Chương 154: Song Đầu Độc Long (3)
Rắc rắc.
Cơ hàm của con Độc Long vặn vẹo. Những chiếc răng nanh nhọn hoắt đâm ra lởm chởm, nghiến chặt vào nhau. Cùng với tiếng ma sát chói tai, con quái vật phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Song Đầu Độc Long. Con rồng độc từng bị tiêu diệt bởi hơn mười anh hùng cấp tối thượng từ hàng chục năm trước, giờ đây tràn ngập địch ý. Một quái vật đạt đến Cấp độ 3 lẽ ra phải sở hữu trí tuệ, nhưng con Độc Long này lại đang hành động theo bản năng nguyên thủy nhất. Nó căm ghét luồng sáng khó chịu đang cố thanh tẩy và làm hại mình, nảy sinh sát ý nồng nặc.
‘Cái gì thế này?’
Ẩn sâu bên trong thực thể đó, thủ lĩnh Sa Thần Giáo - Khuyết Viên - không khỏi bàng hoàng. Khuyết Viên đã dùng mạng sống của các tín đồ và của chính mình để bù đắp cho sự thiếu hụt vật tế.
Đám tín đồ chết ngay tại chỗ, còn Khuyết Viên mất đi thân xác người, chuyển di ý thức vào cơ thể Độc Long.
Hắn trở thành một kẻ sống mòn. Tà niệm của Độc Long quá mạnh mẽ khiến Khuyết Viên không thể kiểm soát hoàn toàn.
Dù có sự gia hộ của Thần, hắn cũng chỉ có thể điều hướng hành động một cách gượng ép. Cuối cùng, ý thức hắn hòa lẫn vào thân xác quái vật.
Con Tử linh trỗi dậy nửa vời này sẽ không sống lâu mà sớm sụp đổ. Hắn điên cuồng ăn thịt người và quái vật trên đường đi để tạm thời duy trì sự tồn tại, nhưng sự hủy diệt là điều chắc chắn.
Thế nhưng Khuyết Viên không bận tâm. Ngược lại, hắn cảm thấy hân hoan.
Nghi thức Tử linh thành công nhờ sự gia hộ của Thần khiến hắn cảm nhận được sự nhất thể, như thể đang hòa làm một với Thần vậy.
Nhờ đó, hắn cảm nhận được ý chí của Thần dù chỉ là mờ nhạt. Dưới cái uy áp tuyệt đối khiến linh hồn như bị nghiền nát đó, hắn vẫn nhận ra một điều rõ rệt.
‘Địch ý.’
Giữa bầu trời và mặt đất u ám khi mặt trời đã tắt, những sắc màu huyền ảo bắt đầu bao phủ. Thế giới vốn tràn ngập sắc xanh độc địa, ẩm ướt nay bỗng chốc được nhuộm sáng rực rỡ. Nguồn sáng phát ra từ trên cao.
Ba cặp cánh ngũ sắc lộng lẫy đang vỗ mạnh. Theo mỗi nhịp vỗ, những vệt sáng như cực quang được khắc lên bầu trời vốn đang u ám.
Ngay cả Khuyết Viên cũng phải thầm nghĩ rằng đôi cánh ấy thật đẹp, nhưng Thần lại căm thù nó.
‘Địch ý sao?’
Liệu có phải là địch ý không? Khuyết Viên thoáng nghi ngờ. Thần căm ghét đôi cánh ấy. Ngài muốn xé xác nó.
Muốn bứt tận gốc để nó không bao giờ dám bay lượn, không bao giờ có thể xâm phạm bầu trời thêm một lần nào nữa.
Và...
‘Ghen─’
Khè è è è è!
Ý thức của Khuyết Viên mờ nhạt dần. Thay vào đó, ý thức của Độc Long trỗi dậy mạnh mẽ. Nó không hề giấu giếm địch ý, gầm vang và giải phóng độc khí nồng nặc. Ma lực khổng lồ tích tụ nơi khoang miệng.
Ma lực của Độc Long không chỉ có độc tính. Nó sở hữu sức mạnh tương xứng với cấp bậc của mình.
Chỉ riêng việc giải phóng ma lực cũng đủ để làm đảo lộn một vùng và phát tán độc tố cực mạnh. Đây là phương thức tấn công chính của những quái vật khổng lồ.
Độc Long há miệng. Một đòn tấn công không nhằm mục đích gây độc, mà nhắm đến sự hủy diệt bằng ma lực thuần túy.
Oành!!
Một luồng ma lực khổng lồ trút xuống. Một vệt sáng xanh đen xuyên thấu hư không. Phát pháo ma lực lao thẳng tắp về phía Lee Ha-yul đang tung cánh.
Lee Ha-yul vỗ mạnh đôi cánh.
Xẹt! Những tia sét bắn ra.
Trong tầm mắt của Độc Long, nó chỉ kịp thấy cái đuôi của tia chớp. Còn phần thân ảnh đã biến mất từ lúc nào.
Mục tiêu đột ngột biến mất khiến pháo ma lực xuyên qua hư không, cày nát mặt đất vô tội, tạo thành một đường rãnh dài rồi nổ tung, hất tung những đống đất đá đang tan chảy dở dang.
Theo bản năng, Độc Long nhanh chóng quay đầu lại. Tầm nhìn thay đổi, nó thấy đôi cánh giờ đây đã mang nhiều sắc vàng và xanh lá hơn.
Một sự nghi hoặc hiện lên trong tâm trí quái vật. Tốc độ này là sao? Đáng lẽ nó không thể nhanh đến mức không thể nhận diện được.
Vù vù vù! Một cơn bão dữ dội bất ngờ ập đến từ phía trước, thổi bay một phần độc dịch đang bao bọc quanh đầu nó như lớp giáp. Lớp độc dịch bị bóc ra, để lộ những phiến vảy đầu đầy vết thương.
Xẹt xẹt! Tia sét liên tục nhảy múa quanh đôi cánh. Cơ thể Lee Ha-yul gia tốc cực nhanh, nắm chặt nắm đấm phải. Ánh vàng rực rỡ lóe lên từ bàn tay nén chặt.
‘Đồng nhất hóa, Bạch Dạ.’
Đùng!!
Đầu con Độc Long bị hất văng ra sau. Lớp ma lực bảo vệ đầu bị đánh nát vụn. Những mảnh vảy vỡ bay tứ tán, huyết độc và độc dịch bắn ra nhiều hơn hẳn lần trước. Đây là cú đấm Bạch Dạ thứ hai.
Trực giác báo động. Lee Ha-yul lập tức vỗ cánh. Tinh linh Lôi ngụ trong đôi cánh hành động, cơ thể cậu gia tốc cùng với ánh chớp.
Ngay tại vị trí cậu vừa đứng, cái đuôi của con rắn quất tới như một sợi roi da.
Rắc rắc! Theo quỹ đạo của cái đuôi, cả không gian và mặt đất đều bị xé toạc thảm hại. Lee Ha-yul nheo mắt lùi ra xa, đôi cánh khẽ vỗ.
Một phần nhỏ của cánh bị sượt qua đang thối rữa và tan chảy. Cậu nhanh chóng cắt bỏ phần đó trước khi chất độc ngấm vào cơ thể, rồi đổ ma lực vào để phục hồi.
Đúng như dự đoán, cơn đau ập đến. Cảm giác như da thịt bị hung khí đâm thấu, rồi bị nung đỏ bằng sắt nóng. Lông Vũ Thiên Không vốn là cổ vật, lẽ ra không được có cảm giác đau, nhưng trong trạng thái "liên kết" như hiện tại, các giác quan sẽ bị hòa lẫn.
Hiện tại, Lee Ha-yul đang liên kết trực tiếp với Lông Vũ Thiên Không. Đây là phương pháp cậu đã ấp ủ từ lâu nhưng giờ mới lần đầu thử nghiệm.
Trước đây cậu không làm được vì không nắm bắt được cách liên kết. Nhưng lúc nãy, khi quan sát chi tiết quá trình Chứng nhận Thủ hộ liên kết với mạch ma lực của mình, cậu đã nắm được bí quyết. Cậu chỉ việc tái hiện lại điều đó, nối mạch ma lực của mình vào Lông Vũ Thiên Không.
Khè è è!
Con Độc Long phẫn nộ gầm lên. Máu độc chảy ròng ròng từ vết thương trên đầu. Nó phát ra tiếng rền rĩ trong cổ họng, vận ma lực lên cao. Một lớp ma lực dày lại bao phủ lên bề mặt vảy, độc dịch cuồn cuộn trào ra từ kẽ vảy, bám chặt lấy toàn thân.
Lee Ha-yul cau mày. Lớp giáp ma lực và độc tố mà cậu vừa vất vả bóc ra đã được khoác lại. Cậu định tấn công liên tiếp khi lớp giáp bị hở, nhưng không có cơ hội.
‘Nó nhanh hơn lúc nãy.’
Không biết có phải đang che giấu thực lực hay không, nhưng chuyển động của Độc Long ngày càng nhanh. Cú quất đuôi vừa rồi suýt chút nữa đã trúng người cậu.
‘Lại dùng gió để bóc tách sao?’
Đã lộ chiêu một lần, lần sau đối phương rất có thể sẽ có biện pháp đối phó. Phải thận trọng. Phía bên kia có thể chịu được nhiều đòn, nhưng cậu chỉ cần bị sượt qua một lần thôi là kết thúc.
Vút! Đôi cánh vỗ mạnh, sắc màu trở lại trạng thái ngũ sắc. Việc gia tốc ở mức độ không quen thuộc gây gánh nặng lớn lên cơ thể. Cậu không thể lạm dụng việc gia tốc bằng Tinh linh Lôi. Hơn nữa, toàn thân đang có cảm giác tê rần như bị chuột rút ở đầu ngón tay chân.
‘Chậc.’
Cậu trút xuống một cơn bão dữ dội, thổi bay lớp độc dịch bao quanh Độc Long và cả làn khí độc dày đặc xung quanh. Rồi trước khi chất độc kịp lấp đầy trở lại, cậu lao vào tấn công.
Dẫu vậy, cậu vẫn bị trúng độc. Là do lượng độc siêu vi sinh còn sót lại? Hay là độc khí vừa mới tràn vào? Dù là gì, chỉ một lượng cực nhỏ cũng đã gây ảnh hưởng. Cậu có thể chữa trị, chưa đến mức chết người, nhưng...
‘Cận chiến không tốt chút nào.’
Xung quanh Độc Long luôn có chất độc tản mát. Nếu sơ sẩy bị tẩm trực tiếp, chắc chắn sẽ chết. Mà dù không trúng trực tiếp, cứ lởn vởn gần đó thì chất độc tích tụ dần cũng sẽ gây tổn thương chí mạng.
‘Tầm xa thì...’
Cánh vỗ mạnh. Theo quỹ đạo của cực quang, những chiếc lông vũ đỏ và vàng bay lượn rồi bắn về phía trước. Cậu phát động ma pháp tấn công đơn giản nhưng nạp đầy ma lực vào đó. Những chiếc lông vũ xé toạc hư không cùng hàng chục loại ma pháp nện vào thân hình Độc Long.
Những vụ nổ bùng lên. Lửa cháy lan trên độc dịch, tia sét lướt trên thân mình quái vật.
Xèo xèo...
Chẳng có vết thương nào đáng kể. Cả lửa và sét đều bị độc dịch nuốt chửng. Hàng chục ma pháp tấn công không thể xuyên thủng lớp ma lực bao quanh cơ thể nó.
Độc Long di chuyển thân hình nặng nề để thu hẹp khoảng cách. Tốc độ của nó không hề chậm. Cùng lúc đó, cái mõm rắn há ra. Như một đòn phản công, những phát pháo ma lực ngắn được bắn ra liên tiếp.
Cậu bay ngược ra sau, bắn trả lại. Hàng trăm lông vũ và ma pháp đổ xuống. Các đòn tấn công va chạm giữa không trung. Số lượng bên cậu nhiều hơn, nhưng uy lực thì kém xa.
Cậu quan sát quỹ đạo. Quyền năng Quan sát kéo về lượng thông tin khổng lồ từ xung quanh. Quỹ đạo của các phát bắn hoàn toàn nằm trong dự tính.
Cậu di chuyển cơ thể theo quỹ đạo đó, bỏ qua những đòn chắc chắn sẽ trượt. Những đòn có nguy cơ trúng, cậu khẽ bẻ lái quỹ đạo của chúng. Những đòn không thể bẻ lái, cậu nhích người né tránh.
Tinh linh Gió điều phối chuyển động tổng thể, còn Tinh linh Lôi chịu trách nhiệm gia tốc tức thời. Như đang bay nhào lộn nghệ thuật, cậu len lỏi giữa muôn vàn đòn tấn công.
Ba cặp cánh vỗ mạnh, để lại sau lưng những vệt sáng cực quang rực rỡ. Trước cảnh tượng đẹp đẽ như một điệu múa đó, khí thế của Độc Long càng thêm khát máu.
Khè è è è!
Khoảng cách bị thu hẹp. Không hiểu sao thể chất của Độc Long đang tăng tiến khiến việc duy trì khoảng cách trở nên khó khăn. Nếu không gia tốc bằng Tinh linh Lôi, khoảng cách sẽ liên tục bị rút ngắn.
‘Và nếu giãn cách quá xa thì mình cũng gặp rắc rối.’
Lee Ha-yul đưa tay ra. Hư không dập dềnh, bàn tay cậu lún sâu vào trong đó. Á không gian - một loại kho chứa được tạo ra bằng cách ứng dụng Quyền năng Không gian. Đây là kỹ thuật đầu tiên cậu thực hiện được với quyền năng này, và cậu đã cất giữ khá nhiều thứ bên trong.
Bàn tay đang khua khoáy trong á không gian rút ra, mang theo một cây cung. Đó là một cây đại cung (大弓) màu đen tuyền, thân cung không có bất kỳ trang trí nào, kích thước lớn gấp đôi người Lee Ha-yul. Nó không phải cổ vật đặc biệt, chỉ là một cây cung được chế tác cực kỳ chắc chắn.
Vừa bay, cậu vừa dùng tay trái cầm cung, tay phải kéo dây. Két két... Tiếng cót két quen thuộc vang lên, mũi tên ma lực được đặt lên dây cung. Mũi tên được cấu thành từ ma lực nén chặt. Trước đây nó có màu xanh, nhưng giờ là màu trắng. Chất lượng ma lực rất tốt nên uy lực sẽ cao, nhưng vẫn chưa đủ để gây sát thương đáng kể cho Độc Long.
‘Đồng nhất hóa, Kiếp Hỏa.’
Vù vù! Hình dạng mũi tên mờ đi. Kiếp Hỏa rực cháy từ tay phải bao phủ lấy mũi tên. Đây là đòn tấn công cậu từng lỡ tay bắn ra ở Tháp Trưởng Thành. Lúc đó tình hình hỗn loạn nên cậu bắn bừa, nhưng giờ cậu có thể thêm vào các công đoạn xử lý.
Cậu liên tục kích phát Kiếp Hỏa. Giờ đã khác trước. Chất lượng ma lực làm mồi nhồi, khả năng điều khiển ma lực, và sự hiểu biết cơ bản về Kiếp Hỏa đều đã thăng tiến. Cậu không rụt rè nữa mà đổ ma lực vào, thôi thúc nó thiêu rụi mọi thứ.
Cậu phủ thêm Cương khí. Cương khí trắng muốt nhuốm đỏ dưới tác động của Kiếp Hỏa. Cậu vỗ cánh, trút ra hàng loạt lông vũ. Những chiếc lông vũ đỏ và xanh lá bám chặt lấy Kiếp Hỏa. Những ngọn lửa mới trở thành mồi nhử và động lực, còn gió thì thổi bùng ngọn lửa lên. Cậu huy động cả ma pháp và thuộc tính thuật để đẩy uy lực lên mức tối đa.
Khè è è è!
Con Độc Long gào lên. Nó dừng các đòn tấn công vặt vãnh lại, tích tụ một lượng ma lực khổng lồ. Cái mõm đang ngậm chặt phình to ra, trông như đang chứa đựng thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp. Đây là phát đầu của một phát pháo ma lực như lúc nãy, nhưng khí thế thì không thể so bì.
Mặt đất xung quanh rung chuyển bần bật. Không khí bị hút mạnh vào khoang miệng quái vật. Khoảng cách đã rất gần. Nếu phát pháo phát nổ ở tầm này, cậu sẽ không thể thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng.
Đối mặt với điều đó, Lee Ha-yul quan sát cánh tay trái... tức là cánh tay giả. Chứng nhận Thủ hộ. Quá trình đồng bộ đã hoàn tất. Ngay khoảnh khắc đó, một loại thông tin được khắc sâu vào đại não.
Sau khi đưa ra phán đoán, Lee Ha-yul không né tránh mà càng kéo căng dây cung hơn nữa. Cây cung không chịu nổi nhiệt lượng của Kiếp Hỏa bắt đầu tan chảy.
Nhưng trước đó, miệng Độc Long đã há ra.
Trong một khoảnh khắc, thế giới bừng sáng. Một màu sắc u ám nhuộm kín bầu trời. Phát pháo ma lực to bằng cả một tòa cao ốc lao đến. Không có âm thanh nào vang lên, thay vào đó là mặt đất và độc dịch nổ tung theo quỹ đạo của vệt sáng. Chắc chắn một điều rằng chưa bàn đến chuyện trúng độc, chỉ cần bị cuốn vào thôi cũng đủ để không còn cái xác mà chôn.
Đối mặt với nó, cậu không hề buông dây cung.
‘Phát động quyền năng, Không gian.’
Cũng giống như lúc nãy. Một gợn sóng nổi lên trong không gian. Như một hòn đá rơi xuống mặt hồ, hư không dập dềnh. Một tiếng động khô khốc vang lên - tiếng động mà thính giác thông thường không thể nghe thấy, phát ra khi không gian biến đổi.
Ngay sau đó, một rào chắn không gian được dựng lên ngay phía trước Lee Ha-yul.
Rầm rầm rầm!!
Phát pháo ma lực bị chặn đứng ngay trước mũi. Không thể xuyên qua. Luồng sáng xanh đen không thể phá vỡ bức tường không gian, bị dàn mỏng ra và tỏa rộng theo mặt phẳng của bức tường. Độc Long cố tăng tối đa công suất pháo ma lực để đột phá rào chắn, nhưng bức tường không gian là bất biến.
Dù là quái vật đi chăng nữa, nó cũng không thể duy trì phát pháo với công suất khủng khiếp đó mãi. Luồng sáng mờ dần rồi biến mất. Đòn tấn công thất bại. Và kế tiếp luôn là màn phản công của đối thủ.
Cậu thu hồi rào chắn, thu mình lại, dùng đôi cánh bao bọc toàn thân. Lúc này cậu mới buông dây cung. Sợi dây đang rung lên bần bật vì căng quá mức bật mạnh ra.
Mũi tên được bắn đi. Một luồng gió xoáy như bão bùng phát nổ, đập mạnh vào đôi cánh. Một vệt sáng đỏ rực được khắc lên không trung. Luồng sáng ma lực đã suy yếu của con rắn không thể ngăn cản mũi tên. Sắc đỏ xuyên thủng chính giữa phát pháo xanh đen, chảy ngược về phía nguồn phát.
Độc Long trợn tròn mắt. Mũi tên lửa xé toạc đòn tấn công của nó, lao đến với tốc độ kinh hoàng. Mũi tên nhanh hơn phản ứng của con rắn, cắm phập vào đầu nó trong nháy mắt.
OÀNH──!
Kiếp Hỏa chứa trong mũi tên bùng nổ. Bầu trời đêm u ám bị nhuộm đỏ rực. Một cơn bão lửa dữ dội quét qua thế giới. Luồng nhiệt lượng như muốn thiêu trụi làn da ập đến.
.
.
.
Một lát sau, cậu dang rộng đôi cánh đang bao bọc cơ thể. Lee Ha-yul khẽ quan sát xung quanh. Lớp vỏ đất bị lật tung đang bập bùng những ngọn lửa đỏ rực. Độc dịch đã bị bốc hơi sạch sẽ. Những nơi lửa không bén tới thì lộ ra mặt đất đen ngòm vì cháy sém. Bầu trời cũng đỏ rực. Khí độc có vẻ cũng đã bị thổi bay, đâu đâu cũng thấy những tàn lửa dập dềnh theo gió.
Tuy nhiên, nét mặt Lee Ha-yul không hề giãn ra. Ngược lại, cậu còn nhăn nhó thảm hại. Tại tâm điểm vụ nổ lửa, con rắn đang cuộn tròn thân mình. Tro tàn bay lả tả từ lớp vảy cháy sém, những đốm Kiếp Hỏa chưa tắt vẫn đang gặm nhấm bề mặt cơ thể nó.
Ngay sau đó, cái đầu đang gục trong vòng cuộn ngẩng lên. Ánh mắt sát khí của Độc Long lóe sáng.
‘Mẹ kiếp...’
Lee Ha-yul nuốt lời chửi thề vào trong, trí não hoạt động hết công suất. Bạch Dạ, nếu nện liên tiếp thì có thể phá nát cái đầu nó. Nhưng trong lúc dùng liên tiếp, khả năng cao là cậu sẽ trúng độc mà chết trước. Kiếp Hỏa, nếu cứ thiêu đốt mãi thì có thể giết được nó. Nhưng nếu làm vậy, thiệt hại do đám Tử linh đang hoành hành ngoài kia gây ra sẽ ngày càng lớn.
Các biện pháp khác... thì có rất nhiều. Nếu dùng hết, cậu có thể vờn con Độc Long mà không bị bắt và kéo dài thời gian.
'Không được.'
Dù đã nói với Lee Ji-yeon là cậu sẽ chạy trốn, nhưng Lee Ha-yul không có ý định đó. Cậu muốn giết chết Song Đầu Độc Long trước khi có thêm nhiều thiệt hại xảy ra. Nhưng hiện tại, Lee Ha-yul không còn kỹ năng nào có công suất cao hơn thế này.
‘...Thái Sơn.’
Cậu vẫn chưa sở hữu nó. Nhưng cậu có thể hội đủ điều kiện cho kỹ năng đó. Thái Sơn mà Lee Ji-yeon đã phát động. Cậu đã tích lũy đủ thông tin. Năng lực đặc hữu của ba đại gia tộc rất khó để mô phỏng, nhưng không phải là không thể. Nếu mô phỏng được Thái Sơn, cơ hội sẽ xuất hiện.
Lượt chơi thứ 3, Tam Chủng (三種). Lượt chơi mà cậu điều khiển được cả Kiếp Hỏa, Thương Hải và Thái Sơn. Dù mang sự bất ổn đặc trưng của những lượt chơi đầu, nhưng xét về công suất thì nó có thể sánh ngang với các lượt chơi về sau. Nếu là Tam Chủng, cậu có thể giết chết con Song Đầu Độc Long kia chỉ trong một đòn... không để lại dù chỉ một chút cơ hội sống sót nào
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
