Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 54

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 856

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 509

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 458

Web Novel - Chương 387: Sự Sụp Đổ Của Kỷ Nguyên Findenai (5)

Chương 387: Sự Sụp Đổ Của Kỷ Nguyên Findenai (5)

Chương 387: Sự Sụp Đổ Của Kỷ Nguyên Findenai (5)

“Có vẻ anh cũng hiểu tại sao càng lớn tuổi càng chịu nhiều áp lực từ nhiều phía rồi.”

Trước khi rời Clarkwork.

Tôi vừa nhìn quanh lần cuối vừa lẩm bẩm, Hắc Linh Sư bên cạnh nghiêng đầu hỏi.

[Sao thế ạ?]

Có lẽ vì giờ là hồn ma nên không bao giờ già đi chăng. Hắc Linh Sư hoàn toàn không đồng cảm được.

Cô ấy có biết nguyên nhân khiến tôi suy nghĩ thế này nằm ở chính cô ấy không.

“Vì biết nhiều thứ hơn nên nỗi lo cũng tăng lên.”

[Có gì phải lo sao?]

Thấy Hắc Linh Sư làm vẻ mặt thực sự không biết, tôi cau mày trả lời.

“Lo cho em đấy. Vì cứ đi so đo lòng tự trọng kỳ quặc với Findenai.”

[... Vậy là vấn đề của Findenai chứ đâu phải của em?]

“Nếu nghĩ thế thấy thoải mái thì cứ nghĩ vậy đi.”

Đúng là Hắc ma pháp sư, suy nghĩ theo ý mình giỏi thật. Tôi coi như bỏ qua và quay đi.

Xe ngựa để quay lại làng Iceburn từ Clarkwork đã chuẩn bị xong nhưng Findenai vẫn chưa đến.

[Cứ đi trước đi ạ. Findenai chạy theo còn nhanh hơn.]

“Cũng đúng.”

Lâu lắm mới gặp Tiệm Phế Liệu nên chắc có nhiều chuyện để nói. Đi cùng xe ngựa thì Hắc Linh Sư lại định giở trò đồi bại cũng nên.

“Đi thôi.”

Để Findenai có thời gian thong thả, tôi lên xe ngựa. Lyla Besh mở cửa xe và cúi đầu ngay.

“Chúc ngài thượng lộ bình an!”

“...”

[Ôi chao, cảm ơn nhé.]

Hắc Linh Sư thay tôi tận hưởng sự đãi ngộ. Lyla đi xe ngựa khác. Bảo là không thể đi cùng xe với tôi.

‘Mà, thế lại hay.’

Có thể đi yên tĩnh, hoặc dùng ma pháp để đến Iceburn trong nháy mắt.

Bay về cũng được nhưng lạnh và gió máy khổ sở, nên ếm ma pháp lên xe ngựa là cách tiện nhất.

Xe ngựa xuất phát, Hắc Linh Sư dính chặt lấy tôi cười.

[Hì hì. Lâu lắm mới có hai người nhỉ!]

“Ừ nhỉ.”

[Ngày xưa có nhiều thời gian riêng tư, nhưng gần đây chẳng có lúc nào như vậy.]

“Tình thế bắt buộc mà.”

Sống cùng nhiều người phụ nữ và chia sẻ tình yêu nên tự nhiên ít có dịp dành thời gian riêng với một người.

Chắc chỉ có lúc trên giường mới được riêng tư, nhưng rồi cũng quen dần với việc vui vẻ cùng nhiều người.

‘Thế này không được.’

Tôi cảm thấy lúng túng và nguy cơ trước cuộc sống trụy lạc hơn tưởng tượng, nhưng cũng chẳng có cách giải quyết nào.

Đã lỡ bước vào con đường này rồi thì đành cố gắng làm họ thỏa mãn nhất có thể thôi.

[Ưm, phản ứng nhạt nhẽo thế. Phải tỏ ra thích thú chứ.]

“Em biết anh vốn không phải người như thế mà.”

Bây giờ thì nói nhiều hơn và bộc lộ cảm xúc hơn, chứ ngày xưa phản ứng còn nhạt hơn nữa.

[Có phải do quen với kích thích quá rồi không? A ha, biết rồi! Anh muốn làm một nháy ở đây đúng không?!]

“... Anh đã nói rồi. Có tuổi thì nỗi lo tăng lên.”

Tôi lo Hắc Linh Sư sẽ giở trò này mà. Vốn dĩ cô ấy cũng có sở thích lộ thiên ngầm.

“Không ngờ việc biết thêm điều gì đó lại trở thành gánh nặng thế này.”

Đầu tiên là trong rừng, sau đó là nội thành Robern. Hôm qua làm ở phòng khách quý, thực ra cũng coi như làm ở nhà người khác.

‘Sắp hình thành sở thích kỳ quặc mất.’

Mong cô ấy nghĩ cho tôi, người phải hùa theo cái đó chút.

[Hửm? Chẳng hiểu anh nói gì cả.]

Bộ ngực đẫy đà của Hắc Linh Sư cọ vào mặt tôi. Hắc Linh Sư đã leo lên người tôi, đối mặt và nở nụ cười quyến rũ.

Phải gọi là pheromone sao?

Biết là Tinh thần thể không khác nhiều so với cơ thể con người, nhưng Hắc Linh Sư sở hữu pheromone ngầm của một người phụ nữ quyến rũ.

[Dạ? Nói thử xem nàooo.]

Cô ấy cố tình dùng ngực ép vào mặt tôi khiến tôi không nói được. Dáng vẻ trẻ con lúc nãy biến đâu mất, giờ cô ấy đang quyến rũ một cách lộ liễu.

[Anh thấy con bé gà mờ kia làm càn rồi đấy. Em tập luyện thì cũng sẽ làm tốt thôi.]

“Đã bảo đừng có hiếu thắng vào mấy chuyện kỳ quặc mà.”

[Không phải hiếu thắng.]

Nói rồi Hắc Linh Sư khẽ thu người lại thì thầm vào tai tôi.

[Chỉ là, muốn làm nên kiếm cớ thôi.]

“...”

Lời thì thầm tinh quái và xảo quyệt mà không ai nghe thấy. Nó như một nét quyến rũ khiến hạ bộ tôi vô thức căng cứng.

[Hư hự.]

Cảm nhận được điều đó qua mông, Hắc Linh Sư bắt đầu di chuyển hông cọ xát.

Không chỉ dùng thân hình đẫy đà kích thích đàn ông, từng hành động nhỏ của cô ấy đều đang quyến rũ tôi.

“Đang ở trong xe ngựa đấy.”

[Cũng đâu có người đánh xe đâu.]

Đã ếm ma pháp lên xe ngựa nên nó tự chạy. Có người đánh xe thì bị cuốn vào ma pháp không biết sẽ thế nào.

[Thực sự anh lúc nào cũng chỉ theo sau em thôi.]

Tự nhiên nói gì vậy, Hắc Linh Sư leo xuống khỏi người tôi, quỳ xuống sàn xe ngựa và bắt đầu cởi quần tôi.

“Khoan đã...!”

Hông đã dừng lại nhưng vì xe ngựa chuyển động nên Hắc Linh Sư vẫn rên rỉ ngắn quãng và tiếp tục cảm nhận khoái cảm.

Nhìn cô ấy ngất xỉu và rũ ra, tôi thấy có lỗi nên cẩn thận đặt cô ấy nằm xuống.

Cạch!

Cửa xe ngựa đang chạy mở ra, gió lạnh ùa vào. Vì không chạy tốc độ thường nên gió rất mạnh.

“Aizz, muộn chút mà đã xuất ph...!”

Là Findenai bị bỏ lại đã chạy đuổi kịp xe ngựa.

Cô ấy đang càu nhàu thì thấy Hắc Linh Sư tơi tả nằm đó, nhận ra tình hình nên cười gượng gạo lùi lại.

“Cái, tao chạy bộ về nhé.”

Cô ấy định bỏ chạy nhưng.

Bụp!

Tôi nắm lấy cổ tay cô ấy kéo vào trong.

“Anh vẫn chưa ra.”

Rầm, cửa xe ngựa đóng lại.

“K, khoan đã chủ nhân! Thực ra do chuyện hôm qua nên vẫn còn... Ha ang!”

Tiếng rên rỉ của Findenai bắt đầu vang lên.

Hai người đã cãi nhau từ sáng sớm, cuối cùng cũng đến lúc tự thừa nhận mình là "đồ ra sớm" và "đồ gà mờ".

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!