Chương 03 : Orca
Lạ thật.
Tại sao không có ai đến vậy chứ?
Tôi nằm dài trên chiếc giường mềm mại, mắt thờ thẫn nhìn lên trần nhà.
…Thực ra thì tôi cũng không phải là không biết lý do đâu.
Thay vì ở tầng một - nơi mọi ánh mắt đổ dồn, phòng tư vấn lại nằm lọt thỏm ở một góc khuất trên tầng ba - nơi học sinh ít lui tới.
Ở cái góc tập trung những phòng học như phòng nhạc, phòng mỹ thuật mà học sinh chẳng mấy quan tâm ấy.
Phòng tư vấn nằm ở đó.
Theo lời hiệu trưởng, phòng tư vấn mới chỉ được xây dựng được hai tuần.
Đúng vậy.
Đó là cơ sở vật chất được tạo vào chính ngày tôi đến đây.
Một nơi không mấy người qua lại, một phòng tư vấn còn chưa tồn tại được bao lâu.
Tất nhiên là họ sẽ không biết sự tồn tại của một cơ sở như vậy.
Thỉnh thoảng cũng có vài học sinh đi ngang qua…
Nhưng có vẻ họ cũng không biết đây là phòng tư vấn.
Cũng như tôi đã ngạc nhiên khi lần đầu thấy nội thất bên trong, các học sinh dường như coi đây như một phòng nghỉ ngơi mới vậy.
Mặc dù có biển hiệu ghi 'phòng tư vấn', nhưng nhìn từ xa thì chẳng thể nào thấy được.
"Đây là một vấn đề…"
Tôi đã nghĩ đến việc quảng bá nó tới học sinh.
Vì nó không dễ tiếp cận và học sinh không biết nó tồn tại, nên tôi chỉ đang ngồi đây giết thời gian mà thôi.
Nhưng nếu tôi quảng bá, nó sẽ làm lệch mục đích ban đầu của hiệu trưởng khi đặt phòng tư vấn ở một vị trí hẻo lánh như thế này.
Những học sinh nghe tin có một cơ sở mới có thể sẽ tò mò lảng vảng xung quanh.
Liệu những học sinh có đến tư vấn không?
Có lẽ họ sẽ đến sau khi bị cơn tò mò lấn át, nhưng tôi không thể dùng phương pháp đó khi không biết lúc ấy sẽ là khi nào.
Nếu các nhân vật chính không đến vì lo lắng thì sao?
"Thật không biết phải làm gì nữa…"
Đầu tôi bắt đầu đau, nên tôi ngừng suy nghĩ.
Dựa vào sự yên tĩnh của học viện mà xét, có vẻ như cốt truyện chính thậm chí còn chưa bắt đầu.
Chẳng có học sinh nào cần giúp đỡ dù tôi rất muốn làm việc.
"…"
Cuối cùng, không thể chịu đựng nổi sự buồn chán, tôi khẽ hé cửa phòng tư vấn và nhìn ra xung quanh.
Vì vẫn đang là giờ học, hành lang vắng tanh chào đón tôi.
…Tốt, không có ai quanh đây cả.
"Hehe..."
Tôi bật chiếc laptop được cấp với tư cách là một nhà cố vấn và click vào biểu tượng ẩn trên màn hình desktop với những động tác tự nhiên.
Khi biểu tượng ẩn trong suốt được nhấp vào, một màn hình loading quen thuộc hiện ra trước mặt.
Có người sẽ nói thế này.
Chơi game trong giờ làm việc có ổn không?
Tôi muốn trả lời những người đó rằng.
Tôi không có việc để làm!
Hiện tại tôi chẳng có gì để làm cả.
Là một nhà cố vấn, công việc của tôi là chăm sóc, giúp đỡ những học sinh đến tư vấn và ghi chép lại.
Nhưng tôi không thể tóm lấy một học sinh bất kỳ nào đó và hỏi họ có muốn tư vấn không.
Nếu tôi đến gặp các nhân vật chính và hỏi họ có muốn tư vấn không, họ sẽ nghĩ tôi bị điên mất.
Dù tôi có thôi miên họ, thì các nhân vật chính cũng rất nổi bật, dù theo hướng tốt hay xấu.
Cuối cùng, để tôi có thể làm việc, thì học sinh cần phải đến đây.
…Vì vậy, không có học sinh đến tư vấn, tôi chẳng có gì để làm cả.
Chỉ cần một người đến thôi, tôi cũng có thể bằng cách nào đó lan truyền tin tức.
Tôi không lo lắng về cốt truyện chính.
Một khi nó bắt đầu, tin đồn sẽ lan truyền dù tôi có muốn hay không.
"Để xem nào, hôm nay…"
Kétttt
Ngay khi tôi chuẩn bị bật một trò chơi để giải khuây, thì cánh cửa phòng tư vấn đột nhiên mở ra với tiếng kẽo kẹt.
"Hả, có người ở đây rồi à? Tôi tưởng nơi này vẫn như cũ kể từ lần trước."
"Ồ, e-em đến đây có việc gì vậy…?"
"…? Đây không phải là một phòng học bỏ trống sao?"
Hú hồn...
Tôi cứ tưởng mình bị bắt rồi...
Có lẽ nhờ phản ứng nhanh nhạy từ hồi còn hay lén chơi game thuở nhỏ, hoặc có lẽ vì cô ấy chẳng quan tâm đến cái laptop, vị khách không mời mà đến đã không để ý rằng tôi vừa bật game lên và đang thong thả nhìn quanh.
"Không, nơi này đã được chuyển thành phòng tư vấn rồi."
"Phòng tư vấn? ..Tks. Chẳng trách gần đây thi thoảng có người lảng vảng."
Với vẻ mặt không hài lòng, học sinh đó chép miệng rồi cười tủm tỉm.
"Ừm, sao cũng được. Hơi phiền vì có người khác ở đây, nhưng… tôi thích cơ sở này. Đằng đó, ừm…"
"Cô là Ophelia, nhà cố vấn tâm lý."
"Không biết. Không quan tâm."
"…"
"Nếu có ai đến, hãy giả vờ như cô không thấy tôi."
Ngay sau khi nói xong, cô ấy tự nhiên đi đến chiếc giường, kéo rèm lại và nằm xuống.
Không thấy động tĩnh gì thêm, có vẻ như cô ấy đã ngủ thiếp đi.
****
Không biết vị khách bất ngờ, kẻ đã ngủ trong phòng tư vấn như phòng ngủ của chính mình, đã ngủ được bao lâu rồi?
Có người gõ cửa phòng tư vấn.
"Mời vào."
"Xin lỗi đã làm phiền. …Cô có thấy một cô gái cao cao, tóc đen, mắt đỏ không ạ?"
"Tóc đen, mắt đỏ?"
"Vâng. Tính cách cô ấy rất khó gần."
Tôi biết điều đó mà, không cần kể đâu.
Tôi đã trải nghiệm tận mặt rồi.
Tôi liếc nhìn chiếc giường nơi hơi thở đều đều cho thấy cô ấy đã chìm vào giấc ngủ.
Tóc đen và mắt đỏ.
Tính cách khó chịu đến mức có thể còn hơn cả bất lịch sự.
Tôi biết rõ lắm. Không, làm sao tôi không biết được chứ?
Chúng tôi vừa mới đối mặt với nhau cách đây không lâu đấy thôi.
Cảm nhận được ánh mắt của tôi, học sinh vừa mới cúi đầu xin lỗi giờ đã có ánh mắt sắc bén.
"Cô ấy ở đó phải không? Em xin lỗi. Chắc cô ấy đã làm phiền cô rồi."
"Đợi một chút."
"Có chuyện gì vậy ạ? Em xin lỗi, nhưng em cần đưa cô ấy về lớp nhanh chóng. Nếu không gấp lắm, cô có thể đợi…?"
"Tôi sẽ lo cho em ấy."
"Điều đó là không thể."
Như thể lời tôi nói chẳng đáng để nghe, học sinh kia trả lời một cách dứt khoát.
"Cô chắc mới đến học viện. Em hiểu ý định muốn dạy dỗ một học sinh cá biệt của cô, nhưng cô nên từ bỏ ý định đó với cô ấy đi."
"Vì em ấy bị ám bởi một con quỷ sao?"
"…Cô biết điều đó sao?"
"Tất nhiên rồi. Làm sao tôi không biết được?"
Đúng vậy.
Làm sao tôi không biết được chứ?
Lúc đầu, tôi còn nửa tin nửa ngờ, nhưng hi nhìn thấy những đặc điểm trùng hợp đến vậy, thì không còn nghi ngờ gì nữa.
Tôi quá quen thuộc với việc cô ấy cư xử như một tên côn đồ rồi.
"Cô ấy nổi tiếng lắm, cô biết không? Orca bị quỷ ám."
Một trong hai nhân vật chính xuất hiện trong phần mở đầu.
Nếu không được người chơi lựa chọn, cô ấy sẽ biến mất khỏi học viện và trở thành một tội phạm bị truy nã.
Không ai hiểu cô ấy hơn tôi.
Cho dù có lục tung cả thế giới đi chăng nữa.
"Biết vậy mà cô vẫn nói sẽ đảm đương việc đó ư? Cô ấy là một kẻ bị quỷ ám! Một kẻ nguy hiểm…!"
"Nhỏ giọng xuống nào."
"…Cái gì?"
"Đừng có nâng giọng lên như thế, em học sinh."
Tôi thì thầm, đưa ngón tay lên miệng cô ấy.
"Em ấy đang ngủ rất say. Nếu em ấy bị đánh thức, em ấy hẳn sẽ rất khó chịu đấy."
"…"
Đánh thức Orca và gây ra một đám náo loạn sẽ là một vấn đề.
Là một nhân vật chính, cô ấy có những khả năng vượt trội hơn hẳn so với các học sinh khác.
Tôi có thể khuất phục cô ấy, nhưng… tránh những tình huống rắc rối thì vẫn tốt hơn.
Cô học sinh kia dường như cũng hiểu điều này và hạ giọng xuống.
"Cô ấy nguy hiểm hơn nhiều so với cô nghĩ. Điều đó thật liều lĩnh."
"Không, đó là sự tự tin."
"…Xin lỗi. Em không thể tin vào lời nói của một người vừa mới gặp…"
Tsk.
Tôi không muốn dùng thôi miên nếu có thể tránh được.
Nhìn thấy cô ấy cứng đầu cứng cổ đi theo Orca như vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng khả năng của mình.
Tôi có thể đoán đại khái danh tính của cô ấy.
Cô ấy có lẽ là lớp trưởng, người thi thoảng xuất hiện trong các cốt truyện phụ.
Cô ấy là người duy nhất được nhắc đến khi đi theo Orca trong khi những người khác không muốn dính líu gì đến Orca.
Mặc dù sự kiên trì của cô ấy đôi lúc rất đáng ngưỡng mộ…
Nhưng trong những tình huống thế này, nó thật phiền phức.
Tôi thở dài và nói nhỏ với cô ấy.
"Bạn cảm thấy người đối diện rất đáng tin cậy."
"Đáng tin cậy…"
"Bằng cách nào đó, bạn nghĩ rằng cô ấy có thể cải tạo được Orca…"
"Vâng… Tôi hiểu rồi…"
"3, 2, 1…"
Bốp!
Thấy cô ấy vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, tôi tiếp tục cuộc trò chuyện một cách tự nhiên.
"Tôi có năng lực hơn vẻ ngoài đấy."
"…Vậy sao? Trông cô đúng là có vẻ như vậy thật."
"Vì vậy, sẽ tốt hơn nếu để em ấy lại cho tôi, và em hãy quay trở lớp học đi. Em muốn đến lớp đúng không?"
"…"
Lớp trưởng không phải là người cố ý trốn học.
Cô ấy không thể bỏ mặc một học sinh cá biệt vì sự chăm chỉ của mình.
Nếu có người xuất hiện để chăm sóc Orca, cô ấy chắc chắn sẽ từ bỏ và quay về.
Lớp trưởng gật đầu, như thể đồng ý với suy nghĩ của tôi.
…Gợi ý đã có tác dụng.
Tôi mỉm cười với lớp trưởng.
"Đừng lo lắng quá. Có khi em ấy sẽ trở nên chăm chỉ hơn một chút ấy chứ."
"Xin hãy chăm sóc cô ấy chu đáo. Em sẽ chờ đợi mà không kỳ vọng gì."
"Em cứ kỳ vọng đi."
"…Vâng."
Thật cứng đầu quá.
Chẳng hiểu nổi đùa cợt gì cả.
Sau khi lớp trưởng đóng cửa rời đi, tôi đóng chiếc laptop mà tôi đã để mở.
Một thứ quan trọng hơn nhiều so với việc chơi game đã xuất hiện rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
