Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 3: Em Gái Bị Tổn Thương

Chương 3: Em Gái Bị Tổn Thương

Chương 3: Em Gái Bị Tổn Thương

“Sao mà đông thế này.”

Y tá Karen không khỏi bối rối. Vì là Học viện dạy cả kiếm thuật và ma pháp nên người bị thương lúc nào cũng nhiều.

Thế nên phòng y tế là nơi có diện tích lớn nhất trong Học viện, trang thiết bị cũng luôn được cập nhật mới nhất.

Nhưng ngay cả phòng y tế như vậy cũng chật kín, Học viện hôm nay lạ lùng quá mức.

Hơn nữa bây giờ không phải trong kỳ học mà là kỳ nghỉ.

Phòng y tế đông nghịt đến mức tưởng như phần lớn học sinh ở lại ký túc xá đều được khiêng đến đây.

“Rốt cuộc là cái gì?”

Hơn nữa đa số là ngất xỉu không rõ nguyên nhân.

Bắt đầu từ việc giáo sư mới Pher sùi bọt mép ngất xỉu trong phòng nghiên cứu của mình.

Một số học sinh đang sử dụng sân tập luyện cũng ngất xỉu với những vết bầm tím như bị ai đánh.

Theo lời nhân chứng, họ đột nhiên hét vào hư không rồi vung kiếm.

Không chỉ vậy, thư viện, nhà ăn, hành lang, phòng học...

Bất kể nơi nào cũng xảy ra tình trạng học sinh ngất xỉu bất thường.

Đặc biệt, nơi gây ra nhiều thiệt hại nhất là.

“Sảnh chính tầng 1.”

Karen thọc tay vào túi áo blouse trắng, thở dài đầy trăn trở.

Những học sinh xuống tầng 1 để đến phòng hỗ trợ giáo vụ hôm nay hầu hết đều ngất xỉu và được khiêng đến đây.

“Trong số những học sinh đến phòng hỗ trợ giáo vụ, những em không ngất xỉu đều sử dụng cầu thang khác.”

Sau khi tự điều tra, cô phát hiện ra chỉ những học sinh đi xuống bằng hành lang trung tâm hoặc sử dụng sảnh chính mới bị ngất.

“Phải đi xem sao.”

Vẫn chưa bắt đầu học kỳ nên học sinh trong Học viện hiện tại chủ yếu là những em ở lại ký túc xá trong kỳ nghỉ.

Có thể coi như tin đồn sẽ không lan ra ngoài Học viện, nhưng nếu tình trạng này kéo dài đến khi học kỳ bắt đầu thì sẽ rất rắc rối.

Nhờ các giáo sư khác cũng được, nhưng sẽ xử lý chậm. Karen phán đoán rằng thay vì ở đây thì tự mình đi xử lý sẽ tốt hơn.

Ở phòng y tế cũng chẳng làm được gì nhiều cho học sinh.

Đặt ống nghe và kim tiêm xuống, Karen cầm lấy thanh kiếm được quấn băng vải cẩn thận của mình.

Nếu có kẻ địch làm bị thương đồng minh, thì giết kẻ đó để bảo vệ đồng minh.

Đó là một trong những triết lý của cô.

“Tất cả nằm yên đấy. Trước khi tôi quay lại mà ra ngoài là chết hết đấy.”

Cạch.

Cô buộc mái tóc xám gọn lại, nhét chiếc kính không độ trên sống mũi vào túi áo trước.

“Thật mà! Có một con Undead ở sảnh chính tầng 1!”

“Nh-Nhưng nhìn xem. Giờ có gì đâu?”

Đến sảnh chính, Karen hờ hững tiến lại gần giọng nói chói tai.

Đó là Meilin, cô bé nổi tiếng là thiên tài nhưng mồm mép cũng chua ngoa trong đám sinh viên năm 2, cùng với những nhân viên bảo vệ còn lại ít ỏi trong kỳ nghỉ.

“A đù! Đã bảo là có mà! Không biết bây giờ bọn nó đang nằm la liệt trong phòng y tế à?”

“Biết là thế nên chúng tôi cũng đang kiểm tra chỗ này mấy lần rồi, nhưng đã bảo là không có gì mà?”

“Đã bảo là có!”

Nhìn Meilin hét lên, khóe miệng Karen nhếch lên méo xệch.

Dù cực kỳ ghét học sinh láo xược, nhưng...

“Nói chuyện chút nhé?”

Xứng danh thiên tài, cô bé là người duy nhất trong số những người đi xuống cầu thang trung tâm còn nhớ được những gì mình đã thấy.

“Vậy tôi xin phép đi trước.”

Dùng bữa xong, người hầu gái đến dọn dẹp bát đĩa như chỉ chờ có thế. Có vẻ cô ta khá e ngại khi đối mặt với tôi.

Cũng phải thôi, tình thế khó xử mà.

Thấy rõ cô ta vừa cố gắng giữ lễ phép, vừa lo nơm nớp sợ tôi đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó.

Căn phòng lại chỉ còn mình tôi.

Không cảm thấy cô đơn hay buồn chán. Vốn dĩ tôi là người rất khó cảm thấy cô đơn.

Vì những hồn ma không bị giới hạn bởi không gian luôn nhan nhản khắp nơi.

[Một thiếu gia bị ghét bỏ khá nhiều nhỉ.]

“Đành chịu thôi.”

Một người đàn ông lớn tuổi đứng sừng sững cạnh bàn làm việc của tôi. Ngoại hình và trang phục gọn gàng đến mức khó tin là người đã chết.

Nghe nói là người đã phục vụ gia tộc Verdi từ rất xa xưa và vẫn đang làm tròn bổn phận đó.

‘Trước khi rời đi đến Học viện thì chưa từng thấy ông ta.’

Vốn dĩ ma quỷ cứ thoắt ẩn thoắt hiện khắp nơi nên tôi cũng cho qua.

Không thể hiểu hết mọi hành động của họ được.

“Vậy nên tôi muốn ông giúp tôi.”

[Ngài cần sự giúp đỡ của tôi sao.]

Người đàn ông run giọng trước lời nói của tôi. Ông ta rưng rưng như cảm động, rồi chậm rãi đặt một tay lên vai, cúi rạp người xuống.

[Dù thân xác đã hóa thành ma nhưng lý do duy nhất tôi không thể rời khỏi dinh thự này là để trả nợ cho gia tộc Verdi.]

“Tên ông là?”

[Tên tôi là Scual. Cuối cùng cũng có thể trả ơn nghĩa 150 năm trước cho ngài Ditros Verdi, thật là vinh dự.]

“Dù ta định chống lại lời của gia chủ hiện tại sao?”

[Ngài, người đã đánh thức tôi, mới chính là chủ nhân thực sự của Verdi.]

“...”

Tôi im lặng nhìn xuống ông ta một lúc. Phản ứng tuân phục quá dễ dàng khiến tôi thấy lấn cấn.

‘Dù sao thì hiện tại không có ông ta, tôi không thể hành động được.’

Dù muốn nhảy qua cửa sổ cũng không thể thò mặt ra ngoài vì ma pháp giam cầm dưới danh nghĩa bảo vệ đang hoạt động rất tốt.

“Vậy Scual. Ông là địa phược linh (hồn ma bị trói buộc tại một địa điểm) sao?”

[Không, không phải vậy. Dù không thể đi quá xa nhưng tôi có thể di chuyển trong nội bộ Northweden.]

“Dãy núi thì sao?”

[Có thể ạ.]

“Tốt. Vậy hãy đến dãy núi Northweden. Nghe nói đang có chiến tranh với dị tộc, cần phải xác nhận xem tình hình chiến sự thế nào.”

[Tuân lệnh, thưa chủ nhân.]

Scual đi xuyên qua tường biến mất. Tôi định ngồi xuống bình tĩnh giải mã ma pháp đang giam giữ mình trong căn phòng này thì...

Rầm rầm rầm rầm.

Tiếng bước chân dồn dập bên ngoài làm gián đoạn sự tập trung.

Dự đoán sẽ có khách đến, tôi châm lửa đun nước trong ấm trà đã nhờ người hầu gái mang đến.

Cạch.

Cánh cửa mà nãy giờ tôi vặn thế nào cũng không nhúc nhích, nay mở ra nhẹ nhàng đến lạ.

“Được lắm, cuối cùng cũng mò về rồi hả?”

Mái tóc đen đậm giống hệt tôi. Người phụ nữ mặc áo sơ mi nhẹ nhàng và váy.

Deia Verdi.

Em gái tôi, và là người phụ nữ ghét tôi khá nhiều.

Deia khoanh tay, đôi mắt to tròn ném cho tôi cái nhìn chế giễu.

“Gì nhỉ? Nghe bảo bị gọi là kẻ thờ phụng ác ma rồi quay về hả? Đã bảo đừng có diễn cái trò rẻ tiền đó rồi mà?”

“Phù, nói xong chưa?”

Trước câu nói chán ngắt của tôi, mạch máu của Deia nổi lên, cô ta nổi đóa như cơn gió mạnh lùa qua khe cửa.

“Đã bảo đừng có nói cái giọng đó cơ mà? Dậy thì muộn quá hay sao? Giọng điệu ngày xưa đâu rồi mà giờ giở cái giọng đó ra.”

“... Nếu em nhớ giọng điệu ngày xưa thì xin lỗi nhé.”

Nhưng chuyện này đành chịu thôi.

Từ khi tôi trở thành Deus, tôi không có ý định quay lại giọng điệu ngày xưa.

Vì nó rất thô thiển.

“Nhớ cái gì? Nhớ cái giọng của thằng anh khốn nạn hở ra là gạ gẫm chuyện giường chiếu với em gái mình ấy hả?”

“... Cái đó.”

Phải, Deus Verdi là một thằng điên chính hiệu. Ngay cả ở vùng đất biên viễn Northweden này cũng đắm chìm trong ăn chơi hưởng lạc.

Thậm chí còn thường xuyên buông lời khiếm nhã với em gái ruột, và thực sự đề nghị chuyện chăn gối.

Đúng là thằng điên trong những thằng điên.

Kẻ háo sắc trong những kẻ háo sắc.

Nếu nói về mê gái thì là Tào Tháo, nếu nói về mê rượu thì là Trương Phi.

Nhưng võ lực lại chẳng mạnh, tài năng ma pháp cũng chẳng phải thiên bẩm.

Chỉ là một Deus Verdi dựa hơi gia tộc biên viễn mà làm cáo mượn oai hùm.

“Xin lỗi.”

Dù sao thì tôi cũng đang chiếm giữ cơ thể của kẻ đã làm những chuyện đó.

Nên phải xin lỗi. Dù đã xin lỗi mấy lần nhưng Deia chỉ cười khẩy.

“Xàm xí. Diễn sâu vừa thôi. Ở đâu ra cái kiểu giả danh quý tộc vớ vẩn đó.”

“...”

“Tao biết bản chất của mày. Lúc mày bảo sẽ bỏ thói trăng hoa, chỉ một lòng với vị hôn thê rồi đến Học viện Robern, mày biết tao nghĩ gì không?”

Deia đá vào chiếc ghế sofa tôi đang ngồi. Nhờ đó mà trà tôi định mời cô ta tràn ra, đổ xuống sàn.

“Tao nghĩ chắc chỉ đúng một tháng là mày mò về. Vì tao biết một tuần mày thay gái bao nhiêu lần. Nếu là hôn thê thì chắc chịu đựng được khoảng một tháng.”

“...”

“Thế mà cũng chịu được 3 tháng nhỉ? Phải sống khổ sở thế nào mới bị chửi là kẻ thờ phụng ác ma rồi bị bãi nhiệm chứ?”

“Chuyện đó có lý do cả.”

“Lý do! Phải rồi! Mày vung vẩy con c cũng có lý do cả nhỉ! Thấy nhà Bright chưa yêu cầu hủy hôn thì chắc cũng dẻo mỏ với vị hôn thê lắm hả?”

“Haizz.”

Bắt đầu đau đầu rồi đây.

Biết cô ấy có vết thương lòng nên tôi hiểu, nhưng giờ bắt đầu đi quá giới hạn rồi.

“Dừng lại đi.”

“Dừng lại? Mày bảo dừng là tao...!”

Ma lực màu đen tỏa ra từ đầu ngón tay. Nó nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể Deia rồi đẩy cô ta ra ngoài cửa.

“Sửa cái giọng đó đi! Tao cũng chán ngấy cái bản mặt mày lúc nào cũng cười hô hố như thằng hề, buông mấy lời dơ bẩn rồi! Nhưng cái kiểu mày giả vờ làm người bình thường cũng buồn nôn lắm!”

“...”

“Cút khỏi cái nhà này đi! Đi chết đi!”

Rầm!

Cửa đóng lại, bên ngoài vẫn vang vọng tiếng chửi rủa chưa hả giận của Deia như tiếng sấm rền.

“Phù.”

Đến thế giới này đã được 6 tháng.

Ba tháng ở nhà, ba tháng ở Học viện.

Vẫn là một cuộc sống khó khăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!