Chương 150: Đại Ma Nữ, Aurelia (1)
"Tôi từng là... đệ tử thứ tám của Aurelia."
Olivia để ý đến chữ “từng” trong câu nói của hắn. Thường chỉ có hai lý do để một người bảo mình từng là đệ tử.
Hoặc là họ đã bị trục xuất, hoặc là các đồng môn của họ đã chết.
"Và giờ, tôi là người thứ nhất."
"Còn mấy người dưới ngươi?"
"Từng có hai người, nhưng... ha ha."
Rokpa nở nụ cười gượng gạo. Vậy có nghĩa là họ đều đã chết.
"Có phải Đại Ma Nữ—không, có phải Aurelia đã gây ra chuyện đó không?"
"Đúng một nửa, sai một nửa."
Gương mặt Rokpa nhăn nhó khi đôi môi hắn run rẩy. Cứ như đang nhớ đến một quá khứ kinh hoàng, hắn thốt ra các tiếng rên rỉ đau đớn trong một lúc lâu.
"Sư phụ không còn tỉnh táo nữa."
"...Gì cơ?"
"Thực ra, người đã có dấu hiệu từ lâu rồi. Rối loạn tinh thần, không... tôi có nên gọi nó là rối loạn đa nhân cách không?"
"Kể chi tiết đi."
Rokpa hít một hơi thật sâu và đưa ra một chiếc phong bì cũ nát mà hắn giữ trong người. Olivia nhìn chằm chằm Rokpa một lúc trước khi mở phong bì để kiểm tra bên trong. Cũng không có gì nhiều.
[Rokpa, trở về Nguyệt Giới ngay lập tức. Ta sẽ giữ cửa mở.]
Chỉ vỏn vẹn một dòng đó.
"...Cái này là gì?"
"Một bức thư từ sư tỷ mà tôi chưa từng gặp mặt. À, tôi biết tên tỷ ấy. Là Renita."
“Chưa nói đến chuyện đó, sư tỷ này sao rồi?"
“Tỷ ấy đã chết. Cơ thể tỷ ấy bị xé nát thành từng mảnh, và phải mất năm ngày chỉ để khôi phục lại."
"..."
Nằm dưới đáy phong bì là một miếng thịt đỏ thẫm. Đây rõ ràng là thịt của nữ vu sư tên Renita. Tử khí vẫn còn vương vấn. Olivia lập tức xác định được nguyên nhân cái chết.
"...Thuật rút hồn."
"Vâng, đúng vậy. Sau này, khi tôi hỏi linh hồn tỷ ấy, tỷ ấy nói sư phụ đã phát điên. Hai sư huynh và một người khác có mặt ở đó đã phải trả giá bằng mạng sống mới có thể trấn an được người."
"Trấn an? Họ phong ấn cô ta hay gì đó à?"
"...Cũng đại loại vậy."
"Vậy còn sáu người kia?"
Đại Ma Nữ được nói là có mười đệ tử. Ngay cả khi ba người đã chết và không tính Rokpa, vẫn còn sáu người còn sống.
"Họ đã chết trước đó rồi. Theo lời sư tỷ Renita, đệ tử thứ nhất và thứ hai đã qua đời một năm trước đó. Tất nhiên, nguyên nhân cái chết vẫn là như vậy."
Khi Olivia nhìn hắn bằng đôi mắt mở to, Rokpa gật đầu nói.
"Vâng. Chính vì vậy mà tôi là người cuối cùng. Tôi vẫn còn sống chỉ vì tôi đến Nguyệt Giới muộn nhất."
Rokpa rút bàn tay phải mà hắn vẫn giấu trong áo ra. Thế nhưng, chẳng có bàn tay nào ở đó cả. Chỉ còn các vết tích vặn vẹo và cháy sém, 'bàn tay' đã không còn đâu nữa.
“Mà thôi, tôi mừng là Đại Ma Nữ đã đến. Năm năm, vâng. Ngài đến muộn, nhưng muộn còn hơn không. À, tôi không có ý mỉa mai đâu. Chỉ là..."
Biểu cảm của Rokpa trở nên phức tạp. Olivia nhận ra vài cảm xúc từ đó.
Lo lắng, quan tâm, oán giận.
Và mạnh mẽ nhất chính là oán giận.
'...Oán giận mình.'
[Năm năm. Nếu cô không đến Nguyệt Giới trong vòng năm năm, lời nguyền của cô sẽ trở nên không thể đảo ngược.]
Olivia cuối cùng cũng nhận ra vì sao lại phải là năm năm.
Năm năm là giới hạn tối đa mà cô ấy có thể chịu đựng.
"Vậy, sư phụ của ngươi đang ở đâu?"
"..."
“Từ cách ngươi câu giờ nãy giờ, ta đoán là cô ta phát điên theo chu kỳ. Ta cũng không muốn đánh nhau với cô ta. Cô ta không thể mất trí suốt 365 ngày một năm được, đúng chứ? Chừng nào cô ta tỉnh táo lại?"
"Cái đó... A, để tôi dẫn đường cho ngài trước."
Olivia nhận thấy mối gắn bó của Rokpa với sư phụ hắn. Đại Ma Nữ mà cô biết sẽ không bắt cóc bất kỳ đứa trẻ nào như các vu sư khác.
Trẻ mồ côi. Những đứa trẻ bên bờ vực cái chết.
Cô sẽ mang những đứa trẻ như vậy về đây và nhận làm đệ tử.
Vì Aurelia là kiểu người như vậy.
- Thôi được rồi. Tôi sẽ thề vì tôi thấy ghê tởm chuyện này. Nhân tiện, tôi không biết cách thực hiện mấy lời thề vượt qua rào cản dòng thế giới đâu. Nhớ đấy.
- Không cần thiết. Cô chỉ cần làm điều đó trong mỗi vòng lặp là được.
- ...Này! Thế thực sự không công bằng chút nào!
Đại Ma Nữ, Aurelia.
Olivia nhớ rõ cô ấy đã chết ra sao trong vòng lặp diệt vong. Tuy là cô đã quan sát qua màn hình, nhưng ký ức đó vẫn còn sống động.
- Vậy là cuối cùng cô cũng đến.
- Sao cô lại ở một nơi như thế này?
Đại Ma Nữ không ở phố đèn đỏ của Quần Đảo Phía Tây. Cô ở một mình trong một túp lều tồi tàn giữa đầm lầy không người.
Đó là lần đầu tiên.
- À, nguyên do tôi cố tình dựng nhà ở nơi hẻo lánh thế này, là vì tôi muốn sống lâu hơn một chút. Tôi có thể cầm cự lâu hơn nữa nếu tôi quyết tâm bỏ trốn, chỉ là tôi không muốn kéo dài mạng sống theo cách đó.
Đại Ma Nữ không kháng cự. Cô hẳn phải biết Olivia đến để giết mình, và cô hẳn phải biết mình có thể tránh được cái chết đó nếu chấp nhận thua thiệt, nhưng cô đã không làm vậy.
Cô là Đại Ma Nữ đã đạt đến vị trí cao nhất, nhưng đồng thời cũng là một vu sư.
Olivia đã không giết Đại Ma Nữ lập tức. Cô không thể tin rằng kẻ được mệnh danh là Đại Ma Nữ Aurelia, lại sẵn sàng chấp nhận cái chết của mình như vậy.
- Nếu được, hãy giết tôi nhanh chóng và không đau đớn. Chúng ta cũng khá thân thiết mà nhỉ?
Trong vòng lặp diệt vong, Đại Ma Nữ đã sống ẩn dật cho đến tận cùng. Chẳng giống như các vòng lặp khác, cô không đắm chìm trong xa hoa và khoái lạc.
- Cơ mà, tôi cũng đã cầm cự khá tốt rồi. Cô ghê gớm thật đấy. Thời trẻ tôi cũng từng muốn hủy diệt thế giới, nhưng tôi chưa bao giờ điên đến mức thực sự làm chuyện đó.
Đại Ma Nữ nhìn qua khung cửa sổ xiêu vẹo. Chẳng có gì nhiều để ngắm. Một lục địa đã đi được một nửa chặng đường tới diệt vong chỉ còn là những tàn tích.
Đế Quốc đã sụp đổ, Liên Minh Phương Đông đã chìm nghỉm, các ngôi làng phía Nam đã tan hoang, và những tín đồ của Thánh Nữ, những người được gọi là lực lượng kháng chiến cuối cùng, đều đã đã bỏ mạng.
- ...Cơ mà, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ chết trước Thánh Nữ.
Thế giới không biết đến sự tồn tại của Đại Ma Nữ.
Cô giữ im lặng trong mọi giây mọi phút. Chôn mình trong đầm lầy và không bao giờ bước ra. Cô chỉ ra tiếp khách khi Olivia đến để tăng hảo cảm, còn lại đều cấm tiệt người ngoài.
- Tại sao cô không kháng cự?
Khi được hỏi câu đó, Đại Ma Nữ mím chặt môi trong vài phút mà không trả lời.
- ...Cô thực sự là một kẻ tồi. Cô nghĩ ai khiến tôi ra nông nỗi này chứ hả? Tại sao tôi không kháng cự ư? Cô... cô thực sự là một con mụ khốn kiếp, đồ hải quỳ, đồ hải tiêu chết tiệt.
Đại Ma Nữ trừng mắt nhìn cô với ánh mắt đầy nọc độc. Kể cả qua màn hình, nó cũng khiến cô lạnh sống lưng.
- Tôi sẽ không chết vì cô hai lần đâu. Xét đến mấy chuyện cô đã làm cho đến nay, tôi sẽ chết vì cô một lần, nhưng sẽ không có lần hai. Nếu cô giở trò này lần nữa, tôi sẽ chặt đầu cô bằng bất cứ giá nào. Hiểu chưa?!
Đại Ma Nữ quay mặt đi. Olivia ngay lập tức hiểu rằng cô không muốn nói chuyện nữa.
Và rồi, Olivia giết Đại Ma Nữ. Như cái cách cô ấy muốn, không đau đớn.
Olivia quay đầu nhìn đầm lầy ẩm ướt.
Vốn dĩ, không có đầm lầy nào như vậy trong Nguyệt Giới. Rõ ràng đã có người tạo ra nó một cách nhân tạo. Và Olivia biết ngay người đó là ai.
Đầm lầy rộng và ẩm ướt. Rokpa, người dẫn đường, dừng lại ở lối vào đầm lầy.
"Tiếp tục dẫn đường đi."
“Cái đó... tôi không thể."
“Sao lại không?"
“Giống như ngài vừa hỏi. Sư phụ không ở trong trạng thái điên loạn mọi giây phút trong 365 ngày. Có chính xác một ngày người lấy lại được sự tỉnh táo. Tất nhiên, đây không phải là thứ tôi tự mình khám phá ra, mà là những gì tôi học được khi hỏi sư đệ của mình, vậy nên có thể không hoàn toàn chính xác..."
Rokpa thở dài thườn thượt. Từ việc một vu sư đã đạt đến Minh Kính không thể giữ được bình tĩnh, Olivia nhận ra tình hình này quá đỗi bất thường.
"Chỉ một ngày, sư phụ chỉ tỉnh táo trong đúng một ngày. Còn hết tất cả những ngày khác, người đều điên loạn."
"Ngày đó là khi nào?"
"Ngày mai."
Olivia liếc nhìn đầm lầy. Nơi đây trông giống hệt đầm lầy nơi Aurelia đã ở trong vòng lặp diệt vong.
‘Cũng không nhất thiết là phải vào hôm nay.'
Cô chắc chắn có thể đợi một ngày.
"Ngài định đợi sao?"
"Ừ."
“Thế... sẽ khó đấy."
“Vì sao?"
"Sức mạnh của vu sư được khuếch đại vào ban đêm so với ban ngày. Họ đạt đến đỉnh cao khi trăng lên. Trăng càng tròn, sức mạnh của họ càng lớn. Và đêm nay..."
“Chính là trăng tròn."
Olivia đã đoán được những lời tiếp theo của Rokpa.
"Khi trăng tròn, sư phụ sẽ thực sự phát điên. Thông thường, người vẫn ở yên trong đầm lầy đó, thế nhưng vào một đêm như tối nay, người có thể phá vỡ nó. Những ngày mà các đồng môn của tôi chết đều là..."
Rokpa không kịp nói hết lời.
Rầm rầm rầm...!
Đầm lầy rung chuyển dữ dội, và đủ loại rác rưởi ngủ yên trong đầm lầy bắn tung tóe ra mọi hướng.
"A, a, aaaa..."
Rokpa ngã quỵ xuống đất. Thay vì đỡ hắn dậy, Olivia bước lên phía trước.
"Điều kiện để ngăn chặn cơn điên loạn là gì?"
"...N-Ngài phải trực tiếp đi vào tâm cảnh của sư phụ dưới dạng linh thể..."
“Cũng tức là pháp sư không làm được."
Olivia hất cằm ra hiệu cho Sát Nhân Hàng Loạt. Hiểu ý ngay lập tức, hắn nhanh chóng vác Rokpa lên vai và đứng bên cạnh cô.
“S-Sao tôi lại...?"
“Vì ta cần một người có thể nhận biết liệu cô ta đã lấy lại tỉnh táo hay chưa."
Olivia trừng mắt nhìn đầm lầy. Một nguồn năng lượng đáng ngại đang phát ra.
'...Chuyện này không dễ rồi đây.’
Cấp 100.
Một cấp độ ngang bằng với chính cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
