng các bài sát hạch tương tự như một chuẩn mực.

Bởi lẽ, nếu để lọt những ứng viên không phù hợp, thảm họa sẽ là điều không thể tránh khỏi.