Tôi trở thành tên phản diện mắt híp trong game

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web novel - Chương 62 : Cách để vượt qua sa mạc (9)

Chương 62 : Cách để vượt qua sa mạc (9)

Rất ít người nhận ra điều đó.

Chiến tranh.

Chỉ hai từ duy nhất, ngắn ngủi đó ẩn chứa một sức nặng mà ít ai hiểu thấu.

Với hầu hết mọi người, đó chỉ là một từ ngữ thoáng qua, nhưng với những người trong cuộc, nó không gì khác ngoài sự chấm hết của cuộc sống.

Một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Đó là một cuộc thánh chiến vì công lý?

Hay đơn thuần chỉ là công cụ cho lòng tham của kẻ quyền lực?

Một câu hỏi vô nghĩa.

Vào thời điểm này, việc tìm kiếm bất kỳ sự biện minh nào đều thật lố bịch.

Điều quan trọng là một cuộc chiến đã diễn ra, và vô số đứa trẻ đã khóc thét trong tuyệt vọng.

Thế giới nhuốm màu dưới ánh sáng của vô vọng.

<Chiến tranh đã kết thúc.>

<Nhưng để gọi đó là chiến thắng… Có quá nhiều người đã chết…>

Ngay cả sau khi đình chiến, cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Những người đã chết có lẽ đã thoát khỏi với sự giải thoát của cái chết, nhưng những người sống sót phải trả giá.

Những vết thương rữa nát chỉ đơn thuần được che đậy bởi từ 'hòa bình'.

Những tổn thương thối rữa vẫn còn đó, bị phớt lờ.

<Josh? Cậu có thư đấy.>

<Tôi không đọc nó, nhưng trông có vẻ là từ quê hương cậu luôn nhắc tới.>

Chàng trai ấy, cũng không phải ngoại lệ.

Một ngày, cậu ấy nhận được một bức thư.

Hiện thực tàn khốc chẳng buông tha ai.

Khi mở ra tờ giấy được gấp gọn gàng, những hy vọng vững chắc của cậu ấy vỡ vụn thành từng mảnh.

Nội dung của nó chứa đầy những lời lẽ mà cậu ấy khó lòng tin nổi.

[Ngôi làng đã bị hủy diệt.]

Một câu văn lạnh lùng, trần trụi.

Quê hương của cậu ấy, nơi cậu đã rời đi một cách miễn cưỡng, đã bị hủy diệt hoàn toàn bởi phép thuật hủy diệt của kẻ thù.

Những kẻ bị dồn vào chân tường đã sử dụng đến ma pháp cấm kỵ.

Nhà của cậu ấy qua một đêm đã biến thành vùng đất không thể ở được cho con người.

Hậu quả của ma pháp biến ngôi làng thành hoang mạc, và nguồn mana xoắn vặn đã sinh ra những con quái vật lang thang tự do.

Người dân ngã xuống như kẻ bệnh, chết dần chết mòn.

Một thành phố đã bị diệt vong.

***

Đây chính là thân phận thật sự của sa mạc mà chúng tôi đã lang thang suốt mấy ngày qua.

Ông lão bật ra một tiếng cười đắng chát khi kể.

"Lão chưa bao giờ có ý định lừa dối mấy đứa."

Khuôn mặt nhăn nheo của ông lão mang gánh nặng của năm tháng.

Nhẹ nhàng lướt ngón tay trên tấm bia mộ, ông lão quay sang chúng tôi với vẻ mặt đau đớn.

"Nó luôn là như vậy. Lão bắt đầu hành trình này để đoàn tụ với Rosalyn."

"…"

"…"

Chúng tôi đứng lặng thinh, không thể thốt ra lời nào.

[Rosalyn Meriar.]

Tấm bia mộ đứng ngay trước mặt chúng tôi.

Một cuộc đoàn tụ chờ đợi suốt cả đời, kết thúc trong nỗi buồn mà ông lão hy vọng sẽ chẳng bao giờ thấy.

Ông lão tiếp tục nói một cách bình tĩnh.

"Có kỳ lạ không? Một ngôi mộ đơn độc đứng trên ngọn đồi hoang vắng này."

Đôi mắt đục mờ của ông lão thoáng chốc dịu lại, chìm đắm trong ký ức.

Một kỷ niệm về lời hứa mà ông đã thực hiện thuở niên thiếu.

***

<Nếu chúng ta có lúc nào bị chia cách, hãy gặp lại nhau dưới ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm nhé!>

<Ngôi sao xanh kia sao?>

<Anh nghĩ sao? Chắc chắn chúng ta sẽ có thể nhìn thấy nó, nên đó là lựa chọn tốt nhất đúng không?>

<Nhưng làm sao chúng ta có thể đến được một ngôi sao chứ…?>

<Em không biết! Nhưng đến lúc chúng ta trưởng thành, chúng ta sẽ biết cách đến đó thôi.>

<Điều đó… nghe cũng có lý.>

<Vậy, hãy hứa nhé?>

<Ừ…!>

***

Đó là một lời hứa được thực hiện trên chính ngọn đồi này.

Họ nằm cạnh nhau trên bãi cỏ, đếm những vì sao rực rỡ đang tỏa sáng trên cao.

Đó là khoảnh khắc mà chàng trai ấy chưa bao giờ quên.

Và rồi—

"Cô ấy đã yêu cầu rằng, khi cô ấy chết đi… hãy chôn cô ấy ngay tại ngọn đồi này."

Cô gái ấy cũng chẳng khác gì.

Cô ấy cũng dành cả đời mình để suy ngẫm về mười lăm năm ấy bên chàng trai ấy, ngay cả khi cô đối mặt với cái chết.

Cả hai chưa từng một lần quên nhau.

"Đồ ngốc."

Đáng lẽ cô ấy nên quên đi lời hứa ngớ ngẩn ấy.

Đáng lẽ cô ấy nên rời khỏi ngôi làng bị nguyền rủa đó, tìm một người đàn ông đẹp trai, kết hôn và sống hạnh phúc, được bao bọc bởi những phước lành.

Ở cái tuổi của cô ấy, ý tưởng chưa từng gặp một người đàn ông nào thật là lố bịch.

Giá như mọi thứ khác đi.

"Giá như… lão đã mỉm cười, dù chỉ một chút, khi chúng ta nói lời tạm biệt."

Ký ức cuối cùng mà chàng trai có về cô ấy.

Họ đã quay lưng lại với nhau trong cơn giận dữ.

Chỉ là vì một chuyện nhỏ nhặt, thế mà họ để nó làm vấy bẩn lời tạm biệt.

Ông lão nhẹ nhàng lướt tay trên tấm bia mộ.

"Ai sống mà không có hối tiếc?"

Tổng kết cuộc đời, ông lão chỉ có thể thốt lên một câu duy nhất.

Sau một lúc suy ngẫm sâu xa, ông lão cuối cùng cũng đưa ánh mắt về phía chúng tôi.

"Làm ơn, đừng nghĩ xấu về ta."

"Ông à."

"Lời hứa dẫn mấy đứa đến thị trấn gần nhất của lão là chân thành. Nếu cứ đi theo hướng này, vài tiếng nữa sẽ gặp một ngôi làng mới."

"Ông không đi cùng chúng cháu sao?"

"Lão có nơi khác để đến."

"Nơi đó là đâu ạ…?"

"Ta phải thực hiện một lời hứa."

Ông lão mỉm cười, lời nói đầy bí ẩn.

Ông đột nhiên lên một cơn ho dữ dội, nhổ ra dòng máu đỏ tươi xuống đất.

"Khụ! Khụ khụ!"

Mặc dù đã thấy trước đó, lần này ông ấy trông tệ hơn hẳn.

Đôi chân ông lão run rẩy như thể chóng mặt, và chẳng mấy chốc ông ấy ngã vật vào tấm bia mộ, dáng vẻ nhỏ bé và yếu ớt.

"Ông ơi!"

Chúng tôi chìa tay ra đỡ ông ấy, nhưng ông ấy kiên quyết vẫy tay từ chối, tiếp tục lẩm bẩm giữa những cơn ho.

"Khụ! Lão… ổn."

"Cơ thể ông dường như đã đến giới hạn rồi. Nếu chúng cháu có thể đưa ông đến một thị trấn, ông có thể được điều trị…!"

"Lão được chẩn đoán chỉ còn tối đa một tháng. Điều này đã được báo trước rồi…"

Giọng nói của ông lão vẫn bình tĩnh.

Đó là một lời tạm biệt mà ông ấy đã chuẩn bị từ lâu.

Khi sức nặng của lời nói của ông lão lắng xuống, mắt Regia ngấn lệ.

Ông lão mỉm cười.

"Sao lại làm mặt buồn thế?"

"…"

"Ô-Ông ơi…"

"Thật tốt nếu mấy đứa có thể mỉm cười."

Đôi mắt ông lão vẫn trong sáng như mọi khi.

Làn gió nhẹ buổi sớm mang giọng nói của ông lão đi xa.

"Mấy đứa có lẽ nghĩ lão sắp chết, nhưng không phải vậy đâu."

"…"

"Như mấy đứa biết, những vì sao ở rất xa, phải không? Không thể mang cơ thể này theo được. Nó quá nặng nề."

Ngôi sao nơi họ đã hứa hẹn sẽ gặp nhau.

Ông lão—không, chàng trai ấy—cuối cùng cũng sẽ gặp cô gái mà mình yêu.

Đóa hồng duy nhất mà cậu ấy đã trân trọng suốt cả cuộc đời.

"Vậy, mấy đứa sẽ chúc mừng cho ta chứ?"

Đó sẽ là một cảnh tượng tráng lệ.

Khi cậu ấy nhìn lên những vì sao, tất cả chúng sẽ trông như những cái giếng có ròng rọc, mỗi ngôi sao đều mời cậu ấy một ngụm nước.

Đây không phải là cái chết.

Đây đơn thuần chỉ là sự chuẩn bị cho một hành trình dài.

Chàng trai từ năm mươi năm trước cuối cùng đã tìm thấy đôi cánh của mình và sẵn sàng cho một hành trình đến với ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm.

Chỉ nghĩ về nó thôi cũng thấy đó là một trang truyện cổ tích tuyệt đẹp.

"Cảm ơn mấy đứa đã đồng hành cùng ta trên chặng đường dài này."

"Đó là vinh hạnh của chúng tôi."

"Ô-Ông ơi… hức…"

Chúng tôi nói lời tạm biệt.

Khi những cơn ho của ông lão vẫn dai dẳng, một ánh sáng dịu dàng bao quanh cơ thể ông lão.

Màu sắc thật huyền diệu.

Xào xạc.

Cơ thể bệnh tật của ông bắt đầu trở nên trong suốt, rồi dần dần vỡ ra thành những mảnh ánh sáng trắng mềm mại.

Nó tan biến trong gió, như bụi bị gió cuốn đi.

Ông lão trở thành một phần của sa mạc.

"Ah…"

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra.

Đôi mắt già nua, mệt mỏi ngước nhìn bầu trời, như đang ngắm những vì sao, y hệt như trước kia.

Vù.

Tấm vải đen của màn đêm được đính lấm tấm những chấm sáng lấp lánh.

Những vì sao kéo tấm màn đêm đen tối ra sau.

Hàng triệu ngôi sao tỏa sáng, xóa tan sự cô đơn bằng ánh sáng của chúng.

Có lẽ là vậy đó.

Một khoảnh khắc duy nhất đại diện cho một cuộc đời.

Ông lão giơ tay về phía bầu trời.

Những ngón tay run rẩy của ông chỉ về ngôi sao sáng nhất, và ông lão thì thầm nhẹ nhàng.

"Anh đến với em đây, Rosalyn."

Ông lão từ từ khép mắt lại.

Rồi, cơ thể ông lão hoàn toàn vỡ vụn, tự do bay lơ lửng lên bầu trời.

Hướng về ngôi sao nơi cô gái đang chờ đợi mình.

Một lúc lâu, chúng tôi đứng trong im lặng.

Ông ấy đã bắt đầu một cuộc hành trình dài.

Nước mắt Regia rơi từng giọt.

Sợi dây gắn kết mà chúng tôi đã hình thành trong mười ngày qua khiến lời tạm biệt càng thêm đau đớn với cô ấy.

Ngay cả những khoảnh khắc thoáng qua này cũng sẽ trở thành nền tảng cho sự trưởng thành của nhân vật chính.

"Hức, hức…"

Với một số người, đó là bình minh, sự khởi đầu của một hành trình dài, trong khi với những người khác, đó là buổi sáng, sự kết thúc của một hành trình dài.

Cuối cùng, chúng tôi cũng đã đưa ông lão an toàn đến điểm đến của mình.

Điều kiện để hoàn thành tập truyện đã được đáp ứng.

Một tín hiệu hoàn thành vang lên nhẹ nhàng bên tai tôi.

Cọt kẹt—

Một âm thanh kỳ lạ khiến tôi ngước nhìn lên, và ở đó, trên cao, một cánh cửa nhỏ mở rộng.

Một cánh cửa treo lơ lửng giữa một bầu trời hoàn toàn trong xanh.

Đó là một cảnh tượng kỳ lạ nhưng đầy mê hoặc.

Đã đến lúc rời khỏi thế giới này.

Nắm lấy tay cô gái đang khóc, tôi thận trọng dẫn đường.

Từng bước một.

Chúng tôi leo lên cầu thang được dệt từ bầu trời đêm.

Bước cẩn thận lên không trung, chúng tôi tiếp cận cánh cửa đang chờ đợi.

Đằng sau cánh cửa là một vòng xoáy ánh sáng trắng lóa mắt.

"Giờ thì tất cả đã kết thúc rồi."

Chúng tôi do dự một chút, ngoái lại nhìn, nhưng rồi lại bước về phía ánh sáng.

Tầm nhìn của chúng tôi ngập tràn trong một ánh sáng chói lòa rồi phai nhạt dần thành màu đen.

[EP???.Cách Để Vượt Qua Sa Mạc]

Và thế là, tập truyện đã kết thúc.

****

Khi chúng tôi mở mắt trở lại, chúng tôi đang đứng trong một con hẻm vắng.

"Hừm."

"Ch-Chúng ta đang ở đâu vậy…?"

Chúng tôi lặng lẽ nhìn quanh.

Những cảnh quen thuộc dần hiện ra.

Chúng tôi đã trở lại học viện.

Mặc dù mười ngày đã trôi qua trong cuốn sách, có vẻ như chỉ khoảng hai giờ đã trôi qua trong thực tế.

"…"

Tôi quét mắt khắp khu vực.

Chúng tôi đã ở bên trong một cửa hàng cũ trước khi rời đi, nhưng giờ chẳng còn dấu vết gì của nó.

Chỉ một mảnh đất trống chào đón chúng tôi, như thể cửa hàng chưa từng tồn tại.

Đúng y như trong cốt truyện gốc.

Một khi tập truyện kết thúc, cửa hàng sẽ bị xóa khỏi khu vực.

Tất cả những gì còn lại chỉ là phần thưởng và cuốn sách kỳ lạ mà chúng tôi đã nhặt được.

"T-Thiếu gia… chuyện gì vừa xảy ra vậy?"

"Tôi cũng không hoàn toàn chắc chắn."

Tôi nhặt lên một cuốn sách nằm trên mặt đất.

Nó được đóng bìa bằng da cũ.

Tựa đề, Cách Để Vượt Qua Sa Mạc, lấp lánh màu vàng trên bìa.

Tôi nhẹ nhàng lật giở các trang.

Soạt.

Trang cuối cùng lộ ra một hình minh họa.

Một bức tranh về một chàng trai và một cô gái.

Chỉ một tựa đề đơn giản nằm bên dưới.

[Josh và Rosalyn]

Hai người đang ôm nhau với những nụ cười rạng rỡ trong một thế giới đẹp như bầu trời đêm.

Trông như thể họ vừa mới đoàn tụ.

Một nụ cười mờ nhẹ thoáng trên môi tôi.

Nhìn chằm chằm vào trang sách, tôi quay sang cô gái bên cạnh và lên tiếng.

Giọng tôi dịu lại, tô màu cho khung cảnh mờ tối bằng hơi ấm.

"Đó chỉ là kết thúc của một câu chuyện cổ tích thôi."

Tôi đóng cuốn sách lại.

Một cụm từ mới giờ đây đã được khắc trên bìa, thay thế cho tựa đề ban đầu.

Bằng cách nào đó, nó đã thay đổi trong chớp mắt.

Lặng lẽ, tôi lẩm bẩm đọc những từ đó.

[Cảm ơn.]

Một lời tạm biệt từ một ai đó vô danh.

Chúng tôi nhìn chằm chằm xuống những con chữ trong im lặng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!