Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 34

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29603

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2653

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

443 29046

Web novel [201-300] - Chương 237: Quyền năng của tri thức

Chương 237: Quyền năng của tri thức

Tôi nắm lấy cổ áo rồi giũ mạnh. Bộ đồ nhăn nhúm sau một đêm dài được rũ phẳng phiu, bay phấp phới.

Đó là bộ đồ vải trắng tinh tôi nhận được vào ngày đầu tiên tới Tháp Tri Thức.

Nhờ thiết kế rộng rãi và mềm mại, nó rất thuận tiện cho các hoạt động nên đến giờ tôi vẫn mặc rất hợp.

Soạt... Tôi khoác thêm chiếc áo choàng trắng được đưa riêng lên vai.

Vốn dĩ chúng được thiết kế như một bộ hoàn chỉnh, nên khi mặc cùng nhau, tôi cảm giác như những phần còn thiếu hụt đã được lấp đầy.

Tôi đã tháo băng bảo vệ tay ra. Ở đây chẳng có ai để tôi phải che giấu cánh tay giả, vả lại khi cánh tay phát nổ thì liệu cái băng tay đó có thể lành lặn được sao.

“Rất hợp với ngài.”

Trong lúc tôi đang mặc chỉnh tề và vung vẩy cánh tay, Ariel đứng ngay trước mặt đã lên tiếng như vậy.

[Liệu có bị trắng quá không ạ?]

“Không, tôi không cảm thấy chút gì gọi là lạc lõng cả.”

[Ưm...]

Tôi đáp lại với vẻ mặt kỳ lạ khi nhìn ống tay áo đang phấp phới.

Dù tôi chẳng có tí kiến thức nào về thời trang, nhưng giờ đây mọi thứ đã trở nên hoàn toàn đối lập với việc tôi chỉ luôn tìm đồ màu đen trước kia.

Mái tóc đen đã chuyển sang màu trắng, đôi mắt dù đang nhắm nhưng cũng đã trở thành màu xám.

Áo trên, quần dưới đều màu trắng. Chiếc áo choàng khoác ngoài cũng màu trắng, ngay cả Ma lực nếu không cố tình đổi màu thì cũng là màu trắng...

‘...Giờ thì sao cũng được.’

Không phải tôi đặc biệt thích màu đen.

Chỉ là tôi ưu tiên nó vì nếu có dính bẩn cũng không lộ, và khi ra ngoài trong chốc lát cũng không bị gây chú ý.

Nhưng giờ đây tôi đã có thêm nhiều màu sắc yêu thích khác.

Màu đỏ, màu vàng, màu xanh lá, màu xanh dương, và cả màu trắng nữa...

Giờ đây chẳng có lý do gì để tôi phải khăng khăng giữ lấy mỗi màu đen.

“Tôi thấy an tâm khi ngài đã rũ bỏ được những cảm xúc u uất.”

Khi tôi đang xem xét quần áo, Ariel khẽ mỉm cười nói.

Bất chợt những hành động đáng xấu hổ đêm qua hiện về khiến mặt tôi đỏ bừng.

Dù bây giờ nhớ lại, đó vẫn là một ký ức vừa hạnh phúc vừa ngượng ngùng...

[...Đó là nhờ cô Ariel đã giúp đỡ tôi đấy ạ]

[Những câu chuyện xưa cũng rất thú vị nữa]

“Tôi rất vui vì chúng giúp ích được cho ngài. Lúc ngài khóc sụt sùi, tôi đã lo lắng không biết bao nhiêu lần...”

[Tôi không có khóc!]

Tạch! Chiếc vòng cổ bộc bạch nảy tưng tửng. Một giọng nói khá cao vang vọng khắp xung quanh.

[Tôi đã bảo là không có khóc mà!]

“Ngài không khóc sao... Vậy dáng vẻ của ngài Lee Ha-yul mà tôi thấy hôm qua là sai lầm sao? Nếu vậy thì những vệt nước dưới mắt đó là...”

Lời của cô Ariel bị ngắt quãng. Đôi mắt trắng tinh khôi ngẩn ngơ chớp chớp.

Vùng dưới mắt nơi cô ấy đang nhìn tới đã bị che khuất bởi những chiếc lông vũ thiên giới vừa được khẽ nâng lên.

“...Không chỉ vậy, ngay cả trên ngực tôi đây, dấu vết của ngày hôm qua vẫn còn hiện rõ r...”

[Gyaaaaa...!]

Những chiếc lông vũ thiên giới duỗi dài ra, chộp lấy bàn tay ngài Ariel đang định nới lỏng vạt áo trước.

Ariel nghiêng đầu đầy thắc mắc.

“Đến giờ mới thấy xấu hổ sao, chẳng phải ngài đã nũng nịu hết mức rồi đó sao? Ngài Lee Ha-yul, việc rơi lệ hay than vãn vì không muốn chia xa không phải là chuyện gì đáng hổ thẹn cả.”

[Tôi biết rồi ạ]

[Chúng ta chuyển sang chủ đề tiếp theo đi...]

“Vâng, tôi hiểu rồi.”

Ngài Ariel, người vừa dồn ép tôi bằng những lời trêu chọc khá tinh quái, nay lại dễ dàng rút lui.

Trước điều đó, tôi phồng má lộ rõ vẻ hờn dỗi.

Dù biết rằng việc ngài trêu chọc khác hẳn mọi khi là để xua tan cảm xúc u sầu của tôi, nhưng mà...

[...Dù sao thì, thực sự cảm ơn ngài rất nhiều]

Sự hờn dỗi đó cũng tan biến trước vô số suy nghĩ đang trỗi dậy.

Vì nhận được quá nhiều thứ từ Tháp Tri Thức, tôi cảm thấy thật khó để có thể nhớ hết từng thứ một.

Tôi lon ton tiến lại gần ôm chặt lấy eo Ariel. Tiếc là vạt áo trước đã đóng lại, nhưng tôi vẫn vùi chặt mặt vào lòng cô.

[Thực sự cảm ơn cô rất nhiều]

Bây giờ là khoảng giữa trưa.

Dù đêm qua vì mải mê trò chuyện nên ngủ muộn, nhưng tôi vẫn dậy từ sáng sớm.

Và tôi đã tốn khá nhiều thời gian để nhận những món quà mà cô Ariel trao cho.

Mới nãy thôi, tôi còn thấy hơi choáng ngợp trước những món đồ mà các Golem liên tục mang tới, nhìn đống hành lý được xếp ngăn nắp trong không gian phụ mà tôi thấy no lòng đến lạ.

“Tôi chỉ thấy tiếc vì không thể giúp đỡ được gì nhiều.”

Cô Ariel cũng ôm chặt lấy tôi, khẽ vuốt ve mái tóc.

Gương mặt ngài khi nhìn xuống đỉnh đầu tôi tràn đầy vẻ hối lỗi, cứ như thể ngài thực sự chẳng giúp ích được gì nhiều vậy.

[Ưm... không phải đâu . Tôi đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ, thực sự cảm ơn cô nhiều lắm]

“...Nếu ngài nói vậy, tôi cũng thấy an tâm đôi chút.”

Khi tôi lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận và bảo rằng ngài đã giúp ích rất nhiều, một nụ cười nhẹ nở trên môi ngài Ariel.

“Ngài đã tham gia câu lạc bộ nào chưa?”

Rồi đột nhiên ngài hỏi về chuyện câu lạc bộ.

Tôi nghiêng đầu thắc mắc.

[Dạ?]

[Ờ... dạ chưa ạ...?]

“Chế độ câu lạc bộ của Siyolam được thiết lập với mục đích chính là chăm sóc sức khỏe tinh thần hơn là thăng tiến thực lực. Hầu hết sẽ là các câu lạc bộ hoạt động giải trí bao gồm cả nghỉ ngơi, nên nếu có chút thời gian rảnh, tôi khuyên cậu nên tham gia một cái để thư giãn.”

[À... tôi biết rồi ạ]

[Nếu có thời gian tôi sẽ tìm hiểu]

Câu lạc bộ Siyolam.

Đó là một trong những chế độ của Siyolam bắt đầu từ khoảng học kỳ 2.

Có những câu lạc bộ do chính trụ sở Siyolam thành lập để chiêu mộ thành viên.

Cũng có những câu lạc bộ do chính sinh viên thành lập và vận hành.

Tôi cũng từng nghĩ đến việc tham gia một cái, nhưng vì không có thời gian rảnh nên tôi đã không tham gia.

‘...Nghe bảo Siyolam được tạo ra là vì mình.’

Nhưng sau khi biết được chân tướng, những lời đó lại khiến tôi nảy sinh nhiều cảm xúc.

Lý do câu lạc bộ hướng đến sức khỏe tinh thần, có phải là vì họ biết tâm lý của mình mỏng manh như cá mặt trăng không nhỉ...?

“Ở khu vực trống bên ngoài cũng có rất nhiều cơ sở vật chất. Dù hầu hết là khu vực hạn chế ra vào, nhưng với tư cách là sinh viên nhập học đặc cách, ngài có thể vào tất cả...”

Sau đó, những lời dặn dò của cô Ariel vẫn tiếp tục.

Vì là người cùng thiết kế Siyolam với Tháp chủ Tháp Trưởng Thành, nên cô Ariel biết rất rõ về nơi này.

Những lời dặn dò và lời khuyên của ngài thực sự rất có ích.

‘……’

Trong khoảng thời gian thực sự đã cận kề ngay trước mắt, tôi cũng vùi đầu vào lòng ngài Ariel và ngoan ngoãn lắng nghe những lời dặn dò.

“...Ta không còn gì để dặn thêm nữa. Thực ra ngài Lee Ha-yul dù có vẻ bất an nhưng vẫn luôn tự mình làm rất tốt, nên ta e rằng mình đang can thiệp quá sâu.”

[Hoàn toàn không phải vậy đâu ạ]

“Thật may quá.”

Cuối cùng, ngay khi lời dặn dò kết thúc, một bầu không khí im lặng bao trùm.

Trong không gian tĩnh lặng đến mức không nghe thấy cả tiếng máy móc của Golem, chỉ còn vang lên tiếng động nhỏ của bàn tay đang vuốt ve mái tóc.

...Phù...

Tận hưởng sự vuốt ve đó một lúc, tôi thở hắt ra một hơi dài và hạ quyết tâm vững vàng.

Không thể cứ mãi nép mình trong lồng ngực này được.

Không, để tương lai có thể được ôm ấp và sống hạnh phúc trong lồng ngực như thế này, bây giờ tôi phải lùi bước.

Tôi buông tay khỏi vòng eo đang ôm chặt, lùi lại phía sau hai ba bước.

Lồng ngực ấm áp, hơi ấm và nhịp tim dần xa rời.

Nghĩ đến việc đây là cảm giác mà một thời gian dài nữa tôi không thể cảm nhận được, cổ họng tôi bỗng thấy nghẹn đắng, tôi mím chặt môi.

[Hẹn sau này]

Thông thường thì khi đã mím môi sẽ không thể đối thoại được,

Nhưng thật may là nhờ chiếc vòng cổ bộc bạch mà tôi vẫn có thể nói chuyện dù đang ngậm miệng.

Tôi tạm thời sắp xếp những lời định nói thông qua chiếc vòng cổ.

‘……’

Nhưng tôi không thể thốt ra một cách dễ dàng.

[Hẹn sau này...]

Dù đêm qua đã trăn trở không biết nên nói gì.

Thế nhưng vào chính khoảnh khắc đó, đầu óc tôi lại trở nên trống rỗng và đình trệ.

[Hẹn sau này, chúng ta hãy gặp nhau ở bên ngoài nhé]

Vì thế cuối cùng tôi đã thốt ra một câu ngắn gọn và trực diện.

Tòa tháp nắm giữ quyền lợi và nghĩa vụ. Ở đây nghĩa vụ là những việc phải làm với tư cách Tháp chủ, còn quyền lợi là quyền hạn mà Tháp chủ có thể thi triển.

Vốn dĩ quyền lợi và nghĩa vụ phải cân bằng theo tỉ lệ 50:50, nhưng năm vị Tháp chủ của thế giới này đang ở trong trạng thái nắm giữ nghĩa vụ nhiều hơn quyền lợi.

Điều đó dẫn đến nhiều hạn chế, và dẫn đến tình huống nực cười là các Tháp chủ không thể bước ra khỏi tòa tháp như hiện tại.

Lý do phải gánh vác gánh nặng đó cuối cùng chính là vì sự xâm lược từ bên ngoài.

Nếu có thể làm cách nào đó khiến bọn chúng biến mất hoàn toàn, các Tháp chủ cũng sẽ tìm lại được sự tự do ở mức độ nào đó.

“...Ở bên ngoài sao.”

Ngài Ariel, người đang chờ đợi lời tôi nói, bỗng ngẩn ngơ lẩm bẩm như thể vừa nghe được một điều không tưởng.

Trước phản ứng ngẩn ngơ đó, tôi vung vẩy hai tay như để bào chữa.

[Vâng, ở bên ngoài... À, trước đó có lẽ tôi sẽ lại vào Tháp Tri Thức lần nữa, nhưng nếu không được như vậy... thì lần tới chúng ta hãy gặp nhau ở bên ngoài nhé]

Liệu tôi có thể vào Tháp Tri Thức lần nữa không? Tôi cũng không rõ.

Nghe bảo ngay cả ngài Ariel cũng không thể dự đoán chính xác khi nào hạn chế tiếp theo sẽ được gỡ bỏ.

Hơn nữa dù hạn chế có được gỡ bỏ, tôi cũng không biết liệu lúc đó mình có ở trong tình cảnh có thể vào tháp được hay không.

Chính tôi cũng chẳng biết mình đang nói gì nữa.

Dường như tôi đã tuôn ra những lời quá vội vàng và không đầu không đuôi, khiến mặt tôi nóng bừng lên sau đó.

Tôi lén lút dùng lông vũ thiên giới che mặt và quay đi.

“... hihi, vâng, tôi xin dựa vào lòng nhân từ của ngài Lee Ha-yul mà mạo muội mong chờ điều đó.”

Tiếng cười vang lên bên tai khiến tôi vô thức tròn mắt ngạc nhiên.

Tiếng cười cực kỳ nhỏ, chỉ vừa đủ lọt vào tai tôi. Nhưng đó không phải là tiếng cười của tôi.

Ở nơi này chỉ có tôi và ngài Ariel.

[Vừa nãy ngài cười đúng không ạ?]

“Tiếng cười sao... không, tôi không có cười.”

[Không đúuuung, vừa nãy rõ ràng có tiếng cười mà]

“Tôi không biết chuyện đó đâu.”

[Hừm... tôi nghe thấy hết rồi mà...!]

Khi tôi quay ngoắt đầu lại hỏi, ngài Ariel khẽ nhún vai đầy tinh nghịch.

Trước dáng vẻ chối bay chối biến dù tôi đã nghe thấy tất cả, tôi phồng má thật to.

“Ôi kìa, ngài dỗi rồi sao?”

[Tôi không có dỗi]

“Nói những lời đó khi đang phồng má đáng yêu như vậy thì thật khó để tôi tin tưởng được.”

Lần này rõ ràng là cô Ariel đã bật cười khúc khích.

Khi tôi nheo mắt lườm, cô sải bước tiến lại gần. Trước điều đó, tôi khẽ rùng mình lùi lại phía sau.

[Tại, tại sao cô lại tới đây?]

“Tôi có món quà cuối cùng đã chuẩn bị. Đáng lẽ phải trao cho ngài sớm hơn, nhưng vì phải tốn thời gian để điều chỉnh. Trước tiên là cái này.”

[Ơ kìa]

Ngài Ariel nhún vai tiến tới sát cạnh tôi.

Rồi không biết từ lúc nào, ngài đưa cây trượng đang cầm trong tay về phía tôi.

“Đây là cây trượng tôi từng sử dụng khi còn đương nhiệm, mang tên Đỉnh Hoa (頂花). Hiệu năng của nó cho đến tận thời đại này vẫn không hề thua kém bất cứ thứ gì, hãy sử dụng nó theo ý ngài muốn.”

[Thứ cô từng trực tiếp sử dụng sao...? Cô trao cho tôi thứ như thế này thì...]

“Không sao đâu. Thứ này thà rằng được sử dụng ở bên ngoài bằng cách nào đó còn hơn là cứ để nó bám bụi trong tòa tháp. Nếu thấy phiền quá thì ngài cứ đem bán đi cũng không sao.”

[Tôi tuyệt đối không bán đâu! Xin đừng nói những lời như vậy... tôi sẽ trân trọng giữ gìn nó]

Tôi hốt hoảng nhận lấy cây trượng.

Thân trượng màu gần như bạc và một quả cầu pha lê màu xanh gắn ở đầu.

Ngoài ra không có bất cứ trang trí hay thứ gì khác, là một cây trượng có hình thức cực kỳ đơn giản.

Dù nói ra có vẻ thất lễ, nhưng trong lúc tôi đang nghiêng đầu thắc mắc vì dáng vẻ như chưa hoàn thiện của nó.

Ô ô ô...!

Khoảnh khắc tôi nắm lấy cây trượng.

Thông qua những thông tin được nhồi nhét vào đầu khi cây trượng rung lên bần bật, tôi đã hiểu tại sao nó lại có ngoại hình như vậy.

‘...Cái này là trượng hay là thương đây?’

Trong phút chốc tôi chớp mắt trước cái tính năng khiến suy nghĩ đó nảy ra.

Ô ô ô ô ô...!

‘Gì vậy, tại sao ngươi lại...’

Trong lúc tôi đang mân mê cây trượng và chìm vào suy nghĩ, bất chợt Thủ Hộ Chứng Minh cũng phát ra những tiếng rung động.

Trước những rung động mang đầy vẻ bất mãn đó, tôi vô thức nghiêng đầu.

“Những lời đó nghe thật ngọt ngào, nhưng hãy cứ sử dụng nó một cách hợp lý nhé. À, và thêm nữa...”

Bất chợt cô Ariel đưa tay ra.

Bàn tay thon dài vén tóc mái của tôi lên để lộ vầng trán.

“Tôi cầu nguyện rằng điều này sẽ giúp ích dù chỉ là một chút cho con đường phía trước của ngài Lee Ha-yul.”

Chụt

[Hả?]

Ngài cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn lên trán tôi.

Trong phút chốc, ý thức của tôi đình trệ trước cảm giác ẩm ướt và mềm mại chạm vào trán.

Và rồi.

Mọi thứ được lắp ghép lại.

Khác hẳn với trước kia.

Những thông tin vốn dĩ đang bị xáo trộn phức tạp nay được sắp xếp một cách hợp lý.

Cơ thể tôi run rẩy trước cảm giác như những cuốn sách đang vãi trên sàn được xếp ngăn nắp vào những chiếc giá sách vừa mới được rước về.

[Hả? Ư gự, ư hế...?]

“Đó là Quyền năng Tri Thức. Tham khảo từ sự việc lần trước, ta đã điều chỉnh nó sẵn cho phù hợp với ngài Lee Ha-yul. Cậu hãy vận hành nó dưới hình thức gỡ bỏ các hạn chế một cách hợp lý khi sử dụng.”

Giữa ý thức đang lấp lánh, tiếng thì thầm của ngài Ariel vang lên.

Dù đã hạ quyết tâm nói lời từ biệt một cách trân trọng.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn rúc vào lòng ngài Ariel và run rẩy thêm một hồi lâu.

[Hệ thống bù trừ Player: Độ thiện cảm]

Lee Ha-yul → Ariel Segnis Ternovsia

●●●●●●●○○○ (72/100)

「Tháp chủ Tháp Tri Thức」 「Thủ lĩnh Ma Đạo Viện Hội」 「Sữa?」 「Phức tạp」 「Hỗn loạn」 「Nghi vấn」 「Nghi ngờ」 「Biết ơn」

▽ Biến đổi ▽

Lee Ha-yul → Ariel Segnis Ternovsia

●●●●●●●○○○ (72 ▷ 75/100)

「Tháp chủ Tháp Tri Thức」 「Thủ lĩnh Ma Đạo Viện Hội」 「Sữa?」 「Người bảo hộ」 「Biết ơn」 「Giúp đỡ」

[Đang điều chỉnh hệ thống...]

[Hệ thống bù trừ Savior: Độ khai phá]

[Tạo Quest 「Ariel Segnis Ternovsia」]

[Được ban tặng một phần Quyền năng 「Tri Thức」]

[Thiết lập làm chủ nhân của Cổ vật cấp tối thượng 「Đỉnh Hoa」]

[Tháp chủ Tháp Điều Phối quát tháo bảo ngài định làm gì đứa trẻ vậy]

[Tháp chủ Tháp Tri Thức khẽ nhún vai]

[Cổ vật 「Thủ Hộ Chứng Minh」 lộ rõ vẻ nghi ngờ]

[?]

[Cổ vật 「Đỉnh Hoa」 nheo mắt lườm]

[Đồ lỗi thời...]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!