Chương 282
Chương 282
“Làm gì thế.”
Deia đang đợi bên ngoài cổng lớn. Dù đang là mùa hè nhưng gió lạnh vẫn thổi ở Northweden.
Dáng vẻ Deia chỉ mặc một chiếc áo len mỏng trông có cảm giác khác với thường ngày.
Nên gọi là giản dị hơn chăng.
Lúc nào cũng gánh vác gia tộc Verdi cai quản phương Bắc trên vai, nhưng hôm nay cảm giác như cô bé đã trút bỏ được một lớp trách nhiệm đó.
Chính vì thế tôi không khỏi cảm thấy thắc mắc.
“Không phải có việc riêng cần anh giúp sao?”
Cô bé rủ ra phố nên tôi đương nhiên nghĩ là đi thị sát hoặc có việc gì đó cần giúp đỡ.
Dự đoán là thông báo cho những người chịu trách nhiệm chính trong thành phố biết rằng Uy Linh Sư kiêm nhị thiếu gia gia tộc Verdi đã trở về?
Nhưng trang phục của Deia trông hoàn toàn không có vẻ gì là có ý định đó.
Cô bé vuốt mái tóc xõa nhẹ trên vai và tỏ vẻ hơi khó chịu.
“Không phải đâu?”
Vậy gọi tôi ra với ý đồ gì, câu hỏi cứ luẩn quẩn trong miệng nhưng không hiểu sao tôi cảm thấy không nên hỏi.
Biểu cảm của Deia cũng như đang thách thức cái miệng giỏi giang của tôi nói thử xem.
‘Hừm.’
Cuối cùng, cảm nhận một áp lực vi tế, tôi cùng cô bé bước ra khỏi gia tộc Verdi.
Thành phố khá nhộn nhịp.
Dù gió lạnh thổi nhưng đây là thời điểm ấm áp nhất ở Northweden, và cũng do việc dọn dẹp tàn tích sau trận chiến với Lanhart.
Tuy nhiên, nhìn thấy các thành viên của Tiệm Phế Liệu đang giúp đỡ thì có vẻ sẽ dọn dẹp xong trong hôm nay.
“Đường phố đẹp nhỉ? Em rất thích đi bộ ở đây.”
Deia đi trước khoảng một bước, nhìn quanh với vẻ hài lòng và nói.
Tình yêu dành cho Northweden.
Không biết tại sao nó lại bám rễ chắc chắn trong tim cô bé đến thế.
Chính vì có tấm lòng đó mà đến tận bây giờ Deia vẫn chăm chỉ cầm bút vắt óc làm việc vì nơi này.
“Lần trước chẳng phải em bảo muốn sinh ra ở Graypond sao.”
Tôi nhắc lại lời cô bé từng nói muốn sống ở Graypond như để trêu chọc, cô bé quay phắt lại lườm tôi.
“Cái đó chỉ là nói đùa thôi mà?”
Nhìn cái cách lườm nguýt đanh đá kia, có vẻ cô bé coi đó là quá khứ đen tối chăng.
Chà, tôi nghĩ đó không phải chủ đề gì đáng đau lòng, nhưng bản thân cô bé không thích nên tôi không nhắc nữa.
Deia bước đi nhẹ nhàng khắp các con phố. Nhìn cách cô bé chào hỏi tự nhiên với mọi người khi đi ngang qua, có thể thấy cô bé thường xuyên đi dạo phố kiểu này.
Cố tình ăn thức ăn đường phố để cảm nhận bầu không khí của thành phố qua da thịt cũng là một thói quen tốt của Deia.
“Hừm.”
Đi dạo bình tĩnh cảm nhận đường phố thì tốt đấy, nhưng mong là cô bé sớm nói rõ ý đồ.
Tại sao lại gọi tôi ra.
‘Cũng hơi lo lắng thật.’
Có lẽ vì lời Darius nói hôm qua. Tôi cứ băn khoăn liệu trong hành động của Deia có ẩn chứa ý đồ đó không.
‘Haizz.’
Và tôi cũng biết điều đó thất lễ với Deia thế nào. Việc Darius gieo vào đầu tôi những cơn gió vô ích khiến tôi thấy khó chịu.
Trong lúc suy nghĩ miên man, bước chân Deia dừng lại. Nơi đến là một bãi đất trống nhỏ.
Cỏ dại mọc lưa thưa, những ống nước hay cờ lê dùng để sửa chữa các tòa nhà xung quanh nằm lăn lóc trở thành đồ chơi cho lũ trẻ.
Ngoài những thứ đó ra thì trống hoác, đây là đích đến của Deia sao?
Đương nhiên là phải thắc mắc rồi.
Có vẻ ánh mắt tôi quá gay gắt nên Deia gãi đầu, trả lời gượng gạo.
“Không, chưa đến giờ nên đợi ở gần đây một lát.”
“Định làm gì mà phải thế?”
Đã đến lúc phải nói rồi. Deia cũng biết không thể giấu mãi nên ấp úng trả lời.
“Khụ, ở Northweden mới mở một tiệm ảnh. Đi thị sát chỗ đó một lần.”
“... Thị sát?”
Có phải Cộng hòa Clark đâu. Một cửa tiệm mở ra mà đi thị sát thì có lý không.
Bộp.
Một cú đấm nhẹ của Deia phá tan sự nghi ngờ của tôi. Nắm đấm của cô bé chạm vào ngực tôi và ánh mắt lảng tránh.
Tiếng lòng nhỏ bé buột ra.
“Chỉ là, chụp một tấm ảnh thôi.”
“...”
Nếu Stella hay Hắc Linh Sư ở bên cạnh chắc tôi đã bị mắng là thiếu tinh tế rồi.
Ở đây mà nói thêm gì nữa thì chỉ làm Deia xấu hổ thêm, nên tôi ngậm miệng lại, cô bé quay ngoắt người đi vào trong bãi đất trống.
Dù vào đó cũng chẳng có gì nhưng trông như đang muốn trốn đi vậy.
“Nếu đến quán cà phê hay quán ăn thì tin anh trở về sẽ đồn đại thêm mất. Giờ trừ người làm trong dinh thự ra thì mọi người vẫn đang bán tín bán nghi việc anh thực sự trở về hay chưa đấy.”
Deia giải thích đơn giản lý do đưa tôi đến đây.
“Vậy thì che mặt lại có phải hơn không.”
“Không được. Thế thì lại có tin đồn kỳ lạ kiểu em có người yêu cho xem. Làm vừa phải thôi, vừa phải.”
Dù sao đi bộ đến đây cũng đã bị người dân nhìn thấy, nhưng Northweden về mặt ngoại giao cũng chẳng khác gì cái ao tù.
Tin đồn lan truyền trong này muốn ra khỏi thành phố cũng mất khá nhiều thời gian.
Vốn dĩ những nơi phía Bắc lạnh lẽo thế này ngay cả mùa hè cũng hiếm người đến. Chúng tôi cũng chẳng có khu du lịch nào.
“Nhắc mới nhớ, con bé thế nào rồi? Soho ấy?”
“Vẫn cần thời gian. Con bé sẽ lựa chọn thế nào anh cũng không biết.”
“Đứa trẻ đáng thương.”
Được nuôi để làm thức ăn nghĩa là chẳng khác gì gia súc. Cô bé đã cảm thấy yêu thương bọn chúng, nhưng người chăn nuôi cũng yêu thương lợn bò trước khi giết mổ.
“Cần phải tự mình vượt qua.”
Nếu không thì sẽ không thể sống một mình được.
“... Thỉnh thoảng thấy anh lạnh lùng đến mức tàn nhẫn đấy.”
“Em hiểu lầm gì rồi. Anh vốn dĩ là thế này.”
Chỉ là với những người thân thiết thì tỏ ra khác một chút thôi.
Tôi nói thêm vào, Deia làm vẻ mặt vừa khó chịu vừa vui mừng.
Cô bé cố giấu đi bằng cách xem đồng hồ trên tay một cách hơi quá lố.
Vẫn còn chút thời gian nên cô bé nhìn tôi và chuyển chủ đề một cách gượng gạo.
“Nghe bảo anh cũng đến Đế quốc Han rồi à? Ở đó thế nào?”
Không thể phớt lờ nỗ lực của em gái, tôi bỏ qua giọng điệu gượng gạo và kể cho cô bé nghe về Đế quốc Han mà tôi đã thấy.
Khoảng 30 phút trôi qua.
Deia bảo đã đến giờ rồi kéo tôi ra khỏi bãi đất trống, và chúng tôi đến tiệm ảnh nằm ngay gần đó.
Chủ tiệm ảnh đón tiếp chúng tôi khá nồng nhiệt, nhưng chúng tôi chỉ chào hỏi đơn giản rồi bắt đầu chuẩn bị chụp ngay.
Trong phòng chuẩn bị có gương, lược, sáp vuốt tóc, mỹ phẩm đơn giản, thậm chí cả kéo cắt tóc.
“Oa, chuyên nghiệp ghê.”
Nhưng không chỉ có thế.
Từ những bộ quần áo có concept, đến tóc giả, kính, khuyên tai và vòng cổ, v. v.
Nhìn thấy khá nhiều đồ đạc được bày biện, có thể thấy chủ tiệm khá nghiêm túc.
“Tuyệt thật.”
Khi chúng tôi thành thật cảm thán, thợ chụp ảnh phía sau gãi đầu ngại ngùng.
“Không đâu ạ. Cái này cũng nhờ thiếu gia cả đấy ạ.”
“Anh ấy?”
Thợ chụp ảnh đột nhiên nhắc đến tôi. Deia cũng nhìn tôi với vẻ mặt thắc mắc.
“Chẳng phải có Claren sao? Thành phố nghệ thuật nơi các nghệ sĩ tụ tập đông đúc ấy.”
Thành phố nghệ thuật Claren.
Nơi tôi đã gặp Owen và ông của cậu bé, và ký ức chiến đấu với Dina, quái thú thuật sư của Dante cũng vẫn còn đó.
Tôi cũng đã tạo ra lễ hội để những yêu quái do các nghệ sĩ tạo ra có thể tự tiêu biến.
“Nghe nói thiếu gia đã tạo ra lễ hội ở đó. Nên tên lễ hội cũng đổi thành Lễ hội Uy Linh.”
“Dùng cái tên đó cho lễ hội á? Mang tiếng là nghệ sĩ mà khiếu thẩm mỹ chỉ đến thế thôi sao.”
Tôi đồng tình với lời mỉa mai của Deia. Thú thật tôi muốn tên lễ hội được đặt bình thường hơn chút.
“Nhờ lễ hội mà Claren có nhiều thay đổi. Dù không phải lễ hội nhưng đi dạo trên phố cũng thấy nhiều người hóa trang. Nhờ đó khách du lịch cũng đông.”
“...”
“Thợ chụp ảnh tăng lên, và cũng có lác đác những tiệm ảnh chuyên chụp cho khách du lịch hóa trang.”
Những nghệ sĩ nghèo đói đang tìm cách sinh tồn theo cách riêng sao.
Không phải là thay đổi xấu.
“Nhưng mà làm cái đó ở đây á? Ở Northweden có vẻ không ăn thua lắm đâu?”
Về mặt kinh doanh thì cảm giác của thợ chụp ảnh có vẻ hơi cùn. Trước lời chỉ trích sắc bén của Deia, thợ chụp ảnh vẫn cười đáp.
“Cũng đúng ạ. Nhưng tôi không muốn việc chụp ảnh chỉ dừng lại ở sở thích. Chà, ngoài cái này ra thì các cơ sở kinh doanh khác vẫn làm ăn tốt nên không cần lo đâu ạ.”
Nói đến thế thì chịu rồi. Không biết nhưng có vẻ là đại gia ngầm ở Northweden.
Deia len lén đến bên cạnh thì thầm với tôi.
“Lão này nắm trùm mảng xây dựng ở Northweden đấy. Thân với Darius lắm.”
“Ra là vậy.”
“Đặc biệt là Lanhart vừa quậy tung lên nên dạo này túi tiền chắc rủng rỉnh lắm.”
Tóm lại thợ chụp ảnh chỉ là sở thích thôi sao.
Thợ chụp ảnh khoe khoang chiếc máy ảnh ma đạo tối tân được chế tạo ở Cộng hòa rồi bảo đi chuẩn bị và rời đi.
Chỉ còn lại chúng tôi.
Nghĩ là không cần chuẩn bị gì riêng nên tôi định cứ thế chụp, nhưng Deia kéo áo tôi ấn ngồi xuống ghế trước bàn trang điểm.
“Tóc dài quá rồi. Để em cắt cho một chút.”
Deia lấy kéo cắt tóc rồi đứng ngay sau lưng tôi. Do bị bỏ mặc trong tiệm tạp hóa mấy tháng trời nên tóc đúng là dài ra nhiều thật.
Nhưng giao cho Deia có ổn không đây.
“Đừng lo. Em cũng có kinh nghiệm đấy.”
Không biết tích lũy kinh nghiệm ở đâu nhưng tạm thời giao phó mái tóc cho bàn tay cô bé.
Xoẹt xoẹt.
Deia thành thục nghịch tóc và cắt tỉa. Sự bất an ban đầu tan biến tự nhiên khi nhìn thấy động tác chuyên nghiệp của cô bé.
“Fufu, cái này cũng vui nhỉ. Xoay đầu Deus qua lại thế này.”
Việc tôi xoay đầu theo lời cô bé vui lắm sao.
Nụ cười nhỏ nở trên môi Deia ngây thơ hơn nhiều so với bình thường.
“Hôm qua sao anh lại hỏi chuyện đó?”
Rồi bất chợt.
Đột kích.
Deia buông một câu cụt lủn. Tiếng kéo cắt xoẹt xoẹt nghe rợn người, bầu không khí nặng nề ập đến trong nháy mắt.
Sự run rẩy vi tế của tay cô bé truyền qua những sợi tóc.
Tại sao?
Tại sao lại hỏi vào lúc này.
Dù thắc mắc nhưng tôi không dao động mà điềm tĩnh trả lời.
“Darius lo lắng vớ vẩn ấy mà.”
“Lo lắng gì?”
Việc nói ra điều này cũng sẽ thêm vào lý do Deia ghét Darius.
Nhưng đó là việc Darius phải tự lo liệu.
“Rằng em có thể đang để ý đến anh.”
Nhưng hôm qua đã nghe bảo không phải rồi. Tôi nói điềm tĩnh và Deia cũng đáp lại điềm tĩnh.
“Có vẻ đúng đấy.”
Xoẹt xoẹt.
Tóc bị cắt rơi xuống vai trượt đi nhẹ nhàng.
Chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi đủ cho một nhát kéo, nhưng thời gian trôi qua cảm giác dài đến lạ thường.
Ánh mắt Deia trong gương đang nhìn tôi.
“Deia.”
Tôi.
“Bệ hạ từng nói về em trước đây. Tuổi cũng đến lúc rồi nên có thể giới thiệu cho em những quý tộc tử tế.”
Tôi lảng sang chuyện khác một cách gượng gạo như cô bé đã làm ở bãi đất trống.
Nhưng.
“Anh cũng nghĩ, em nên gặp gỡ những người đàn ông quý tộc và tích lũy kinh nghiệm như thế thì tốt hơn.”
Có hàm ý trong đó.
Với tư cách là anh trai, tôi đã nghe điều không nên nghe. Tôi không nói thẳng ra mà bóng gió bày tỏ ý từ chối.
“...”
Tiếng kéo của Deia dừng lại.
Nhưng cũng chỉ một lúc, cô bé lại tiếp tục thành thục tỉa tóc cho tôi.
Khi phần gáy bị che khuất bắt đầu lộ ra, Deia cười khẩy trả lời.
“Bận chết đi được thời gian đâu mà yêu đương. Với lại anh biết em ghét mấy cái đó mà.”
Nói rồi cô bé đặt kéo xuống.
Tóc tôi đã trở lại độ dài tương tự như trước đây.
Deia quay người đi chuẩn bị chụp ảnh.
Phòng chuẩn bị là không gian khá chật hẹp.
“Lạnh lùng.”
Điều không muốn nghe.
Giọng nói đẫm nước của người phụ nữ, cũng đã chạm đến tôi.
“Và tàn nhẫn thật.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
