46 - Kỳ nghỉ của các tùy tùng
Sau trận đơn đấu với Bung Bung.
Bình yên đã trở lại với Bellark.
À, không phải Bellark vốn không bình yên.
Mà là sự bình yên này chỉ giới hạn trong phạm vi các tùy tùng chúng tôi mà thôi.
Thật ra, tôi cũng đã nghĩ đến khả năng gã Bung Bung sẽ không chấp nhận kết quả.
“...Khặc-!”
Nhưng có vẻ như lo lắng đó là thừa thãi.
“Sao mình, sao mình lại có thể... chỉ bằng một cú phóng thương...! Sao lại có một con quái vật như thế-!”
Chà, sinh vật đáng thương kia đã cảm nhận được sự khác biệt về sức mạnh rồi đây.
Nhìn cái cách hắn đang gặm nhấm nỗi uất hận ở một góc ao và bắt chước dáng vẻ của một nhân vật chính bi kịch kia kìa.
Dù cay cú, nhưng xem ra hắn cũng đã thừa nhận rằng tôi mạnh hơn hắn.
Mà gã Bung Bung cũng chỉ có thể làm vậy thôi. Bị hạ gục chỉ bằng một đòn có thể khiến hắn ấm ức, nhưng nói cách khác, điều đó cũng có nghĩa là chênh lệch thực lực giữa chúng tôi lớn đến mức nào. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận kết quả.
Nói trắng ra thì không hẳn là chênh lệch thực lực lớn đến thế, mà là tôi đã dùng một chút mánh khóe để áp đảo hắn, nhưng với một người không biết gì thì chỉ có thể nghĩ như vậy thôi.
Chắc hẳn hắn cũng tin rằng cú phóng thương với sức công phá khủng khiếp đó hoàn toàn đến từ sức mạnh phi thường của tôi.
Ngọn thương bay quá nhanh, nhanh đến mức không thể nhận ra đó là một đòn tấn công chênh lệch thời gian.
Dù sao thì, nhờ có gã Bung Bung mà tôi đã có thể xác nhận được thực lực của mình, trong lòng cũng có chút tự hào... Nhưng mà sao cơ?
Quái vật á?
Chắc ý là mạnh đến mức đó, vậy tôi có thể coi đây là một lời khen được chứ nhỉ?
“Không phải phụ nữ mà là đàn ông. Không, nhìn vào ngực thì... là con lai giữa vượn người và quỷ Ogre sao!?”
Tên khốn này...?
...Thôi kệ.
Dù gì thì đây cũng là cuộc đối đầu diễn ra theo lệnh của Sư phụ.
Kết quả không thể thay đổi, nên ý kiến của gã Bung Bung cũng chẳng quan trọng.
“Nhưng một ngày nào đó, nhất định một ngày nào đó...!”
Tất nhiên, ý chí chiến đấu nhắm vào tôi vẫn đang bùng cháy như thế kia, nhưng sự bạo ngược của gã Bung Bung đã kết thúc là tốt rồi.
Nhờ vậy mà các tùy tùng, bao gồm cả tôi, chỉ cần hoàn thành bài tập tự luyện vừa phải là có thể nghỉ ngơi.
Chúng tôi cũng có dư thời gian để cùng nhau tận hưởng những giây phút thư giãn bên hồ nước như thế này.
Dù sao thì, nửa tháng nữa Sư phụ sẽ trở về.
Khi đó, chúng tôi sẽ bị buộc phải bước vào chương trình huấn luyện chính thức, nên có thể xem đây là kỳ nghỉ cuối cùng của chúng tôi.
Vì vậy, ngoại trừ gã Bung Bung đang nghiến răng một cách vô nghĩa kia...
Các tùy tùng còn lại đều đang thảnh thơi nằm dài giết thời gian.
“Sera, cậu tuyệt quá. Ngầu thật đấy-!”
Ừm ừm, được rồi được rồi Anna. Cứ khen ngợi thêm đi.
Tuy tôi không vất vả gì nhiều, nhưng đúng là tôi đã làm được một việc lớn.
- *Ôm chặt.*
Tôi cũng sẽ không từ chối cái ôm không vì lý do gì của Anna.
Khoảnh khắc được một cô gái xinh đẹp tâng bốc cũng khiến người ta mãn nguyện không kém gì việc được công nhận sức mạnh.
“Rốt cuộc cậu đã làm thế nào vậy? Anh trai tớ tuy ngốc nhưng đúng là rất mạnh mà?”
“...Chắc tại chênh lệch thể hình lớn quá nên anh ta đã lơ là cảnh giác thôi.”
“Ừm, nhưng anh ấy có phải là người hay lơ là cảnh giác không nhỉ? Hơn nữa, Sera chẳng có vết thương nào cả?”
“......Ch-chắc là do may mắn thôi? Lần sau mà đấu lại thì không biết sẽ thế nào đâu?”
“Hừm, vậy sao...?”
“......”
Anna này, ôm thì được nhưng đừng có hỏi dồn dập như thế chứ.
Tôi cũng biết anh trai cậu không phải là kẻ có thể bị hạ gục chỉ bằng một cú phóng thương mà-!
Nếu là Sư phụ thì chẳng có gì khó khăn, nhưng chắc chắn đây không phải là việc mà một tùy tùng như tôi có thể làm được.
“Hự, hựựựự-!”
Đó là lý do tại sao gã Bung Bung lại rơi vào hoảng loạn và chối bỏ hiện thực như thế kia.
“Hì hì, nhưng vì Anna thích Sera nên tớ sẽ không hỏi nữa đâu nhé? Ngoài giờ luyện tập ra, Sera cũng tự mình rèn luyện rất nhiều mà, cứ coi như đây là thành quả của những nỗ lực đó đi, đúng không?”
“...Cảm ơn cậu.”
Quả nhiên là Anna.
Sự tinh tế của cậu ấy khiến tôi nghi ngờ liệu cậu ấy có cùng huyết thống với gã Bung Bung không nữa.
Dạo này cậu ấy cũng nữ tính hơn nhiều... Dù sao thì, Anna muôn năm.
Nhưng sao vẫn còn chơi trò búp bê nhỉ... Thôi thì đây là sở thích cá nhân, nên tôn trọng vậy.
“Mà này, Sera.”
“Ừm...?”
Bỗng nhiên, giọng của Anna trở nên thì thầm.
Cậu ấy định nói chuyện bí mật gì sao?
“Cậu... vẫn chưa đến kỳ nguyệt san à...?”
“Hả?”
Ế!? Sao đột ngột vậy?
Đây có phải là lúc để hỏi chuyện đó không?
“Không có gì đâu, chỉ là lần đầu tiên sẽ rất bối rối nên tớ hơi lo thôi.”
Tớ đã bối rối rồi đây Anna à.
Con gái với nhau thường hỏi mấy chuyện này một cách tự nhiên vậy sao?
...Tôi không biết.
Kiếp này đã đành, kiếp trước tôi cũng là một kẻ ế chỏng chơ nên chịu thôi.
Và tôi cũng là con một, làm gì có chị em gái.
“...Vẫn chưa.”
“Vậy à, thế nếu có thì nhất định phải nói cho tớ biết nhé?”
“......Tại sao?”
“Tại sao ư? Đương nhiên là vì tớ muốn chăm sóc cho Sera rồi.”
À, nếu vậy thì cũng có thể.
Anna có kinh lần đầu là 2 năm trước... khoảng 12 tuổi thì phải?
Trái ngược với khuôn mặt non nớt, cậu ấy lại có những mặt khá chín chắn. Vậy thì về phương diện đó, cậu ấy đúng là tiền bối rồi.
Thế thì tôi cũng có thể hiểu được tâm trạng muốn chăm sóc cho tôi của Anna.
Chắc là do tôi hay cư xử như một thằng con trai nên cậu ấy không yên tâm đây mà.
Nhưng dù vậy...
“Ừm... tớ định hỏi vú nuôi cơ?”
Vú Bella, người đã cùng Eden chăm sóc tôi thời thơ ấu. Bà ấy đã có bốn mặt con, nên không chỉ là tiền bối mà phải gọi là đại tiền bối mới đúng.
Thật lòng mà nói, hỏi một người lớn tuổi hơn nhiều sẽ thoải mái hơn là hỏi bạn bè đồng trang lứa.
Hỏi bạn bè đồng trang lứa, tôi không thích cái cảm giác xa cách kỳ lạ hay sự ngượng ngùng đó.
Anna, người đang hỏi dồn tôi lúc này, cũng đã học hỏi đủ thứ từ vú Bella mà.
Thế nên một người bạn đồng trang lứa như Anna không cần phải bận tâm đâu.
“Vậy nên không sao đâu. Vú nuôi sẽ chỉ cho tớ mọi thứ, cũng đâu phải chuyện gì to tát đâu?”
“Tuyệt đối không được, cậu phải nói cho tớ trước tiên-!”
“......”
Tôi đã nghĩ đến đây thì cậu ấy sẽ lùi bước... Sao hôm nay Anna dai thế nhỉ?
“Tại sao chứ?”
“Vì tớ muốn chăm sóc cho cậu-! Với lại chúng ta phải khớp chu kỳ sinh lý nữa. Người ta nói những người thân thiết như chị em hay bạn thân thì đến cả chuyện đó cũng sẽ giống nhau đấy?”
“...Vậy à?”
“Đúng vậy~! Hơn nữa dạo này Sera keo kiệt lắm nhé, tớ rủ đi tắm chung cũng làm lơ, toàn lén đi tắm một mình thôi-!”
“T-tại tớ thấy một mình thoải mái hơn.”
“Nhưng thỉnh thoảng cũng được mà? Tớ buồn lắm đấy-! Cả cái trò thơm má từ nhỏ tại sao cậu không nhận nữa?”
“......”
Hóa ra là vì mấy lý do vớ vẩn này, dù có chín chắn đến đâu thì con gái vẫn là con gái.
Nhưng hồi nhỏ thì không nghĩ gì, chứ lớn từng này rồi mà còn đi tắm chung với con gái thì có hơi... kỳ quặc đúng không?
Với lại Anna à, chuyện đó nghe mê tín quá. Ở cùng nhau thì chu kỳ kinh nguyệt sẽ giống nhau, nghe chẳng đáng tin chút nào.
Vốn dĩ ở tuổi này mà còn phải chơi trò búp bê cùng cậu đã đủ mệt rồi, tôi còn phải hùa theo cả chuyện đó nữa sao?
“Nhé? Nhé Sera!?”
“......”
Nhưng mà đáng sợ quá.
Đôi mắt đỏ mà tôi thường nghĩ đẹp như hồng ngọc, giờ lại long lên một sự ám ảnh khó hiểu, thật đáng sợ.
Anna à, tớ không ngờ sẽ có ngày phải nói với cậu điều này, nhưng bây giờ trông cậu đáng sợ lắm đấy.
Nhưng nếu từ chối thì sẽ thế nào nhỉ?
Có cảm giác mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở mức giận dỗi đâu?
...Anna thực sự rất tốt, tôi cũng muốn giữ mối quan hệ tốt với cậu ấy, và bình thường cậu ấy cũng đối xử rất tốt với tôi.
‘Chắc cũng không sao đâu nhỉ?’
Vấn đề là ở cảm xúc của tôi thôi, chứ thật ra Anna cũng đâu có yêu cầu gì khó khăn?
“...Để tớ suy nghĩ đã.”
Dù vậy, tôi vẫn quyết định tạm hoãn.
Đồng ý cũng đáng sợ, mà không đồng ý cũng đáng sợ, nên cứ tạm hoãn đã.
“Xì, vậy trong tháng này nhất định phải nói cho tớ đấy nhé? Vì không biết khi nào sẽ bắt đầu đâu.”
“Tớ biết rồi.”
Thôi thì gạt chuyện ám ảnh kỳ lạ của Anna sang một bên, đúng là so với bạn bè đồng trang lứa thì tôi có hơi muộn thật.
Nhưng mỗi người mỗi khác, chắc khoảng năm sau là có thôi nhỉ?
“Chết tiệt!”
Mà nói đi cũng phải nói lại... cái gã Bung Bung kia.
“Khưưưư-!!!”
Xem ra hắn cay cú lắm.
“Khốn kiếp-!”
Đôi tay vung thanh mộc kiếm không ngừng run rẩy.
Cái miệng thì liên tục gào lên những tiếng đầy tiếc nuối và bi thống.
Đôi mắt thì trợn trừng mỗi khi nhìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu dưới mặt ao.
Tức giận với sự yếu đuối của bản thân, kiểu như vậy sao?
Nhưng đó đâu phải chuyện của tôi, hơn nữa...
“Hự, hự aaaa-!!!”
Ồn ào chết đi được.
Tức giận thì đã sao?
‘An ủi tôi đi’? ‘Để ý đến tôi đi’?
Đang gào thét đòi mấy đứa em nhỏ tuổi hơn an ủi mình đấy à?
Hay là đang biểu tình với tôi đây, hả?
‘Đàn ông con trai gì mà hẹp hòi.’
Kết quả đã có thì chấp nhận ngay đi chứ.
Đã là kẻ thua cuộc thì nên ngậm miệng lại cho giống kẻ thua cuộc.
Vốn dĩ vừa ngậm miệng vừa vung kiếm cũng đâu phải chuyện gì khó khăn?
Với sự độ lượng của người chiến thắng, tôi đã định bỏ qua cho rồi, nhưng hắn đã đi quá giới hạn.
“Này, ồn ào quá đấy, im lặng chút đi.”
“......Chậc.”
Đang lúc chơi búp bê với Anna... à không, đang chơi cùng Anna mà ồn ào quá không tập trung được.
- *Rầm! Rầm!*
Ồ?
Ồồồ!!?
Bảo im miệng thì giờ lại trút giận lên cái cây à? Không được rồi, cái tên này?
“Này, Bentley.”
“...Gì?”
“Cậu biến khỏi cái ao này đi.”
“Tại sao tôi phải đi?”
“Đây là mệnh lệnh của Đoàn trưởng tạm thời. Cút, biến, xéo ngay, tên khốn này-!”
“......”
“Và Conradin, Pan. Hai người cũng đừng có đi theo tên đó. Chẳng phải vì hai người lúc nào cũng coi nó như anh cả nên nó mới thành ra thế này sao? Nhỏ tuổi mà hỗn láo quá thể.”
“Nhỏ tuổi gì chứ...”
“Còn cậu nữa, bảo biến đi sao còn đứng đó? Điếc à? Hay muốn tôi cắm thêm một ngọn thương vào mặt nữa mới tỉnh ra!?”
“......Tôi sẽ im lặng.”
“Gì?”
“Tôi nói là tôi sẽ im lặng.”
...Cái tên này là sao đây?
Định nghe lời tôi à?
Hay là đang dằn mặt rằng hắn sẽ im lặng?
“Thái độ này không giống như đang nhờ vả nhỉ?”
“Tôi sẽ im lặng. Nhất định-!”
“Cũng không giống thế.”
“Im im im im, im lặng cũng đâu phải chuyện gì khó khăn.”
“Này...”
“À, không hiểu sao hôm nay tôi lại có hứng muốn ngậm miệng lại.”
“......”
Tuy tôi không thích cái kiểu cố chấp giữ lấy lòng tự trọng đến cùng này.
Nhưng Bentley vẫn là người lớn tuổi nhất trong số các tùy tùng.
Nên chắc hắn cũng muốn giữ lại chút sĩ diện còn sót lại.
Dù to xác thế nhưng vẫn là vị thành niên, nên chắc cũng không quen với việc bị cô lập một mình.
‘Và mình cũng đã chặn đứng việc hắn lúc nào cũng kéo theo Pan và Conradin rồi.’
Đứng ở lập trường của Bentley, chắc hẳn hắn cũng đang cảm thấy mờ mịt lắm.
‘Lần đơn đấu này cũng đã giải tỏa được phần nào những ấm ức tích tụ rồi.’
Cũng không cần phải bắt nạt hắn thêm nữa, nới lỏng một chút vậy.
“Được rồi, chỉ một lần thôi đấy. Thay vào đó thì im lặng chút đi.”
“......”
“Trả lời.”
“...Biết rồi.”
Nhìn cái thân hình to lớn đó cúi đầu ủ rũ, tôi cũng thấy hơi áy náy.
Dù sao thì, tôi cũng mong gã Bung Bung đừng cảm thấy tự ti quá.
Chẳng qua là do xui xẻo gặp phải tôi thôi, chứ dù gì thì hắn cũng là một thiên tài.
Khi tôi trưởng thành và Bentley cũng trưởng thành, mọi chuyện sẽ ra sao thì không ai biết được.
Việc một mình tiêu diệt bốn con Orc, nói cách khác, có nghĩa là hắn có thể đối đầu với hai mươi người đàn ông trưởng thành được trang bị vũ khí.
Nghĩ lại thì gã Bung Bung cũng là một con quái vật đấy chứ.
Ngọn thương tôi ném ra có sức công phá đủ để hạ gục cả một con thú lớn chứ không chỉ là con người, vậy mà trúng đòn đó hắn vẫn bình an vô sự thế kia.
Khác với ngày đầu tiên rên rỉ như sắp chết, hắn chỉ cần nằm liệt giường khoảng hai ngày là đã hồi phục hoàn toàn.
Thật lòng mà nói, tôi thắng dễ dàng là nhờ sự cộng hưởng vượt bậc giữa các đặc tính và sự lơ là của gã Bung Bung. Chứ không phải vì Bentley yếu.
Nếu như, chiến đấu một cách chính trực... tức là theo cách mà Bentley nói là ‘đậm chất hiệp sĩ’?
Dù vẫn thắng, nhưng có lẽ tôi cũng đã phải khá vất vả.
‘Đặc tính tiếp theo sẽ là gì đây.’
Trong lúc tôi đang mải mê mô phỏng trận chiến giữa Bentley phiên bản người lớn và tôi phiên bản người lớn...
“Sera.”
“Hửm?”
Conradin, người có thân hình còn vạm vỡ hơn cả Bentley, đã cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Vậy bây giờ Sera sẽ trở thành Phó đoàn trưởng sao? Sau này sẽ là Đoàn trưởng của Hắc Sư Tử Đoàn?”
“Ế!?”
“Cô ngạc nhiên gì chứ? Nếu đã đánh bại anh Bentley, người đang nhắm đến vị trí Phó đoàn trưởng, thì chẳng phải Sera sẽ chiếm lấy vị trí đó sao?”
Hả?
Chuyện lại thành ra thế này à?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
