Chương 284
Chương 284
Bữa sáng.
Darius hắng giọng liếc nhìn tôi và Deia.
Hôm qua trong tiệc rượu anh ta đã quậy tưng bừng, nhiệt huyết thuyết giảng về tình cảm gia đình là tốt, nhưng có vẻ anh ta nhớ lại sự dai dẳng đến mức thành trò cười của mình.
“Ây, đau tai quá.”
“Khư hự!”
Deia trêu chọc một câu khiến đầu Darius cúi gằm xuống, cắn môi.
Dáng vẻ đó có vẻ đáng xem nên Deia cười khúc khích. Vai Darius run lên rồi anh ta ngẩng phắt đầu dậy.
“Những lời anh nói hôm qua đều là thật lòng! Anh không hề xấu hổ chút nào! Tấm chân tình của anh coi trọng các em đến thế...!”
“Ăn đi thằng này. Sến súa quá nghẹn bây giờ.”
“Nói mãi thì cảm xúc cũng loãng thôi.”
Deia và tôi mắng cho một trận, ông anh cả bĩu môi dày cộp rồi tiếp tục ăn.
Tưởng sau đó sẽ không có chuyện gì nữa.
Bữa tối hôm qua tự nhiên biến thành tiệc rượu và hai người họ đã nói đến khản cả cổ.
Nhưng ông anh cả có vẻ cảm thấy trách nhiệm gì đó với bàn ăn yên tĩnh nên lại mở miệng.
“Deia, chuyện hôm qua nói em định làm thật à?”
“... Gì.”
Cô bé biết thừa Darius nói gì qua giọng điệu nhưng vẫn cố tình tỏ ra khó chịu.
“Khụ, chuyện xem mắt ấy. Chẳng phải bảo sẽ xem thử một lần sao.”
“A, cái đó. Phải xem chứ.”
Deia thản nhiên cho thức ăn vào miệng trả lời. Dù đang khó chịu nhưng thấy cô bé không phủ nhận mà chấp nhận, tôi thầm an tâm trong lòng.
‘May quá.’
Dáng vẻ dứt khoát dọn dẹp tình cảm của Deia khiến tôi có chút tự hào.
Darius cũng nghĩ một cuộc khủng hoảng lớn của gia tộc đã qua nên cười tươi rói nói tiếp.
“Phải rồi phải rồi. Lần này anh đi họp mặt quý tộc phương Bắc đã nói chuyện với mấy chàng trai, trong số đó có người khá...”
“Deus giới thiệu đi.”
Deia ngắt lời và nhìn chằm chằm vào tôi. Darius có vẻ muốn nói thêm gì đó, mếu máo nhìn tôi.
“Anh cũng không biết quý tộc nào riêng đâu.”
Cùng lắm là gia tộc Zeronia của Gideon, hay gia tộc Bright của Erica.
Nhưng tôi không có ý định giới thiệu bất kỳ người đàn ông nào của hai gia tộc đó cho Deia.
“Bệ hạ bảo sẽ làm mối cho mà. Chắc Ngài sẽ không giới thiệu người kỳ lạ đâu.”
Đúng là vậy.
Nhưng.
“Chắc không thể giới thiệu ngay được đâu. Đến Hoàng gia cũng còn việc phải làm mà.”
“Ờ, không sao. Cứ từ từ.”
Deia nói rồi dùng nĩa xiên khoai tây bỏ vào miệng. Phản ứng hờ hững khiến tôi và Darius bối rối, nhưng dù sao việc chấp nhận xem mắt cũng là chuyện tốt.
“Là món hầm nấu từ hôm qua đấy ạ. Em cho thịt gấu vào, không ngờ lại ngon và không bị hôi chút nào.”
Iluania đặt đĩa món hầm trước mặt tôi đúng lúc cuộc trò chuyện kết thúc.
Bụng cũng lưng lửng rồi nên tôi không muốn ăn, nhưng Iluania đứng thẳng bên cạnh tôi, cố tình ra hiệu bảo ăn đi.
“Ngài gầy quá rồi. Phải ăn nhiều vào ạ.”
“Đúng đấy. Gầy hơn trước kia rồi.”
“Phải, ăn nhiều vào là tốt nhất. Hôm qua chụp ảnh sờ thử thấy đụng cái là gãy.”
Deia và Darius hùa vào như chờ sẵn. Tôi liếc nhìn hai người, họ lại tập trung ăn như chưa từng nói gì.
Chắc do bị bỏ mặc ở tiệm tạp hóa nên vốn đã gầy giờ lại càng khẳng khiu hơn. Tăng cân một chút cũng tốt.
“Đặc biệt là ngày xưa ngài đã dùng nhiều thứ không tốt cho cơ thể nên giờ phải ăn nhiều đồ bổ vào.”
“... Lời nói nặng nề thật.”
“Dạo này em cũng hối hận nhiều lắm.”
Rượu, thuốc lá, ma túy, v. v.
Vì Deus đã tận hưởng khá đa dạng nên tình trạng cơ thể luôn không tốt.
Không mắc bệnh hoa liễu có lẽ là may mắn trời ban.
Iluania, người từng ở bên Deus thời còn làm kỹ nữ, dạo này cũng đang ăn nhiều đồ bổ vì Sevia.
Sợ rằng trong cơ thể Iluania còn sót lại thứ gì không tốt. Nghe nói cô ấy cũng không thể cho con bú.
“Mà Sevia đâu rồi?”
Nếu Iluania đang làm việc thì ai trông Sevia?
Ngày xưa có Owen nhưng giờ Owen cũng không có ở đây.
“Findenai đang trông ạ.”
“...”
Khoảnh khắc đó tim tôi thót lại. Nghĩ thế nào cũng không thấy Findenai sẽ trông trẻ con tử tế được.
Cảm nhận được cảm xúc của tôi chăng.
Iluania lấy tay che miệng cười nói.
“Không sao đâu ạ. Findenai cũng cẩn thận với Sevia, và Sevia cũng thích Findenai mà.”
Iluania nói thêm rằng Sevia có vẻ tưởng đang nuôi chó.
Nếu Findenai nghe thấy chắc sẽ không vui vẻ gì, nhưng dù sao người mẹ đã tin tưởng giao phó thì tôi cũng đành nghe theo.
Tôi lảng sang chuyện khác.
“Soho thế nào rồi?”
Đã hai ngày giam mình trong phòng.
Thức ăn vẫn được mang đến nhưng không có phản ứng gì. Không biết có ăn không nữa.
“Tạm thời bỏ hết các bữa ạ. Cũng không thấy mặt mũi đâu.”
“Vậy sao.”
Trước khi tôi rời Northweden, tôi mong cô bé có thể đưa ra câu trả lời. Nhưng cứ đà này thì có vẻ sẽ mất thời gian.
“Hôm nay phải đi xem thử một chút.”
Ăn sáng xong chắc phải đến chỗ Soho ngay.
Ăn xong, tôi đến ngay trước cửa phòng Soho như đã nói. Hắc Linh Sư và Stella đi theo sau có vẻ lo lắng về việc câu chuyện của cô bé sẽ kết thúc thế nào.
[Cậu định nói gì?]
Hắc Linh Sư len lén bước lên hỏi. Vốn không phải người lo lắng cho người khác đến thế, nhưng đi cùng tôi, tôi thay đổi và cô ấy cũng thay đổi theo nhiều phương diện.
[Nên suy nghĩ thận trọng rồi hãy nói. Dù sao cũng là độ tuổi chưa hình thành cái tôi hoàn chỉnh mà.]
Stella không hổ danh là cựu Thánh nữ, đưa ra lời khuyên thành thục.
[Nhưng những nhân duyên và môi trường bao quanh cô bé đã thay đổi. Thú thật thì... tôi không nghĩ Soho sẽ có sự thay đổi tích cực đâu.]
“Phải.”
Nhưng đó cũng là lựa chọn của Soho.
Những gì tôi có thể làm cho cô bé là có hạn và việc đưa ra câu trả lời là điều cô bé phải tự làm.
“Soho.”
Cốc cốc.
Tôi gõ cửa gọi tên nhưng bên trong không có phản ứng gì.
Nhưng đầu ngón tay tôi.
Khoảnh khắc chạm vào cửa phòng, cảm giác tê dại truyền đến mu bàn tay.
[Hửm?]
[Sao thế ạ?]
Hắc Linh Sư và Stella đồng thanh hỏi nhưng tôi không trả lời mà vặn nắm cửa đi vào ngay.
[Ơ?]
[...]
Mùi hôi thối nồng nặc bốc lên trong phòng. Mùi hương nồng nặc như caramel trộn lẫn mà tôi đã ngửi thấy vài lần.
Mùi xác chết.
Hắc Linh Sư và Stella nhìn cô bé đang treo lủng lẳng với vẻ mặt bàng hoàng.
Cô bé dùng ga trải giường treo cổ lên đèn trần, có vẻ vừa tắt thở nên trọng tâm vẫn đung đưa qua lại.
“Phù.”
Xác chết của Soho.
Nếu ai đó nhìn thấy, họ sẽ đau buồn vì một cô bé không chịu đựng được sự thật tàn khốc ập đến với mình.
Và sẽ chỉ trích tôi, một Uy Linh Sư, đã góp phần giết chết một cô bé.
Bi kịch.
Một từ là đủ để giải thích tình huống này.
Nhưng nếu có một điểm cần đính chính. Đó là sự khác biệt về quan điểm và cái nhìn giữa người khác và tôi.
“Soho...”
Tôi thì thầm tên cô bé và nghiến răng.
Tôi đã nghĩ đến khả năng này. Nhưng không ngờ cô bé có thể thực hiện sự thay đổi cực đoan này ngay trong dinh thự có tôi mà tôi không hề hay biết.
“Cho ta thấy xác chết của cô để làm gì chứ.”
Khoảnh khắc đó.
Ngay phía trên cửa.
“Kieeeeeek!”
Một Soho khác đang bám trên trần nhà lao vào tôi.
Cũng là một cuộc tập kích khá tâm huyết.
Tạo ra xác chết của mình để đánh lạc hướng, sau đó tập kích chắc chắn sẽ là đòn chí mạng, nhưng.
“Đối thủ quá tệ.”
Từ lúc nhận ra không có linh hồn trong xác chết, tôi đã biết cô bé chưa chết.
Và đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nắm đấm siết chặt vung về phía trước. Ma lực tôi chứa đựng tóm lấy Soho và theo quỹ đạo cú đấm, quật mạnh cô bé xuống sàn.
“Kieeeeng!”
Cô bé phát ra tiếng kêu của thú vật chứ không phải con người.
Xác chết Soho treo lủng lẳng tan biến như khói, chỉ còn lại Soho đang giãy giụa trong ma lực của tôi.
Móng tay mọc dài sắc nhọn như dao.
Hai cái đuôi mọc ra trên mông.
Ria mèo mọc trên má.
Tai cáo dựng đứng.
Đôi mắt thú vật chuyển sang màu vàng nâu.
“Cuối cùng... đó là lựa chọn của cô sao.”
Ngã rẽ giữa con người và yêu quái.
Cô bé thực sự nghĩ đó là đúng đắn và bước đi sao.
Là vấn đề cần suy ngẫm.
“U chu chu.”
Cổng vào dinh thự Verdi.
Findenai đang bế Sevia chơi đùa, trên môi nở nụ cười ngây ngô hiếm thấy.
Kyaa!
Sevia cũng thích thú vươn tay về phía Findenai. Bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ nắm lấy mũi Findenai và kéo mạnh.
“Này, này, này!”
Findenai nói giọng mũi với Sevia nhưng đứa trẻ chỉ cười thích thú.
Dáng vẻ đó chứa đựng sự đáng yêu không thể không tha thứ.
“Giống ai mà đáng yêu thế này hả? Hả? Hả? Cái đồ nàyyyy!”
Kyaaaa!
“Không được rồi. Đáng yêu quá phải ăn thịt mới được.”
Findenai há to miệng cắn nhẹ vào đôi má phúng phính của Sevia. Ngay cả thế Sevia cũng thấy vui và cười khanh khách.
Nhìn phản ứng của Sevia, Findenai cười vui vẻ.
Đồng thời cô cũng hồi hộp nghĩ đến ngày mình cũng sinh con và nuôi nấng như thế này.
“Nếu sinh ra từ tên chủ nhân và mình thì nhan sắc chắc chắn được bảo đảm, đầu óc thông minh và đánh nhau cũng giỏi nữa.”
Không ngờ có ngày mình lại tưởng tượng ra cảnh này, Findenai cúi gằm mặt xuống.
Khuôn mặt sói đỏ bừng vì xấu hổ, chỉ có đứa trẻ mới biết bập bẹ nhìn thấy.
“Thì, cái đó gọi là yêu nước mà!”
Cô hét lên đầy tự tin để xua đi sự xấu hổ. Các thành viên Tiệm Phế Liệu cũng bảo hãy tạo mối quan hệ mật thiết với Uy Linh Sư của vương quốc vì Cộng hòa Clark.
Đang đưa ra cái cớ đó và tiếp tục chơi với Sevia thì.
“Xin, xin lỗi.”
Một người đàn ông cẩn thận gọi Findenai từ bên ngoài dinh thự.
Tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, tóc rụng lưa thưa, nhìn bề ngoài không mấy thiện cảm.
Hơn nữa khi lại gần mùi thuốc lá nồng nặc xộc vào mũi khiến Findenai cố tình lùi lại vì Sevia.
“Ai đấy?”
Hình như không phải khuôn mặt hay gặp ở phố Northweden, cô nghiêng đầu hỏi.
“Tôi, tôi tên là Goben. Tôi làm nghề đánh xe ngựa.”
“Goben? Đánh xe?”
Phản ứng hờ hững nhưng mắt Findenai đang dõi theo ánh nhìn của Goben.
Hắn đang nhìn Sevia trong lòng Findenai.
Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng Findenai. Cảm giác như sắp có chuyện không nên nghe thốt ra từ gã đàn ông xui xẻo kia.
Và cảm giác đó đã đúng.
“Tôi nghe nói Iluania làm việc ở đây. Đứa bé trong lòng cô có phải con của cô ấy không?”
“... Thì sao?”
Trước câu trả lời của Findenai, Goben rưng rưng nước mắt, vươn mặt ra và nói.
“V, vậy thì.”
Sự thật không mấy vui vẻ.
“Đó cũng là con của tôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
