Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 34

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29603

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2653

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

443 29047

Web novel [101-200] - Chương 148: Chàng Hiền Lương Và Tiều Phu (1)

Chương 148: Chàng Hiền Lương Và Tiều Phu (1)

Lee Ji-yeon có thái độ khá hoài nghi về chuyến tìm kiếm lần này.

Không phải cô ác ý muốn đứa trẻ mất tích phải chết.

Chỉ là cô suy nghĩ thực tế và cho rằng xác suất sống sót là không cao.

[Đội 2, xác nhận tín hiệu tốt, đã tìm thấy mục tiêu]

"Hửm?"

[Đồng thời đã xác nhận còn sống. Đã chia sẻ tọa độ]

Trái ngược với suy nghĩ đó, vị trí đã được xác định.

Và nó diễn ra cực kỳ nhanh chóng.

Đôi mắt Lee Ji-yeon chớp liên hồi trước nội dung báo cáo bất ngờ truyền đến từ chiếc đồng hồ thông minh.

.

.

.

"Chi bộ Hiệp hội?"

Nơi họ đến theo tọa độ là một chi bộ của Hiệp hội được thiết lập khá khiêm tốn.

Hiệp hội thiết lập chi bộ ở khắp nơi trên thế giới, và họ cũng thường đặt chi bộ tại các vùng xám.

Tất nhiên, vì vùng xám là nơi tầm ảnh hưởng không vươn tới được nhiều, nên họ không xây dựng quy mô lớn và dày đặc như ở vùng trắng.

Hơn nữa, giữa những công trình cũ kỹ xuống cấp, tòa nhà này trông khá nổi bật.

"Hướng này thưa tiểu thư."

Tại một địa điểm cách tòa nhà Hiệp hội không xa.

Đội trưởng đội 2 sau khi xác nhận thấy Lee Ji-yeon đã vẫy tay ra hiệu.

Bên cạnh ông ta là một đứa trẻ đang trùm chiếc áo choàng rộng thùng thình, đang húp sụp sụp bát súp.

Đúng là đứa trẻ mất tích. Diện mạo y hệt như những thông tin cá nhân đã nhận được trước đó. Tuy có hơi gầy gò nhưng có vẻ không có thương tích gì ngay lập tức.

Cô vừa thở phào nhẹ nhõm vừa tiến lại gần đó.

"Tình trạng đứa trẻ thế nào?"

"May mắn là không có thương tích gì đặc biệt. Có triệu chứng suy dinh dưỡng nhưng không quá nghiêm trọng."

"Đã tiến hành kiểm tra nguyền rủa hay hắc ma pháp chưa?"

"Rồi ạ, kết quả đo lường không phát hiện ra lời nguyền nào khác thường."

"Vậy thì tốt quá."

Lúc này Lee Ji-yeon mới thực sự thở phào một hơi dài. Cảm giác sự căng thẳng mà cô cố gắng duy trì bấy lâu đang tan biến.

Nhìn dáng vẻ đứa trẻ không mấy bận tâm đến tình hình xung quanh mà cứ thế húp súp ừng ực, cô càng thêm an tâm.

Có thể nói là may mắn đã mỉm cười theo nhiều nghĩa.

"Thay vào đó, có ma pháp phòng ngự đang được áp dụng."

"...Ma pháp phòng ngự?"

"Vâng, tôi đã thử giải mã một chút nhưng thấy nó không có hại nên tạm thời vẫn giữ nguyên."

Lee Ji-yeon, người vừa định thả lỏng dây thần kinh căng thẳng, bỗng nghiêng đầu.

'Không phải nguyền rủa hay hắc ma pháp mà là bảo vệ sao?'

Lee Ji-yeon nheo mắt nhìn đứa trẻ một lúc.

Cô quan sát kỹ lại chiếc áo choàng đứa trẻ đang khoác trên người.

Cô cứ ngỡ đó là đồ Đội trưởng đội 2 đưa cho, nhưng nhìn kỹ thì thấy đó là một chiếc áo choàng hoàn toàn khác.

Quan trọng hơn hết, lúc này cô mới để ý thấy thuật thức giản lược được khắc trên áo choàng.

Cấp độ rất cao. Dù Lee Ji-yeon không có nhiều khiếu về ma pháp nhưng cô có thể nhận ra ngay lập tức.

Tuy không có khiếu phát hiện ma pháp, nhưng Lee Ji-yeon lại rất giỏi trong việc hóa giải và phá hủy chúng.

Theo cái nhìn của cô, ma pháp kia rất khó phá hủy.

Ngay cả trước khi kích hoạt, thuật thức cũng đã bị đan cài phức tạp theo nhiều hướng nên rất khó hóa giải. Việc phá hủy ma pháp phòng ngự đã kích hoạt lại càng khó hơn.

Đó là một ma pháp cấp độ cao. Hơn nữa, nó cũng không phải cấu trúc thuật thức ma pháp của Đội trưởng đội 2 mà cô biết.

'...Hửm?'

Trong khi đang nhìn sâu vào thuật thức, Lee Ji-yeon bỗng cảm thấy một sự lạc lõng.

Chính xác thì phải gọi là một cảm giác quen thuộc (déjà vu).

'Hình như mình đã thấy nó ở đâu đó rồi.'

Đó là một thuật thức cơ bản được xây dựng cực kỳ chuẩn mực. Cứ như thể nó được vẽ bằng thước và tính toán bằng máy tính để đưa ra kết quả vậy.

Đôi mắt Lee Ji-yeon nheo lại.

Vì không có nhiều khiếu trong việc phát hiện thuật thức nên cô không thể thẩm định chính xác được.

Ma pháp vốn là một môn học cực kỳ khắt khe, đa số đều cấu thành thuật thức chính xác như thế này nên cũng dễ gây nhầm lẫn.

"Cái này là sao?"

"Vâng, tôi xin phép giải thích."

Trước lời yêu cầu giải thích của Lee Ji-yeon sau khi quan sát thuật thức, Đội trưởng đội 2 gật đầu bắt đầu giải thích.

Cuộc giải thích không kéo dài lâu.

Bởi lẽ Đội trưởng đội 2 có tính cách lầm lì nên cách giải thích cũng rất ngắn gọn.

'Vô Diện sao...'

Sau khi nghe giải thích, Lee Ji-yeon lộ vẻ mặt phức tạp.

Vô Diện (無面).

Cái tên này không hề xa lạ.

Bởi đây là danh xưng cô thường xuyên nghe thấy trong những tin tức tiếp nhận gần đây.

Một nhân vật bắt đầu hoạt động gần như cùng thời điểm Lee Ji-yeon càn quét đất Trung Quốc.

Nghe nói gã đã tiêu diệt hàng chục tổ chức phản nhân loại chỉ trong một đêm, và đang càn quét không phân biệt các quái vật bị bỏ hoang gần khu dân cư.

Hiện tại vẫn có khá nhiều lời kể của nhân chứng, vì cách ăn mặc đặc biệt nên gã được đặt biệt danh là Vô Diện.

Một chiếc mặt nạ đen tuyền bịt kín cả hố mắt lẫn lỗ thở, cùng một chiếc áo choàng rộng thùng thình không để lộ một phân da thịt.

Thêm vào đó, không biết có phải do ma pháp gây nhiễu nhận thức hay không mà gã không để lại bất cứ thứ gì để có thể xác định danh tính.

Theo lời Đội trưởng đội 2, đứa trẻ này vốn đã được Vô Diện giải cứu và gửi gắm tại chi bộ Hiệp hội từ trước khi họ đến.

Nghe nói Vô Diện đã cứu đứa trẻ bị bắt giữ bởi một giáo phái tà đạo nào đó rồi gửi tại chi bộ Hiệp hội.

Lee Ji-yeon liếc nhìn tòa nhà chi bộ Hiệp hội.

Ở cái khu vực u ám và thiếu sức sống do vị trí địa lý không mấy thuận lợi này, tòa nhà Hiệp hội lại đặc biệt đông đúc người qua lại.

Điểm chung của họ là trông đại khái đều có tình trạng không tốt. Có những người gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương.

Đó là những dân thường được Vô Diện giải cứu.

"...Nếu là người thuộc Hiệp hội, thì khi quay về chúng ta cũng phải chuẩn bị quà đáp lễ mới được."

Lee Ji-yeon lắc đầu ngao ngán rồi tiến lại gần Đội trưởng đội 1 và đội 2.

"Không cần lãng phí thời gian vô ích, chúng ta quay về ngay thôi. Mọi người nghĩ sao?"

"Tôi đồng ý."

"Vâng, tôi đồng ý. Cuối cùng cũng được ngâm mình trong nước ấm rồi."

"Vậy thì xuất phát ngay không chậm trễ nữa."

Ba đội trưởng nhất trí quyết định quay về.

.

.

.

Đáng tiếc là chi bộ Hiệp hội nơi đứa trẻ được gửi gắm không có Cổng dịch chuyển (Gate Terminal).

Phần vì quy mô quá nhỏ, phần vì thông thường họ không mở Cổng dịch chuyển tại các vùng xám.

Vì vậy, kế hoạch là quay trở lại Cổng dịch chuyển gần nhất... chính là cái cổng mà Lee Ji-yeon đã sử dụng khi vào đất Trung Quốc.

Đó là quãng đường họ đã đi ròng rã hơn mười ngày.

Khoảng cách đó là không hề nhỏ.

Thay vào đó, lần này chỉ đơn giản là băng qua mà không cần tìm kiếm nên thời gian sẽ được rút ngắn hơn rất nhiều.

"Có vẻ tin đồn là đặc vụ bên Hiệp hội là đúng rồi."

Khi mặt trời lặn và màn đêm buông xuống.

Một chiếc cằm bỗng đặt lên vai Lee Ji-yeon khi cô đang sải bước đều đặn.

Đó là Lee Da-hee, một thành viên nữ trong Đội 1 do Lee Ji-yeon dẫn dắt.

"Vẫn chưa có gì chắc chắn mà."

"Nhưng nhìn là biết câu trả lời rồi còn gì. Cứ nhìn việc họ tiếp nhận dân thường được giải cứu là biết. Dạo này lũ đó toàn làm ngơ việc cứu trợ dân thường ở vùng xám với lý do thiếu nhân lực mà."

Hiệp hội vốn thụ động trong các hoạt động cứu trợ tại vùng xám.

Trước đây họ khá tích cực, nhưng gần đây do tình hình ở Ma Cảnh Châu Phi đang biến động nên họ đang dồn hết nhân lực về phía đó.

Trong bối cảnh đó, những dân thường được Vô Diện cứu và chuyển đến lại đang được Hiệp hội chăm sóc khá tốt.

"Nhìn cách gã giấu kín danh tính như vậy, không lẽ là người của Ban Chấp hành?"

"Dạo này lũ đó đang bận rộn vì Ma Cảnh mà. Liệu có lý do gì để chúng vào đây không?"

"Chắc là ai đó đã đụng chạm nhầm đến cấp cao của Hiệp hội rồi. Đứa trẻ của chúng ta cũng bị đụng vào rồi còn gì? Chắc chắn là đã đụng nhầm vào ai đó nên mới bị lệnh hành pháp giáng xuống và đang bị nện cho tơi tả thôi."

Một thành viên Đội 3 đang lắng nghe nãy giờ thản nhiên đáp lại.

Các thành viên đang trên đường quay về đều bàn tán xôn xao về Vô Diện.

Có lẽ vì đã tìm thấy đối tượng tìm kiếm mà không gặp vấn đề gì, và đang trên đường trở về nên sự căng thẳng đã được giải tỏa phần nào.

Đó là một thái độ không tốt nếu xét đến việc nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.

Lee Ji-yeon định lên tiếng nhắc nhở nhưng sau khi xác nhận các Tử linh đang tản ra xa để cảnh giới xung quanh, cô quyết định để mặc họ.

Tương tự, Lee Ji-yeon cũng đang triển khai các Tử linh ra bốn phía.

Đó là những Tử linh tạp nham được trích xuất từ quái vật cấp thấp, rất phù hợp để rải ra xung quanh làm nhiệm vụ cảnh giới.

'Hửm?'

Đúng lúc đó.

Từ một trong những Tử linh mà Lee Ji-yeon triển khai, một thứ kỳ lạ đã lọt vào tầm mắt.

Khi đồng hóa tầm nhìn với Tử linh, cô thấy một hẻm núi khổng lồ, sâu đến mức không thể ước lượng được độ sâu.

Điểm kỳ lạ nằm ở một chỗ khác.

'Sương mù sao?'

Một phía của hẻm núi đang chìm trong sương mù.

Nhưng không phải sương mù bốc lên từ dưới đáy, mà sương mù bỗng dưng sinh ra từ giữa không trung.

Làn sương đó trông vô cùng huyền bí.

Ngay cả với Lee Ji-yeon, người lớn lên khi được chứng kiến đủ loại kỳ quan thiên nhiên trong lãnh địa gia tộc Thái Sơn, thì làn sương đó cũng cực kỳ mộng ảo.

'Đó là cái gì vậy? Hầm ngục sao?'

Ở thế giới này, nếu thấy môi trường nào kỳ lạ thì mười phần hết chín là hầm ngục.

Theo quy tắc sắt đó, có lẽ làn sương kia cũng là hiện tượng do hầm ngục gây ra.

Lee Ji-yeon vì tò mò định đưa Tử linh xuống phía dưới đó.

Khựng lại

Cô đã không đưa xuống.

Thay vào đó, một Tử linh ở gần đó đã bị tiêu diệt ngay tức khắc.

Lee Ji-yeon đanh mặt lại và quay ngoắt nhìn.

Các thành viên đang di chuyển cùng cũng nhận ra linh tính và đồng loạt quay nhìn về cùng một hướng.

U u u...

Tiếng khóc rùng rợn xuyên qua những cành cây khô khốc đâm thẳng vào tai.

Linh tính đang tiến lại gần.

Không đơn thuần là linh tính vật chất.

Đó là linh tính của các Tử linh mang đầy oán hận và ác ý đang tiến đến.

Là người sở hữu năng lực Thái Sơn, Lee Ji-yeon có thể cảm nhận điều đó một cách chi tiết hơn.

Lee Ji-yeon vừa đẩy cao ma lực vừa nói.

"...Kẻ nào đang đùa giỡn vậy. Nếu ra mặt bây giờ, tôi sẽ xem xét chỉ chém cho một rìu thôi."

"Chúng tôi cũng biết phân biệt giữa công và tư."

Thành viên cũng đang quan sát xung quanh với gương mặt đanh lại đáp lời.

Trước câu trả lời đương nhiên nhưng lại là thứ cô không mong muốn đó, Lee Ji-yeon thở dài một hơi.

Linh tính ngày càng đậm đặc.

Không chỉ từ một hướng. Linh tính cảm nhận được từ khắp bốn phía.

"Ôi chết tiệt."

Cùng với tiếng than vãn của Lee Ji-yeon, các Tử linh sớm lộ diện.

Chạm

Một bàn tay sắc lạnh màu huyết sắc đặt lên thân cây. Bàn tay của một xác chết đầy những dấu vết hư hỏng không còn nguyên vẹn bóp nát thân cây.

'Xác ướp nhân hình (Corpse Doll).'

Một loại Tử linh thuật điều khiển bằng cách nhồi nhét các Tử linh đã trích xuất vào xác chết.

Số lượng là không hề nhỏ.

Lee Ji-yeon đảo mắt sang hai bên trái phải để nắm bắt binh lực.

Số lượng rất đông.

Dù Lee Ji-yeon cũng có thể tung ra một lượng lớn Tử linh, nhưng số lượng Tử linh đang bao vây phía này lúc này là nhiều hơn rất nhiều.

Hơn nữa, chất lượng có vẻ cũng rất tốt. Có nhiều Tử linh trỗi dậy từ quái vật và con người tầm thường, nhưng cũng có nhiều Tử linh trông có vẻ cấp độ khá cao.

Tuy nhiên, không đến mức không thể đối phó.

"Ưu tiên bảo vệ đứa trẻ. Chúng ta sẽ vừa tìm kiếm vừa từ từ đột phá vòng vây."

Không biết tín hiệu có được tiếp nhận tốt không vì dao động ma lực quá hỗn loạn, nhưng cô đã gửi tín hiệu nguy hiểm.

Ngay khi ra chỉ thị, Lee Ji-yeon giơ chân đạp mạnh xuống đất.

Rầm!

Mặt đất nơi họ đang đứng rùng mình chuyển động.

Cứ như những gợn sóng nổi lên trên mặt hồ, sự chuyển động của mặt đất lan tỏa ra bốn phía.

Răng rắc!

Gào à à!

Từ dưới chân các Tử linh nơi gợn sóng đi qua, những chiếc gai đá mọc lên dày đặc.

Các Tử linh đang tiến lại gần bao vây cả nhóm với vẻ cảnh giác đã bị gai đâm xuyên và xé toạc ngay lập tức.

Dù trong đám quái vật có những cá thể cấp bậc cao, nhưng trước những chiếc gai được cường hóa bởi quyền chi phối đại địa và ma lực, chúng cũng không thể kháng cự gì nhiều mà bỏ mạng.

Thêm vào đó, mặt đất dưới chân rung chuyển, những đống đất đá trỗi dậy và bò lồm cồm lên chân cô.

Chớp mắt, đống đất đá bao phủ toàn thân đã đông kết lại vững chắc như một bộ giáp dày.

Sự chuyển động của đại địa không dừng lại.

Những gợn sóng liên tục nối tiếp nhau, gai nhọn đâm lên, mặt đất dập dềnh như sóng vỗ nghiền nát kẻ thù.

Từ mặt đất bị xé toạc, đủ loại Tử linh chui lên.

Thái Sơn (泰山).

Năng lực đặc hữu điều khiển đại địa mang theo sinh khí và các Tử linh lang thang trên thế gian.

Chính vì thế, các Tử linh phải hứng chịu sự thù địch tràn trề của đại địa đã lần lượt bị đập nát mà không kịp kháng cự.

Vòng vây cấu thành từ các Tử linh đã bị tan rã ngay lập tức.

Những Tử linh được triệu hồi bởi nhóm của Lee Ji-yeon đã lấp đầy những vị trí trống đó, và bắt đầu đẩy ngược kẻ thù vào thế bí.

Lee Ji-yeon đưa tay ra, đại địa lại một lần nữa rùng mình và tạo ra một chiếc rìu hai lưỡi khổng lồ.

Cô nắm chặt cán chiếc rìu vừa mới tạo ra, rồi giơ cao quá đầu.

Rắc rắc! Một tiếng ma sát rùng rợn vang lên giữa cán cầm và lòng bàn tay. Những mạch máu nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay dưới lớp giáp.

Tiếp đó, cô giáng mạnh chiếc rìu về phía trước.

Một bên lưỡi rìu xé toạc không trung đánh thẳng vào đầu một con Xác ướp nhân hình.

Đoàng! Đầu con Xác ướp nhân hình nổ tung.

Không dừng lại ở đó, chiếc rìu xẻ dọc từ phần thân trên đến tận háng của con Xác ướp nhân hình... và cuối cùng giáng thẳng xuống mặt đất.

Oành! Một sự rung động dữ dội truyền qua đôi chân đang đứng trên mặt đất.

Mặt đất bị xẻ toạc. Tiếp đó, một luồng sóng xung kích bùng nổ theo hướng của cú chém rìu.

Vài con Xác ướp nhân hình nổ tung phát một, và số lượng Xác ướp nhân hình nhiều gấp đôi thế bị gãy nát tứ chi nằm la liệt dưới đất.

'Hừm...'

Lee Ji-yeon nheo mắt vì một cảm giác lạ lùng.

Phía bên kia đã tấn công trước.

Chúng nhắm vào phía này... và chắc hẳn phải biết rõ đối phương là ai mới tấn công, vậy mà chúng lại chỉ bị đẩy lùi một cách bạc nhược như vậy.

Là đang thăm dò sao? Một cuộc trinh sát để ước lượng thực lực? Hay vì sợ bị xác định vị trí của bản thể nên mới làm cầm chừng?

Nếu bảo vậy thì đây là một binh lực có vẻ đã được đầu tư khá kỹ lưỡng, nhưng việc chỉ huy lại không được thực hiện ra hồn.

Đó đơn thuần là hành vi vứt bỏ binh lực.

Ầm ầm ầm!

Đúng lúc đó.

Một sự rung động rùng rợn xuyên qua bộ giáp chạm vào làn da khiến chuyển động của cô vô thức khựng lại.

Cảm giác nguy hiểm. Lời cảnh báo gào thét từ trực giác.

Lee Ji-yeon nhăn mặt dữ dội và quay nhìn về nơi phát ra sự rung động.

Ầm ầm...

Lớp vỏ đất đá bị xé toạc.

Từ khe nứt đó, một thứ gì đó khổng lồ trỗi dậy và hất tung những đống đất đá lên cao.

Bởi con quái vật vừa thức tỉnh thân hình nặng nề từ dưới lòng đất, ánh trăng đang soi sáng cả nhóm bỗng chốc biến mất.

"Ôi... chết tiệt."

Một lời chửi thề thô thiển vang lên từ phía sau, nhưng Lee Ji-yeon không còn hơi sức đâu mà để ý đến chuyện đó.

Một con rắn khổng lồ.

Nó không ở trạng thái nguyên vẹn.

Lớp vảy đen tuyền mang sắc xanh lục không được xếp dày đặc mà bị vỡ nát và bong tróc khắp nơi.

Thứ vũ khí gắn ở đầu đuôi gợi nhớ đến một thanh đại kiếm thì bị nứt toác và mẻ sứt thảm hại.

Và.

Hai cái cổ tách ra từ phần thân.

Đầu gắn ở cuối những cái cổ đó chỉ có một cái. Thậm chí cái đó cũng không nguyên vẹn, đến mức có thể nhìn thấy cả phần xương trắng hếu ở những chỗ thiếu thịt.

Cô không hề cảm thấy được an ủi chút nào từ điều đó.

Xì iii...

Miệng con rắn há ra, lưỡi bên trong cử động.

Nước dãi chảy ròng ròng từ chiếc lưỡi thủng lỗ chỗ do thiếu thịt.

Nước dãi chảy dọc theo miệng nhỏ xuống đất từng giọt.

Xèo ooo...!

Mặt đất bị tan chảy. Nước dãi mang theo độc khí nung chảy mặt đất và phát ra những tiếng động rùng rợn.

Trước lượng độc tố vượt ngoài tưởng tượng cảm nhận được từ nước dãi đó, sắc mặt cả nhóm đã tái mét như người chết.

Họ nhận ra theo trực giác.

Thứ đó hễ chạm vào là chết.

Sẽ chết ngay lập tức sao?

Hay sẽ chết từ từ trong khi quằn quại trong đau đớn?

Sẽ chết vì bị tan chảy, hay toàn thân sẽ cứng đờ như đá rồi trợn trừng mắt mà chết?

Tiến trình thì không biết.

Nhưng kết quả là cái chết thì cô chắc chắn theo trực giác.

'A, chết tiệt.'

Lee Ji-yeon thầm buông lời chửi thề thô thiển trong lòng.

'Biết thế không đến cho rồi.'

Cái quái gì đang xảy ra trong kỳ nghỉ thế này chứ.

Khè è è è!

Cùng với sự hối hận muộn màng, cái miệng rắn há hốc ra lao đến.

Tiếng thác đổ bên tai đã trở nên khá quen thuộc.

'Thật bình yên.'

Khi tôi khua chân dưới nước, những vòng sóng nước nổi lên mạnh mẽ.

Những vòng sóng vốn bình lặng và đều đặn đã bị nuốt chửng bởi những vòng sóng mạnh mẽ và không quy luật.

Đã một khoảng thời gian trôi qua kể từ khi tôi cứ ngâm mình xuống hồ rồi lại nhấc người lên lặp đi lặp lại.

Tôi không thể rũ bỏ cảm giác rằng nơi đây vô cùng bình yên.

Khác với lần trước, chuyến đi lần này có vẻ sẽ kết thúc một cách khá suôn sẻ.

Cứ thế này ngâm mình thêm chút nữa, nạp đầy năng lượng rồi rời đi thôi.

Tôi vừa nở nụ cười hài lòng trước lõi ma lực và mạch ma lực đang dần mở rộng kích thước, vừa vuốt ngược mái tóc ướt ra sau.

'...?'

Đồng thời tôi cảm thấy một sự lạc lõng.

Vì không mấy quan tâm nên tôi đã không để ý, nhưng khoảnh khắc nhận ra thì sự lạc lõng đó càng trở nên mạnh mẽ.

Tôi mấp máy môi một lát rồi khẽ giật một sợi tóc.

Sợi tóc.

Nó vẫn dính chặt.

'Ơ kìa.'

Nhưng màu sắc lại khác.

Nó không phải màu đen mà là màu trắng.

'Ơ kìa...'

Một dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu tôi.

[Hệ thống Hiệu chỉnh Người chơi: Độ đo lường]

...

▶ Trạng thái Tâm tượng「(Ổn) Định」 : ?

...

[Trạng thái Tâm tượng 「(Ổn) Định」 đang thay đổi]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!