Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Chương 101-200 - Chương 129 + 130 + 131: 32. Hội thảo Aslan (2) (3) (4)

Chương 129 + 130 + 131: 32. Hội thảo Aslan (2) (3) (4)

Tại Thành Phố Của Thủy Tổ, Kamelon, tồn tại rất nhiều sự kiện ẩn (Hidden Event). Từng con hẻm ảo ảnh do bóng tối tạo ra đều ẩn chứa những câu chuyện và bí mật huyền bí, bởi vì các ma pháp sư sống ở đây ai cũng mang trong mình những nỗi niềm sâu kín.

Đúng chất là Thánh địa của Event.

Tuy nhiên, với thân phận học viên Học viện, không thể tùy tiện vào Kamelon nên vô số sự kiện đó đối với người chơi (Player) chỉ là "bánh vẽ" để ngắm mà thôi.

Vì vậy, "Vé tham dự Hội thảo Aslan" - một trong số ít cách để vào Kamelon - là yếu tố khá quan trọng đối với người chơi.

Tôi thì cũng chẳng quan tâm lắm đến mấy cái sự kiện ở Kamelon, nhưng có một cái duy nhất khiến tôi tò mò và muốn đến xem thử.

[Tiệm Bói Vận Mệnh Lirama]

Nghe nói có một NPC đặc biệt chuyên dự đoán tương lai sống ở đây. Nếu người chơi là nhân vật 'Fullame', ngay lần gặp đầu tiên bà ta sẽ nói thế này:

'Đứa trẻ được vận mệnh lựa chọn đã đến rồi sao. Lại đây và nghe ta kể chuyện nào.'

Ban đầu cứ tưởng NPC nhận ra người chơi, nhưng nếu đến bằng nhân vật khác thì bà ta lại phun ra những câu thoại hoàn toàn khác.

Nếu là Ma Yu-seong thì bà ta chào đón bằng câu: 'Đứa trẻ không thể hòa nhập vào bất cứ đâu đã đến rồi'; còn nếu là Hae Won-ryang thì là: 'Đứa trẻ đang giằng xé trước ngã rẽ của sự lựa chọn đã đến rồi'.

Vì giọng điệu như nhìn thấu tâm can của NPC thầy bói này mà một thời gian dài, người chơi các nhân vật khác nhau thường xuyên tìm đến đây. Nhưng Baek Yu-seol thì không biết câu thoại dành cho mình là gì.

Chẳng có lý do gì sâu xa cả, đơn giản là vì tôi - người chơi duy nhất của 'Nhân vật Baek Yu-seol' - chưa từng đến Kamelon bao giờ.

Nên tôi tò mò lắm.

Liệu lời tiên tri của bà thầy bói có linh nghiệm trong thực tế không?

Bà ta có bói cho tôi không?

Liệu có câu nói nào nhìn thấu được tôi không?

Bà ta có đoán được việc tôi đến đây không?

'Là đây sao.'

Tiệm bói nằm sâu trong con hẻm mê cung, khó tìm đến mức tôi dù đã check bản đồ qua kính Chim Chích Bông mấy lần mà vẫn đi lướt qua.

Hự!

Tôi dùng hết sức đẩy cánh cửa gỗ, tiếng bản lề rỉ sét kêu lên kèn kẹt chói tai. Không biết bao lâu rồi chưa được tra dầu nữa.

Bước vào bên trong, mùi sách cũ mốc meo xộc thẳng vào mũi nồng nặc đến mức tôi chỉ muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức. Nhưng cố nín nhịn bước sâu vào trong, tôi bắt gặp một bà lão thấp bé đang trừng mắt nhìn tôi với ánh nhìn đầy đe dọa.

Và rồi, bà ta buông một câu xanh rờn:

“... Một vị khách không mời mà đến. Nơi này không dành cho ngươi. Biến ngay cho khuất mắt.”

“... Dạ?”

Không ngờ lại bị phủ đầu bằng câu thoại như vậy, tôi thực sự hoang mang.

Gì cơ? Chưa nói năng gì đã đuổi khách thẳng cổ thế à?

“Cháu... cháu đến xem bói mà...? Kiểu như vận mệnh tình duyên ấy...”

“Ta không thể xem cho ngươi.”

“Ơ hay, tại sao?”

Bà lão nhìn chằm chằm vào tôi như muốn xuyên thủng, rồi lắc đầu quầy quậy.

“Ta không nhìn thấy bất cứ thứ gì từ ngươi cả.”

Hả? Cái này đích thị là lang băm lừa đảo rồi còn gì?

Cảm thấy quá vô lý, tôi định quay lưng bỏ đi thì cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt mở toang ra một cách ầm ĩ, cùng lúc đó có ai đó ngã sấp mặt vào trong.

Rầm!

“Á á á...”

Một thiếu nữ với mái tóc ngắn đen nhánh được buộc gọn gàng, là Fullame.

Có vẻ cô nàng đã mở cửa sai cách, vừa xoa trán vừa chật vật đứng dậy thì chạm mắt với tôi.

“Ơ, ơ? Sao chú lại ở đây...”

Nhìn cô ấy, tôi lặng lẽ suy ngẫm.

Trong thế giới game, ‘nhân vật Fullame’ chắc chắn sẽ tìm đến nơi này. Tôi đã lầm khi nghĩ rằng vì mình đã đến nên Fullame sẽ không đến nữa.

Dù là người chơi hay không, Fullame rốt cuộc vẫn là Fullame.

Tôi định mở miệng nói gì đó với cô ấy, nhưng chưa kịp làm gì thì bà thầy bói đã lên tiếng trước.

“Đứa trẻ được vận mệnh lựa chọn đã tìm đến rồi.”

Gì cơ...?

“Hả?”

Nghe câu đó, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Bởi vì bà lão kia vừa đọc y nguyên câu thoại trong game.

‘Cái quái gì vậy?’

Lúc nãy bà ta đuổi tôi thẳng cổ, làm tôi tưởng game và thực tế đã khác nhau. Thế nhưng tại sao bà ta lại nói đúng câu thoại trong game với Fullame?

... Vậy tại sao, bà ta lại không nói thế với tôi?

“Chuyện, chuyện đó là sao... Á, xin lỗi ạ. Cháu cứ tưởng là bức tường, không ngờ lại có cái cửa ở đó.”

“Ta biết, hỡi đứa trẻ. Vận mệnh đã sắp đặt để con tìm đến nơi này. Lại đây ngồi đi. Ta có chuyện muốn nói với con.”

“Dạ, nhưng cháu đang vội...”

“Hội thảo Aslan sẽ bị hoãn 30 phút do bệnh tình của Tổng quản Học hội trưởng trở nặng.”

“Dạ...?”

Fullame chớp mắt nhìn tôi, và tôi gật đầu xác nhận.

Đúng là như vậy. Trong nguyên tác game cũng luôn diễn ra tình huống này.

Với tôi thì dòng thông báo này quen thuộc đến mức hiển nhiên... nhưng việc bà thầy bói này biết trước thì quả là kỳ lạ.

‘Bà ta thực sự là thầy bói sao?’

Có vẻ như bà ta thực sự có năng lực thần thông nào đó.

Chính vì thế nên mới càng đáng ngờ.

Tại sao bà ta lại chỉ nói những lời phũ phàng đó với riêng mình tôi?

“À ừm, vâng...”

Fullame liếc nhìn tôi dò xét, ngập ngừng một chút rồi ngồi xuống đối diện bà thầy bói. Thấy vậy, tôi lặng lẽ rời khỏi tiệm bói. Có vẻ như chừng nào tôi còn ở đó, bà ta sẽ nhất quyết không mở miệng.

“Xì.”

Tự nhiên thấy tụt cả hứng.

Thành Phố Của Thủy Tổ, Kamelon. Bạch Ma Tháp tầng 3-109.

‘Sảnh Thủy Tổ’.

Phản ánh đúng đặc tính của các ma pháp sư là cứ phải ở chỗ cao chót vót mới chịu, Hội thảo Aslan được tổ chức tại tầng 109, tầng cao nhất của tòa đại ma tháp khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung nhờ ba tầng pháp trận.

Để phục vụ số lượng người tham dự khổng lồ, chỉ riêng thang máy đã có tới 23 chiếc, còn các ma pháp sư thượng lưu thì dùng hẳn cổng dịch chuyển cá nhân, nên chắc không cần phải giải thích thêm về độ xịn sò của cơ sở vật chất tại Bạch Ma Tháp.

Số lượng ma pháp sư chính thức tham dự Hội thảo Aslan trung bình chưa đến 200 người, nhưng con số đó hầu như không bao giờ thay đổi.

Đó là một điều thực sự kỳ lạ.

Dù các gia tộc lớn có nắm giữ ‘quyền tham dự cố định’, nhưng nếu gia tộc đó không có ma pháp sư trong độ tuổi 10-20 thì làm sao tham gia được?

Tại sao lại như vậy?

Lý do thực ra rất dễ đoán, để có thể tham dự Hội thảo Aslan hàng năm, hầu hết các danh gia vọng tộc đều nhận nuôi những đứa trẻ có tài năng vào gia tộc mình.

Vì vậy, có thể coi một nửa số người có mặt ở đây chỉ là những con rối mượn danh nghĩa của các gia tộc lớn.

Đó là một vòng luẩn quẩn của văn hóa độc hại khiến Hội thảo Aslan ngày càng trở nên tù đọng.

Như trường hợp của gia tộc ‘Dromian’ nổi tiếng về Băng hệ, nghe đồn mỗi năm họ nhận nuôi 100 đứa trẻ tài năng từ phương Bắc, sau đó chỉ giữ lại duy nhất 1 kẻ xuất sắc nhất, số còn lại đều bị vứt bỏ hoặc thủ tiêu. Những sự vụ đen tối bắt nguồn từ Aslan cũng vì thế mà nảy sinh không ít.

[Chúng tôi xin chân thành cáo lỗi cùng quý thính giả về sự chậm trễ của hội thảo.]

Người dẫn chương trình miệng thì xin lỗi nhưng mặt mũi chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả.

Biểu cảm kiểu như: “Tổng quản Học hội trưởng bị ốm thì bọn tôi biết làm sao được?”

Dù bệnh tình trở nặng, Học hội trưởng vẫn tham dự Hội thảo Aslan. Có lẽ là do ý chí nhất định phải tận mắt chứng kiến những ngôi sao mới của năm nay.

‘Rốt cuộc là sao nhỉ...’

Fullame vừa lắng nghe người dẫn chương trình, vừa thẫn thờ nhớ lại chuyện vừa xảy ra.

‘Bà thầy bói đó, thiêng thật đấy chứ...?’

Thường thì thầy bói hay dùng mấy mánh khóe vặt vãnh. Kiểu như điều tra thông tin cá nhân trước rồi giả vờ như mình biết tuốt.

Nhưng bà thầy bói vừa gặp lúc nãy có gì đó rất khác. Cái nhìn thấu suốt như thể xuyên thủng cả việc cô là ‘người xuyên không’.

Thậm chí còn biết rõ cả chuyện bệnh tình của Học hội trưởng trở nặng.

Fullame chỉ tình cờ ghé vào đó thôi. Nhưng bà ta lại bảo việc cô đến đây là định mệnh, rồi tặng kèm vài món quà cùng lời khuyên đầy ẩn ý.

‘Vận mệnh của con đã bị rối tung lên rồi. Chắc con có nhiều thắc mắc lắm. Cũng có nhiều điều muốn hỏi nữa.’

‘... Đúng là vậy ạ.’

‘Hãy tìm đến đứa trẻ được sinh ra với sự chúc phúc của băng giá.’

‘Băng giá sao...’

‘Phải. Hãy cùng đứa trẻ đó chiêm nghiệm các vì sao. Có thể con sẽ lờ mờ nhận ra con đường mình cần đi.’

Thú thật, cô chẳng hiểu nổi một nửa ý nghĩa của mấy lời đó. Cô muốn hỏi Baek Yu-seol, nhưng tiếc là do chạy vội quá nên chẳng kịp gặp cậu ta.

Baek Yu-seol đang ngồi ở một chỗ khá xa, thẫn thờ nhìn người dẫn chương trình, chẳng biết cậu ta đang nghĩ gì trong đầu.

[Vậy sau đây, xin mời Tổng quản Học hội trưởng Mage Aryumun, người đã tạo nên buổi lễ này, lên phát biểu.]

Lẹt đẹt!

Không có tiếng reo hò. Chỉ có những tràng pháo tay lịch sự vang lên lấp đầy Sảnh Thủy Tổ trong chốc lát, và ngay sau đó bài phát biểu của Học hội trưởng bắt đầu.

“... Cảm ơn mọi người đã đến. Vì ta đang bệnh nên nói ngắn gọn thôi nhé? Không được thì cũng chịu thôi...”

“Được, được chứ ạ, thưa Học hội trưởng.”

“Ừ... cảm ơn...”

Cứ tưởng sẽ là một tràng dài những lời sáo rỗng và nhàm chán như thường lệ, nhưng Học hội trưởng đã rút ngắn bài phát biểu hết mức có thể vì lý do sức khỏe và thời gian đã bị trì hoãn.

‘Đẹp trai phết...’

Fullame ngẩn ngơ nhìn vị Học hội trưởng.

Tổng quản Học hội trưởng Ma pháp, Aryumun.

Bề ngoài trông như một thanh niên mới ngoài 20, nhưng tuổi thật lại là 150, sự chênh lệch tuổi tác đó cộng với vẻ tiều tụy, hốc hác do bệnh tật tạo nên một ấn tượng rất riêng.

Nhưng không phải kiểu nhìn chán đời. Trong cộng đồng fan của [Công Chúa], có một bộ phận phát cuồng vì cái gọi là "vẻ đẹp suy đồi" này.

Tiếc là theo cốt truyện, Tổng quản Học hội trưởng và nữ chính Eisel cực kỳ hiếm khi tương tác với nhau nên thuyền này chìm nghỉm, không được đẩy mạnh lắm.

“... Vậy, tuyên bố khai mạc Hội thảo Aslan.”

Rào rào!

Tiếng vỗ tay giòn giã hơn lúc nãy.

Fullame ngừng suy nghĩ vẩn vơ.

Từ giờ phút này, cô thực sự phải tập trung vào Hội thảo Aslan.

‘Hội thảo Aslan là một cuộc chiến sinh tồn.’

Ít nhất, đó là suy nghĩ của Fullame, người đã cày nát nguyên tác tiểu thuyết lãng mạn giả tưởng này.

Vô số chủng tộc và thiên tài từ các danh gia vọng tộc, tổng cộng 200 người tụ họp để trình bày luận văn của mình, và bản chất của Hội thảo Aslan chính là vạch lá tìm sâu, chỉ trích lẫn nhau.

Hạ bệ kiến thức của thiên tài khác.

Đánh giá thấp ma pháp của thiên tài khác.

Sỉ nhục nhân cách của thiên tài khác.

Làm lung lay tâm trí của thiên tài khác.

Chỉ có làm như vậy mới có thể sống sót tại Hội thảo Aslan và hẹn ngày tái ngộ vào năm sau. Phải tồn tại ở Aslan càng lâu càng tốt, thì bản thân mới được ghi nhớ như một thiên tài xuất chúng hơn người.

Fullame vốn chẳng mặn mà gì với cái danh tiếng của Aslan, nhưng tính cô lại ghét nhất là thua cuộc.

‘Đứa nào dám cản đường, bà xé xác hết.’

“Phù...”

Eisel hít một hơi thật sâu, chuẩn bị bước lên bục giảng.

Thật xui xẻo hết chỗ nói, cô lại là người thuyết trình đầu tiên.

Có tới gần hai trăm người thuyết trình, nên Hội thảo Aslan thường kéo dài cả ngày, và ai cũng biết rằng ở giai đoạn đầu, khi mọi người còn sung sức, số lượng công kích đưa ra sẽ cực kỳ nhiều.

Vì thế, các gia tộc lớn hay những người có suất tham dự cố định thường thuyết trình ở phần sau, còn những ‘ngôi sao mới’ không có chỗ dựa thì bị đẩy lên đầu.

‘Đừng căng thẳng, cứ làm như mọi khi thôi.’

Luận văn của mình là hoàn hảo.

Không có khiếm khuyết.

Bởi vì cô đã đưa vào luận văn này một ‘ý tưởng đặc biệt’ mà chưa ai từng nghĩ đến.

... Chỉ có một vấn đề duy nhất.

Cô đã không thể thăng hoa ý tưởng đặc biệt đó thành ‘lý thuyết’ hoàn chỉnh, và rốt cuộc phải nhờ đến sự trợ giúp rất lớn từ Baek Yu-seol vào phút chót.

Chuyện này không thành vấn đề. Dù sao thì người biết sự thật này cũng chỉ có cô và Baek Yu-seol, hai người mà thôi.

Dẫu vậy, cô vẫn không thể ngăn được cảm giác bất an.

Ma pháp luôn mang đậm cá tính và đặc trưng của người sử dụng. Cùng là hệ Lửa, nhưng ngọn lửa của Hong Bi-yeon mang tính bùng nổ, trong khi ngọn lửa của Arshuan lại tinh khiết và được kiểm soát chặt chẽ.

Ma pháp của Eisel có đặc trưng là ‘sinh mệnh lực đang thai nghén’, và thật đáng kinh ngạc, Baek Yu-seol đã thấu hiểu hoàn toàn đặc trưng đó và hòa quyện nó vào trong luận văn.

Nhưng dù sao đi nữa, việc ‘mùi’ của Baek Yu-seol ám đậm đặc lên ma pháp của cô là điều không thể tránh khỏi.

Lỡ như...

Có ai đó ngửi thấy mùi của ‘Baek Yu-seol’ chứ không phải ‘Eisel Morphe’ trong luận văn của cô thì sao?

‘... Sẽ không có chuyện đó đâu.’

Baek Yu-seol đã phải vắt óc suy nghĩ đến thế nào để giúp cô cơ mà.

“Hự!”

Hít sâu một hơi nữa. Cố gắng thả lỏng sự căng thẳng, cô nhìn lên bục giảng.

Một phút nữa thôi.

Tôi sẽ trình diễn ma pháp của mình cho tất cả mọi người tại nơi đó.

Đây là lần đầu tiên, một nơi để tôi được công nhận năng lực với tư cách là ‘Eisel’, chứ không phải ‘con gái của kẻ phản bội Morphe’. Tôi không thể phá hỏng mọi thứ được.

“Ái chà, xem ai đây này? Eisel Morphe đấy ư? Của cái gia tộc Morphe đó hả?”

Đang cố trấn tĩnh lại con tim, bỗng có ai đó bắt chuyện từ phía sau.

“... Dạ? Ai vậy ạ?”

Là một người lạ mặt. Chàng thanh niên với mái tóc màu xám tro và đôi mắt đỏ rực như loài rắn, trên ngực đeo huy hiệu của ‘Học viện Cao học Argonda’.

Việc là học viên của danh môn Argonda cũng đáng chú ý, nhưng điều khiến cô bận tâm hơn cả là...

‘... Gia tộc Dromian?’

Không thể nào không biết đến cái tên Dromian, gia tộc đã vang danh thiên hạ với ma pháp Băng hệ.

Đã từng có thời, họ cùng với gia tộc Morphe là những danh gia vọng tộc có tiếng nói lớn nhất với tư cách là những người có thẩm quyền về ma pháp thuộc tính Băng.

Tuy nhiên, giữa Dromian và Morphe tồn tại một sự khác biệt mang tính quyết định.

‘Huyết thống thuần chủng.’

Gia tộc Morphe có tất cả các thành viên trong huyết tộc đều được sinh ra với tài năng băng giá áp đảo. Tài năng đó càng đậm nét hơn qua từng thế hệ, thậm chí đến đời của Eisel, cô còn được sinh ra với cả ‘Sự chúc phúc của Băng giá’.

Nhưng Dromian thì khác.

Ban đầu họ cũng sử dụng ma pháp Băng hệ ngang ngửa với Morphe, nhưng qua nhiều thế hệ, huyết thống ma pháp đó ngày càng phai nhạt dần.

Cuối cùng, họ lén lút nhận nuôi những người có tài năng về ma pháp Băng hệ, và nhờ đó mới miễn cưỡng duy trì được danh tiếng.

Việc Dromian mặc cảm tự ti trước gia tộc Morphe đến mức nào, là chuyện rõ như ban ngày.

Thế nhưng.

Gia tộc Morphe đã bị diệt vong.

... Gia tộc Dromian đã phản ứng thế nào?

Thật dễ đoán, chỉ cần nhìn khóe miệng đang nhếch lên của gã thanh niên kia là đủ hiểu.

‘Hẳn là vui mừng lắm.’

Dù đã nghe nhiều về mối nghiệt duyên với gia tộc Dromian, nhưng khi trực tiếp đối mặt thế này, Eisel càng cảm thấy đắng chát hơn.

“Rất vui được gặp, Eisel Morphe. Ta là Keika Dromian. Với tư cách là đại diện của mỗi gia tộc, hãy cùng cố gắng nhé.”

Nói đoạn, Keika làm bộ như vừa sực nhớ ra điều gì.

“À... Cô đâu còn là đại diện gia tộc nữa nhỉ? Dù sao thì, cùng là ma pháp sư Băng hệ, chúng ta có thể phân định xem ma pháp của ai xuất sắc hơn. Khi gia tộc cô bị diệt vong, ta đã rất tiếc nuối vì mất đi một đối thủ, nhưng hôm nay thế giới sẽ biết ai mới thực sự là kẻ vượt trội.”

“... Vâng.”

Keika nói xong, vỗ nhẹ vào vai Eisel rồi lướt qua.

Sau đó, hắn thầm cười khẩy trong bụng.

‘May mắn thật!’

Ma pháp của con nhỏ Eisel lăn lộn như ăn mày ngoài đường suốt thời gian qua làm sao có thể so sánh với luận văn của Dromian, thứ được đúc kết từ kiến thức của những ma pháp sư Băng hệ hàng đầu được gom về một chỗ.

Tuy nhiên, người đời sẽ chẳng quan tâm đến mấy cái đó, họ sẽ so sánh bằng một mệnh đề đơn giản.

‘Ma pháp của Dromian rốt cuộc đã vượt qua ma pháp của Morphe.’

Sau khi gia tộc Morphe diệt vong, hắn cứ tưởng Dromian sẽ mãi mãi không thể rửa sạch cái danh hiệu nhục nhã ‘kẻ đứng thứ hai về ma pháp Băng hệ’.

Nhưng hôm nay, chỉ cần dùng cái tên Dromian để đè bẹp Morphe...

‘Cái ghế Gia chủ cũng chẳng còn xa vời nữa!’

Nụ cười của Keika càng thêm đậm.

Ngay trước khi lên bục giảng, trong lúc Eisel bị ma pháp sư nhà Dromian gây áp lực, thì ở phía trên, Baek Yu-seol cũng đang nhận được đủ loại sự quan tâm.

“Nó là thằng đó hả?”

“Ừ. Nghe bảo thế.”

“Gần đây mặt nó phủ sóng khắp các báo đài tạp chí đấy.”

“Giết được vài con Hắc Ma Nhân cỏn con thì có cái gì mà...”

Baek Yu-seol mới chỉ là sinh viên năm nhất, nhưng ở đây nhan nhản những ma pháp sư tinh anh trẻ tuổi ngoài 20, những người đã có chứng chỉ Ma Pháp Chiến Binh chính thức.

Họ có kinh nghiệm thực chiến dày dạn, và chắc chắn đã từng giết Hắc Ma Nhân không biết bao nhiêu lần.

Trong mắt họ, việc Baek Yu-seol chiếm trọn sự chú ý của công chúng chỉ nhờ săn được một hai con Hắc Ma Nhân là điều cực kỳ chướng mắt.

“Kệ nó đi. Năm 17 tuổi bọn mày đã săn được Hắc Ma Nhân chưa? Còn chưa từng đối mặt với Hắc Ma Nhân mức độ rủi ro 6 mà cứ to mồm.”

Trong khi đa số người tham dự đều không ưa Baek Yu-seol, vẫn có người đứng ra bênh vực cậu.

Không phải ai cũng ghen tị với một thiên tài trẻ tuổi và nổi tiếng hơn mình.

“Chào em? Em là Baek Yu-seol phải không.”

“Vâng. Xin chào tiền bối.”

Một thanh niên trạc ngoài 20 tuổi gạt những người xung quanh ra và tiến đến bắt tay, Baek Yu-seol miễn cưỡng đáp lại.

“Anh là Cheongparam Idun. Chắc chúng ta không có nhiều dịp gặp nhau đâu, nhưng anh vẫn muốn làm quen một chút.”

“Em là Baek Yu-seol.”

“Mọi người ghen tị với em nên mới thế thôi, đừng cảm thấy áp lực nhé.”

“Em cũng không thấy áp lực lắm đâu ạ.”

Dù Stella Academy là trường danh tiếng nhất thế giới, nhưng ngoài nó ra, vẫn còn vô số trường danh tiếng khác trong thế giới Aether World.

Ngay tại Arcanium cũng đã có tới 5 trường danh tiếng bao gồm cả Stella.

Nơi này quy tụ những thiên tài mang trong mình niềm kiêu hãnh tột độ về trường lớp, gia tộc và khả năng ma pháp của bản thân, nên ai cũng nghĩ rằng việc đè bẹp một sinh viên năm nhất xuất thân thường dân của Stella là chuyện dễ như trở bàn tay.

“Chà, trông em không có vẻ gì là áp lực thật... Em lạ thật đấy. Dù là ma pháp sư thông minh và tài giỏi đến đâu, khi bị chú ý đến mức này thì cảm thấy chút áp lực mới là bình thường. Nhưng em thì có vẻ hoàn toàn không.”

Thực tế, biểu cảm của Baek Yu-seol bình lặng như mặt hồ phẳng lặng. Thật ra lý do là nhờ [Gia Hộ Của Yeonhong Chun-sam-wol], nhưng Cheongparam làm sao biết được.

“Dù sao thì... chúc em may mắn. Em sẽ trở thành mục tiêu công kích chung đấy. Có lẽ, đa số các ma pháp sư sẽ sử dụng ‘Quyền Chất Vấn’ lên em.”

“Vâng. Em sẽ cẩn thận.”

“Vậy anh đi đây.”

Khi Cheongparam rời đi, Baek Yu-seol thở dài thườn thượt.

‘Quyền Chất Vấn à...’

Vì Hội thảo Aslan là nơi có tới 200 ma pháp sư cùng thảo luận về luận văn của nhau, nên nếu cứ để họ chỉ trích nhau vô tội vạ thì sẽ chẳng bao giờ kết thúc.

Do đó, mỗi ma pháp sư tham dự Hội thảo Aslan được trao cho 5 lần sử dụng ‘Quyền Chất Vấn’.

Sử dụng quyền này, các ma pháp sư có thể chỉ trích luận văn của đối phương, và kẻ không trả lời được sẽ...

Chà, không có hình phạt cụ thể nào cả.

Chỉ là một vết nhơ khó rửa trong sự nghiệp ma pháp sư mà thôi.

Chỉ có 5 cơ hội.

Các ma pháp sư sẽ không dùng nó bừa bãi, mà nhất định sẽ tung ra đòn chỉ trích vào những khoảnh khắc quan trọng nhất.

‘Khi có thể đâm trúng điểm yếu chí mạng của đối phương.’

‘Khi phát hiện ra lỗ hổng hoàn hảo trong luận văn của đối phương.’

‘Khi có thể đánh sập hoàn toàn đối phương.’

Và.

‘... Khi nhất định muốn hủy hoại đối phương.’

Vì cái Quyền Chất Vấn này mà Fullame trong nguyên tác game cũng đã khốn đốn không ít. Khi đó, vì là người sở hữu đa dạng thuộc tính ma pháp mà chưa ma pháp sư nào làm được, cô đã thu hút mọi sự chú ý, khiến vô số ma pháp sư, bao gồm cả vai phản diện quần chúng Selien của Stella, dùng Quyền Chất Vấn lên cô.

Lúc đó, người chơi phải dựa vào vật phẩm ‘Kính Mắt’ để chọn lựa câu trả lời đúng đắn tùy theo tình huống, nếu trả lời sai thì phải quay lại ‘Save Point’ (Điểm Lưu) để chơi lại từ đầu, một tính năng gây ức chế khét tiếng.

Ở đây là hiện thực nên làm gì có Save Point. Phải làm tốt ngay từ đầu.

‘Liệu Fullame có làm được không...’

Hơi lo lắng một chút. Fullame phiên bản người chơi có Kính Mắt, nhưng Fullame hiện thực thì không.

Không, người đáng lo hơn không phải Fullame, mà là Eisel.

Là con của kẻ phản bội Morphe, cô ấy chắc chắn đã bị ghim chặt bởi nhiều ma pháp sư hơn cả Fullame hay chính tôi.

Hơn nữa, Eisel vẫn chưa hoàn toàn hấp thụ được luận văn của mình.

Theo diễn biến của nguyên tác game, Eisel rốt cuộc không thể hoàn thành luận văn, dẫn đến kết cục bị “hội đồng” tơi tả giữa Hội thảo Aslan đến mức vỡ vụn tinh thần.

Để ngăn chặn điều đó, tôi đã giúp cô ấy hoàn thiện luận văn...

Nhưng dù vậy, liệu cô ấy có chịu nổi sự công kích của vô số thiên tài kia không vẫn là một ẩn số.

Dù sao thì muốn giúp cũng chẳng giúp được nữa. Giờ chỉ còn biết cầu nguyện cho cô ấy tự mình vượt qua thôi.

“Sau đây là phần trình bày của Eisel Morphe, đến từ Học viện Stella.”

Đám đông đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

Cuối cùng cái tên đó cũng được xướng lên.

‘Kẻ phản bội Morphe.’

Quả là một sự sắp xếp đầy ác ý. Tại sao lại đưa trưởng nữ của gia tộc Morphe lên đầu tiên chứ?

Rõ ràng là có ý định dùng cô ấy làm bia đỡ đạn còn gì.

Sảnh Thủy Tổ nơi tổ chức Hội thảo Aslan có hình chữ U, với bục giảng nằm ở trung tâm. Khán giả ngồi trên các hàng ghế bậc thang nhìn xuống người thuyết trình ở giữa. Đứng ở đó, Eisel trông khá căng thẳng nhưng dường như đang cố gắng che giấu điều đó hết mức có thể.

“... Tôi là Eisel Morphe.”

“Được rồi, trò Eisel. Ta đã đọc kỹ luận văn của trò. Trò đã thể hiện một cách hiểu rất độc đáo về ma pháp băng. Rất thú vị.”

Mặc kệ những ánh nhìn thù địch của người khác hướng về Eisel, Tổng quản Học hội trưởng Aryumun cất giọng nhẹ nhàng.

“C, cảm ơn ngài!”

Dù Aryumun đang mang bệnh, nhưng cảnh giới của ông ấy là 9 Class. Một trong những ma pháp sư vĩ đại nhất thế giới, chỉ có 10 người đạt đến đẳng cấp này, đã mở lời khen ngợi, nên khởi đầu có vẻ suôn sẻ.

Vài ma pháp sư có vẻ không hài lòng khi thấy ma pháp của gia tộc Morphe được khen, nhưng chẳng ai to gan đến mức dám mở miệng trước mặt Đại ma pháp sư.

“Vậy, ta có thể mong chờ vào bài thuyết trình chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ!”

Eisel trả lời đầy mạnh mẽ, rồi bắt đầu bài thuyết trình ngay lập tức.

Ma pháp mà cô nghiên cứu rất độc đáo.

“Trong mọi loại băng đều tồn tại ‘tinh thể’. Chúng có thể có hình cái trống, đôi khi là hình cột, đôi khi là hình cành cây... nhưng đôi khi cũng mang hình dáng của ngôi sao hay bông hoa.”

Ma pháp Băng hệ vốn dĩ có mục đích chính là làm lạnh nhanh chóng nhiệt độ của đối tượng xuống điểm đóng băng để đóng băng chúng. Nhưng Eisel không đi sâu vào quá trình làm lạnh nhanh, mà tập trung vào hiện tượng xảy ra sau khi đóng băng.

‘Tinh thể của băng’.

Không một ma pháp sư nào là không biết về điều đó. Tuy nhiên, cũng chẳng có ma pháp sư nào chịu khó nghiên cứu, mổ xẻ và cố gắng hiện thực hóa nó bằng ma pháp cả.

"Dựa trên hoa văn của tinh thể băng, tôi đã phát hiện ra một sự thật rằng Băng hệ ma pháp có thể mở ra những khả năng mới dưới nhiều hình thái đa dạng hơn."

Một pháp trận kết tụ lại nơi đầu trượng của Eisel. Đó không phải là pháp trận hình tròn thông thường mà mọi người vẫn hay thấy.

Đó là một pháp trận hình lục giác.

Baek Yu-seol biết rõ điều này. Trong tương lai, tất cả các ma pháp sư Băng hệ đều sẽ sử dụng pháp trận hình lục giác mà Eisel phát triển ngày hôm nay.

Bởi vì đó là hình thái lý tưởng và hoàn hảo nhất đối với ma pháp Băng hệ.

Thế nhưng, những ma pháp sư của ngày hôm nay vẫn chưa biết đến sự thật đó.

Trong mắt họ, pháp trận của Eisel chỉ đơn thuần là... trông hơi lạ mắt và xinh xắn một chút, nhưng lại là hiện thân của sự kém hiệu quả đến cực điểm.

Cái định kiến rằng pháp trận bắt buộc phải là "hình tròn" đã ăn sâu vào tiềm thức của giới ma pháp suốt cả ngàn năm nay rồi.

Như để chứng minh cho cái định kiến đó, ngay khi Eisel vừa định bắt đầu phần thuyết trình luận văn, đã có kẻ nhanh tay sử dụng "Quyền Chất Vấn" trước.

Là Celien của Học viện Stella.

Ngồi ở vị trí khá cao trên hàng ghế bậc thang, cô ta ấn nút, và chiếc micro trước mặt lập tức trồi lên. Celien nắm lấy nó và hỏi:

"Việc ma pháp có thể phát động dưới dạng hình lục giác thay vì hình tròn quả thực khá thú vị. Nhưng mà, cô nghĩ các bậc tiền nhân không làm được nên mới không vẽ những 'pháp trận xinh xắn' thế này sao?"

"Cái đó là..."

Có vẻ như không ngờ đòn tấn công lại ập đến dồn dập ngay từ đầu, Eisel dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng cũng phải cứng đờ mặt mày.

"Theo các văn kiện trong 'Ghi chép ngủ say về ma pháp của Ligrem', thực tế đã có ghi chép về việc phát động thành công các pháp trận dưới nhiều hình dạng khác nhau, bao gồm cả hình lục giác. Nhưng rốt cuộc, Ligrem vẫn không chọn các loại pháp trận khác. Tại sao lại như vậy?"

"...Bởi vì sự tuần hoàn của ma lực không hiệu quả."

"Chính xác. Ma lực khi đi qua các đường cong sẽ truyền tải hiệu quả và nhanh chóng nhất. Pháp trận có góc cạnh ư? Đẹp đấy. Thú thật là tôi còn muốn vẽ lại mang về nhà treo làm kỷ niệm cơ. Nhưng giá trị của nó cũng chỉ đến thế mà thôi."

Phụt, ha ha ha!

Tiếng cười rộ lên khắp nơi trước câu đùa cợt hạ thấp luận văn của Eisel.

Thực tế, lời của Celien không sai chỗ nào. Cô ta đã hoàn tất việc phân tích và mổ xẻ ma pháp của Eisel, thậm chí chuẩn bị sẵn cả cách để bắt bẻ.

Hầu hết các ma pháp sư đều tuần hoàn ma lực qua não bộ để đạt được khả năng tính toán khổng lồ, nhưng Celien lại sở hữu đặc tính [Khả năng xử lý thông tin] tương tự như máy tính, nên điều này hoàn toàn nằm trong tầm tay cô ta.

"Chuyện đó..."

Rõ ràng đây là nội dung Eisel đã dự tính trong đầu. Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể phản bác lại dễ dàng.

Nhưng ngay khoảnh khắc định nhớ lại lý thuyết liên quan, dòng suy nghĩ của cô lại tắc nghẽn ở đâu đó.

Đầu óc cô tê liệt, tư duy ngưng trệ.

Thấy Eisel không thể trả lời, người tiếp theo cho rằng đòn tấn công của Celien đã thành công mỹ mãn liền lập tức sử dụng "Quyền Chất Vấn".

Sau khi Quyền Chất Vấn đầu tiên được sử dụng, 5 phút sau, bất kể người thuyết trình có trả lời hay không, người khác đều có quyền sử dụng tiếp.

"Eisel Morphe. Ma pháp của cô có một khuyết điểm cực kỳ lớn."

Keika, hậu duệ của gia tộc Dromian - kẻ từng là đối thủ của Morphe nhưng sau khi Morphe diệt môn thì mãi mãi chỉ là kẻ về nhì.

Hắn ta mở miệng.

"Ma pháp Băng hệ bắt buộc phải có công thức cấu trúc để chỉ định Băng điểm (Freezing Point). Bởi vì điểm đóng băng của mọi vật chất đều khác nhau. Nhưng trong ma pháp của cô không hề có liên kết Băng điểm nào. Cô định cứ thế đổ ập ma lực vào để làm lạnh sao?"

"Cái, Băng điểm đó là..."

Eisel mở miệng định biện minh điều gì đó, và Dromian làm bộ như chờ đợi một chút. Nhưng khi thấy Eisel bối rối không nói nên lời trong vài giây, hắn nhanh chóng chèn ép.

Ở đây, đơn thuần hạ thấp ma pháp của đối phương cũng tốt, nhưng nếu có một "đối tượng so sánh" thì sự kém cỏi sẽ càng được tô đậm hơn.

"Để làm ví dụ, hãy xem qua pháp trận của gia tộc Dromian nhé."

Hắn cố tình lôi cái ma pháp Băng hệ đáng tự hào của gia tộc mình ra.

Hành động trình diễn pháp trận trong lúc thảo luận luận văn là hoàn toàn được phép, nên chẳng ai phàn nàn việc Keika vung trượng tạo ra một pháp trận Băng hệ màu xanh lam.

"Các vị có thấy pháp trận này không? Gia tộc Dromian để chỉ định Băng điểm một cách hiệu quả, đã chèn vào một công thức thiết kế ma pháp tới tận mười tám cái Băng điểm."

"Ồ ồ...!"

"Tuyệt thật đấy..."

Vì là ma pháp đóng băng mục tiêu, nên việc chèn được bao nhiêu Băng điểm vào cái pháp trận phức tạp kia chính là bài toán chủ chốt của ma pháp Băng hệ, và cũng là thước đo xem ai xuất sắc hơn.

Vậy mà cái pháp trận của gia tộc Morphe vừa tái xuất sau 10 năm lại chẳng có lấy một cái Băng điểm nào.

'Thấy sao hả?'

Keika nhún vai với nụ cười đắc thắng, còn biểu cảm của Eisel ngày càng cứng ngắc hơn.

Nương theo khí thế đó, từng người, từng người một bắt đầu sử dụng Quyền Chất Vấn nhắm vào cô.

"Cô ghi chú rằng khi áp dụng pháp trận hình lục giác này đã sử dụng lại lý thuyết 'Điểm biến thiên nhiệt độ của Ordon' vốn đã bị đào thải từ xưa, rốt cuộc nó có liên quan gì đến ma pháp này?"

"Tôi có nghi vấn về công thức tính toán ma lực tại thời điểm đóng băng. Tại sao lượng ma lực tiêu hao chỉ có ngần này, cô đã kiểm tra lại chưa..."

"Bảo là xóa bỏ Băng điểm để tạo ra pháp trận hình lục giác thì hiệu suất..."

Trước cơn mưa câu hỏi dồn dập, Eisel như bị đóng băng, không thể thốt nên lời.

...Và Baek Yu-seol nhanh chóng nhận ra lý do.

Cô ấy hiện tại không phải vì không nhớ ra lý thuyết nên mới nghẹn lời. Chỉ là, dù mới bắt đầu thuyết trình, nhưng những lời chỉ trích và chế giễu ập đến không thương tiếc đã khiến đầu óc cô trở nên trắng xóa.

Cô là người đã sống cả đời trong sự chửi rủa. Nhưng nơi này là chỗ công khai lột trần thứ ma pháp chẳng khác nào gốc rễ của đối phương, rồi tất cả cùng hùa vào cười nhạo, nên ngay cả tinh thần lực của Eisel cũng bị lung lay dữ dội.

'Tất cả mọi người đều ghét mình.'

Dù mình có dùng ma pháp gì, dù mình có đưa ra lý luận gì, bọn họ cũng chẳng quan tâm.

Họ chỉ thấy vui sướng khi chà đạp mình, hạ thấp mình thành rác rưởi để cười cợt.

Giữa những lời chỉ trích trắng trợn, Eisel đau đớn nhận ra sự thật đó.

Tại đó, Baek Yu-seol suy nghĩ.

Hội thảo Aslan đã bắt đầu rồi, việc dạy dỗ hay đưa ra lời khuyên cho Eisel lúc này là bất khả thi.

Chỉ còn cách để cô ấy tự mình giải quyết.

'Bằng cách nào?'

Ma pháp và lý luận của Eisel đã hoàn hảo. Đến mức không cần phải dạy hay giúp đỡ thêm bất cứ điều gì nữa.

Nếu vậy thì...

Chỉ còn cách đánh thức phần đó dậy thôi.

"Eisel. Tôi đã phát hiện ra một điểm mù trong luận văn của cô."

Thế là, Baek Yu-seol sử dụng "Quyền Chất Vấn" hướng về phía cô.

"...Cái gì?"

Không ai ngờ ngay cả Baek Yu-seol cũng tấn công Eisel, khiến vài người hoang mang. Fullame và Hong Bi-yeon cũng không ngoại lệ.

'Rốt cuộc là tại sao...?'

Bình thường Baek Yu-seol luôn bao bọc, nâng niu Eisel hết mực. Vậy mà giờ đây, thay vì giúp đỡ, hắn lại bất ngờ lên tiếng chỉ trích.

'...Hay là, đây là cách giúp đỡ duy nhất?'

Fullame biết về "Nguyên tác".

Tại đây, Eisel sẽ thuyết trình một luận văn chưa hoàn thiện và hứng chịu cơn mưa chỉ trích, vạch lá tìm sâu và phản bác từ tất cả mọi người.

Và rồi... cô sẽ được Haewonryang cứu rỗi.

Đây cũng là thời điểm Haewonryang bắt đầu xây dựng lượng fan hùng hậu trong nguyên tác.

Nhưng trước khi Haewonryang kịp thể hiện sức hút hay gì đó, thì trong phân đoạn này, Eisel đã bị băm vằm đến mức tan nát.

Sự chỉ trích của bọn họ, thứ muốn phủ nhận không chỉ ma pháp mà cả sự tồn tại của cô, rõ ràng đã đi quá giới hạn.

Tất nhiên, bây giờ câu chuyện đã thay đổi rất nhiều. Khác với nguyên tác, Eisel đứng ở kia với một luận văn đã hoàn thiện.

Nên Fullame thầm thấy nhẹ nhõm. Cô nghĩ mọi chuyện sẽ đi theo hướng khác với nguyên tác.

Thế nhưng, vấn đề không nằm ở luận văn.

Đơn giản là.

Chính cái nơi này mới là vấn đề.

Tất cả đều ghét bỏ và chỉ trích Eisel. Họ đay nghiến cô bằng những tiếng la ó và chế giễu vô cớ, xây dựng lòng tự tôn của bản thân bằng nụ cười khinh miệt trên môi.

Đúng là một lũ tồi tệ và kinh tởm. Gọi cái đám này là ma pháp sư liệu có ổn không đây.

"Điểm mù... sao ạ...?"

Khi Baek Yu-seol sử dụng Quyền Chất Vấn, Eisel ngơ ngác nhìn cậu và hỏi lại.

"Phải. Điểm mù. Trong pháp trận của cô không tồn tại bất kỳ một 'Line' (đường dẫn) nào kết nối các mạch ma lực với nhau. Cái này nói đúng hơn chỉ là một hoa văn trang trí, khó mà coi là pháp trận được. Rốt cuộc cô định khởi động ma pháp theo kiểu nào đây?"

Tiếng cảm thán nhỏ vang lên khắp nơi. Luận điểm của cậu ta nghe khá hợp lý... không, đó là một đòn tấn công bằng sự thật (fact attack) đâm trúng tim đen.

'Pháp trận của cô thậm chí còn không có những yếu tố cơ bản của một pháp trận.'

Lời chỉ trích của Baek Yu-seol là xác đáng, và nhìn kiểu gì cũng thấy không thể nào trả lời được.

Tuy nhiên...

Đó chỉ là cái nhìn của người ngoài cuộc mà thôi.

Cậu đã cùng Eisel hoàn thiện phần cuối của luận văn này, và cậu biết rõ cô đã trăn trở sâu sắc ở phần nào.

'Mình muốn tạo ra một pháp trận hoàn toàn khác biệt so với các hình thái hiện có.'

'Cậu muốn thế thì cứ làm thế đi.'

'Mình nghiêm túc đấy! Nên mình đang đau đầu không biết phải hiện thực hóa nó thế nào đây...'

'Tôi chịu.'

'Mình cũng đâu có xin ý tưởng của cậu.'

'Tự lo đi.'

Về phần đó, Baek Yu-seol không hề đưa ra bất kỳ sự trợ giúp nào. Bởi cậu biết rằng một ngày nào đó Eisel sẽ tự mình giải quyết được.

Và thực tế, Eisel đã làm được điều đó một cách hoàn hảo. Baek Yu-seol vẫn chưa quên hình ảnh cô nàng chạy đến khoe khoang sau khi giải quyết xong vấn đề khiến mình đau đầu chỉ trong vài ngày.

Vì thế, cậu mới đưa ra lời chỉ trích này.

'Cô biết làm cái đó mà.'

Trong mắt người khác, đó là đòn tấn công vào điểm yếu chết người.

Nhưng, đối với Eisel... đó là sự hỗ trợ tuyệt vời nhất, giúp cô lần đầu tiên mở được lời.

"...Về điều đó, tôi sẽ trực tiếp cho mọi người thấy."

Khi Eisel giơ cao cây trượng, cả khán phòng tập trung vào tay cô.

Không phải pháp trận hình tròn bình thường, một pháp trận hình hoa tuyết lục giác trải rộng trên sàn, và mưa tuyết bắt đầu tung bay tứ phía.

"Ồ..."

"Cái gì thế? Nguyên lý nào làm được như vậy?"

"Chuyện gì xảy ra vậy? Tôi không hiểu."

Đơn giản chỉ là ma pháp triệu hồi cột băng. Mức độ đó ai cũng làm được. Nhưng, những người có sự am hiểu sâu sắc về ma pháp Băng hệ lại có phản ứng khác hẳn với những ma pháp sư bình thường.

"Khoan đã, cái đó... Không có Băng điểm, cũng không có đường dẫn kết nối ma lực, làm sao cột băng lại mọc lên được..."

"Ơ? Nghe nói mới để ý?"

Đúng vậy.

Pháp trận lấy một "vòng tròn" lớn làm khuôn, sau đó kết nối các "điểm" chỉ định thuộc tính và các "đường" hiện thực hóa hình thái để tuần hoàn ma lực và phát động.

Nhưng ma pháp của Eisel không có vòng tròn, cũng chẳng có điểm.

Nhìn đi nhìn lại cái pháp trận đó cũng không thể giải nghĩa ra là "Ma pháp triệu hồi cột băng" được, vậy mà ma pháp thực sự đã phát động?

"...Lý do tinh thể băng có hình lục giác là vì thành phần của nó là nước. Hình thái phân tử ma lực cấu tạo nên nước là cấu trúc kết hợp của hai hydro, và các phân tử ma lực này khi sắp xếp theo hình lục giác sẽ tạo nên hình thái hoàn hảo nhất."

Hình thái hoàn hảo nhất đối với băng, hình lục giác.

"Không cần đến các mạch kết nối ma lực. Tôi chỉ đơn giản là cung cấp hình thái hoàn hảo nhất cho băng, và chúng đã đáp lại ý chí của tôi mà hóa thành băng."

Từ trước đến nay, con người cưỡng ép các nguyên tố tự nhiên phải tuân theo hình thái của mình. Pháp trận ra đời là vì mục đích đó.

Nhưng Eisel đã thoát khỏi cái khuôn khổ do con người tạo ra, và tự mình hòa hợp với chính tự nhiên.

Kết quả là.

...Xoảng!

Từ đầu trượng của cô, một đóa hoa tinh thể bán trong suốt nở rộ.

'Morphe Crystal' (Hoa Tinh Thể).

Thứ ma pháp cấp 4 mà trước đây cô phải dồn toàn bộ sự tập trung mới có thể sử dụng.

Nhưng giờ đây, chỉ cần... muốn là có thể phát động bất cứ lúc nào.

"Oa..."

"Cái kia mà là ma pháp ư..."

Ma pháp của Eisel vươn cao chạm tới trần nhà, thay vì mang tính tấn công, nó gần giống với nghệ thuật hơn, khiến mọi người ngẩn ngơ ngắm nhìn.

Để cho mọi người thấy rõ hơn về ma pháp đó, cô lùi lại một bước và nhìn về phía Celien.

"Câu trả lời cho lời chỉ trích lúc nãy rằng 'pháp trận hình lục giác không hiệu quả'... thế này đã đủ chưa ạ?"

Pháp trận bắt buộc phải là hình tròn?

Eisel chẳng buồn phản bác lại điều đó bằng lời nói.

Chỉ cần... trình diễn thứ ma pháp hoàn hảo mà chưa một đại ma pháp sư Băng hệ nào làm được là quá đủ cho câu trả lời.

Logic? Lý thuyết?

Ma pháp sư là giống loài nói chuyện bằng ma pháp.

Eisel nhìn sang Keika Dromian, kẻ thứ hai đã chỉ trích mình.

"Nhét tận mười tám cái Băng điểm vào pháp trận... Quả nhiên gia tộc Dromian thật lợi hại."

Vừa nói, cô vừa chỉ vào pháp trận dưới chân mình... pháp trận hình lục giác tuyệt đẹp tựa như tinh thể hoa tuyết.

"Tuy nhiên, Băng điểm gây tiêu hao ma lực rất lớn, nên thà không có cái nào thì hiệu suất lại tốt hơn đấy."

"Cái đó là..."

Keika nghiến răng, cố vắt óc tìm lời phản bác.

"Pháp trận hình lục giác không thuận tiện cho việc sửa đổi quỹ đạo. Cô định thay đổi 'đường ray quỹ tích' từng cái một kiểu gì?"

Eisel im lặng và trả lời bằng cách trực tiếp biến đổi pháp trận.

"Ồ ồ..."

"Cái kia... đặc biệt thật..."

Pháp trận hình lục giác tựa như tinh thể hoa tuyết sống động như thể có sinh mệnh, các hoa văn bên trong thay đổi theo ý chí của Eisel, điều mà các pháp trận hình tròn thông thường không thể làm được.

Pháp trận cũ có thể coi là giữ nguyên hình dạng các đường nét đã vẽ và chỉ di chuyển vị trí, nhưng pháp trận hình lục giác lại có thể biến đổi kích thước và độ dày của quỹ đạo một cách tự do.

'Sao có thể như vậy được...!'

Không, không được chấp nhận nó.

Keika Dromian hét lên một lần nữa.

"Nhưng như thế thì thời gian để đóng băng sẽ quá lâu! Có thể chỉ định đối tượng để đóng băng không? Không có Băng điểm, chắc chắn sẽ đóng băng bừa bãi cả quân mình cho xem!"

"Hình lục giác sẽ có tỷ lệ tuần hoàn ma lực kém hơn pháp trận hình tròn!"

Keika thực sự đã đưa ra vô số lời chỉ trích, và nghe qua thì cái nào cũng có vẻ hợp lý và đánh trúng trọng tâm.

À không, trông có vẻ là như thế.

"Vậy sao? Thế thì so sánh hiệu suất với cái ma pháp đáng tự hào của anh... một lần xem nhé?"

Nhưng Eisel đã chứng minh toàn bộ hiệu suất đó.

Không sót một cái nào.

Lại còn cố tình so sánh trực tiếp với ma pháp của Dromian nữa chứ.

"Hự..."

"Anh có muốn trực tiếp lên đây chứng minh không? Ma pháp sư sử dụng Quyền Chất Vấn cũng có thể trực tiếp trình diễn ma pháp mà."

Eisel nhìn thẳng vào Keika và nói.

'Nếu thấy ngứa mắt thì mang ma pháp của Dromian và Morphe ra đối đầu trực tiếp xem.'

Tuy nhiên, hắn hoàn toàn không thể làm thế.

Bởi vì hắn không tự tin có thể trình diễn thứ ma pháp vượt qua được cái kia.

'C-cái này, không phải thế này...!'

Sai lầm của hắn là lúc trước đã lỡ so sánh pháp trận của gia tộc Dromian với pháp trận của Eisel. Thà cứ ngồi im thì mười tám cái Băng điểm kia cũng sẽ còn lại như một thành tựu vĩ đại, nhưng xui xẻo thay, vì hiệu năng của cả hai bị đem ra so sánh...

Sự thật rằng ma pháp của Dromian tụt hậu so với pháp trận của Morphe đã bị phơi bày cho tất cả mọi người cùng biết.

Chính là, do hắn mà ra.

"C-cái pháp trận đó..."

Keika định chỉ trích thêm gì đó nhưng không thể thốt nên lời. Eisel thậm chí chẳng thèm quay đầu lại, cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn.

Với vẻ mặt như muốn nói: "Còn gì muốn nói nữa thì nói nốt đi".

Nhưng Keika ngập ngừng một hồi lâu rồi cuối cùng cúi gằm mặt xuống, và Eisel bồi thêm một câu chốt hạ.

"Có vẻ như anh... hết lời để nói rồi nhỉ."

Thế là kết thúc.

Ma pháp của Dromian?

Sau chuyện ngày hôm nay, nó sẽ được lưu danh sử sách mãi mãi.

Với tư cách là vật làm nền để chứng minh sự thật rằng: dù đã tạo ra ma pháp Băng hệ tối thượng trong lịch sử với mười tám Băng điểm, nhưng rốt cuộc pháp trận dị biệt do Eisel Morphe định nghĩa lại còn vĩ đại hơn nhiều.

Keika Dromian ngồi phịch xuống ghế với vẻ mặt thất thần. Khi hắn đã bị loại khỏi vòng chiến, Eisel với vẻ mặt bình thản quay sang chạm mắt từng người một với những ma pháp sư đã chỉ trích mình.

Hầu hết đều lảng tránh ánh mắt, và những câu hỏi cố vớt vát chút lòng tự trọng còn sót lại cũng không thể nào làm khó Eisel được nữa.

Tại sao trước đây cô không thể trả lời, mà giờ lại có thể?

Chẳng lẽ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Eisel Morphe bỗng trở nên thông minh hơn? Hay tri thức thần bí nào đó đã thẩm thấu vào đầu cô?

Không. Không phải như vậy.

Chỉ là, cô đã nhận ra.

'...Không phải tất cả mọi người đều ghét mình.'

Thật là một chuyện kỳ lạ.

Eisel từng nghĩ mình đã quen với việc bị tẩy chay như thế này.

Nhưng không hiểu sao... kể từ sau khi xem "Tinh Thư Khố" (Star's Archive), một cảm giác cô đơn kỳ lạ cứ lan tỏa trong lồng ngực cô.

Đó là tác dụng phụ.

Tình huống cô đã chứng kiến lúc đó.

Baek Yu-seol đơn độc đối đầu với Hắc Long...

Cái giá phải trả cho việc nhìn thấy cảnh tượng đó là Eisel đã bị lây nhiễm một chút cảm xúc mà Baek Yu-seol cảm thấy lúc bấy giờ.

Có lẽ cảm xúc mà anh ấy cảm thấy khi đó, là sự cô độc.

Nếu suy nghĩ đơn giản thì chỉ vì bị lây một chút cô đơn mà trở nên nhụt chí đến mức này thì thật vô lý.

Nhưng cảm xúc đó cộng hưởng với vô số lời chỉ trích, sự ghét bỏ và tẩy chay mà Eisel phải chịu đựng bấy lâu nay, tạo thành một cơn sóng thần chấn thương tâm lý ập đến cùng lúc.

Nhưng giờ thì ổn rồi.

Ngay cả trong không gian cô độc đầy rẫy những kẻ ghê tởm, căm ghét và chực chờ xâu xé mình này... vẫn có một người đứng về phía mình.

"Còn ai có câu hỏi nào nữa không ạ?"

Eisel dùng giọng điệu bình thản, phản bác từng li từng tí những chỉ trích của các ma pháp sư.

Đến lúc này.

Không chỉ những ma pháp sư trẻ tuổi tham gia Hội thảo Aslan, mà cả những ma pháp sư tham dự với tư cách thính giả cũng đều nhận ra.

'Tất cả ma pháp Băng hệ tồn tại từ trước đến nay, sẽ bị lật đổ hoàn toàn.'

'Không chỉ ma pháp Băng hệ, định nghĩa về pháp trận cũng sẽ thay đổi.'

Kể từ nay, ma pháp Băng hệ của thế giới này sẽ được định nghĩa lại bởi ma pháp của Eisel.

Hơn nữa, nhờ vào "pháp trận phi hình tròn" mà Eisel lần đầu tiên trình làng, tất cả các ma pháp thuộc tính trên thế giới cũng sẽ chuyển mình sang nhiều hình thái đa dạng hơn.

Tức là.

Hôm nay, tại nơi này, Eisel coi như đã bắt đầu một cuộc cách mạng trong lịch sử ma pháp.

"Chết tiệt..."

"Chuyện này thật vô lý. Chắc chắn phải có lỗi gì đó..."

Dù tất cả đều cảm nhận rõ sự thật đó đến tận xương tủy, nhưng các ma pháp sư vẫn không thể nào chấp nhận được.

Ở đây có rất nhiều thiên tài xuất thân từ các danh gia vọng tộc chuyên về ma pháp Băng hệ, và họ không thể nào chấp nhận được việc ma pháp của mình lại thua kém thứ ma pháp của cái gia tộc Morphe đã diệt vong kia.

'Điều đó không đúng.'

'Pháp trận bắt buộc phải là hình tròn.'

Họ cố gắng tìm mọi cách để bới lông tìm vết trong ma pháp của Eisel, nhưng mỗi lần bị tấn công, lý luận của cô lại càng được hoàn thiện một cách đẹp đẽ hơn.

Những người tham dự toát mồ hôi hột, cố gắng tìm cách dìm cô xuống bằng mọi giá nhưng...

Cái gì quá đà thì cũng trở nên nực cười.

Bíp! Bíp bíp!

Ngay khi 5 phút trôi qua kể từ câu hỏi trước, tiếng chuông báo hiệu muốn sử dụng "Quyền Chất Vấn" vang lên khắp nơi.

Tuy nhiên, người dẫn chương trình không thể chỉ định ai, mà lại nhìn về phía một người.

Công chúa của Adolevit, Hong Bi-yeon.

Cô ấy cũng đã sử dụng Quyền Chất Vấn.

Công chúa Hong Bi-yeon xõa mái tóc màu bạc, hơi hất cằm lên với vẻ mặt ngạo nghễ.

Biểu cảm đó như muốn nói: "Ta sẽ chất vấn, bọn mi định tranh à? Thích thì nhào vô thử xem", khiến các ma pháp sư khác len lén thu hồi Quyền Chất Vấn.

'Hừ, lũ ngu xuẩn.'

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!