Tôi trở thành nhân cách thứ hai của tiểu thư phản diện

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tập 02 - Chương 34: Uy hiếp?

Chương 34: Uy hiếp?

Từ thuở ấu thơ đã phải cùng em gái nương tựa vào nhau, nửa bươn chải mưu sinh giữa dòng đời khắc nghiệt, Nolan đã sớm thấu tỏ cái chân lý trần trụi ẩn sau câu nói: người chết vì tiền, chim chết vì mồi.

Cậu hiểu rõ, ở cái thế giới hiện tại, kim tiền quả thực mang một thứ ma lực điên cuồng, đủ sức làm mờ mắt thế nhân, chỉ cần mình còn giãy giụa trong tấm lưới do con người dệt nên, từ miếng ăn, tấm áo, chốn dung thân cho đến những hỉ nộ ái ố của kiếp người, có thứ gì lại không gắn liền với tiếng leng keng của những đồng tiền vàng?

Thế nhưng cho đến tận hôm nay, khi đích thân đứng trước đại sảnh nguy nga tráng lệ của Ngân Hàng Liên Hiệp Thương Hội, Nolan mới bàng hoàng nhận ra tất thảy những suy đoán và huyễn hoặc của cậu về ma lực của đồng tiền trước kia, rốt cuộc lại ấu trĩ và nực cười đến nhường nào.

“Thưa ngài, mời ngài đi lối này.”

“Hả… ồ!”

Một giọng nói xun xoe đến mức gần như nịnh bợ kéo tuột cậu khỏi dòng suy nghĩ. Ánh mắt Nolan khẽ chuyển, lướt qua gã nam phục vụ đột nhiên trở nên hèn mọn trước mặt.

Chỉ mới một khắc trước thôi, cũng chính gã đàn ông này, bằng đôi mắt trịch thượng đong đầy vẻ phán xét, đã quét qua cậu từ đầu đến chân. Nolan thậm chí còn khắc sâu cái khoảnh khắc ánh nhìn của gã chạm vào vạt áo vải thô kệch của mình. Sự khinh khỉnh và thiếu kiên nhẫn hiện rõ mồn một, cùng cánh tay chực chờ giơ lên hòng chặn cửa không cho cậu bước vào.

Thế mà mọi thứ đã đảo lộn đất trời, ngay cái giây phút cậu bình thản rút tấm kim phiếu trị giá năm trăm đồng vàng ra.

Tựa như có một bàn tay vô hình vừa quét sạch những nét cứng rắn, lạnh nhạt trên khuôn mặt gã. Cái điệu bộ xa cách ngàn trùng ấy bỗng tan chảy như băng tuyết gặp nắng gắt, thay vào đó là sự ân cần và nhún nhường đến mức sắp tràn cả ra ngoài. Gã thậm chí còn quẳng luôn cả vị trí gác cửa, vội vã khom lưng, gần như cuống cuồng muốn dẫn đường cho Nolan tiến vào khu vực độc tôn chỉ dành riêng cho khách VIP.

“Xin ngài chờ ở phòng VIP một lát, quản lý chuyên trách của chúng tôi sẽ đích thân tiếp đón ngài.”

“Ồ… được, tôi hiểu rồi.”

Nolan được dẫn vào một căn phòng tĩnh lặng và tao nhã. Căn phòng trải thảm lông cừu dày dặn, nuốt trọn mọi tiếng bước chân, chỉ chừa lại một cõi tĩnh mịch khiến lòng người an yên. Trên bàn trà, một chén trà trong vắt đang tỏa khói lơ lửng, dùng kèm với vài món điểm tâm tinh xảo. Cậu ngước mắt, thoáng thấy bóng mình phản chiếu qua tấm gương soi toàn thân sáng bóng dựng cạnh giá sách gỗ đào.

Thanh niên trong gương căng cứng nét mặt, giữa đôi lông mày vẫn vương nét cảnh giác quen thuộc. Cậu không rõ liệu vẻ mặt ấy có tố cáo sự non nớt của bản thân hay không, nhưng dẫu sao những chuyến phiêu lưu sinh tử từng trải qua, tuy chẳng thể áp dụng hoàn toàn vào chốn này, cũng đủ rèn giũa cho cậu một phong thái không đến nỗi luống cuống tay chân.

Chỉ là… Nolan khẽ đưa tay, đầu ngón tay trong vô thức miết nhẹ lên tờ giấy cứng cáp giấu trong ngực áo. Chẳng hiểu sao, trong lòng cậu lại phủ kín một tầng mây mù trĩu nặng.

“Để ngài phải đợi lâu.”

Cánh cửa phòng VIP bị đẩy ra không một tiếng động. Một gã đàn ông vận chiếc áo khoác sẫm màu cắt may tỉ mỉ, mái tóc chải chuốt không một sợi thừa, cất bước tiến vào với phong thái nhẹ nhàng mà vững chãi. Nolan thầm nghĩ. kẻ này ắt hẳn chính là "quản lý" mà tên phục vụ kia nhắc tới.

“Tôi chỉ đến để đổi tiền vàng.” Nolan chẳng màng vòng vo khách sáo, trực tiếp đập tấm kim phiếu lên mặt bàn gỗ thịt lạnh ngắt bóng loáng, đi thẳng vào vấn đề.

“Đã rõ, đã rõ, tôi chính là người hỗ trợ ngài xử lý việc này.” Gã quản lý nở nụ cười chừng mực, giọng điệu điềm nhiên.

Chỉ thấy gã đón lấy tấm kim phiếu, động tác vô cùng thuần thục rút từ túi áo gile ra một ống kính viễn vọng nhỏ xíu, tinh xảo. Gã chĩa ống kính vào tấm kim phiếu, ghé sát mắt soi xét tỉ mỉ, miệng lầm rầm đọc thứ gì đó. Những âm tiết kỳ quái và lấp lửng ấy nghe hệt như một câu chú ngữ thần bí của thời cổ đại.

Nolan lẳng lặng quan sát cảnh tượng trước mắt, sắc mặt phẳng lặng như tờ, nhưng trong đầu đã vô thức chạy trước cả trăm kịch bản tồi tệ. Năm trăm đồng vàng tuyệt đối không phải con số nhỏ, huống hồ cái cách cậu có được chúng cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ.

Liệu đây có phải là cái bẫy đã được giăng sẵn chờ cậu tự chui đầu vào? Kẻ trước mặt liệu có bất thần lật lọng, vu cho cậu tội ăn cắp hòng nuốt trọn món tiền khổng lồ này?

Suy cho cùng, trong quãng đời phiêu lưu của cậu, dù là những giai thoại truyền miệng hay những vụ phản bội tận mắt chứng kiến, những chuyện dơ bẩn nhường này… cũng chẳng phải của hiếm. Nolan của hiện tại đã sớm rũ bỏ cái vỏ bọc của một thằng nhóc ngây ngô, mới bước chân vào đời đã vội tin người.

“Kim phiếu của ngài đã được xác thực không có sai sót, chúng tôi sẽ lập tức chuẩn bị ngân lượng cho ngài.” Gã quản lý ngước mắt lên, nụ cười công nghiệp thường trực lại nở rộ trên môi, giọng nói vẫn êm ru, “Ngoài ra, chúng tôi còn cung cấp dịch vụ hộ tống vũ trang chuyên nghiệp, hỗ trợ ngài áp tải số tiền này đến địa điểm chỉ định một cách an toàn nhất.”

Chẳng có âm mưu quỷ kế nào xảy ra cả. Gã quản lý chỉ dùng một con dấu đồng nhỏ gọn đóng một mộc son đỏ chót lên góc tấm kim phiếu, rồi kính cẩn trả lại. Nolan ngẩn ra một thoáng, rồi mới sực tỉnh khỏi những kịch bản căng não vừa tự biên tự diễn, cậu đưa tay nhận lại tấm kim phiếu:

“Không. không cần đâu, tôi tự lo liệu được.”

“Vậy thì, xin ngài vui lòng nán lại một lát.”

Gã quản lý ưu nhã đứng lên, khẽ gật đầu chào rồi đẩy cửa bước ra. Nolan ngẩn ngơ nhìn theo cánh cửa đóng mở không một tiếng động, khẽ trút ra một hơi thở bị dồn nén từ bao giờ. Cậu ngả lưng vào lớp đệm sô pha êm ái rộng rãi, đưa tay day day hai bên thái dương:

“Mình rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì thế này…”

Đãi ngộ của khách VIP quả nhiên không phải tầm thường. Chẳng để Nolan phải chờ đợi quá lâu, gã quản lý đã quay trở lại, theo sau là bốn gã thanh niên cường tráng, cùng nhau khệ nệ khiêng một chiếc rương gỗ bọc sắt trông nặng trịch. Chiếc rương được cẩn thận đặt xuống giữa thảm, gã quản lý đích thân bước tới, bật tung móc đồng, lật nắp rương lên...

Trong tích tắc, một biển vàng rực rỡ chói lòa trào ra, gần như nhuộm kín cả căn phòng.

“Xin ngài kiểm tra.”

“Ừm… tôi biết rồi.”

Nolan nheo mắt, cố gắng làm quen với thứ ánh sáng quá đỗi chói lòa kia, rồi mới chậm rãi bước tới gần chiếc rương đầy ắp tiền vàng. Cậu chưa từng mường tượng được rằng năm trăm đồng vàng khi được đổ đống lại với nhau, lại tạo ra một khung cảnh rung động thị giác đến nhường này.

Trong những câu chuyện dân gian và các truyền thuyết cổ xưa, những nhà mạo hiểm luôn dấn thân vào những hầm ngục tăm tối hay những mê cung bị quên lãng để săn lùng kho tàng của các vương quốc đã mất, cứ ngỡ chỉ cần dấn thân vào con đường này là sẽ được ôm trọn vinh hoa phú quý.

Thế nhưng hiện thực lại lạnh lẽo như băng thép. Phần lớn thời gian, mê cung và những di tích cổ xưa chỉ rặt một lũ Ma Vật sinh sôi nảy nở cùng với cát bụi mục nát. Cậu sống chật vật bằng cách săn lùng Ma Vật để đổi lấy chút tiền thù lao còm cõi.

Còn về vàng bạc châu báu… có lẽ thời viễn cổ từng tồn tại, nhưng trải qua vô số thế hệ mạo hiểm giả lật tung từng tấc đất năm này qua tháng nọ, hầm chứa dù có đồ sộ đến mấy cũng đã sớm trống rỗng.

Đây đích thực là lần đầu tiên trong đời cậu tận mắt chứng kiến một số lượng tiền vàng khổng lồ đến vậy. Chúng nằm đó, im lìm, đè nén lên nhau, tỏa ra cái thứ ánh sáng lạnh lẽo, sắc lẹm mà đầy mê hoặc đặc trưng của kim loại quý.

Ngay khi cậu vừa cúi người, định bụng kiểm đếm qua loa, thì gã quản lý đang đứng yên bên cạnh lại cất tiếng:

“À phải rồi, còn một chuyện nữa. Chỗ chúng tôi có nhận được một bức thư đính kèm, chỉ định chuyển giao tận tay cho vị tiên sinh đến đổi tấm kim phiếu này.”

“Ngài liệu có muốn ký nhận luôn một thể không?”

Thân hình Nolan thoáng khựng lại. Cậu đứng thẳng người, quay đầu nhìn gã quản lý bằng ánh mắt trầm ổn:

“Muốn.”

Cậu chững lại một nhịp, ánh mắt lướt qua chiếc rương tiền vàng đang chễm chệ giữa căn phòng tĩnh mịch, trông chướng mắt và có phần phô trương thái quá, rồi bồi thêm một câu:

“Ngoài ra… cái dịch vụ hộ tống áp tải mà ngươi vừa nhắc tới, bây giờ còn đăng ký được không?”

Một bức thư…

Trở về Tiệm Tạp Hóa Ma Pháp, đầu ngón tay Nolan mân mê tờ giấy mỏng dính, trong tâm trí không ngừng hiện lên dung mạo của cô tiểu thư quý tộc nọ.

Mái tóc màu xám bạc, đôi mắt xanh lục thẳm, rõ ràng sở hữu một gương mặt đoan trang, kiều diễm, vậy mà lại cố tình trưng ra cái bộ dạng hống hách, ngang ngược. Cô ấy tung ra một cái giá hoang đường đến nực cười để cướp đi thanh kiếm hiệp sĩ của ông nội cậu.

Thoạt đầu, lửa giận trong lòng tự nhiên bùng lên không sao tả xiết. Cậu đã nếm trải đủ thói đời của đám quý tộc cậy quyền cậy thế, làm sao có thể nảy sinh được chút xíu thiện cảm nào?

Thế nhưng… Nolan miên man nhớ lại khoảnh khắc ấy. Khi người thầy của cậu kiểm tra tấm kim phiếu, đã xác nhận đó là huy hiệu của đại gia tộc Công Tước Aerandel. Một gia tộc hiển hách nhường ấy, hẳn là từ lúc lọt lòng, đường đời của cô ta đã được trải sẵn thảm lụa rồi chứ?

Nhưng tại sao… cậu cứ có cảm giác ánh mắt nhìn cậu, lại là một ánh nhìn chết lặng, như thể đã sớm buông xuôi, chẳng còn vương chút mộng tưởng nào với cuộc đời.

Thôi bỏ đi… có lẽ do tầm mắt cậu hạn hẹp. Suy cho cùng, quý tộc cũng có những góc khuất bẩn thỉu và nỗi khổ tâm riêng. Nhưng chẳng hiểu sao, Nolan vẫn khăng khăng cho rằng, mọi chuyện không nên rẽ theo hướng này—

Sắc trời dần buông bức màn đen thẫm. Dưới ánh nến leo lét, Nolan từ tốn xé mở phong thư trên tay:

“Để xem cô đang làm cái trò trống gì đây…”

Người xưa có câu nét chữ nết người. Thế nhưng đập vào mắt cậu lại là những dòng chữ hoa lượn sóng nắn nót, chuẩn mực y hệt bản khắc in mẫu, chẳng thể soi ra nổi nửa điểm cá tính nào. Và rồi, ý nghĩa của từng dòng chữ, nương theo nhịp đọc, cứ thế ghim thẳng vào tâm trí cậu:

“Tôi biết Diana Cyril, học viên năm tư của Học Viện Kỵ Sĩ Dự Bị, là em gái cậu.”

“Cậu không đến, cô ấy sẽ chết.”

Rắc!

Trong chớp mắt, một dòng máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu. Đến khi định thần lại, tờ thư mỏng manh trong tay đã bị cậu vo viên thành một cục nhàu nhĩ.

“Thế này là ý gì… uy hiếp sao?”

Nolan lầm bầm tự hỏi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!