Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 34

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29603

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2653

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

443 29046

Web novel [301-400] - Chương 363: Ghi Chú (2)

Chương 363: Ghi Chú (2)

Phụng Hỏa Kiếm là thanh kiếm từng được sử dụng bởi thủy tổ Hong Yeon-hwa. Hiện nay, phương pháp chế tác của nó đã được lưu truyền và trở thành trang bị đại diện cho các Gia chủ của gia tộc Kiếp Hỏa.

Chức năng của nó rất đơn giản: Lưu trữ, điều tiết và khuếch đại Kiếp Hỏa.

Nó giúp chứa đựng lượng hỏa năng dư thừa mà cơ thể khó lòng dung nạp, vỗ về luồng hỏa khí đang chực chờ bạo phát, và đẩy công suất vốn đã mạnh mẽ lên một tầm cao mới một cách an toàn hơn.

‘Một trang bị không thể tốt hơn cho những người sở hữu Kiếp Hỏa.’

Nó tồn tại chỉ để phục vụ việc điều khiển Kiếp Hỏa. Tất nhiên, với tư cách là một thanh kiếm, nó vô cùng cứng cáp, phù hợp cho cả việc đâm lẫn chém.

“Tiếc là bên Thương Hải hay Thái Sơn lại không có loại trang bị đặc hữu như vậy.”

Baek Ah-rin vừa cuốn lọn tóc trên ngón tay vừa lẩm bẩm.

“Dù các Gia chủ sử dụng rất nhiều loại vũ khí, nhưng đa phần đều là các cổ vật nguyên bản được tìm kiếm riêng biệt hoặc kế thừa lại.”

“Thương Hải và Thái Sơn có thể tạo ra vũ khí ngay tại chỗ, nên độ phụ thuộc vào trang bị cố định khá thấp.”

“Thành thật mà nói thì Kiếp Hỏa còn kinh khủng hơn thế chứ? Chỉ cần phun trào ra thôi là sát thương đã cực lớn rồi. Thực tế sự khác biệt nằm ở đặc tính nhiều hơn là việc có tự dệt được vũ khí hay không.”

“Cũng đúng.”

Như có thể thấy qua cuộc đối thoại giữa Baek Ah-rin và Lee Ji-yeon, gia tộc Thương Hải và Thái Sơn không có loại vũ khí đặc hữu kiểu như Phụng Hỏa Kiếm.

‘Độ phụ thuộc trang bị thấp, và đặc tính cũng khác biệt.’

Thương Hải và Thái Sơn ít phụ thuộc vào vũ khí vì họ có thể dùng hàn khí hoặc thổ khí để tạo ra chúng ngay tức khắc. Baek Ah-rin thường tạo giáo để sử dụng, còn Lee Ji-yeon thì tạo rìu, búa hoặc áo giáp.

Ngược lại, Kiếp Hỏa rất khó để dệt thành trang bị. Không phải là không thể, nhưng so với hai loại kia thì phiền phức và hiệu suất kém hơn hẳn.

‘Lý do lớn nhất là ngay từ đầu họ không có một mẫu vũ khí chuẩn mực như Phụng Hỏa Kiếm.’

Phụng Hỏa Kiếm là một trang bị đặc biệt. Tuy là một đạo cụ ma pháp kiêm vũ khí (có giới hạn rõ rệt hơn so với cổ vật), nhưng cấp độ của nó tương đương với những cổ vật bậc cao nhất. Điểm đặc biệt là chỉ cần đủ nguyên liệu và thợ thủ công lành nghề, người ta có thể tạo ra bao nhiêu thanh tùy ý nhờ vào phương pháp chế tác chi tiết còn lưu lại. Nó không giống như cổ vật– một khi bản gốc bị phá hủy hay thất lạc là sẽ biến mất vĩnh viễn.

‘Việc mình cần làm bây giờ là tạo ra một phương pháp chế tác tương tự cho hai gia tộc kia.’

Đó là một nhiệm vụ khó khăn hơn. Vì thế tôi đã tìm đến Kho báu Siyolam, nơi nguyên liệu quý hiếm được tích trữ vô kể.

Thông qua Quan trắc, tôi đọc thấu cấu trúc bên trong kho báu. Dù không gian được mở rộng một cách phức tạp nhưng tôi không hề lạc đường. Tôi mở cánh cửa mục tiêu của mình.

Ngay khi cửa mở, một luồng hàn khí thấu xương tràn ra.

“Có vẻ như nguyên liệu được phân chia theo thuộc tính. Quy mô này đúng là đáng kinh ngạc... Ô, có cả hàng thượng hạng này?”

Đó là một trong những căn phòng bảo quản ma thạch lấy từ quái vật hệ Băng. Baek Ah-rin đảo mắt nhìn quanh phòng rồi mở to mắt kinh ngạc. Ở phía cuối tầm nhìn là một khối ma thạch lớn bất thường, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đến run người.

‘Ma thạch cấp 3 sao?’

Thỉnh thoảng, ma lực bên trong cơ thể quái vật sẽ tích tụ và kết tinh lại, khối tinh thể này được gọi là ma thạch. Ma thạch cũng có đặc tính và cấp độ tùy theo loại quái vật sinh ra nó.

Ma thạch từ quái vật cấp 3 là loại tài nguyên không thể mua được bằng tiền đơn thuần.

‘Trong kho báu có khá nhiều. Cũng phải thôi, nơi này đã thu thập tài nguyên từ thời kỳ Hỗn loạn cơ mà.’

Thời kỳ Hỗn loạn là thời đại mà quái vật xuất hiện nhiều khủng khiếp so với hiện nay. Lượng tài nguyên được tích lũy thông qua tài trợ và quyên góp từ bên ngoài cũng rất lớn. Hiểu được điều đó, tôi không còn quá ngạc nhiên khi thấy những nguyên liệu quý giá tràn ngập dưới chân như cỏ rác.

‘Nhưng dùng chúng ngay bây giờ thì hơi quá... Trước mắt cứ để đó đã.’

Xung quanh khối ma thạch cấp 3, tôi dùng Lông Vũ Thiên Không nhặt lấy vài khối ma thạch hệ Băng nhỏ hơn. Dù được giao quyền sở hữu, nhưng việc vơ vét sạch những nguyên liệu tầm cỡ tài sản chiến lược thế này khiến tôi thấy hơi ái ngại.

‘Nguyên liệu chính của Phụng Hỏa Kiếm là Hồng ngọc và ma thạch quái vật cấp 3. Để tạo ra thứ tương đương thì nguyên liệu cũng nên cùng tầm cỡ đó, nhưng hiện tại chắc chưa cần đến mức đó.’

Thứ tôi sắp làm chỉ là một loại sản phẩm thử nghiệm, và xét theo định hướng, không nhất thiết phải dùng đến ma thạch cấp 3 ngay lập tức.

Tôi tiếp tục đi qua các phòng khác để thu thập nguyên liệu.

[Đây, lần này nhờ chị cầm thử cái này.]

Có lý do để tôi đưa cả Baek Ah-rin và Lee Ji-yeon đi cùng. Tôi đưa ma thạch vào tay Lee Ji-yeon rồi vận hành tối đa Quan trắc và khí cảm. U u u... Một cảm giác cộng hưởng cực kỳ tinh vi truyền đến từ Ji-yeon.

[Ưm... cái này không ổn lắm. Thử cái này xem.]

“...Cậu cảm nhận được gì từ mấy thứ này sao?”

Lee Ji-yeon đầy vẻ bối rối khi đổi sang cầm khối ma thạch khác. Vù! Lần này sự cộng hưởng diễn ra rất mạnh mẽ. Tôi tươi cười bỏ nó vào túi.

[Vâng, em có thể phân biệt được. Tốt nhất là nên dùng thứ có độ tương thích cao nhất. Chờ em một chút nhé.]

“Khả năng cảm biến đó thật thần kỳ. Chẳng phải nó còn chính xác hơn cả phép Quan trắc sao?”

[......]

Tôi lại phớt lờ câu hỏi đâm chọc từ bên cạnh và bận rộn chạy khắp kho báu. Việc tìm kiếm những nguyên liệu có độ tương thích tốt nhất cho từng người tốn khá nhiều thời gian.

‘Tạm thời thế này chắc là đủ rồi nhỉ?’

Ma thạch bổ trợ dùng cho Thương Hải và Thiên Tuyết Hoa – loại hoa thấm đẫm hàn khí tinh khiết từ những đỉnh núi cao vạn trượng. Ma thạch hệ Thổ dùng cho Thái Sơn cùng các nguyên liệu phụ trợ tương ứng. Ngoài ra, tôi cũng lấy thêm khá nhiều nguyên liệu khác để dự phòng.

Nhìn lượng nguyên liệu chất đống trong không gian ảo, tôi hài lòng gật đầu. Bất chợt, tôi tò mò không biết nếu quy đổi đống này ra tiền thì sẽ là bao nhiêu.

“Cậu đã lấy đủ nguyên liệu chưa?”

Trong khi tôi còn đang rùng mình trước việc bản thân bắt đầu coi những thứ xa xỉ này là bình thường, Baek Ah-rin tiến lại gần, đặt cằm lên đầu tôi và hỏi. Một cảm giác mềm mại áp sát vào đỉnh đầu. Hàn khí toát ra từ cô ấy còn lạnh hơn cả khối ma thạch hệ Băng tôi vừa cầm lúc nãy.

[Ừm việc thu thập ở kho báu xong rồi.]

“Phù, cuối cùng cũng xong. Đứng xem cũng vui thật đấy nhưng mà... nói sao nhỉ, tôi cảm thấy mình giống như mấy anh đàn ông bị người yêu lôi đi mua sắm trong phim truyền hình vậy.”

[Lúng túng]

[…Mình không biết phải đáp lại thế nào nữa.]

“Thì mình nói thế thôi mà hihi.”

Baek Ah-rin cười khúc khích rồi lùi lại vài bước. Tôi lộ vẻ mặt gượng gạo khẽ rũ đầu, Lee Ji-yeon đứng bên cạnh bèn đưa tay vuốt lại mái tóc cho tôi.

[Cảm ơn chị.]

“Chị cũng không thấy chán đâu. Có quá nhiều thứ để xem, chỉ riêng việc quan sát các Cổ vật đi ngang qua thôi cũng là một khoảng thời gian rất hữu ích rồi.”

[Vậy thì tốt quá ạ.]

Trong lúc đi dạo, chúng tôi đã đi qua rất nhiều căn phòng chứa đầy cồ vật. Toàn bộ cồ vật có trong danh mục đều nằm ở đây.

‘Chắc hẳn Lông Vũ Thiên Không cũng từng ở trong một căn phòng nào đó ở đây.’

Trong khi nhận được sự chăm sóc của Lee Ji-yeon, tôi cắm chìa khóa vào hư không. Lối vào có phạm vi cố định, nhưng lối ra thì có thể tạo ra ở bất cứ đâu. Điểm đến của lối ra chính là khu rừng nơi cánh cửa kho báu đã mở ra lúc đầu.

“Chọn nguyên liệu cũng tốn khá nhiều thời gian nhỉ.”

Khẽ nhìn ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, Lee Ji-yeon quay sang nhìn tôi.

“Sắp đến giờ tối rồi, cậu đã học và luyện tập từ sáng đến giờ, hay là về dinh thự nghỉ ngơi đi?”

[Ưm... thể lực em vẫn còn dư dả nên không sao đâu ạ. Em định sẽ làm thử ngay tại dinh thự.]

“Nếu cậu đã nói vậy thì chị không còn ý kiến gì nữa, nhưng mà...”

Có quá sức không đấy? Cảm xúc đó hiện rõ mồn một trên mặt cô ấy.

[Vậy thì... tiền bối cũng ở lại dùng bữa tối tại dinh thự luôn nhé? Sản phẩm em định làm hôm nay chỉ là bản thử nghiệm nên chắc không tốn nhiều thời gian đâu.]

“Thật sao? Liệu có phiền phức quá không...”

“Chị Ji-yeon, cứ ba ngày là chị lại qua ăn chực và ngủ lại một hai lần rồi còn gì.”

“…Hừm hừm. Tất nhiên là phải hỏi xã giao cho đúng lễ nghĩa chứ.”

Trước lời đâm chọc của Baek Ah-rin, gương mặt đang rạng rỡ của Lee Ji-yeon bỗng chốc trở nên lúng túng.

. . .

“Yeon-hwa đâu rồi nhỉ? Đáng lẽ giờ này cô ấy phải chạy ra đón chúng ta rồi chứ?”

“Vương phi Hong Yeon-hwa có việc bận ở gia tộc, cô ấy nhờ truyền đạt lại là tối nay sẽ dùng bữa bên ngoài ạ.”

“A ha. Cảm ơn nhé, Oru.”

“Dạ không có gì thưa Đức Vua!”

Trước câu trả lời của tiểu yêu tinh Oru vừa bay đến, Baek Ah-rin mỉm cười đáp lại.

“Chúng ta đến hơi sớm nhỉ. Biết thế lúc nãy đi dạo quanh đây thêm chút nữa.”

“Đúng vậy...”

Lúc chúng tôi về đến dinh thự là vào chiều tối, vẫn còn hơi sớm để dùng bữa.

[Vậy trong lúc chờ, chúng ta bắt đầu làm thử luôn nhé?]

“Ngay bây giờ sao? Tuy vẫn còn sớm nhưng liệu có kịp trước bữa tối không?”

[Không sao đâu ạ. Bữa tối cũng đã được chuẩn bị sẵn rồi, và theo thiết kế thì bản thử nghiệm này không tốn nhiều thời gian đâu.]

Tất nhiên là vẫn có khả năng không diễn ra đúng như thiết kế, nhưng nếu vậy thì tôi chỉ việc thất vọng đi lên là xong. Hai người họ dù có chút luyến tiếc nhìn nhau nhưng cũng gật đầu đồng ý với ý kiến của tôi.

Cứ thế, chúng tôi đi xuống tầng hầm.

“Đây chẳng phải là phòng luyện tập sao?”

[Vâng, là phòng luyện tập.]

Lee Ji-yeon lộ vẻ thắc mắc khi nhìn căn phòng luyện tập dưới hầm trống trải và bằng phẳng. Tôi đi thẳng vào giữa phòng rồi ngồi bệt xuống sàn.

[Sau này sẽ cần đến việc rèn đập và chạm khắc, nhưng trước mắt thì chưa cần thiết.]

“Rốt cuộc là cậu định dùng phương pháp gì mà lại nói vậy?”

Baek Ah-rin cũng ngồi bệt xuống cạnh tôi với vẻ tò mò. Ngồi đối diện tôi, Lee Ji-yeon cũng mang biểu cảm tương tự.

[Vui mừng]

[Không chắc liệu có thành công ngay không... nhưng trước hết mời hai người xem thử.]

Cảm thấy hơi tự hào trước những ánh nhìn ấy, tôi vươn vai tự tin.

[Trước đó, cho xin một ít máu của hai người nhé.]

“Đây.”

“Của mình đây.”

Trước khi thực sự bắt đầu, tôi dùng Lông Vũ Thiên Không để thu thập máu của hai người một cách gọn gàng, giống như đã làm với sư tỷ Da-era. Trong việc chế tác vũ khí chuyên dụng, dùng máu để khắc ghi (ấn ký) là chuyện bình thường, nên cả hai đều không hề ngần ngại. Nhưng trong hành động đó chắc hẳn cũng chứa đựng sự tin tưởng dành cho tôi. Điều đó làm tâm trạng tôi càng thêm hưng phấn.

[Hừm hừm.]

Tôi hắng giọng và hít một hơi thật sâu để tập trung cao độ. Nhận ra điều đó, cả Baek Ah-rin và Lee Ji-yeon đều im lặng dõi theo tôi.

‘Ừmmm…’

Vô số bản thiết kế hiện lên trong tâm trí. Tôi vừa vận động trí não vừa sàng lọc những thứ cần thiết. Một loại vũ khí đặc hữu tận dụng Thương Hải và Thái Sơn. Cần phải tham khảo Phụng Hỏa Kiếm, nhưng tuyệt đối không được giống hệt. Phụng Hỏa Kiếm là thanh kiếm dành cho Kiếp Hỏa. Thương Hải và Thái Sơn có đặc tính khác biệt hoàn toàn, nên vũ khí cũng phải được tạo ra khác đi.

‘Thương Hải và Thái Sơn…’

Thủy khí của Thương Hải vốn có hình thái vô cùng tự do. Hàn khí liên kết với thủy khí cũng tương tự như vậy. Còn Thái Sơn, thông qua việc điều khiển đại địa, có thể tạo ra đa dạng mọi thứ: từ áo giáp, vũ khí cho đến thành lũy hay phòng tuyến. Nó rất dễ điều khiển và linh hoạt, hình thái sau khi được định hình cũng duy trì lâu bền.

So với một hình thái cố định như Phụng Hỏa Kiếm, một hình thái có thể biến đổi tự do sẽ tốt hơn. Tất nhiên, tùy theo sở thích mà có người sẽ thích sự cố định, hoặc hình dạng vũ khí mong muốn cũng khác nhau. Vì vậy, sẽ thật tốt nếu người sử dụng có thể tự lựa chọn hình thái cho mình.

‘Biến đổi hình thái.’

Đây là một chức năng cực kỳ quý giá. Hầu hết cổ vật đều có hình dạng cố định. Tôi muốn đưa điều này làm nền tảng cho vũ khí. Bằng cách nào? Tôi đã nghĩ sẵn phương pháp từ trước.

Rắc

“Ơ?”

Hai người đang lặng lẽ quan sát tôi bỗng thốt lên kinh ngạc. Những ánh mắt mở to đổ dồn về phía sau lưng tôi. Một nhúm lông vũ từ chiếc áo Lông Vũ Thiên Không đang khoác trên người tôi bỗng rụng xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!