Chương 382: Sự Sụp Đổ Của Kỷ Nguyên Findenai (4)
Chương 382: Sự Sụp Đổ Của Kỷ Nguyên Findenai (4)
[Oáp.]
Qua sự cố của Findenai cũng có thể thấy, chúng tôi đang trải qua khoảng thời gian khá bình lặng.
Tất nhiên, về mặt quan hệ nam nữ thì thực sự là những ngày tháng đầy kích thích.
Nhưng ngoài chuyện đó ra thì thực sự có thể gọi là khoảng thời gian yên bình. Nếu hỏi có ghét điều đó không thì đương nhiên là không.
Chẳng phải chúng tôi đã đối mặt với quá nhiều biến cố sao. Có lẽ vì đã sống quá bận rộn và khốc liệt trong suốt 2 năm qua, nên không ai ghét khoảng thời gian này cả.
[Yên bình và tốt thật đấy.]
Hắc Linh Sư đang gối đầu lên đùi tôi vươn vai nói với vẻ sảng khoái.
[Sáng nay việc đồng áng cũng xong hết rồi, bữa trưa món trứng ốp lết anh làm ngon lắm.]
“Ngon là tốt rồi.”
[Và hôm nay thời tiết cũng đẹp nữa. Mát mẻ khiến tâm trạng cứ lâng lâng.]
“Ừ, trời bắt đầu lạnh rồi nhưng hôm nay thời tiết đẹp thật.”
[Nghĩ lại thì sắp sang đông rồi, vườn rau có ổn không?]
“Anh dùng ma pháp duy trì nhiệt độ rồi nên không sao đâu.”
[Quả nhiên là ma pháp sư. Nghĩ đi nghĩ lại thì ma pháp giúp ích cho cuộc sống nhiều thật đấy.]
Trò chuyện những điều vô nghĩa thế này cũng không tệ chút nào. Nếu là ngày xưa thì chắc tôi đã gạt đi bảo không có thời gian rồi.
Hắc Linh Sư đang nằm trên đùi tôi dụi dụi như thú cưng, nhưng trong lòng cô ấy lại đang ôm một con thú cưng thật sự là Ppopsil.
Ngày xưa tôi từng bảo đừng mang vào vì rụng lông, nhưng Hắc Linh Sư dùng ma pháp tự dọn dẹp nên tôi cũng cho phép.
Bây giờ nhìn lại thì đúng như lời cô ấy nói, ma pháp thực sự vạn năng.
Tất nhiên, điều đó chỉ khả thi với những ma pháp sư trình độ cỡ tôi và Hắc Linh Sư.
[Ppopsil cũng thấy thích đúng không? Thích không nào?]
Gâu!
Ppopsil rúc vào ngực Hắc Linh Sư kêu lên thích thú. Tôi không thích thú cưng lắm nhưng nếu có thời gian rảnh rỗi thế này thì nuôi một con cũng không tệ.
Chúng tôi đang trải qua một ngày tự do tự tại như thần tiên trong sự bình yên và thư thả, nhưng.
“C, có ai ở nhà không! Có ai không!”
Tiếng gõ cửa dồn dập và giọng nói gấp gáp vọng vào từ bên ngoài.
[Oa, có khách kìa!]
Người bên ngoài có vẻ rất gấp gáp nhưng Hắc Linh Sư lại cười tươi rói, bật dậy lon ton chạy ra cửa.
[Ai thế ạ?]
Trước sự xuất hiện của Hắc Linh Sư, người bên ngoài có vẻ bối rối nên hỏi lại với giọng ngập ngừng.
“T, tôi đến tìm ma pháp sư Kim Shin-woo.”
“Hửm?”
Giọng nói nghe quen quen.
Tôi cũng đứng dậy đi ra hiên nhà, ở đó là người phụ nữ có mái tóc xanh lam mà tôi từng gặp ở làng Iceburn lần trước.
Lyla Besh, người thuộc Cục Quản lý được thành lập vì vùng đất hỗn loạn tại Cộng hòa Clark.
“Có chuyện gì vậy?”
Lần trước Cục Quản lý đã kéo đến một lần và nhờ Eleanor mà giải quyết êm xuôi.
Ban đầu tôi tưởng lần này cũng vậy, nhưng nhìn biểu cảm của Lyla Besh thì có vẻ không phải.
“M, ma pháp sư!”
Vừa nhìn thấy tôi, Lyla Besh liền quỳ rạp xuống. Cô ấy cứ thế hét lên với giọng pha lẫn tiếng khóc.
“Làm ơn! Làm ơn hãy cứu chúng tôi!”
“...”
[Ồ?]
Trước tiếng hét của Lyla Besh, tôi và Hắc Linh Sư đồng thời nhìn nhau. Stella đang giặt đồ cũng lén nhìn ra phía chúng tôi.
“Bây giờ! Ở ngôi làng lân cận xuất hiện quái nhân! B, bọn chúng đang lấy dân làng ra làm trò tiêu khiển! Cứ đà này nếu, nếu có ai chết thì...!”
Quái nhân? Trò tiêu khiển?
Nghe có vẻ hơi ngớ ngẩn.
Gọi là quái nhân chứ không phải ma thú thì có nghĩa là con người, và.
Bảo là đang bày trò tiêu khiển thì nghe cũng hơi lạ.
‘Hửm?’
Quái nhân.
Rốt cuộc là con người nhưng có vẻ không giống con người nên mới gọi là quái nhân, và.
Nói đến trò tiêu khiển thì tôi lại nhớ đến một lũ kỳ quặc.
Tiếng khóc lóc của Lyla Besh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
“Làm ơn! Tôi biết lần trước đã thất lễ, nhưng nhớ lại quá khứ ngài đã trực tiếp xử lý bọn buôn ma túy nên tôi mới tìm đến đây!”
“Được rồi, tôi hiểu rồi.”
Phải tuyệt vọng đến mức nào thì cô ấy mới tìm đến tôi, một người chẳng khác gì người lạ, thậm chí còn từng thất lễ một lần, và quỳ lạy thế này chứ.
Thấy cô ấy đến một mình chứ không đi cùng người khác, có thể thấy đây là hành động theo phán đoán cá nhân chứ không phải ý chí của Cục Quản lý.
“Chính xác là chuyện gì đang xảy ra?”
Việc ngôi làng lân cận hỗn loạn cũng là vấn đề khá lớn với chúng tôi. Việc cung cấp nhu yếu phẩm này nọ phụ thuộc khá nhiều vào làng Iceburn và các làng lân cận.
“Những kẻ mang hình dáng con người nhưng khó gọi là con người... sở hữu sức mạnh không thể diễn tả đang bắt dân làng làm những hành động kỳ quái.”
“...”
“T, tự xưng là thần rồi lập tôn giáo, bắt dâng thức ăn, hay bắt nhảy múa.”
[Cái này...]
“B, ban đầu họ từ chối. Nhưng bọn chúng sở hữu sức mạnh đặc biệt không phải ma pháp! Có người bị mê hoặc, nhưng cũng có người sợ hãi mà buộc phải tuân theo.”
“Phía Cộng hòa thì sao?”
Vốn dĩ đây là việc của Cộng hòa Clark chứ không phải tôi. Đặc biệt là khi Cục Quản lý đã được phái đến thì tôi nghĩ việc yêu cầu viện trợ không khó, nhưng.
“Kh, khắp nơi trên Cộng hòa đều đang diễn ra tình trạng tương tự nên rất khó để viện trợ đến vùng biên giới này. Hơn nữa bọn chúng không phải dạng vừa...”
Đương nhiên rồi.
Nếu đúng là lũ mà tôi đang nghĩ đến thì dù Cộng hòa Clark có làm gì cũng không thể đuổi chúng đi được.
Lũ đã bỏ đi bảo là đi ngắm nhìn lục địa thì có việc gì để làm chứ.
Rốt cuộc là ngựa quen đường cũ, lại làm mấy trò y hệt. Hơn nữa bây giờ đã hiện thân hoàn toàn nên chắc chắn đang chơi đùa hăng say hơn.
Trước khi tôi kịp trả lời, Hắc Linh Sư đã cười tươi rói hét lên.
[Chúng tôi sẽ giúp!]
“Th, thật sao ạ!”
Một người phụ nữ mang niềm tin vào công lý đang quỳ rạp xuống cầu xin thế này.
Chắc hẳn cô ấy muốn xử lý đám gian ác đang mê hoặc lòng người lắm.
“Sao em lại quyết định?”
Tôi buông một câu với Hắc Linh Sư đang hùng hổ bên cạnh, cô ấy nghiêng đầu hỏi lại.
[Vậy không giúp sao?]
“Tình huống không cho phép chúng ta hành động dễ dàng như vậy.”
[Findenai với em thì có thể hơi khó, nhưng anh thì đâu có sao.]
Dù sao tôi cũng đã được xử lý là người đã chết, và Kim Shin-woo là một người hoàn toàn khác nên cũng không sao.
Nhưng lý do tôi bắt bẻ Hắc Linh Sư không phải vì chuyện đó. Mà vì biểu cảm và hành động của cô ấy lộ rõ ý đồ khác.
[Ư ư, chán quá mà.]
“Haizz, em biết là đang đi đánh nhau với ai mà nói thế hả?”
Là những kẻ mang danh thần thánh đấy. Thực ra gọi là thần thì hơi buồn cười, nhưng ngay cả trong những câu chuyện như thần thoại Hy Lạp La Mã, các vị thần cũng cư xử chẳng khác gì con người.
Dù sao thì cũng là những tồn tại được gọi là thần ở thế giới này.
[Thì sao chứ?]
Nhưng Hắc Linh Sư nhún vai như thể chẳng có vấn đề gì.
[Có anh ở đây mà.]
“...”
[Có anh, người đã ban tặng tự do cho họ ở đây thì có vấn đề gì chứ. Thực ra chẳng khác gì đi chơi cả.]
Tôi gật đầu chịu thua trước Hắc Linh Sư đang cười nói.
Phải.
Với tôi hiện tại, thần thánh thực ra cũng chẳng phải đối thủ.
“Lyla Besh, cô đến làng Iceburn trước đi. Tôi chuẩn bị rồi sẽ xuất phát ngay.”
“C, cảm ơn ngài!”
[Oa! Đi dã ngoại thôi!]
Có vẻ lâu lắm mới được ra ngoài nên Hắc Linh Sư nhảy cẫng lên vui sướng.
“Stella có muốn đi cùng không?”
Stella nghe hết câu chuyện, làm vẻ mặt vi diệu rồi lắc đầu.
[Không, em không muốn nhìn thấy những vị thần mình từng phụng sự bị anh đánh tơi tả đâu.]
“...”
[Thay vào đó hãy làm cho họ tỉnh ngộ hẳn đi nhé.]
“Được rồi, biết rồi.”
Stella quyết định ở nhà.
Findenai thì vốn dĩ là người không được để lộ mặt ra thế giới.
Vậy cuối cùng là Deia.
‘Có đi không nhỉ?’
Dù nghĩ là có thể nguy hiểm nên mong cô ấy không đi, nhưng tôi đã đoán trước được câu trả lời.
Những vị thần tản ra khắp nơi bảo là đi ngắm nhìn lục địa. Nhưng thực ra từ "ngắm nhìn" có chút mơ hồ.
Bởi vì họ vẫn luôn dõi theo vùng đất này.
Tất nhiên, nhìn từ xa và nhìn gần có sự khác biệt. Họ cũng biết điều đó nên mới đi dạo quanh mặt đất.
Tuy nhiên, con người có sở thích và tính cách, thì thần thánh đương nhiên cũng vậy.
Một số vị thần hài lòng với việc sống giữa con người, trò chuyện và quan sát cuộc sống của họ.
Nhưng những vị thần khác lại muốn cho biết rằng vị thần mà họ tin tưởng và kêu gọi chính là mình.
Đặc biệt là.
Những vị thần ít tín đồ thì càng muốn thế.
“Khư ha ha!”
Theo nghĩa đó, Helton, Thần Đá vừa đến Iceburn lần này, nổi tiếng là vị thần có ít tín đồ so với độ nhận diện.
Đơn giản là mang lại cảm giác thờ phụng hòn đá, và trong các giai thoại về thần, ông ta cũng có nhiều câu chuyện đơn giản và hiếu chiến.
Thế nên Helton cảm thấy mũi mình phổng lên khi nhìn những con người đang quỳ gối cúi đầu dưới chân mình một cách trực tiếp thế này.
Dù vị thế của thần thánh có lung lay vì sự kiện lần này, nhưng dù sao họ vẫn là thần.
Rốt cuộc Helton tin chắc rằng mình xứng đáng được con người tôn sùng, và một số vị thần khác cũng đồng tình với ông ta nên đang hoạt động đồng loạt tại Cộng hòa Clark, nơi hỗn loạn nhất.
Helton đang cười lớn trên tảng đá với ý nghĩ sẽ vực dậy Helton giáo đang chết dần chết mòn này, nhưng.
“...?!”
Trong khoảnh khắc, ông ta cảm thấy một lượng mana dữ dội đánh vào toàn thân.
Có vài con người từng tìm đến ngăn cản ông ta, đánh nhau rồi bị đánh tơi tả và bỏ chạy.
Nhưng cái này ở đẳng cấp không thể gọi là con người.
Giống như những con người khác đang phụng sự mình, Helton cảm thấy mình cũng sắp cúi đầu trước sự tồn tại đang tỏa ra mana kia.
“A...”
Thực tế khi nhìn thấy hắn bước vào làng, Helton lập tức cúi đầu.
Tồn tại từng là Deus Verdi.
Tên thật là Kim Shin-woo.
Tồn tại đã đạt được mọi vĩ nghiệp, thoát khỏi trần tục và sống ẩn dật.
Người đã ban tặng tự do cho các vị thần, sự cứu rỗi cho lục địa, và sự an nghỉ cho người chết.
Đã lập nên thành tựu lớn nhất thế giới, nhưng lại là bí mật lớn nhất của lục địa mà không ai biết tên.
“A.”
Vì là Thần Đá nên cái đầu đá Helton giờ mới nhận ra khu vực này gần dinh thự nơi Kim Shin-woo ở.
“Hícc!”
Ông ta định bật dậy bỏ chạy ngay lập tức nhưng.
Xích mana đã trói chặt chân ông ta từ lúc nào. Đó là ma pháp hắn thường dùng khi chiến đấu với tư cách là Tà thuật sư trước đây.
[Tưởng là sẽ thú vị một chút chứ.]
Hắc Linh Sư bĩu môi đi đến đầu tiên.
“Gì đây? Kia là thần á? Trông cứ như cục đá ấy nhỉ?”
Deia mang theo súng ma lực phòng hờ nhưng tiếc nuối vì chẳng có đất dụng võ.
“...”
Và Kim Shin-woo đang trừng mắt nhìn Helton.
Helton bị xích trói chặt, vô thức quỳ gối một cách cung kính chào đón Kim Shin-woo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
