Chương 235: Ma Đạo (2)
Lời cô Ariel nói rất đúng.
Gác tài năng của mình sang một bên, chẳng phải cô Ariel đang ở ngay cạnh đây sao.
Cô chính là đương sự đã trực tiếp kỳ công suy tính và sáng tạo ra Cố Hữu Ma Đạo đó từ con số không.
Một người như thế đang ở bên cạnh để mở sẵn bản giải mã, sẵn sàng giải thích cặn kẽ mọi thứ, vậy thì có gì mà phải thấy bế tắc cơ chứ.
Tôi chỉ việc xếp chồng những lời giải thích đó vào não bộ rồi từ từ tiêu hóa là xong.
Kể từ ngày hôm sau.
Nhận được sự cổ vũ của cô Ariel, tôi nạp lại đầy ý chí và lao vào học tập Cố Hữu Ma Đạo một cách hăng say.
“Lần này là thuật thức nhị tượng ở vị trí thứ 23 phía trên bên trái. Đây là thuật thức nối tiếp với thuật thức vừa rồi…”
[Ư gừ gừ...]
Ý chí thì đáng khen thật đấy, nhưng không phải cứ muốn là được ngay.
Dù đã mở sẵn một phần bản giải mã khổng lồ trên giá sách và lắng nghe chăm chú lời giảng của ngài Ariel, tôi vẫn không thể hiểu nổi bao nhiêu.
Cảm giác như đang bị cưỡng ép nhồi nhét những thứ hung hiểm vào đầu, tôi mấp máy môi, xoay cây bút trong tay một cách vô nghĩa.
‘Khó quá... Trước đó, ngay từ đầu việc hiểu câu hỏi đã mệt rồi.’
Phải có trình độ tối thiểu mới có thể học được Cố Hữu Ma Đạo.
Đến giờ tôi mới hiểu được lời ngài Ariel từng nói trước đây.
Đúng là như vậy.
Vốn dĩ trước khi đưa ra đáp án, để hiểu được đề bài thì phải biết ngôn ngữ, ngữ pháp và hệ thống chữ viết của nó đã.
Đến đề bài là gì còn không biết thì làm sao tìm ra lời giải.
Những gì tôi học từ trước tới giờ chỉ là để kéo trình độ lên mức tối thiểu để có thể nhận thức được Cố Hữu Ma Đạo mà thôi.
Ngay cả thứ đang mở ra trên bàn đây cũng không phải là thuật thức nguyên bản thô sơ.
Đây là bản giải mã thân thiện, nơi mọi lớp bảo mật khắc trên toàn bộ thuật thức đã được gỡ bỏ, và cấu trúc rối rắm đã được sắp xếp lại ngăn nắp để dễ hiểu hơn.
Hơn nữa, vị sáng lập còn đang trực tiếp bổ sung lời giảng bên cạnh, tận tình như đang đút bình sữa vào miệng tôi vậy.
Cô ấy cũng không giải thích toàn bộ một lúc mà chia nhỏ ra thành một phần ba, rồi lại chia nhỏ phần đó ra nhiều đoạn nữa để giảng giải.
Dẫu vậy mà vẫn thấy khó hiểu thì... dù có cố quá sức để học thuộc lòng rồi nhét thuật thức vào não thì có thể, chứ để hiểu và phát hiện ra nó thì gần như là không thể nào.
[Gừ gừ...]
Dù sao thì ít nhất tôi cũng đã nhận thức được nó.
Về mặt lý luận, việc này tuyệt đối không phải là bất khả thi, và vị sáng lập ở ngay bên cạnh cũng đã chứng thực là làm được.
Nếu vậy thì chẳng có lý do gì để bỏ cuộc cả.
‘Thêm chút nữa...’
Tôi nhíu mày.
Tạm thời cứ học thuộc lòng toàn bộ thuật thức, và học thuộc luôn cả giọng nói đang thì thầm bên cạnh... không, là từ phía trên nữa.
Nhờ trí nhớ được tăng cường bởi sự quá tải thông tin của Quyền năng Quan sát, tôi đã găm toàn bộ không sót một chữ nào vào não bộ.
Sau đó sẽ tổng hợp thông tin để tìm kiếm sự thấu hiểu.
Từng ngày trôi qua, thông tin tiếp tục được tích lũy.
Dựa trên cơ sở đó và đối chiếu chúng, tôi xây dựng nên nhiều tầng thấu hiểu khác nhau.
Sự thấu hiểu dần thăng hoa thành chân lý về ma pháp, và chân lý đã thăng hoa đó quay lại giúp cảnh giới ma pháp tăng tiến.
[Cô Ariel, tôi có thể đi loanh quanh một chút được không ạ?]
“Vâng, ngài không cần thiết phải xin phép tôi đâu.”
[Cảm ơn cô]
Dù đang tập trung vào Cố Hữu Ma Đạo, tôi cũng không bỏ bê các bài tu luyện khác.
Tôi nuốt nước mắt rời khỏi lồng ngực an lạc và êm ái, mượn phòng thực hành để rèn luyện cơ thể.
Tất nhiên vì phải dành nhiều thời gian cho việc học ma pháp nên tôi chỉ hành xác trong thời gian ngắn nhưng với cường độ cao.
Dù tỉ trọng có giảm đi đôi chút nhưng tôi vẫn chạm tay tới những ma pháp và kiến thức cần thiết khác.
Trong Tháp Tri Thức, đủ loại sách đang được lấp đầy theo thời gian thực.
Tiếc là rất khó để dùng Quyền năng Quan sát lướt qua sơ sơ rồi học thuộc lòng toàn bộ.
Vì vậy, tôi chủ yếu chỉ Quan sát tiêu đề ngoài bìa, sau đó cuốn nào thấy cần thiết thì mang về để học thuộc lòng.
Hiện tại không có dư dả thời gian để đào sâu nghiên cứu, nên tôi định sau này ra ngoài... sẽ học riêng sau.
Tiêu biểu chính là Giả kim thuật.
Có lẽ vì là môn học có liên quan nhiều đến ma pháp nên số lượng sách về Giả kim thuật cũng cực kỳ đồ sộ.
Giả kim thuật sư được phân loại là nguồn nhân lực quý giá.
Ở thế giới này, Giả kim thuật không đơn thuần chỉ là môn học biến các kim loại khác thành vàng.
Đó là môn học gia công nhiều loại nguyên liệu để thay đổi tính chất, chế tác thành những nguyên liệu cần thiết.
Chính vì vậy, tiềm năng của nó là vô cùng tận.
Họ có thể gia công Ma tinh thạch – nguồn năng lượng chủ yếu của thế giới này, hay thao tác tính chất của các nguyên liệu dùng cho linh dược nhân tạo.
Ngay cả trường hợp cần nguyên liệu đặc biệt để nâng cao hiệu năng trang bị cũng phải qua bàn tay của Giả kim thuật sư.
Trong số các vũ khí tiêu biểu, loại bắt buộc phải qua tay Giả kim thuật sư chính là Phụng Hỏa Kiếm.
Nguyên liệu chính là Ma tinh thạch của quái vật từ cấp 3 trở lên mang thuộc tính hỏa và những viên đá quý có độ tinh khiết cao đang chứa đựng ma lực vượt quá giới hạn.
Cả Ma tinh thạch lẫn đá quý đều không được sử dụng ở dạng thô.
Phải qua quá trình gia công nguyên liệu bằng các kỹ thuật bao gồm Giả kim thuật, và trải qua quá trình chế tác lâu dài đầy khổ cực cùng các bậc thầy nghệ nhân thì mới có thể tạo ra được.
‘……’
Tôi vỗ nhẹ vào đầu với vẻ mặt gượng gạo.
Trong đầu tôi vốn dĩ đã có sẵn bản thiết kế của Phụng Hỏa Kiếm.
Lần trước... tức là vào kỳ nghỉ khi tôi tham gia buổi yến tiệc định kỳ của gia tộc Kiếp Hỏa.
Khoảnh khắc tôi cầm lấy Phụng Hỏa Kiếm của thủy tổ gia tộc và truyền Kiếp Hỏa vào.
Lưỡi kiếm trong suốt của Phụng Hỏa Kiếm đã tham lam nuốt chửng Kiếp Hỏa của tôi, bù lại nó đã nhả ra thông tin về chính nó.
Lúc đó bản thiết kế cũng đã chuyển sang, nên đến giờ bản thiết kế Phụng Hỏa Kiếm vẫn còn găm trong đầu tôi.
‘Ưm...’
Phụng Hỏa Kiếm là biểu tượng mà Gia chủ gia tộc Kiếp Hỏa nắm giữ.
Gia chủ hiện tại đã có một cây, còn người kế nhiệm là Hong Yeon-hwa thì vẫn chưa.
Vả lại Gia chủ hiện tại vẫn còn đương nhiệm, nên Phụng Hỏa Kiếm của Hong Yeon-hwa chắc mới chỉ dừng lại ở mức dự định thôi.
‘…….’
…Tạm gác suy nghĩ đó lại, tôi tiếp tục đi tìm những cuốn sách cần thiết khác.
Không phải tôi tự tìm, mà là có những giá sách ngài Ariel đã chỉ đích danh bảo tôi nhất định phải tới xem.
Có lẽ ngài đang tìm cách lách qua các hạn chế nhiều nhất có thể để truyền đạt thông tin cho tôi.
‘Ơ.’
Thế rồi, trong lúc đang dạo bước giữa rừng giá sách trải rộng phía trên tầng 1.
Cơ thể tôi khẽ rùng mình khi bắt gặp tiêu đề một cuốn sách hiện lên ở rìa Quan sát.
Tôi ngây người chớp mắt một lát, rồi dùng ma pháp phóng mình bay lơ lửng tới đó.
Tôi khéo léo lách qua vô số những cây cầu bắc ngang để chuyển sang giá sách đối diện rồi bay lên cao.
Tôi đã đến được cụm giá sách nằm ở phía khá cao, ngay sát rìa ngoài.
Khu vực bản ghi chép quan sát.
Năm tòa tháp được kết nối với nhau lấy Tháp Điều Phối làm trung tâm.
Đặc biệt, Tháp Tri Thức còn đóng vai trò lưu trữ nhiều loại thông tin khác nhau.
Nghe bảo vì vấn đề giới hạn thông tin cũng như bảo mật nên mọi thứ đều được tích trữ ở đây.
Vậy nên những thông tin mà Hiệp hội coi là cơ mật, hay những thông tin dư thừa mà Đài quan sát đo đạc được cũng được lưu trữ dưới dạng sách tại đây.
Trên giá sách trước mặt tôi là những thông tin tích tụ về Dungeon.
Tôi rút một cuốn sách trong số đó ra và kiểm tra lại tiêu đề một lần nữa.
‘Dungeon NE4-5659... Tên tạm thời, Minh Cảnh... Minh Cảnh (明鏡)? Cái này.’
Tên tạm thời của Hiệp hội là Minh Cảnh.
Tên tạm thời đặt cho Dungeon có chứa Giải Chú Bảo Ngọc.
Trong phút chốc, đầu ngón tay tôi run rẩy như vừa bị ngâm vào nước lạnh.
Tôi vội vã mở cuốn sách, truyền ma lực vào để tiếp nhận thông tin.
Đủ loại thông tin bò vào trong đầu.
‘Ngày đầu tiên quan sát là 3 tháng trước... khá gần đây thôi. Hình ảnh bên trong Dungeon... gần như khớp hoàn toàn với mô tả trong nguyên tác. Cấp độ là Cấp 1... Là đây rồi.’
Thật may là nó vẫn chưa bị chinh phục.
Việc một đội chinh phục từng thử tấn công một lần đã mất liên lạc hoàn toàn không phải là chuyện gì đáng mừng.
Nhưng dù sao thì nó vẫn còn đó, chưa bị chinh phục.
Với quy mô tầm cỡ Dungeon Cấp 1 thì không dễ gì tiến hành chinh phục ngay được.
Dù có cập nhật thông tin bên ngoài đi nữa, chắc hẳn nó vẫn đang ở trạng thái chưa bị chinh phục.
Vì chưa được chinh phục nên không thể biết phần thưởng là gì.
Nhưng theo thông tin mà nguyên tác... tức là Tháp chủ Tháp Quan Sát đã quan sát được, phần thưởng của Dungeon này chính là cổ vật Giải Chú Bảo Ngọc.
‘Tìm thấy rồi.’
Cũng có cả vị trí nữa.
Không phải vị trí mơ hồ như trong nguyên tác, mà là được ghi chép chính xác đến tận tọa độ.
Vì thế mà trái tim tôi đập thình thịch dữ dội.
Tất nhiên vẫn còn những vấn đề tồn tại.
Cấp độ Dungeon là Cấp 1.
Nếu cấp bậc của quái vật xuất hiện ở mức cao thì gần như là Cấp độ 4, còn nếu quái vật Alpha xuất hiện thì một con quái vật Cấp độ 3 có thể lộ diện.
Dù Alpha không phải là cá thể phổ biến, nhưng trong tình huống xấu nhất, vẫn tồn tại yếu tố nguy hiểm khi phải choảng nhau với một con Cấp độ 3 trong cái Dungeon đầy rẫy cạm bẫy này.
‘Tìm thấy rồi...’
Nhưng quan trọng là đã tìm thấy vị trí.
Rằng chỉ cần tôi trưởng thành hơn, bằng cách nào đó tôi có thể thử thách bản thân.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến lòng tôi vốn đang nặng trĩu trở nên nhẹ nhõm hơn đôi chút.
‘Giờ chỉ cần tìm cách chinh phục...’
Là có thể lấy được Giải Chú Bảo Ngọc.
Và nếu tôi sử dụng nó cho chính mình, thì lời nguyền về tuổi thọ cũng sẽ được giải quyết…
….
‘Baek Ha-yul của chúng ta ơi, cậu có thể nghe mình nhờ một chuyện này được không?’
Đúng lúc đó.
Trước một suy nghĩ chợt hiện ra, cái đầu vốn đang tràn đầy hy vọng bỗng khựng lại.
‘……’
Tôi đứng ngẩn ngơ suy nghĩ một hồi lâu.
Nỗi trăn trở đó tôi vẫn chưa thể giải quyết ổn thỏa cho đến tận lúc cô Ariel tới đón tôi.
Một trong số rất nhiều tài năng của Lee Ha-yul chính là mô phỏng.
Ma lực vốn thuần khiết và có thể trở thành bất cứ thứ gì, Đồng thiết hóa thì mô phỏng tính chất, thuộc tính và tính độc bản của ma lực.
Nhờ Bát Phương Mỹ Nhân mà hầu hết mọi kỹ năng đều có thể trở nên thành thục, và Thiên Biến Vạn Hóa thì mô phỏng những nhánh rẽ vô số, mô phỏng tính độc bản của hệ kỹ thuật.
Bản chất của ma pháp là mô phỏng.
Dù từ cảnh giới khai phá tính độc bản thì nó tương tự như sáng tạo.
Nhưng những thứ đã được sáng tạo ra thì có thể mô phỏng lại.
Làm được.
Vì tuyệt đối không phải là không thể, nên nếu cứ tiếp tục cắm đầu vào thì chắc chắn sẽ thành công.
Tài năng không hề kém cỏi, lại nhận được sự chứng thực của vị sáng lập.
Khả thi.
Cứ tiếp tục cắm đầu vào, sự mờ mịt rồi cũng sẽ dần tan biến.
Lee Ha-yul đã tiếp tục tu luyện với suy nghĩ như vậy.
Mọi người ai cũng vậy cả.
Ngay từ đầu không ai có thể nhìn thấy mọi thứ.
Thứ ở xa thì nhìn thấy xa xăm mờ mịt, thứ chìm trong bóng tối thì chỉ có thể nhìn thấy một màu đen.
Để có thể nhìn thẳng vào nó bằng mắt thường, đa số đều phải trực tiếp bước chân tới đó để rút ngắn khoảng cách.
Và...
“Ngài đã thành công rồi nhỉ.”
Ariel, người vừa mới chìm vào suy nghĩ vẩn vơ một lát, khẽ liếc nhìn xung quanh.
Những hạt ma lực đang dập dìu tự do giữa hư không dần dần chìm xuống.
Ma pháp vừa được phát hiện một lượt bị dừng lại, và ma lực trắng tinh vốn tạo nên thuật thức rơi xuống sàn như những hạt tuyết của ngày đông.
Ở trung tâm của luồng ma lực đó là Lee Ha-yul đang ngồi bệt dưới sàn. Cậu thở hắt ra một hơi vốn đã kìm nén từ nãy giờ, rồi hút lấy hút để luồng ma lực đang vương vãi xung quanh.
“Tôi vốn định giúp ngài nắm vững nền tảng để có thể luyện thêm ở bên ngoài... nhưng không ngờ ngài lại thành công phát hiện ra nó ngay tại đây, quả nhiên là thành quả vượt xa nhãn quan của tôi.”
Tất nhiên là chưa hoàn hảo.
Cậu chỉ mới vừa gắng gượng phát hiện ra được thôi.
Nó không được hoàn hảo, nắm bắt được hết tâm điểm và tính độc bản như cách Ariel đang vận dụng hiện tại.
Mà nó giống như việc thi triển được một cái lớp vỏ bao quanh hơn.
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi đã là một thành quả kinh ngạc rồi.
Cậu đã sao chép được lớp vỏ.
Vậy là đủ rồi.
Phần bên trong có thể lấp đầy bằng những thứ của Ariel, hoặc sau này khi Lee Ha-yul trưởng thành có thể tự lấp đầy bằng những thứ của chính mình.
Việc lấp đầy giờ đây là phần của chính cậu. Dù là gì đi nữa, nếu là Lee Ha-yul thì chắc chắn có thể lấp đầy và sử dụng nó một cách trọn vẹn.
“...Ngài Lee Ha-yul?”
Cô tiến lại gần để chúc mừng thành quả đó, nhưng sắc mặt Lee Ha-yul trông chẳng có vẻ gì là vui mừng cả.
Ngược lại, vẻ ỉu xìu hiện rõ mồn một.
Đó không phải là dáng vẻ nên có vào khoảnh khắc đạt được ma pháp mà mình đã tốn bao công sức tu luyện.
Trong phút chốc, tim Ariel thắt lại.
Có chuyện gì đã xảy ra với đứa trẻ này sao?
“Có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ ma lực bị chảy ngược...”
[Không ạ...]
Thậm chí khi Ariel vội vã tiến lại gần, cậu bỗng chồm tới nũng nịu ôm lấy cô.
Ariel dù lúng túng nhưng vẫn dỗ dành Lee Ha-yul đang vùi chặt mặt vào lòng mình.
“Ngài có chỗ nào không khỏe sao...”
[Không phải ạ...]
“Vậy thì...?”
[Sắp tới rồi...]
“Sắp tới rồi...? À...”
Nàng vừa liên tục kiểm tra trạng thái của Lee Ha-yul, vừa hỏi xem có vấn đề gì không, thì ngay sau đó chiếc vòng cổ bộc bạch lạch cạch vang lên.
Trước giọng nói thấm đẫm vẻ tiếc nuối, Ariel bất chợt thốt lên một tiếng cảm thán.
Trong lúc tu luyện Cố Hữu Ma Đạo, thời gian đã trôi qua thật nhanh.
Và lẽ dĩ nhiên, sắp đến lúc hết thời gian mất rồi.
"……"
Biểu cảm của Ariel trở nên phức tạp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
