Chương 344
Chương 344
Nơi Deia đang ở là khách sạn Saint-Ant.
Đây cũng là nơi có chút duyên nợ với tôi, vì trước đây khi bị lôi đến Graypond với tư cách là hắc ma pháp sư, Illuania đã sắp xếp khách sạn này để tôi nghỉ ngơi.
“Em đặt phòng đắt nhất đấy. Chỗ nghỉ ngơi cũng phải tốt chút chứ không thì bực mình lắm.”
Deia đi theo sau tôi ở hành lang khách sạn, buông lời bào chữa như đang càu nhàu.
Có vẻ cô ấy muốn nhấn mạnh rằng mình không sống xa hoa.
“Làm tốt lắm.”
Nếu là tôi thì cũng sẽ không để Deia ở khách sạn tồi tàn.
Xét về lý do lưu trú và thời gian thì ở khách sạn tốt là đúng đắn.
Cô ấy khẽ quay đầu nhìn tôi một cái rồi nói thêm.
“Illuania giới thiệu đấy. Bảo là khách sạn anh từng giới thiệu.”
“Đúng rồi, hồi đó là thế.”
Tính ra thì chưa đầy 2 năm, nhưng mỗi khi nghĩ về quá khứ, tôi luôn cảm thấy như đang hồi tưởng lại ký ức rất xa xưa.
Chắc vì có quá nhiều chuyện xảy ra trong thời gian ngắn. Và tình cảnh hiện tại là Kim Shin-woo chứ không phải Deus cũng góp phần vào đó.
“Hai người không đi cùng nhau đấy chứ?”
Erica Bright đang lẽo đẽo theo sau chọc vào hông tôi hỏi.
Sao hôm nay cô ấy cứ dùng những hành động nhỏ nhặt để thể hiện sự dễ thương thế không biết.
Nhìn vẻ mặt không giấu được sự lo lắng kia xem.
“Lúc đó Illuania đang mang thai nên tôi cho cô ấy đi nghỉ dưỡng thôi.”
“Thế à?”
Nhìn Erica thở phào nhẹ nhõm, lòng tôi lại thấy mơ hồ.
Khác với khi nhìn Findenai hay Stella.
Hai người kia ngầm thể hiện điều gì đó với tôi, còn Erica thì cảm giác như đang lén lút chạm vào tôi bằng những cử chỉ và hành động nhỏ nhẹ.
Nếu tôi là người bốc đồng, có lẽ tôi đã thuê một phòng riêng bên cạnh và đưa Erica vào đó rồi chăng?
‘Chắc là ám ảnh ngày xưa vẫn chưa biến mất.’
Kể từ sau khi đuổi tôi khỏi Học viện, Erica rất cẩn trọng trong việc tiếp cận tôi.
Ngay lập tức vài cảnh tượng hiện lên trong đầu.
Những gì cô ấy làm với tôi gần như là sự cầu khẩn, là quyết tâm tự mình gánh vác gánh nặng, là mong muốn tôi được hạnh phúc.
Đồng thời, tôi nhớ cô ấy từng càu nhàu khi nhìn thấy Findenai, Aria hay Eleanor chủ động tiếp cận tôi từ phía sau.
‘Chắc cô ấy nghĩ mình không có tư cách làm thế.’
Chức danh giáo sư không phải là vấn đề.
Tôi tự hỏi liệu có lời nào để nói không, nhưng ngay cả cảm xúc của tôi cũng đang rối bời nên đành phải để mặc vậy.
Cạch.
Deia mở cửa phòng suite ở tầng cao nhất, cười tươi với chúng tôi.
“Cảm ơn anh đã đưa em về. Vậy anh về cẩn thận nhé.”
Nói rồi Deia lén đưa tay kéo tôi về phía mình. Nhìn cái hất cằm bảo cô mau về đi, có vẻ như việc Erica đi theo đến tận đây khiến cô ấy rất không hài lòng.
“Tôi cũng là người nhà.”
Người phụ nữ vừa ngập ngừng trước mặt tôi lúc nãy có đúng là cùng một người không vậy.
Khí thế của Erica khi nghiêm giọng cảnh cáo Deia thực sự ấn tượng.
“Ha.”
Deia khoanh tay đáp trả.
“Là Bright mà? Đâu phải người nhà.”
“Là người nhà. Lúc gặp mặt gia đình, cô gọi tôi là chị và cùng tiễn Deus đến Cộng hòa Clark mà.”
“Người này đâu phải Deus.”
“Vậy thì cũng chẳng phải gia tộc Verdi.”
Sao từ nãy đến giờ hai người cứ tỏa ra bầu không khí chiến tranh thế nhỉ.
Nhìn hai người nhìn nhau không chút do dự, cuối cùng tôi thở dài chen vào.
“Erica, vào đi. Nói chuyện một chút rồi về chắc không sao đâu.”
“... Tôi định ngủ lại.”
Erica lẩm bẩm đầy ẩn ý rồi bước vào trong. Việc Deia đóng cửa lại và trừng mắt nhìn tôi một cách hung dữ khiến tôi thấy đau lòng.
“Gọi dịch vụ phòng đi. Uống chút rượu nào.”
Deia cáu kỉnh.
Không phải tuổi dậy thì mà là cô em gái nhạy cảm.
Tôi bảo hai người cứ gọi theo sở thích vì đằng nào tôi cũng không uống được, nhưng cô ấy cứ nằng nặc đòi tôi chọn.
Nhớ lại ký ức cũ, tôi gọi rượu vang và đồ nhắm đơn giản, rồi nhìn quanh phòng.
Tôi từng xem qua khi tìm phòng cho Illuania nên không thấy mới mẻ gì.
Cảnh đêm Robern nhìn từ bên ngoài thú thật không thể gọi là đẹp. Chỉ có đèn ma lực chiếu sáng đường phố nên nếu nói là thô sơ thì cũng đúng.
Mong đợi cảnh đêm như trung tâm Seoul ở đây là xa xỉ.
“Em đi tắm đây.”
Nói rồi Deia đi vào phòng tắm. Nhìn cô ấy nói chuyện thoải mái, tôi ngồi phịch xuống ghế sofa trong phòng khách.
Thế là Erica lén lút ngồi xuống cạnh tôi.
Không nói gì cả.
Tôi tưởng cô ấy muốn ở gần hơn là nói chuyện riêng, nhưng.
Cốc cốc.
Erica dùng móng tay gõ nhẹ lên mu bàn tay tôi đang đặt trên ghế sofa.
“Thế nào? Có cảm giác không?”
Cô ấy tò mò về Nghĩa thể sao.
“Có. Vì dùng mana của tôi để tạo hình nên có thể điều chỉnh mức độ đau đớn.”
Nghĩ lại thì chẳng phải tôi đã cho thấy mình có cảm giác vài lần rồi sao.
Lúc đến đây cô ấy cũng chọc vào hông tôi mà.
Tôi thắc mắc nhưng chưa kịp nói gì thì Erica đã luồn tay mình xuống dưới bàn tay tôi đang đặt trên ghế sofa.
Rồi đan ngón tay vào nhau.
“C, cảm nhận được không?”
Giờ mới nhận ra cô ấy biết thừa là cảm nhận được mà vẫn làm thế này, một cảm giác kỳ lạ lại dâng lên.
“Cảm nhận được.”
Nên tôi quyết định nương theo dòng chảy của cô ấy.
Nhận ra tôi sẽ chiều theo ý mình, đôi má Erica ửng hồng và khóe miệng nhếch lên cười khúc khích.
“Khụ.”
Cố nén lại, Erica lần này cẩn thận tựa đầu lên vai tôi.
“Thế nào?”
“Ừ, cảm nhận được.”
“Vậy à.”
Nếu là Findenai ở đây thì chắc chắn sẽ sấn sổ vào ngay, còn nếu là Stella thì sẽ lén lút tiến thêm một bước nữa.
Hắc Linh Sư thì... trước đây sẽ vênh váo nhưng sau khoảng thời gian nồng nàn kia thì tôi không biết cô ấy sẽ phản ứng thế nào.
Dù sao thì.
Khác với những người khác, Erica chỉ đến mức này thôi.
Nắm tay, tựa vào vai.
Chỉ thế thôi cũng đủ khiến Erica cảm thấy thỏa mãn quá mức, nở nụ cười dịu dàng trên môi.
“Em thích anh.”
Chỉ một câu.
Lời tỏ tình đầy dư âm.
Việc cô ấy cọ người vào tay tôi như một con mèo, mùi chanh ngọt ngào tỏa ra từ cô ấy, những hành động vừa non nớt vừa thận trọng.
Tất cả đang khiến người phụ nữ tên Erica Bright trở nên đặc biệt trong tôi.
Cô ấy đang thực hiện đúng những gì đã nói hôm nay, rằng cô ấy gặp tôi không phải vì khoái cảm thể xác.
Không mong tôi làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh thôi cũng khiến cô ấy vui vẻ.
Cốc cốc cốc.
“Dịch vụ phòng đây ạ.”
Nghe tiếng gọi ngoài cửa, Erica thở hắt ra một hơi tiếc nuối.
Vì là phòng suite nên họ đến rất nhanh. Vì Erica có thể sẽ trở thành Đại ma pháp sư trong tương lai nên tôi ra nhận thay để đề phòng, rồi đặt lên bàn.
“Gì thế, đến nhanh vậy?”
Đúng lúc đó Deia tắm xong, vừa lau tóc bằng khăn vừa bước ra khỏi phòng tắm.
Nhanh hơn nhiều so với bình thường ở dinh thự.
Deia mặc áo choàng tắm của khách sạn, liếc nhìn Erica rồi mắt hơi mở to.
“Hai người làm gì rồi?”
“A, không?! Không có gì.”
“... Đi tắm đi. Chắc chị thấy khó chịu lắm.”
Erica thoáng ngập ngừng. Không hiểu sao cô ấy liếc nhìn tôi rồi bảo biết rồi và lon ton chạy vào phòng tắm.
Deia chống tay lên hông trừng mắt nhìn Erica rồi kiểm tra chai rượu tôi gọi.
“Estier 15 năm? Anh thích cái này à?”
Rượu vang trắng vị khá nhẹ, trôi tuột qua cổ họng. Thời còn là Uy Linh Sư, vì được tặng quà từ khắp nơi nên tôi cũng biết chút ít.
“Ngọt vừa phải. Đậm quá hay đắng quá thì mai mệt lắm.”
Đồ nhắm tôi cũng gọi phô mai hun khói và trái cây. Nếu là Findenai thì chắc chắn sẽ chửi đàn ông con trai mà keo kiệt rồi gọi thịt ngay.
“Hưm, thường thì những lúc thế này phải gọi loại mạnh để hạ gục trong một nốt nhạc chứ?”
“...”
“Không, ý em là mấy đối tượng xem mắt của em ấy. Tên em gặp hôm nay dù mới là buổi trưa mà đã rủ uống rượu rồi.”
Deia ngồi phịch xuống ghế sofa, tiếp tục lau tóc. Tôi biết cô ấy vốn thoải mái, nhưng thế này có phải hơi thiếu phòng bị không.
Đặc biệt là nhìn qua lớp áo choàng tắm thấy thấp thoáng da thịt thì có vẻ như cô ấy không mặc gì bên trong.
“Anh ra ngoài đợi, em thay đồ ngủ đi.”
“Phòng em mà, em cứ thoải mái thôi.”
“...”
Dù tôi đã ra hiệu bằng mắt nhưng Deia vẫn nhún vai rót rượu vào ly.
“Ưm? Ngon đấy. Ở Northweden toàn uống mấy thứ bạo lực, giờ uống cái này thấy người thả lỏng hẳn.”
“Em thích là tốt rồi.”
Tôi thở dài định ngồi xuống đối diện thì Deia ngoắc tay.
“Lại đây sấy tóc cho em.”
“Tự làm đi.”
“Anh dùng được ma pháp mà. Sấy cho em đi.”
Deia rất biết tận dụng việc mình là em gái. Cô ấy biết rõ nếu nói kiểu đó thì tôi buộc phải nghe theo.
“Haa.”
Cuối cùng tôi ra phía sau, tháo chiếc khăn đang quấn tóc cô ấy ra. Vì Nghĩa thể yếu nên không thể dùng nhiều mana, nhưng để tay tỏa ra gió ấm thì đơn giản.
Trở thành máy sấy tóc chạy bằng cơm, tôi cẩn thận sấy tóc cho Deia.
Là mùi dầu gội khách sạn sao?
Mùi hương mát lạnh làm ngứa mũi.
Rất hợp với Deia.
“Ngày xưa em ghét bọn đàn ông chạm vào người lắm.”
Cô ấy lẩm bẩm trong khi giao phó mái tóc cho tay tôi vì thấy dễ chịu.
Chắc chắn không dễ dàng vượt qua nỗi ám ảnh do Deus tạo ra, nhưng Deia có vẻ đã vượt qua được nhờ nhiều trải nghiệm.
“Thực ra bây giờ vẫn ghét.”
Dù tôi không hỏi nhưng cô ấy cười khẩy nói thêm.
“Không cần cố quá để đi xem mắt đâu.”
Đã ghét đàn ông đến thế thì không cần phải làm vậy. Lúc đó tôi đề nghị vì Deia bộc lộ tình cảm với tôi quá lộ liễu.
Nhưng nếu đó là áp lực thì không cần phải xem mắt.
“...”
Nghe tôi nói, Deia uống thêm một ngụm rồi trả lời.
“Em sẽ xem. Biết đâu đấy. Lại lòi ra một người đàn ông đúng gu em thì sao.”
“Nếu được thế thì tốt quá.”
Tôi nói thêm vào, Deia cười toe toét rồi lắc đầu quầy quậy.
“Đúng là... chẳng thay đổi gì cả.”
Có vẻ cô ấy có nhiều điều muốn nói.
Vài lần Deia định mở miệng rồi lại ngậm lại, cuối cùng giữ im lặng.
Tóc đã khô, tôi nhẹ nhàng buông tóc cô ấy ra, Deia vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình.
Tôi không nghĩ ngợi gì ngồi xuống cạnh cô ấy, Deia thở dài đặt ly rượu xuống.
“Mai em đi xem mắt mà gặp phải tên điên thì làm sao?”
“Em sẽ tự lo liệu tốt thôi.”
Chẳng phải hôm nay cô ấy cũng rút súng ra ngay sao.
Không hài lòng với câu trả lời, Deia đấm nhẹ vào tay tôi rồi hỏi lại với thêm chút thông tin.
“Ngày mai đối tượng xem mắt là một hiệp sĩ khá có thực lực. Chỉ cần cường hóa cơ thể bằng mana thì súng ma lực cũng bị bật ra thôi?”
“Dù sao cũng là trung tâm Robern. Bên đó cũng không dám làm hành động nguy hiểm quá khích đâu.”
Có thể thì thầm lén lút hoặc đề nghị bí mật, nhưng Deia sẽ không bị cuốn theo những thứ đó đâu.
Vì cô ấy là một cô gái cứng cỏi mà.
Nhưng có lẽ đây cũng là câu trả lời sai.
Deia xoay người, đá bốp vào tay tôi rồi hậm hực.
“Cũng có thể dùng ma pháp mà. Nếu em đột nhiên ngất xỉu rồi bị lôi đi thì sao? Nếu giống thằng điên hôm nay bảo kiểm tra trinh tiết rồi đòi đút vào thì sao?”
“Vừa bảo là hiệp sĩ mà. Ma pháp thế nào được...”
Bốp!
Giờ thì Deia chống cả hai tay lên ghế sofa, duỗi chân về phía tôi.
Bốp! Bốp! Bốp!
“Nói! Nói! Chuyện! Cho! Tử tế vào xem nào!”
Tôi muốn chiều theo sự nhõng nhẽo của em gái nhưng Nghĩa thể có nguy cơ bị vỡ.
Tôi định cẩn thận xoay người bắt lấy chân cô ấy, nhưng vì chỉ khoác áo choàng tắm nên da thịt giữa hai chân cô ấy lộ rõ.
“Mặc áo cho tử tế vào...!”
Tôi quay ngoắt đầu sang bên cạnh lảng tránh ánh nhìn, nhưng khí thế của Deia lại càng sục sôi hơn.
“Gì! Gì! Thì sao! Em sẽ phá nát cái Nghĩa thể này luôn! Cút! Cút đi!”
“Anh nói thế vì tin tưởng em mà.”
“Câm mồm! Tin tưởng tao mà bắt tao đi xem mắt với mấy thằng đực rựa đầy dục vọng à? Còn mình thì chơi với vợ chưa cưới, hôn hít với hầu gái? Anh! Anh khác gì Deus hả thằng khốn!”
Dù biết là có pha chút đùa giỡn nhưng khí thế của Deia rất dữ dội.
Cứ đà này Nghĩa thể sẽ vỡ vì cú đá của Deia thật mất, nên cuối cùng tôi dùng biện pháp mạnh, vừa quay đầu đi vừa bắt lấy cả hai cổ chân cô ấy cùng lúc.
“Buông ra a!”
Khoảnh khắc Deia giãy giụa, nút thắt ở eo tuột ra, chiếc áo choàng tắm bung ra một nửa.
“Hư e éc!?”
Khác hẳn với lúc cáu kỉnh vừa nãy, Deia rên rỉ đầy bối rối, hai tay bắt chéo che ngực.
Tôi vội vàng ngẩng đầu lên lảng tránh ánh nhìn.
“Anh không nhìn thấy gì cả.”
Tôi cố gắng giả vờ bình tĩnh nói.
“Em thì thấy rồi.”
Giọng nói lạnh lẽo của Erica, người vừa tắm xong đứng phía sau, khiến sống lưng tôi lạnh toát.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
