015-Người lớn chẳng đời nào lại đi tranh thua với trẻ con
=== Người lớn chẳng đời nào lại đi tranh thua với trẻ con ===
Sau khi dùng bữa xong, Harim bàn bạc với lũ trẻ một lát rồi bảo rằng sẽ bắt đầu trò chơi. Lại là trò chơi à?
Lần trước vì thấy buồn cười nên tôi lỡ bật cười, chứ mấy trò trẻ con chơi với nhau thì chắc chẳng thú vị gì đâu. Đây chỉ là cái giá danh nghĩa để tôi giúp đỡ Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng lạ, cũng là cách để tôi giết thời gian thôi. Xét về mặt giải trí thì có vẫn hơn không.
Nhưng nếu xét về khía cạnh tò mò, tôi cũng muốn xem mấy đứa nhỏ thời nay chơi bời thế nào. Dù sao thì hồi bằng tuổi chúng, tôi cũng chẳng có lấy một người bạn.
Mãi đến tận khi vào cấp ba, tôi mới bắt đầu có bạn.
(Mày là cái thằng bị sét đánh trúng lúc đang đi đường nên phải nghỉ học đấy phỏng?)
Biệt danh từ hồi tiểu học, trung học cứ thế bám theo lên tận cấp ba, khiến tôi cứ ngỡ lần này mình cũng chẳng thể kết bạn được rồi. Thế là tôi chỉ lẳng lặng ngồi đọc sách, bỗng nhiên có một anh tiền bối đến bắt chuyện.
(Có chuyện gì không ạ?)
(Sao mà cứng nhắc thế? Nhìn chú mày thú vị đấy, làm bạn không?)
Nói giảm nói tránh thì tính cách của anh ta cũng chẳng bình thường cho lắm. Ngoại hình thì trông chẳng khác gì mấy tên đại ca giang hồ. Vì anh ta có thân hình hộ pháp nên thú thật là lúc đó tôi cũng hơi rén.
(Dạ?)
(Cứ nói trống không cũng được mà.)
(Với người lớn tuổi hơn mà làm thế thì hơi...)
...Giờ nhớ lại mới thấy, anh ta đúng là một người thích làm theo ý mình.
"Ella! Chuẩn bị xong xuôi cả rồi đấy!"
Harim gọi tôi khi tôi còn đang mải mê hồi tưởng. Trò chơi lần này là đố vui. May quá, lần này là một trò bình thường rồi. Nghĩ đi nghĩ lại thì trò đồ hàng đúng là không ổn chút nào.
Kyungmin đứng ra làm quản trò và giải thích luật chơi. Trước tiên, tôi ngồi xuống chiếc ghế lấy từ phòng câu lạc bộ. Trong trường hợp của tôi, việc này giống như đặt chiếc gương lên ghế sao cho nó không bị đổ vậy.
Tiếp theo, chúng tôi sẽ nghe câu hỏi từ Kyungmin.
Sau đó, ai giơ súng recorder (sáo dọc) lên trước sẽ giành được quyền trả lời. Ai trả lời đúng nhiều nhất sẽ thắng. Luật chơi đơn giản đấy chứ.
"Ai trả lời đúng nhiều nhất sẽ được nhận cái này nhé."
Trên tay Kyungmin là một cây kẹo mút khổng lồ từng được một tập đoàn lớn quảng cáo rầm rộ. Đó là hàng giới hạn, mỗi cửa hàng tiện lợi chỉ có đúng một cái thôi.
Nó không chỉ ngon mà còn có thông báo rằng, nếu trúng được tấm thẻ đặc biệt bên trong, người chơi sẽ được tặng cả máy chơi game nữa. Vì quá nổi tiếng nên một người như tôi, nếu không có phép màu xảy ra thì chắc chắn chẳng bao giờ mua được. Đúng là một món hàng siêu hiếm.
Có vẻ như nó đã xuất hiện ở cửa hàng tiện lợi trước cổng trường. Ngay cả một người vốn không thích đồ ngọt như tôi mà nhìn thấy chắc cũng phải rút ví ra mua. Nếu không lấy được lúc này, có lẽ cả đời tôi cũng chẳng biết mùi vị nó ra sao.
Dù vậy, tôi cũng chẳng thiết tha gì món đó cho lắm. Dù đang ở trong thân xác trẻ con nhưng tôi cũng chẳng muốn đi tranh giành với lũ trẻ làm gì. Tôi là người lớn mà, ai lại đi cuồng nhiệt với mấy cái trò đố vui này chứ.
"Câu hỏi số 1. Từ nào dùng để chỉ phép lịch sự trên mạng Internet?"
Ngay lúc đó, Eunjeong giơ sáo lên.
"Đáp án! Netiquette!"
Kim Eunjeong, cái con bé này...!
Nhận ra sự phẫn nộ trong ánh mắt tôi, Eunjeong run rẩy quay đầu đi chỗ khác.
Có nên rút kiếm ra không nhỉ? Không, nhịn đi, Ella trong ta ơi.
Tôi rời mắt khỏi Eunjeong và tập trung vào câu hỏi tiếp theo của Kyungmin. Tôi nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của con bé ngay bên tai.
"Câu hỏi số 2. Hành động nào sau đây không được làm với bạn bè? Số 1: Ôm. Số 2: Nắm tay. Số 3: Cầm dao đâm. Số 4: Dạy học."
Suho giơ sáo lên.
"Đáp án số 1!"
"Sai bét!"
"Tiếc.quá.đi.mất. Sai.rồi.nhé."
Độ khó của câu hỏi có vẻ hơi kỳ quặc, nhưng chắc đây là câu hỏi cộng điểm rồi! Tôi lập tức giơ cây sáo trong gương lên.
"...Số 3."
"Chính xác!"
Tuyệt! Mau ra câu tiếp theo đi!
"Câu hỏi số 3. Thuyết cho rằng Mặt Trời là trung tâm của hệ Mặt Trời và các hành tinh quay quanh nó được gọi là gì?"
Ơ, cái quái gì thế nhỉ. Ký ức của tôi hơi mờ nhạt rồi.
Đúng lúc đó, Harim giơ sáo lên.
"Đáp án! Thuyết Nhật tâm!"
A! Mình biết câu này mà!
Tôi cảm thấy bị phản bội vì bị "cướp" mất đáp án. Đến cả đứa trẻ ngoan hiền này cũng nhắm vào cây kẹo của ta sao?
"Câu hỏi số 4. Điều nào sau đây không thuộc phạm trù vui chơi? Số 1: Gây ra thảm cảnh đổ máu. Số 2: Nối chữ. Số 3..."
Cứ thế, buổi đố vui tiếp tục diễn ra. Không hiểu lũ trẻ tiểu học này lấy đâu ra nhiều kiến thức thế, tôi bị chúng cướp mất mấy câu liền. Tuy nhiên, vì đã xử gọn hết các câu dễ nên tổng điểm của tôi vẫn dẫn đầu.
Nhờ vậy, tôi đã đường hoàng giành được cây kẹo. Ôi! Cây kẹo xinh xắn của ta! Hãy sống cùng ta trong gương mãi mãi nhé.
Mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi mãi.
Trò chơi kết thúc tại đây.
Cảm thấy khá hài lòng, tôi định quay trở lại lớp học. Nhưng Harim lại hỏi liệu tôi có thể dành cho cậu ấy chút thời gian không. Tôi hờ hững gật đầu rồi bảo cậu ấy hãy gặp tôi ở gương trong nhà vệ sinh nữ.
Khi tôi đang đợi ở đó, Harim rón rén tiến lại gần và nói rõ mục đích của mình.
"Này, Ella... mình có vài chuyện muốn hỏi... có được không?"
"...Giờ ta đang vui, nên đặc biệt cho phép ngươi hỏi đấy."
Sau khi được tôi cho phép, Harim thả lỏng sự căng thẳng và hỏi:
"Ella nghĩ sao về bọn mình?"
Một câu hỏi khó trả lời đến lạ.
Nghĩ sao à... Những đứa trẻ mang số phận bi thảm chăng? Tôi đang nghĩ vậy thì chợt nhận ra, việc cậu ấy đột ngột hỏi câu này chứng tỏ bầu không khí bữa ăn và trò chơi vừa rồi khá tốt, giúp niềm tin giữa hai bên được củng cố.
Đó là niềm tin rằng tôi sẽ không đột nhiên nổi hứng mà giết họ.
Phải trả lời thế nào cho đúng chất Ella mà vẫn có thể xích lại gần nhau hơn đây nhỉ...
"Chà, bạn chơi chăng?"
Nói vậy có vẻ hơi tuyệt tình quá không nhỉ. Nhưng tôi chẳng nghĩ ra từ nào hợp hơn cả.
Dù sao thì cả đời tôi cũng chỉ có đúng một người bạn, mà người đó còn chẳng sống thọ nên khi tôi thành một ông chú thì coi như số lượng bạn bè bằng không luôn rồi. Nói cách khác, tôi chẳng có chút khiếu giao tiếp nào cả.
"Nhưng Ella đã mạo hiểm vì bọn mình... lại còn cho bùa chú và giúp đỡ đủ thứ nữa mà. À! Không phải mình bảo Ella nói dối đâu! Chỉ là mình nghĩ chúng ta thân thiết hơn thế chứ. Ha ha..."
Nói tóm lại, ý cậu ấy là chúng tôi thân thiết hơn tôi tưởng? Cái điệu bộ lúng túng đó mà đòi khẳng định là thân thiết thì đúng là chẳng có sức thuyết phục chút nào.
Có vẻ như cậu ấy muốn chính miệng tôi xác nhận xem Câu lạc bộ Nghiên cứu Hiện tượng lạ và tôi có thực sự là quan hệ hữu hảo hay không.
Tôi nhớ mình từng nói dối ở dinh thự, nhưng có lẽ việc tôi tận tình giúp đỡ từ đó đến nay đã xóa sạch nợ cũ, khiến cậu ấy cảm thấy lời nói của tôi đáng tin.
Nhưng ai biết được họ sẽ tin tưởng đến mức nào chứ. Nếu bây giờ tôi bảo rằng thật ra ta chẳng cần bạn chơi gì cả, chỉ là đang giúp các ngươi thôi nên cứ liệu mà đi theo ta, liệu họ có tin nổi không?
Tôi cần phải hỏi rõ xem Harim muốn nghe điều gì từ mình. Tôi nở nụ cười tinh quái đặc trưng của Ella và hỏi:
"Harim muốn nghe ta nói gì đây nhỉ~?"
"Chuyện đó... Ella từng nói rồi mà. Chúng ta là bạn. Ella có thực sự coi bọn mình là bạn không?"
Nếu xét kỹ thì không hẳn. Dù sao tôi cũng là người lớn. Những người chênh lệch tuổi tác thường khó tìm được tiếng nói chung, nên không thể gọi là bạn bè được.
Nhưng khi lập lời hứa với Harim, tôi đã lỡ miệng nói là bạn, vả lại cũng cần phải thân thiết với họ nên cứ vờ như vậy đi. Chẳng việc gì phải phản bác cả.
"Được rồi. Bạn bè. Cứ coi như là vừa là bạn chơi vừa là bạn bè đi."
"Vậy thì... vì là bạn, nên cậu sẽ không... làm bọn mình bị thương chứ?"
Hóa ra đây mới là mục đích chính à.
"Nếu các em ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ không tùy tiện giết các em đâu. Ừm, dù trò chơi có hơi chán ta cũng sẽ bỏ qua cho, nên cứ yên tâm đi."
Nghe vậy, Harim thở phào nhẹ nhõm. Từ giờ, nỗi lo sợ sẽ mất mạng mỗi khi ở bên cạnh tôi chắc hẳn đã vơi đi phần nào.
Rơi vào cái thế giới quái quỷ này đã đành, nếu bên cạnh còn có một quả bom nổ chậm không biết lúc nào sẽ phát hỏa, chắc họ sẽ phát điên vì căng thẳng mất. Tôi muốn cho họ biết mình vô hại và giảm bớt áp lực cho họ, nhưng trước hết phải nhanh chóng thân thiết để hòa nhập vào nhóm của họ đã.
"Nhưng mà Ella này. Ella chỉ cần bấy nhiêu thôi sao?"
Chủ đề tưởng chừng đã kết thúc lại tiếp tục được khơi lại. Cậu ấy đang nói cái gì vậy nhỉ.
"Hửm?"
"Ella đã chấp nhận nguy hiểm để giúp bọn mình ở đường hầm, vậy mà bọn mình chỉ chơi đùa một lát thế này là xong sao?"
Ngây thơ quá. Ngây thơ đến mức tôi chẳng biết phải phản ứng thế nào nữa. Chẳng phải bỏ ra ít mà thu lại nhiều là tốt sao? Việc gì phải cố làm thêm gì cho tôi chứ?
Harim không phải đang nói theo kiểu "vì cán cân cho và nhận không bằng nhau nên mình không phục", hay "không thể tin nổi lại có chuyện bảo đảm sinh tồn với điều kiện hời thế này".
Đơn giản là cậu ấy cảm thấy cắn rứt lương tâm thôi. Ý cậu ấy là tôi đã mạo hiểm cả tính mạng, còn cậu ấy lại chẳng thể làm gì tương xứng cho tôi.
Lại đi báo ơn cho ma quỷ à!
Tôi chỉ muốn hét thẳng vào mặt cậu ấy rằng, trước khi muốn ban phát điều gì cho ta thì hãy lo mà tìm cách sống sót đi.
Các em chẳng thể ban phát được gì đâu, vì [sau khi thấy được cái kết, những thứ các em đánh mất sẽ là quá nhiều.]
Số phận bi thảm mà tôi nói đến không chỉ là quá trình đi đến cái kết. Trò chơi này về cơ bản là một trò chơi kinh dị.
Dù trò chơi kinh dị không phải là không có kết thúc hạnh phúc, nhưng với đặc thù của thể loại này, trừ khi đó là một cái kết rác rưởi thiếu logic, còn không thì dù kết thúc thật có tuyệt vọng đến đâu, người ta cũng chẳng thể phàn nàn.
Nhất là khi chủ đề của trò chơi này tập trung vào sự sinh tồn hơn là tiêu diệt quái dị. Dù có vùng vẫy thế nào, việc sống sót trước những thực thể vĩ đại đã là quá sức rồi.
Khoảnh khắc cái kết hiện ra.
Thực thể khổng lồ lấy thế giới nhỏ bé này làm trứng sẽ chào đời.
Và nó sẽ nghiền nát thế giới bên ngoài.
Tôi không thể nói thẳng điều này trước mặt những đứa trẻ đang nỗ lực để sống sót.
...Tự dưng thấy lòng nặng trĩu quá.
Nên kết thúc câu chuyện ở đây thôi.
"Ngươi chỉ muốn nói bấy nhiêu thôi à?"
"Hả?"
"Nếu chuyện đó khiến ngươi bận lòng thì hãy chuẩn bị món quà nào đó ta thích đi. Gợi ý là không cần quý giá lắm đâu. Ta đi đây, đừng có giữ lại."
Tôi nói bừa một câu rồi quay trở lại chiếc gương trong lớp học. Lúc nãy chơi game tâm trạng vẫn còn khá tốt, vậy mà... Thôi, cứ lập kế hoạch cho ngày mai rồi đi ngủ vậy.
Sau khi Ella rời đi, Harim đứng ngẩn ngơ một mình, cảm thấy khó hiểu trước thái độ thay đổi đột ngột của cô ấy. Không phải là Ella đang giận, mà vì Harim đã thoáng đọc được cảm xúc đau buồn hiện lên trong giây lát khi cô ấy quay đi.
Ella đang buồn vì điều gì vậy? Đó là lần đầu tiên cô ấy để lộ cảm xúc như thế. Liệu có liên quan gì đến quá khứ của Ella không? Phải làm sao để giải quyết chuyện này đây?
Mải suy nghĩ, Harim lững thững quay trở lại với lũ trẻ đang đợi mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
