Tôi Trở Thành Hiệp Sĩ Khiến Các Công Chúa Say Đắm.

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2710

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Volume 1 - Chương 22: Cái Bẫy Ngọt Ngào (2)

Chương 22: Cái Bẫy Ngọt Ngào (2)

“Người nói là... dành một chút thời gian sao?”

Lời đề nghị đầy lạ lẫm từ Đại công chúa khiến sống lưng tôi một phen lạnh buốt. 

Rea khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, nàng tựa người vào bàn và thì thầm:

“Sao thế? Cậu sợ phải có một cuộc trò chuyện riêng tư với ta à?”

Nàng nói điều đó như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời này. 

Thử hỏi có vị hiệp sĩ nào từng được một Công chúa đích thân mời trò chuyện riêng tư chưa?

“Tôi sẽ không phải là một hộ vệ giỏi nếu lại đi sợ hãi chính người mà mình đang bảo vệ, đúng không ạ?”

“Ôi chao, vậy nghĩa là cậu muốn bảo vệ ta sao?”

Bàn tiệc hoàng gia bỗng chốc rơi vào thinh lặng sau câu nói đó. 

Hai vị Công chúa còn lại đều đổ dồn ánh mắt đầy dò xét về phía tôi.

“Thật đáng tiếc, lòng tận tụy của tôi đã dành trọn cho vương quốc. Sẽ rất khó để tôi chỉ phục vụ duy nhất một vị Công chúa.”

Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo, vừa khéo léo chỉ ra rằng nàng đã có quá nhiều hiệp sĩ tài ba dưới trướng để từ chối lời đề nghị, vừa không quên tặng kèm một lời khen ngợi. 

Đáp lại, Rea nở một nụ cười đầy tinh nghịch.

“Đối với một người nghe nói có xuất thân bình dân, cậu nói năng chẳng khác gì một quý tộc thực thụ vậy.”

Tôi cũng mỉm cười đáp lại nàng. 

Dĩ nhiên rồi, ở kiếp trước tôi đã dành tận 5 năm lăn lộn trong chốn cung đình cơ mà.

“Phải rồi, ta vốn đã có rất nhiều hiệp sĩ tuyệt vời xung quanh mình.”

Rea cầm tách trà lên và bắt đầu thêm đường.

“Nhưng mà…”

Nàng cho rất nhiều đường.

“Một đội quân lúc nào cũng tốt hơn khi có thêm quân số, cậu có nghĩ vậy không?”

Thêm quân số.

Hương thơm ngọt lịm bắt đầu tỏa ra từ tách trà. 

Đôi mắt cô khép hờ, dành một khoảnh khắc để thưởng thức hương vị ấy.

“Cậu đồng ý chứ?”

Tôi mím chặt môi thay cho câu trả lời. 

Đại công chúa Rea, năm nay hai mươi bốn tuổi. 

Nàng chưa từng tính sai một nhịp nào trong mọi nước cờ chính trị từ trước đến nay. 

Tôi thầm thở dài trong lòng.

“Tôi hiểu rồi. Tôi không thể từ chối yêu cầu của Công chúa.”

Lúc này, đối mặt trực diện là lựa chọn duy nhất. 

Dù nàng có đưa ra đề nghị gì, tôi cũng đã chuẩn bị tâm thế để từ chối một cách dứt khoát.

“Chúng ta sẽ đi đâu ạ?”

Rea duyên dáng đứng dậy, để lộ toàn bộ vóc dáng thanh mảnh. 

Trái ngược với hình ảnh đoan trang thường thấy, hôm nay nàng diện một bộ lễ phục sang trọng và đầy phá cách, tôn lên những đường nét cơ thể. 

Rồi nàng chỉ tay về phía cuối hành lang.

“Có một phòng tiếp tân đã được chuẩn bị sẵn. Chúng ta có thể nói chuyện ở đó.”

Tôi bước theo sau nàng. Khẽ liếc nhìn lại, tôi bắt gặp khuôn mặt đầy lo lắng của hai vị Công chúa còn lại. 

Irina trông có vẻ bất an, dường như hoàn toàn không biết ý định của Rea là gì. 

Còn Lidia thì khoanh tay, vẻ mặt cũng bối rối không kém.

“Vail, cậu có chắc về chuyện này không? 

Nếu muốn từ chối, cứ nói thẳng ra đi.”

“Đúng thế, chị ta nghĩ mình là ai mà dám tự ý lôi một Hiệp sĩ Phòng vệ đi như vậy chứ?”

Hai vị Công chúa lườm Rea như thể nàng là một mụ phù thủy vậy. 

Bầu không khí đang trở nên căng thẳng tột độ.

“Không sao đâu ạ. Người chỉ có vài câu hỏi dành cho tôi thôi. Tôi sẽ quay lại ngay.”

Hành lang yên tĩnh đến rợn người, cứ như thể nó đã được dọn dẹp sạch bóng người từ trước. 

Rồi Rea dừng lại trước một cánh cửa đá được chạm trổ hoa văn cầu kỳ.

“Mời đi lối này.”

Căn phòng bên trong đơn giản một cách đáng ngờ, chỉ có duy nhất một chiếc bàn và hai chiếc ghế.

“Đây là nơi để các thành viên hoàng gia tụ tập nói xấu nhau sao ạ?”

Rea che miệng cười khúc khích, cứ như thể nàng đã từng sử dụng căn phòng này vào đúng mục đích đó trước đây vậy.

“Tôi hiểu rồi.”

Ngay khi bước vào trong, tôi có thể cảm nhận được ma lực của mình đang bị áp chế. 

Tuy nhiên, dường như không có thứ gì trong căn phòng này mang tính đe dọa trực tiếp cả. 

Sau khi cánh cửa đóng sầm lại, tôi nhận ra mình đang đơn độc trong phòng cùng với đại công chúa.

“Trong lúc ở đây, chúng ta hãy làm thêm một chén trà nữa nhé.”

Rea tiến về phía chiếc bàn ở góc phòng và bắt đầu đun nước pha trà một cách đầy chuyên nghiệp.

“Mời ngồi. Chắc hẳn cậu đang rất tò mò tại sao ta lại gọi cậu lên đây.”

Tôi do dự một chút rồi mới ngồi xuống. 

Chiếc ấm bắt đầu reo lên sùng sục, nhưng Rea vẫn không tắt bếp. Nàng dường như đang thả mình vào làn hơi nước bốc lên nghi ngút từ chiếc ấm.

“Mùi hương thật tuyệt, đúng không?”

“Vâng… Đó là một mùi hương tôi chưa từng gặp bao giờ, nhưng nó khá dễ chịu.”

Rea đưa những ngón tay lướt qua làn hơi nước, khiến chúng tan ra khắp mọi hướng.

“Mẹ ta từng kể cho ta nghe về mùi hương này. Đó là thứ đã từng mê hoặc 'Bạch Sư' của Đế quốc.”

Bạch Sư của Đế quốc. 

Biệt danh của vị Hoàng đế vĩ đại, một bậc chinh phạt lừng lẫy. 

Chẳng lẽ đây chính là thứ hương thơm đã thực sự khiến ngài phải chìm vào giấc ngủ?

“Mẹ ta vốn được biết đến với danh hiệu 'Phù thủy phương Nam'. Bà ấy rất điêu luyện trong việc chế tạo các loại hương liệu và thực hiện các bí thuật.”

Rea vén tóc sang một bên, buộc gọn lại một cách ngăn nắp. 

Hành động đó để lộ ra vùng gáy trắng ngần, nơi có một nốt ruồi đen duy nhất nổi bật.

“Nhờ vậy, bà ấy đã kết hôn với Bạch Sư và bảo vệ Ekina. Dù rằng bây giờ nó đang ở trong một tình trạng khá thảm hại.”

Rea tiến lại gần tôi, tay cầm chiếc ấm trà. 

Nàng cúi người xuống, khiến đôi mắt chúng tôi chạm nhau.

“Bà ấy rất đẹp. Một vẻ đẹp lạ lùng đối với một phù thủy.”

Nàng bồi thêm. 

Bộ lễ phục sành điệu cùng hương vả tây tỏa ra từ cơ thể nàng khiến đầu óc tôi hơi choáng váng.

“Nhờ bà, ta cũng sở hữu một tài năng tương tự.”

Giọng nói của nàng đột ngột trở nên sắc sảo hơn. 

Ngay lúc đó, tôi nhận ra mùi hương này là gì. Đó chính là Ngân Hồng, thứ thường được sử dụng trong các ma pháp cưỡng ép khai báo hoặc thú tội.

‘Làm thế nào mà Công chúa lại có được thứ này…?’

“Có vẻ như cậu đã nhận ra rồi.”

Rea, giờ đây với một tông giọng hoàn toàn khác, tiến sát lại gần tôi hơn.

“Ngươi thực sự nghĩ rằng mình có thể phá hỏng nghi lễ của ta mà vẫn có thể rời khỏi bữa tiệc một cách bình yên vô sự sao?”

Vị Công chúa vốn dĩ cao quý, giờ đây lại cất lời với một vẻ phong tình đầy quyền lực, đúng nghĩa của một Nữ vương.

“Ngươi định kháng cự à? Lính gác đang bao vây khắp căn phòng này rồi.”

Rea nói, đồng thời giải phóng một làn hương thậm chí còn nồng nàn hơn trước.

“Nào, Vail, chúng ta trò chuyện một chút chứ nhỉ?”

Nàng quỳ xuống để tầm mắt ngang hàng với tôi, rồi dùng ngón tay chọc nhẹ vào má tôi.

“Tại sao ngươi lại phá hỏng nghi lễ của ta?”

Tôi không trả lời ngay lập tức. 

Thay vào đó, tôi dùng ngón tay cái nhấn thật mạnh vào lòng bàn tay cho đến khi rướm máu, cơn đau giúp tôi tỉnh táo lại khỏi sự mê muội đang bủa vây.

“Tôi không muốn bất kỳ sự cố nào xảy ra cả.”

Tôi đáp lại một cách rành rọt, điều này khiến Rea không khỏi ngỡ ngàng.

“Sự cố?”

Nàng hỏi lại.

“Vâng, nếu các quan khách bị thương, với tư cách là một Hiệp sĩ Phòng vệ, tôi sẽ là người phải chịu trách nhiệm.”

Tôi có thể thấy rõ sự thất vọng hiện lên trên mặt nàng. 

Rồi Rea nghiến răng.

“Cái gì… ngươi vừa nói cái gì cơ? Tại sao ngươi lại không muốn dính líu đến hoàng gia?”

Đây là một phản ứng nằm ngoài dự tính của nàng.

“Tôi chỉ thấy việc đó thật phiền phức.”

Đôi mắt của Rea giật giật khi nghe thấy cái lý do "phiền phức" được lặp đi lặp lại.

“Chẳng lẽ thuật thôi miên lại yếu đến thế sao? Ta đã làm chính xác theo công thức của mẹ ta mà.”

Nàng lẩm bẩm suy nghĩ thành tiếng, đôi môi tỏa ra hương hoa hồng ngào ngạt.

“Được thôi, ta đoán là... nếu ta bồi đắp thêm cho tham vọng của ngươi một chút.”

Giọng nàng chùng xuống, trở nên mềm mỏng hơn.

“Tốt lắm... Vậy thì, một mệnh lệnh cuối cùng.”

Tim tôi đập thình thịch. Liệu nàng sẽ yêu cầu tôi đi theo hầu hạ? 

Hay sẽ trục xuất tôi khỏi thủ đô? 

Với một nhân vật quyền lực như Rea, việc ai đó không tuân theo ý muốn của mình là một sự sỉ nhục lớn.

Nàng hé mở đôi môi đỏ mọng, nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Dạo gần đây, có điều gì làm cậu bận tâm không?”

Tôi hoàn toàn bị bất ngờ. Nàng ta đang âm mưu chuyện gì đây?

“Ý người là... bận tâm ạ?”

Tôi hỏi lại, giả vờ như đang lơ mơ.

“Phải, một thứ gì đó hoặc một ai đó cứ ám ảnh trong tâm trí cậu, hoặc khiến cậu thấy khó chịu.”

Rea hỏi một cách ngập ngừng. nàng đang cố gắng dò xét xem tôi đứng về phe nào trong hoàng tộc. 

Thái độ của nàng có thể thay đổi chóng mặt dựa trên câu trả lời của tôi.

Bạn hay thù.

Bây giờ đến lượt tôi phải quyết định. 

Tôi liền đáp lại, giả vờ như đang rơi vào trạng thái thôi miên sâu sắc:

“Vâng, có ạ.”

Đó có phải là câu trả lời mà nàng mong đợi không?

Chỉ đến lúc này, Rea mới nở một nụ cười mãn nguyện.

“Thật sao? Và đó có thể là ai được nhỉ?”

Công chúa rướm người tới gần hơn, đôi mắt xanh thẳm như vực thẳm của nàng dán chặt vào mắt tôi đầy chăm chú. 

Với vẻ tự tin tuyệt đối, nàng thúc giục:

“Đó chính là...”

“Phải, là ai?”

Nàng trông như thể đã cầm chắc chiến thắng trong tay.

“Không phải Lidia. Cũng chẳng phải Irina.”

Rea nín thở chờ đợi cái tên của chính mình được xướng lên.

“Rea...”

Đó chính là câu trả lời mà nàng khao khát. 

Rea nở một nụ cười rạng rỡ, đắc thắng hệt như một đứa trẻ vừa giành được món đồ chơi yêu thích. 

Nàng nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.

“Dĩ nhiên rồi, phải là ta chứ! Ta vượt xa cái con bé khờ khạo hay mấy đứa bộ tộc ngoài rìa đó.”

Thế nhưng, nàng bỗng khựng lại. 

Câu nói của tôi vẫn chưa kết thúc.

“Công chúa... Đó là chiếc ghế sofa da mà người đã tặng tôi.”

Tiếng nước sôi sùng sục trong ấm trà đột ngột tắt lịm. 

Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. 

Rea, người vốn đã có làn da nhợt nhạt, giờ đây tái mét đi, đôi mắt run rẩy dữ dội.

“Vậy ra, ngươi đang nói rằng ngươi thà chọn cái ghế sofa chết tiệt đó còn hơn là ta sao?”

Gương mặt nàng đỏ bừng lên, hệt như màu máu trên ngón tay cái của tôi. 

Nàng run rẩy vì giận dữ.

“Tên... Tên bình dân này gan to tày đình, dám nhạo báng Công chúa sao?!”

Nàng túm chặt lấy cổ áo tôi.

“Chẳng qua là chiếc sofa đó...”

“Câm miệng!”

Nàng đẩy mạnh tôi ngã ngược lại phía sau ghế. 

Tôi cứ thế buông xuôi, nằm vật ra một cách bất lực.

“Ta đã lãng phí thời gian... Thật không ngờ mình lại định đầu tư vào một kẻ ngu ngốc như vậy!”

Tiếng gót giày của Công chúa nện thình thịch rồi nhỏ dần. 

Sau đó là một tiếng sầm cửa rung trời lở đất.

“Công chúa, người ổn chứ ạ? Sắc mặt của người...”

“Mau chuẩn bị xe ngựa đi. Ta không còn lý do gì để nán lại đây thêm giây phút nào nữa.”

Có lẽ vì quá kích động mà nàng không còn giữ nổi vẻ điềm tĩnh thường ngày. 

Rea dứt khoát rời khỏi cung điện.

Đợi đến khi tiếng bước chân hoàn toàn tan biến, tôi mới chậm rãi mở mắt, đưa tay phủi bụi trên chiếc áo sơ mi chỗ vừa bị Rea túm chặt.

“Mùi hương này đúng là nồng thật.”

Nhìn xuống ngón tay cái, một giọt máu đen đã hình thành. 

Nó chuyển sang màu đen là do tác động từ các thành phần trong ma pháp mà Rea đã sử dụng. 

Vì trước đây từng đối đầu với thuật sư của Thái tử, tôi vốn đã chẳng lạ gì với mấy loại thuốc giải độc này.

Tôi vẩy nhẹ ngón tay cho vơi bớt cảm giác châm chích rồi ung dung quay trở lại bữa tiệc.

“Mà mình nói thật lòng vụ chiếc sofa đó chứ bộ...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!