Chương 346
Chương 346
Hương thơm sảng khoái làm ngứa mũi.
Mỗi khi mái tóc Deia đung đưa, mùi hương của cô ấy ùa tới, khơi dậy điều gì đó gây nghiện bên trong tôi.
Cô ấy đang gác chân lên đùi tôi, xoay người lại và tiến tới.
Đặt đầu lên đùi tôi rồi lén lút rúc vào lòng, trông cô ấy như một con mèo vậy.
“Em đang làm cái trò gì thế.”
Tôi nhìn xuống hỏi, Deia trả lời bằng giọng không chút run rẩy.
“Gối đầu lên đùi thôi mà. Trước đây cũng làm rồi, có vấn đề gì đâu.”
Dù có ký ức từng làm thế trên xe ngựa, nhưng.
“Mặc quần áo tử tế vào trước đi.”
“Phòng em mà, có sao đâu?”
Cuộc đối thoại đi vào ngõ cụt.
Tôi dụi mắt vì cơn mệt mỏi lẽ ra không thể cảm nhận được ở Nghĩa thể và thở dài.
Cảm giác nhấp nhô từ bên dưới.
Chẳng biết từ lúc nào Deia đã leo lên đùi tôi và nhìn chằm chằm vào tôi.
“Ư ưm.”
Erica đang ngủ bên cạnh phát ra tiếng thở nhẹ nhưng không tỉnh dậy.
Sợ tôi đi đâu mất nên cô ấy ôm chặt lấy tay trái tôi, khiến tôi khó mà cử động.
Nhân cơ hội đó, Deia đặt tay lên hai vai tôi và nhìn tôi trân trân.
Tôi cũng im lặng nhìn lại cô ấy, nhưng phản ứng gay gắt lại đến từ phía bên kia.
“Haa, nhìn cái gì.”
Không thể nói đơn giản là do men rượu được.
“Mặt.”
“Gì.”
“Mặt đỏ rồi kìa. Muốn giấu sự xấu hổ thì diễn cho đạt vào.”
“Ưt!”
Deia vội vàng đưa tay lên má. Dù cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng không thể giấu được sự nóng bừng, điều đó đã lộ rõ.
Ngược lại, tôi càng có thể bình thản hơn.
“Tránh ra đi. Đừng có nổi máu liều kỳ quặc rồi làm hành động không phù hợp nữa.”
“Không phù hợp?”
“Dù là anh em thì với bộ dạng đó mà ngồi lên đùi anh trai cũng là việc không nên làm.”
Trong giọng nói chứa đựng sự lạnh lùng đến mức chính tôi cũng hơi ngạc nhiên. Nhưng, đành chịu thôi.
Dù Deia chưa kiểm soát được tình cảm dành cho tôi thì đó cũng là tình cảm không nên có.
Dù không phải cơ thể của Deus thì trước hết tôi vẫn là anh trai.
Tôi cảnh cáo cô ấy với ý nghĩa đó, nhưng.
“Anh... là anh trai em á?”
Deia dường như uất ức điều gì đó, đưa tay đang đặt trên vai lên ôm lấy hai má tôi.
Cô ấy dùng chút sức, tôi muốn gỡ ra nhưng một tay bị Erica giữ, tay còn lại thì không đủ sức.
“Sao anh lại là anh trai em?”
“...”
“Là Kim Shin-woo mà. Đâu phải Deus. Bây giờ chúng ta đâu có cùng dòng máu, cũng đâu cùng họ.”
“Deia, em biết lời đó làm tổn thương anh thế nào mà.”
Tôi trả lời cay đắng, đôi mắt Deia run lên bần bật. Niềm vui khi có gia đình mới của tôi bỗng trở nên nhỏ bé.
Nhưng mà.
“Đồ... khốn. Còn em? Vậy em thì sao?”
“...”
“Em ghét tất cả bọn đàn ông. Em đã nghĩ sẽ sống cả đời vùi đầu vào công việc cùng gia tộc.”
Không chỉ là sự run rẩy đơn thuần.
Tiếng nức nở của Deia khiến đầu óc tôi ong lên, suy nghĩ đình trệ.
“Đồ khốn nạn... là lần đầu tiên đấy. Lần đầu tiên em muốn ở gần ai đó, muốn ở cùng ai đó như thế này. Là lần đầu tiên đấy.”
Bộp, Deia cụng trán vào trán tôi. Sự run rẩy từ đầu ngón tay truyền qua má tôi.
“Anh coi trọng gia đình thế nào? Em biết thừa chứ. Em cũng đã rất vui vì có một người anh trai ra dáng anh trai.”
Đôi mắt Deia từ từ nhìn thẳng vào mắt tôi ươn ướt lệ. Ánh nhìn chứa đựng sự cầu khẩn bi thương thực sự nặng nề.
“Vậy thì lẽ ra phải kết thúc ở đó chứ. Sao lại bước vào sâu hơn. Sao lại khiến người ta mở lòng.”
“...”
“Cũng có thể trở thành người nhà theo cách khác mà, hả?”
Từ từ.
Rất chậm rãi, đôi môi Deia tiến lại gần.
Như muốn xin phép, bàn tay đang ôm má khẽ nâng mặt tôi lên, định để cô ấy hôn.
Chụt.
“...”
Mắt Deia mở to.
Nhìn ngón tay tôi chen vào giữa môi cô ấy và môi tôi, vẻ mặt cô ấy méo xệch.
“Không được.”
“Ha, ha ha.”
Dù tôi từ chối nụ hôn, Deia vẫn không để giọt nước mắt đọng trên khóe mi rơi xuống.
Giọt nước mắt đọng lại như đang treo lơ lửng thực sự đáng thương, nhưng.
“Dù em không chấp nhận thì anh vẫn là anh trai em. Mối quan hệ thế này không được.”
“...”
“Hãy gặp gỡ nhiều người vào. Sẽ có nhiều người tốt hơn anh nhiều. Bây giờ em chỉ nhầm lẫn vì người đàn ông gần gũi với em chỉ có mỗi anh thôi.”
“Thế, à.”
Như thể đã bỏ cuộc.
Bàn tay Deia trượt khỏi má tôi. Tưởng cô ấy sẽ tránh ra, nhưng.
Cô ấy dùng cả hai tay chộp lấy tay phải đang che miệng tôi và kéo mạnh xuống.
Và nụ hôn tiếp nối.
Tình huống quá bất ngờ khiến tôi mở to mắt nhìn Deia.
Nhưng ngược lại với tôi, Deia nhắm nghiền mắt, run rẩy bần bật.
Định vặn người đẩy ra nhưng vì sức nặng của Erica và Deia bên cạnh nên giãy giụa cũng khó.
Tay phải bị cô ấy nắm chặt không cử động được.
Dù cố gắng kháng cự thế nào thì nụ hôn vẫn tiếp diễn, và.
“Phu hư.”
Có lẽ do căng thẳng đến mức không thở được, Deia thở hổ hển, mặt đỏ bừng nhìn tôi.
“Nụ hôn đầu đấy.”
“Deia...!”
Tôi định nổi giận thực sự, nhưng cuối cùng giọt nước mắt đọng lại của cô ấy cũng lăn dài trên má.
“Ngày mai.”
Deia từ từ rời xa tôi, quay người lại và nói.
“Em sẽ đi xem mắt.”
Ngày hôm sau.
Lẽ ra phải về nhà ngay nhưng tại sao nhỉ. Lạ thay chân tôi không bước nổi.
“Hư, hư hưng.”
Thế nên tôi đang giết thời gian ở phòng nghiên cứu vắng người của Giáo sư Per.
“Đây ạ!”
Giáo sư Per với mái tóc hồng bay phấp phới tiến lại đưa trà cho tôi. Dù sao Nghĩa thể cũng không cảm nhận được mùi vị nên tôi cứ thế uống mà không nghĩ ngợi gì.
“Vui nhỉ.”
Tôi hỏi Per, cô ấy giật mình chắp hai tay trước ngực nhìn tôi rồi gãi đầu cười hề hề.
“Chắc là nhớ chuyện ngày xưa ạ. Thời gian sống cùng giáo sư có nhiều kỷ niệm vui vẻ đọng lại nên...”
Hồi đó có cả Findenai, Owen và Illuania nên khá ồn ào náo nhiệt.
Dù tôi nghĩ cô ấy hay bị cuốn theo dòng chảy, nhưng nếu cô ấy nhớ về thời đó một cách tốt đẹp thì chính tôi mới là người biết ơn.
“A đúng rồi, anh biết không? Nghe nói Owen đang trải qua bài kiểm tra của các giám mục để kế thừa vị trí Uy Linh Sư đấy ạ.”
“Vậy sao?”
Vì nhà ở nơi hẻo lánh không bóng người tại Cộng hòa Clark nên tin tức đến chậm.
Owen giờ mới nối nghiệp tôi sao.
Cảm giác không tệ.
Dù không giúp được gì nhưng trong lòng cũng ủng hộ cậu bé.
“Vâng! Nghe nói ở thủ đô bây giờ toàn bàn tán về Owen thôi. Huhu, em có làm được gì đâu mà thấy tự hào ghê. Nhớ ngày nào cậu bé còn chơi đàn ở đây.”
Per nhớ lại hình ảnh cậu bé luôn làm việc vặt trong phòng nghiên cứu và luyện tập Melodica, nở nụ cười mộ mến.
“Cậu bé sẽ làm tốt thôi.”
“Chắc vậy nhỉ? Em cũng muốn giúp nếu có gì giúp được!”
Trong lúc đang nói chuyện này chuyện kia.
Đến giờ trưa, Erica mở cửa phòng nghiên cứu bước vào. Có vẻ cô ấy chạy vội đến nên hơi thở hơi gấp, nhưng thấy tôi ở đó, một nụ cười mờ nhạt nở trên môi.
Chắc cô ấy lo tôi đã về trong lúc cô ấy đang giảng bài.
“C, còn ở đây à.”
“Đã bảo sẽ ở lại mà.”
“May quá.”
Erica cố nén nụ cười toe toét, mím môi lại rồi sầm sập bước tới chỗ tôi.
“Đi nhanh nào, em đặt nhà hàng rồi.”
“Nhà hàng á?”
“Ừ, đi nhanh lên.”
Lúc đó Per đứng bên cạnh giơ tay lên.
“A a! Em cũng...!”
“Hửm?”
Khuôn mặt vô cảm của Erica khi trở lại làm giáo sư kiêm ma pháp sư. Khoảnh khắc ánh nhìn lạnh lẽo chiếu tới, Giáo sư Per cười gượng gạo hét lên.
“Em cũng phải đi ăn cơm thôi! Hôm nay phải ăn cơm căng tin mới được!”
Không biết là nhanh trí hay chậm tiêu, nhưng dù sao Giáo sư Per cũng cảm nhận được nguy hiểm nên tự nhiên chuyển chủ đề và đi ra khỏi phòng nghiên cứu trước.
“... Ăn cùng cũng được mà.”
“Nghiêm túc đấy à? Thế thì chắc phải chuẩn bị thêm một cái Nghĩa thể nữa đấy?”
Rắc.
Erica thả lỏng tay, lén lút tập trung mana vàng kim vào tay phải.
Dù cố gắng bao biện đó là đe dọa kiểu không đe dọa.
“Đúng là đe dọa rồi.”
Nghe tôi nói, Erica che miệng cười khẩy.
“Đúng rồi, là đe dọa đấy.”
Nói rồi cô ấy nắm tay tôi kéo ra ngoài ngay lập tức.
Chỉ riêng việc đi ra phố cùng nhau đã thu hút sự chú ý. Trước đây là vì tôi là Uy Linh Sư, nhưng giờ là vì Erica là ứng cử viên Đại ma pháp sư.
“Nắm tay đi thế này nguy hiểm đấy.”
Dù tôi bị kéo đi đã nhắc nhở nhưng Erica không hề nới lỏng tay chút nào.
“Không sao.”
“Tin đồn không hay đâu. Vì vị hôn phu cũ là anh mà đã...”
Vì cô ấy quá tài năng ở những mảng khác và đạt được nhiều thành tựu nên chuyện đó có phần bị chìm xuống.
Nhưng việc từng đính hôn với đại ác nhân Deus Verdi sẽ luôn là cái đuôi không thể tách rời bám theo Erica.
“Nên là.”
Nhưng ngược lại, Erica cười tươi rói.
“Nên là càng thích.”
Sự kiên quyết rằng việc từng là hôn thê của Deus Verdi, đối với người khác là chuyện để bàn tán, nhưng với cô ấy thì không.
Nếu là cơ thể bình thường chứ không phải Nghĩa thể thì đó là lời nói đủ khiến tim đập thình thịch.
“Đừng bận tâm người khác. Khi nghĩ rằng đã mất anh, em đã nhận ra.”
Người khác không quan trọng.
Nói thêm câu đó, nơi Erica dẫn tôi đến là một nhà hàng khá sang trọng.
Tôi nghĩ cũng không tệ, nhưng dù sao tôi cũng không cảm nhận được mùi vị.
Chắc chỉ ngồi đối diện Erica uống nước thôi, Erica chắc cũng biết điều đó, nhưng.
Khoảnh khắc bước vào trong, tôi đã biết lý do cô ấy cưỡng ép đưa tôi đến đây.
“Ư ưm!?”
Ở cái bàn đằng xa, mắt Deia đang uống nước mở to hết cỡ.
Deia cố nén để không phun nước ra. Người đàn ông xem mắt ngồi đối diện đưa khăn tay cho Deia, lo lắng hỏi han.
“Erica?”
Dù tôi gọi với vẻ bối rối, nhưng cô ấy ấn tôi ngồi xuống bàn đã đặt trước rồi cười tươi.
“Lo lắng chứ gì?”
“...”
“Nên mới không về mà. Findenai chắc giận lắm đấy.”
Chắc cô ả đang nhảy dựng lên vì tôi ngủ qua đêm bên ngoài. Có khi phá nát vườn tược rồi cũng nên.
“Là anh trai mà, lấy cớ hẹn hò với em để xem chừng Deia đi.”
Người phụ nữ tận tụy chống cằm nhìn tôi với nụ cười vui vẻ.
Khoảnh khắc tôi định nói lời cảm ơn.
“Hôm qua ấy mà.”
Nụ cười của Erica chứa đựng sự cay đắng.
“Trông buồn lắm.”
“Erica?”
Tôi gọi tên cô ấy với tâm trạng ngờ ngợ, Erica lảng tránh ánh nhìn của tôi, lẩm bẩm.
“C, có uống bao nhiêu đâu.”
Hèn gì.
Tôi cứ thấy lạ là cô ấy nắm chặt tay trái tôi quá mức.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
