Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 396

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Web Novel (Phần 1: 102 - 200) - Chương 131.3: Chiến dịch: Đặc Vụ, Tôi Giả Chết Và Bỏ Trốn Khỏi Cái Công Ty Giáo Phái Điên Khùng Ấy! T-T

Khuôn mặt Ứng viên số 4 giờ đã hiện rõ vẻ bối rối.

Như thể anh ta chẳng hiểu tại sao lại có người hỏi một câu hiển nhiên đến vậy.

“Ờ… Người có khả năng sống sót cao nhất…?”

【...!】

“Ý tôi là… mục tiêu của tôi luôn là cứu được nhiều người nhất có thể.”

Ứng viên số 4 :

-- ‘Đó vốn dĩ là cách mà Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên hoạt động.’

【...】

Ryu Jaekwan nhìn chằm chằm qua lớp kính.

Mấy giám khảo phụ thì lập tức hiểu ngay.

‘Đỗ rồi.’

‘Một suất đỗ chắc chắn.’

Thái độ của thí sinh số 4 có thể hơi thụ động, nhưng thực tế thì hầu hết những nhân viên ưu tú của Cục đều có chút… ‘không bình thường’ ở đâu đó.

Vết thương tâm lý đổi lấy niềm tin.

Xét theo nghĩa đó, anh ta chính là ví dụ điển hình của một ứng viên tiềm năng.

【Vậy thì đỗ–】

Nhưng rồi, đột nhiên—

Dòng độc thoại nội tâm của Ứng viên số 4 được cập nhật.

Ứng viên số 4 :

– ‘…Chứ mình chắc chẳng bao giờ rơi vào tình huống này đâu, nên mình khỏi cần chọn.’

【...!】

Có gì đó trong cách nói đó–

Các anh ta đặt câu như có ý ẩn.

‘Một khe hở.’

Ryu Jaekwan và mấy giám khảo phụ căng người ra trong chốc lát. Ánh mắt họ dồn vào dòng chữ tiếp theo–

Ứng viên số 4 :

– ‘Ờ, thì… Mình vốn cũng chẳng có ai được gọi là bạn cả, cho nên…’

Ồ.

Ứng viên số 4 :

– ‘Hay là mình nên chỉ ra rằng câu hỏi này vốn chẳng áp dụng được cho mình nhỉ? Nhưng nói rằng ‘tôi không có bạn’ thì nghe quê quá…

“...”

“...”

Ứng viên số 4 :

–‘Thôi, mình chẳng nên nói gì cả. Cứ… thử làm quen thêm đồng nghiệp mới ở đây thôi. Cố lên nào!’

Bầu không khí nặng nề phủ xuống dàn giám khảo.

“...”

Ryu Jaekwan cảm nhận rõ mấy giám khảo phụ đang trừng mắt nhìn mình.

Ánh mắt họ gần như gào lên: Nếu ông còn dây dưa mà không cho nó đỗ thì ông chính thức là thằng khốn nạn nhất quả đất!

【 …Tháo mặt nạ dưỡng khí và chờ lệnh.】

Ứng viên số 4 gật đầu nhẹ và tháo bỏ mặt nạ.

Cùng một chỉ thị như trước, nhưng ai trong phòng (cả ứng viên lẫn giám khảo) đều hiểu.

“…Cảm ơn.”

Ứng viên số 4 đã qua vòng.

【Cả bốn ứng viên đã hoàn thành bài kiểm tra năng lực, xin hãy di chuyển tới khu vực chờ.】

Ngoài Ứng viên số 3 đang bị lôi đi như bao tải đựng khoai, Ứng viên số 4 chỉ khom người chỉnh lại gọng kính, rồi bước đi.

Mặc dù… anh ta vừa ăn một cú đánh âm thầm vào thể diện, mà bản thân anh ta còn chẳng nhận ra.

Mà trớ trêu thay, chính điều đó lại càng khiến anh trở nên đáng nhớ như một ứng viên thành công.

‘Không biết thằng này sau này sẽ đi đâu, cũng hơi trông chờ đấy.’

‘Ừ.’

Đám giám khảo trao đổi ánh mắt và ngầm đồng thuận—

‘Nếu có gặp lại thằng nhóc số 4 nhút nhát này, nhớ để ý kỹ vào.’

Dù thực ra họ cũng chẳng cần.

Vì câu trả lời đó đã được tính toán để tạo ra hiệu ứng chính xác này!

***

‘Phù.’

Tại phòng chờ.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, thở phào một hơi.

Tôi ép sát hai chân để bản thân để trông không quá thoải mái.

‘Mình qua được rồi…’

Nhưng mà sao Đặc vụ Đồng lại có mặt ở đó chứ?!

‘Mình suýt xỉu ngay lúc nghe thấy giọng anh ta vang trên loa.’

Khi nhận ra một trong số giám khảo chính là Ryu Jaekwan, tôi tưởng mình tiêu đời luôn rồi.

Thế nhưng bất ngờ thay… điều đó lại giúp tôi hoàn thiện nhân vật của mình.

Đúng vậy…

‘Một đặc vụ trầm lặng, hướng nội, mang quá khứ bi thảm khó nói, nhưng năng lực thì cực kỳ xuất sắc.’

Đó chính là nhân vật tôi đã lên kế hoạch đóng ở Cục Quản Lý Thảm Họa Siêu Nhiên.

Để nhập vai, tôi đã mất cả tuần cố tình làm cho ngoại hình trông bệ rạc trước khi đi phỏng vấn.

‘Hơi khép kín thì ít bị nghi ngờ hơn là quá trơn tru.’

Dù gì, hầu hết đặc vụ của Cục đều có quá khứ phức tạp nên tôi chẳng hề lạc lõng.

Ơ, có phải giả vờ nhút nhát thì mệt não không?

Không hề.

Vốn dĩ tôi đã là người nhút nhát rồi.

Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là tháo cái mặt nạ xã hội ra, để mặc cho mớ suy nghĩ lo âu, nhát gan tuôn ra ngoài.

‘Hahaha…’

...Sự thật ư? Làm đặc vụ dễ chịu hơn nhiều so với việc phải đóng giả một nhân viên gen y điên khùng ở Daydream.

…Ít ra, đó là những gì tôi tự an ủi bản thân mình!

Tôi lau mồ hôi dưới gọng kính.

‘Dù sao thì mọi chuyện cũng ổn rồi.’

Cơ bản là tôi đã nắm chắc vị trí.

Kể cả khi có Ryu Jaekwan làm giám khảo.

Đúng vậy.

Chính cái đặc vụ từng bị tôi đâm sau lưng một cách ngoạn mục… giờ vừa cho tôi đỗ.

Vì tôi chưa bị lôi đi giữa chừng, nghĩa là anh ta đã quyết định cho tôi qua.

‘…Nhưng giờ tôi lại phải đâm sau gáy anh ta thêm một lần nữa.’

Vì rốt cuộc, tôi vẫn là gián điệp.

Trong lòng tôi vội xin lỗi anh ta, mồ hôi lạnh túa ra. 

T-tôi xin lỗi, đặc vụ… thêm lần này thôi…

‘Nhưng… chắc anh ta vẫn còn nghi ngờ mình, đúng không?’

Anh ta cho tôi qua, nhưng nhiều khả năng sẽ âm thầm để mắt tới.

Có khi còn báo cáo lên cấp trên, kể lại hết chuyện quá khứ tôi từng dính dáng tới Daydream?

Thế thì phiền phức rồi.

Một khi đã bước vào con đường này, tôi phải diễn cho tới cùng, không còn đường quay lại nữa.

‘Mình cần làm việc chăm chỉ hơn để hoàn toàn củng cố lòng tin của anh ta.’

Tôi ngồi yên lặng chờ đợi.

Chẳng bao lâu sau, số của tôi được gọi lại.

Thông báo xác nhận trúng tuyển.

【 Ứng viên số 4, thuộc nhóm A】

【Anh đã đỗ. Xin hãy tiến tới khu vực chỉ định.】

“…!”

Mình làm được rồi.

Cái ‘khu vực chỉ định’ đó chắc là nơi giám khảo chính thức lộ diện, trao cho tôi thẻ đặc vụ và phân vào một đơn vị tạm thời.

Có nghĩa là…

Tôi sắp phải đối diện trực tiếp với Ryu Jaekwan.

‘Không ngờ, ngay ngay làm gián điệp đầu tiên, tôi lại đụng độ mối nguy lớn nhất, nhưng… thực ra vậy lại hay.’ 

Giải quyết mối nguy hại càng sớm thì càng tốt mà.

“Tốt quá! Vâng, vâng…”

Tôi cố tình đáp thật to, rồi lập tức hạ giọng như thể đang cuống. Sau đó vội vàng đứng lên, rụt rè bước đi.

…Vừa đi, tôi vừa nhẩm lại chiến lược, kế hoạch đã chuẩn bị cho đúng khoảnh khắc này. 

Chiến dịch: Đặc Vụ, Tôi Giả Chết Và Bỏ Trốn Khỏi Cái Công Ty Giáo Phái Điên Khùng Ấy! T-T

Và thế là, cuộc đời làm đặc vụ chính phủ dỏm của tôi chính thức bắt đầu.

...Xin nhấn mạnh, chỉ để mọi người hiểu rõ… tôi thề, tôi chưa từng nghĩ nó sẽ thành ra nghiêm trọng tới mức này đâu…