Tôi trở thành ma trong game kinh dị!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

53 54

hắc long pháp điển

(Đang ra)

hắc long pháp điển

Hoan thanh

"Câu chuyện về một con Hắc Long vô năng về ma pháp nhưng lại khuấy đảo phong vân tại dị giới."

290 1458

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

(Đang ra)

Góc nhìn thứ nhất toàn tri

gosogdolu; 고속도루

Và rằng thế giới sẽ đi đến hồi kết vào 10 năm sau.

716 11909

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

172 306

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

30 289

Ác ma gương Ella - 013-Tình huống ngoài dự kiến

013-Tình huống ngoài dự kiến

=== Tình huống ngoài dự kiến ===

 

 

[Thị tùng Nhện]

 

Lũ tay sai của [Phu nhân Nhện] - một quái dị cấp Boss. Vì là loại quái vật sản xuất hàng loạt, xuất hiện với số lượng lớn chứ không phải hàng hiếm có tên riêng, nên chúng không quá mạnh.

 

Tuy nhiên, trong tình cảnh hiện tại, đây lại là đối thủ tồi tệ nhất.

 

Nơi ở của [Phu nhân Nhện] chắc chắn không phải chỗ này, tại sao chúng lại xuất hiện ở đây chứ?

 

- Ding~

 

Tiếng chuông vang lên. Trái ngược với âm thanh thanh khiết ấy, một luồng khí dính dớp bắt đầu bao trùm lấy cơ thể tôi.

 

Khi cử động khó khăn, tốc độ bị chậm lại là điều hiển nhiên. Hiện tại hiệu ứng này vẫn còn nhẹ, nhưng nếu bị cộng dồn thì sẽ rắc rối to đấy.

 

Ngay cả khi tôi trực tiếp tham gia cuộc đua, [Bà lão Turbo] cũng sẽ chạy với tốc độ tương đương đối thủ. Giờ đây, khi [Thị tùng Nhện] đã xuất hiện, cơ hội thắng coi như bằng không.

 

Tôi phải xử lý nó ngay lập tức!

 

Nhận thấy không có thời gian để do dự, tôi liền hiện thực hóa bản thân ra ngoài gương, chạy về hướng ngược lại với lũ trẻ.

 

"Các em cứ chạy tiếp đi!"

 

Vừa lướt qua Eunjeong - người đang bị lũ [Địa ngục thủ] tập trung bám đuổi, hầu hết những cánh tay đỏ rực đó liền quay sang nhắm vào tôi.

 

Tôi nhận ra việc né tránh những bàn tay đang vươn ra từ khắp phía là rất khó khăn. Đang vội chết đi được mà cứ phá đám mãi, phiền phức thật đấy!

 

"Tránh ra!"

 

Chỉ với một đường kiếm, lũ [Địa ngục thủ] đã bị chém đứt lìa từng mảng.

 

Nhân lúc chúng còn đang khựng lại, tôi một lần nữa dốc toàn lực chạy đi. Càng tiến gần đến lối vào, hình dáng của [Thị tùng Nhện] vốn chỉ là một bóng mờ nay đã hiện rõ mồn một trong tầm mắt.

 

Thế nhưng, nó đã chuẩn bị sẵn sàng để rung chuông lần nữa.

 

- Ding~

 

Tốc độ của tôi lại giảm xuống. Dù chưa đến mức gây cản trở lớn cho việc chiến đấu, nhưng cuộc đua với [Bà lão Turbo] coi như đã cầm chắc phần thua.

 

Nếu chân tôi bị cắt đứt như một hình phạt cho sự thất bại, mục tiêu tiếp theo của con nhện đó sẽ là lũ trẻ. Phải kết thúc chuyện này nhanh thôi.

 

Con thị tùng nhện giơ chiếc chuông lên. Một luồng khí quái dị bao quanh vật phẩm ấy. Nếu nó nghĩ tôi sẽ cứ thế mà chịu trận thì lầm to rồi!

 

"Ngươi nghĩ ta sẽ để yên chắc?"

 

Vút! Xoẹt!

 

"Trông thảm hại lắm đấy~!"

 

Tôi ném thanh kiếm đi, chém đứt lìa bàn tay đang cầm chuông của nó.

 

Mặc kệ con quái vật đang ôm lấy cổ tay đau đớn, tôi lao qua nó để thu hồi thanh kiếm vừa rơi xuống. Cùng lúc đó, những cái chân nhện sắc nhọn bên trái của nó ập tới tấn công tôi.

 

Bịch!

 

Cú đánh rất nặng. Nhưng với tôi lúc này, ngay cả khi đã nghe tiếng chuông, đòn tấn công đó vẫn còn quá chậm.

 

Thấy những cái chân nhện bên phải liên tiếp nhắm vào mạn sườn, tôi hơi xoay người, kẹp chặt chân nó dưới nách để khống chế.

 

Lớp vỏ ở chân chắc chắn phải cứng hơn bàn tay người của nó rồi.

 

Chính vì thế, tôi đâm mạnh kiếm vào khớp nối và giật phăng cái chân đó ra.

 

[M m m m m m!!!!]

 

"Giờ thì biết hét rồi cơ đấy."

 

Khi nó bắt đầu vùng vẫy cái thân hình to lớn hơn cả tôi để phản kháng, tôi tạm thời lùi lại một chút. Nhưng mọi chuyện coi như đã ngã ngũ.

 

Tôi nhắm thẳng vào đầu nó mà phóng kiếm. Ngay khoảnh khắc nó dùng bàn tay còn lại để gạt thanh kiếm đi, tôi đã lẻn vào điểm mù của nó từ lúc nào.

 

Nhìn phần thân người của [Thị tùng Nhện] đang dáo dác tìm kiếm xung quanh trông thật nực cười.

 

Tôi nhảy phắt lên vai phần thân người đó từ phía sau.

 

"Vĩnh biệt nhé~"

 

Rắc!

 

Tôi vặn gãy cổ nó. Ngay lập tức, phần thân nhện bên dưới cũng đổ gục xuống rồi tan biến thành làn khói.

 

Chỉ sau khi hấp thụ làn khói đó, cái đầu đang nóng bừng vì chiến đấu của tôi mới dịu lại đôi chút.

 

Trong trò chơi, [Thị tùng Nhện] vốn không phải loại quái dị chuyên tấn công. Chúng chỉ là những thực thể xuất hiện rải rác trong các màn đấu trùm để gieo rắc lời nguyền, hay nói cách khác là gây hiệu ứng bất lợi (debuff).

 

Đây không phải nơi quái vật này nên xuất hiện, và trận chiến vừa rồi cũng không hề có trong nguyên tác. Điều này giúp tôi hiểu rõ một điều: thế giới này sẽ không diễn biến hoàn toàn giống như trò chơi.

 

'Mình cần phải thận trọng hơn.'

 

Cảm giác như một màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy tương lai bất định phía trước. Có lẽ tôi đã phải khó chịu cả ngày vì chuyện này, nếu như không nhìn thấy chiếc chuông của [Thị tùng Nhện] đang rơi dưới đất.

 

'Cứ thế hạ gục nó mà cũng rơi ra vật phẩm này sao?'

 

Trong game, vì không thể chiến đấu trực tiếp với nó nên người chơi phải hoàn thành những điều kiện đặc biệt mới có được vật phẩm này. Không ngờ chỉ cần cướp lấy là xong.

 

Thu hoạch ngoài dự kiến này khiến tâm trạng tôi phấn chấn hơn đôi chút.

 

"Thế nhưng mà..."

 

Tại sao chân mình vẫn chưa bị cắt nhỉ? Đáng lẽ cuộc đua phải kết thúc rồi chứ.

 

Harim đang dẫn đầu chạy trong bóng tối.

 

Cô bé vừa chạy vừa gạt bỏ những đòn tấn công của lũ Địa ngục thủ nhờ sự hỗ trợ từ phía sau của Suho và Kyungmin.

 

Cô bé đang chạy nhanh hơn [Bà lão Turbo]. Nếu cứ giữ đà này, đôi chân của Ella sẽ không gặp nguy hiểm!

 

- Ding~

 

Một âm thanh thanh khiết vang lên bên tai. Ngay lập tức, Harim cảm thấy một luồng khí dính dớp như mạng nhện quấn chặt lấy mình.

 

Tiếng động đó chắc chắn phát ra từ phía sau. Cô bé định quay lại kiểm tra xem có chuyện gì, nhưng chợt nhận ra [Bà lão Turbo] đang định vượt qua mình.

 

'Bà ta nhanh hơn sao? Không, là tốc độ của mình bị chậm lại!'

 

"Các em cứ chạy tiếp đi!"

 

Tiếng của Ella vang lên. Vì Ella đã nói vậy, nên chỉ có làm theo mới có thể sống sót!

 

Với niềm tin mãnh liệt đó, Harim dốc toàn lực chạy tiếp. Dù tốc độ đã giảm nhưng vẫn còn cơ hội để cứu vãn. Phải cố gắng thêm chút nữa!

 

Harim tiến sâu hơn vào bóng tối của đường hầm. Giờ đây, cô bé chỉ còn thấy lờ mờ đôi chân mình và bóng lưng của [Bà lão Turbo].

 

'Cái đó là...'

 

Một vạch trắng hiện ra trong tầm mắt. Harim linh cảm thấy đó chính là vạch đích.

 

- Ding~

 

"Ư?!"

 

Lần này tốc độ giảm mạnh đến mức có thể cảm nhận rõ rệt! Hình bóng [Bà lão Turbo] biến mất khỏi tầm mắt cô bé.

 

Vạch đích đã ở ngay trước mắt, nhưng nếu cứ thế này, đôi chân của Ella sẽ bị cắt mất.

 

'Phải làm gì đó mới được!'

 

Harim vừa chạy vừa lục lọi túi áo. Trong tình thế cấp bách này, cô bé định dùng chiếc gương tay Ella đưa để ném thẳng vào đầu [Bà lão Turbo].

 

Nếu là một cuộc đua bình thường, hành động này bị coi là phạm quy, thậm chí có thể bị mời lên đồn cảnh sát vì tội gây thương tích. Nhưng suy nghĩ của đứa trẻ thuần khiết này cũng thật đơn giản.

 

Tuy nhiên, thứ cô bé chạm phải không phải là gương, mà là quả trứng ếch. Đó là quả trứng to bằng quả bóng cao su mà Ella đã đưa cho cô bé giữ. Vì đây là thứ rơi ra từ quái dị nên chắc chắn nó không phải vật tầm thường.

 

Phải dùng nó thế nào đây?

 

... Chịu thôi, không biết nữa!

 

"Hây!!"

 

Harim ném đại quả trứng ếch về phía [Bà lão Turbo]. Trong bóng tối mịt mù, việc nhắm chuẩn mục tiêu gần như là không thể. Đây hoàn toàn là một canh bạc.

 

Ngay khoảnh khắc quả trứng rời khỏi tay Harim, viên ngọc trên vòng cổ của cô bé bỗng tỏa ra ánh sáng xanh lục.

 

[May mắn: Cầu mong may mắn mỉm cười với kẻ không bỏ cuộc.]

 

Tách! Tiếng hai vật thể va chạm vào nhau vang lên.

 

Ngay sau đó, tầm nhìn của cô bé hơi chao đảo.

 

"Đây là...!"

 

Harim nhanh chóng nhận ra sự thay đổi đang diễn ra với mình. Tiếng bước chân của [Bà lão Turbo] giờ đây lại phát ra từ phía sau!

 

'Vị trí đã bị hoán đổi!'

 

Vạch đích đã ở ngay trước mặt. Thế nhưng tiếng bước chân của [Bà lão Turbo] đang truy đuổi phía sau với tốc độ cực nhanh. Cứ đà này, chắc chắn cô bé sẽ bị vượt mặt ngay sát nút.

 

Sẽ thua mất. Mình sẽ thua thôi.

 

'Chắc chắn là thua rồi.'

 

Sự cô độc bao trùm lấy cô bé, giống như bóng tối của đường hầm này vậy. Cảm giác cô đơn khi không có ai bên cạnh lúc cần giúp đỡ nhất. Harim không thấy bóng dáng những người bạn có thể giúp mình vơi bớt nỗi tuyệt vọng đang bóp nghẹt trái tim này.

 

Thật cô độc.

 

'Nhưng mình đã quá quen với điều đó rồi!'

 

Kể từ khi cha mẹ qua đời, cô bé đã luôn cô độc như thế. Vì vậy, cô bé vẫn sẽ chạy. Dù biết sẽ thua, cô bé vẫn sẽ chạy tiếp!

 

Chạy với tâm thế sẵn sàng đối mặt với cái chết.

 

Viên ngọc trên vòng cổ bắt đầu chuyển sang ánh cam rực rỡ.

 

[Sinh tồn: Cầu mong kẻ sẵn lòng đối mặt với cái chết sẽ chạm tới đích đến.]

 

Harim chợt cảm thấy luồng khí dính dớp đang trói buộc mình biến mất, đồng thời cô bé cũng lịm đi trong chốc lát.

 

"..."

 

Khi tỉnh lại, Harim thấy mình đang thở dốc dữ dội. Kết quả trận đấu thế nào rồi?

 

Cô bé nhìn quanh, nhận ra mình đã ra khỏi đường hầm. Và trước mắt cô bé là [Bà lão Turbo] đang nhăn nhó khó chịu.

 

[Ta... không cam tâm...]

 

Nói xong câu đó, [Bà lão Turbo] tan biến. Thay vào đó, một viên bi thủy tinh tròn trịa rơi xuống chỗ bà ta vừa đứng.

 

Đoán chắc đây là vật quan trọng, Harim nhặt lấy và bỏ vào túi.

 

Nhắc mới nhớ, cô bé không thấy những người khác đâu cả. Ella từng nói lũ [Địa ngục thủ] sẽ không gây nguy hiểm gì nên chắc họ vẫn ổn thôi.

 

Dù vậy, cô bé vẫn rất muốn nhanh chóng gặp lại các thành viên trong câu lạc bộ của mình.

 

Harim quay trở lại phía đường hầm.

 

Sau khi tiêu diệt [Thị tùng Nhện], tôi quyết định đi sâu vào trong đường hầm để đón lũ trẻ.

 

Người đầu tiên tôi gặp là Eunjeong.

 

"Ư ư! Đừng mà! Đừng làm thế mà!"

 

Eunjeong đang bị lũ Địa ngục thủ vây quanh trêu chọc đủ kiểu. Bám dai thật đấy, nhờ em thu hút sự chú ý của chúng mà những đứa trẻ khác mới ít bị làm phiền hơn.

 

Tôi vung kiếm giải cứu Eunjeong.

 

Có lẽ vì quá sợ hãi nên con bé cứ bám chặt lấy tôi không rời. Trong mắt em, tôi cũng là một kẻ sát nhân, nhưng đúng là trẻ con, lúc này em chỉ xem tôi là người duy nhất có thể dựa dẫm.

 

Tiếp theo là Suho và Kyungmin. Hai đứa đang bị lũ [Địa ngục thủ] tóm chặt ở sát vách đường hầm.

 

Thấy mặt mũi chúng xanh mét, người run cầm cập, tôi hỏi tại sao lại đứng ở chỗ đó. Chúng bảo vì không theo kịp Harim nên đã đập vào vách hầm để thu hút sự chú ý của lũ [Địa ngục thủ], giúp Harim rảnh tay chạy tiếp.

 

Suy nghĩ này thật bất ngờ. Đúng là những đứa trẻ thông minh. Chắc là sợ lắm, nhưng các em đã làm rất tốt.

 

Và cuối cùng, tôi gặp lại Harim. Thấy chân mình vẫn nguyên vẹn, tôi biết cô bé đã giành chiến thắng. Viên bi trên tay cô bé chính là minh chứng rõ ràng nhất.

 

Cô bé này luôn khiến tôi kinh ngạc. Chắc hẳn em đã tìm ra cách sử dụng các tạo vật đó, tôi thực sự rất tò mò không biết em đã làm thế nào.

 

Nhưng chắc giờ em mệt lắm rồi, nên để sự tò mò đó lại sau vậy.

 

"Hôm nay đến đây thôi! Chúng ta về nhà nào."

 

Vừa ra khỏi đường hầm, tôi vừa vung kiếm chém lũ Địa ngục thủ đang cản đường và thầm nghĩ. Không biết có cách nào tiêu diệt tận gốc lũ này không nhỉ.

 

Tôi nhớ trong game, những quái dị đồng hóa với bản đồ như thế này thì không có cách nào tiêu diệt vĩnh viễn. Thôi, đi thí nghiệm linh tinh cũng phiền phức lắm.

 

Chúng tôi bước ra khỏi lối vào. Dưới ánh sáng, hình dáng của lũ trẻ vốn mờ ảo trong bóng tối nay đã hiện rõ. Có vẻ không ai bị thương cả.

 

Nhưng sao tôi cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó, cảm giác như mình đã bỏ sót điều gì.

 

Khi lũ trẻ quay sang nhìn tôi sau khi đã kiểm tra lẫn nhau, hai đứa con trai bỗng vội vàng quay mặt đi chỗ khác. Tai chúng còn hơi đỏ lên nữa. Có vẻ chúng vẫn còn sợ tôi lắm.

 

"Ella! Cái... váy của cậu!"

 

Nghe tiếng Eunjeong, tôi nhìn xuống thì thấy một bàn tay [Địa ngục thủ] bò ra từ bóng tối đường hầm, đang kéo váy tôi lên...

 

Xoẹt!

 

"... Tốt nhất là các em nên quên chuyện vừa rồi đi."

 

Đã là người lớn rồi mà tôi lại đi giận dỗi lũ trẻ sao?

 

Cũng may váy dài nên chưa lộ đến nội y, nhưng cái kiểu lấp ló đó thật là sỉ nhục mà.

 

Dù vậy, việc trút giận lên chúng thì đúng là...

 

Không, tôi không có giận đâu. Harim, đừng có đưa socola cho tôi nữa.

 

Sau đó, trên đường về nhà, bầu không khí giữa tôi và lũ trẻ cứ vương vấn một sự ngượng ngùng khó tả.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!