Chương 123: Kẻ Giả Mạo
Chương 123: Kẻ Giả Mạo
“Cô có rảnh một chút không?”
“Oa! Giáo sư Erica!”
Giáo sư Per Petra giật mình thảng thốt khi thấy Erica Bright bước vào phòng nghiên cứu.
Cô ấy vung vẩy cánh tay giả nãy giờ vẫn đang mân mê để chào Erica.
“Xin chào! Một, một buổi sáng tốt lành nhỉ!”
“Vâng, đúng vậy. Xin lỗi nhưng tôi có thể nói chuyện với Giáo sư Deus một lát được không?”
Trước yêu cầu nhẹ nhàng của Erica, Giáo sư Per lập tức hất mái tóc hồng chạy ra ngoài.
“Sao con người ta chạy mà không nghe tiếng bước chân, toàn nghe tiếng nảy tưng tưng thế nhỉ.”
Findenai đang đun trà bên cạnh tôi tặc lưỡi khi nhìn bộ ngực hung dữ của Giáo sư Per.
Thấy tôi lườm một cái đầy khó chịu, Findenai nhún vai, lấy thuốc lá trong ngực ra ngậm vào miệng.
“Tao ra ngoài làm một điếu.”
Tưởng Findenai đã cai thuốc nhưng cô ả lại hút lại rất nhanh. Thấy cô ả không hút loại thuốc tôi đưa mà hút loại khác, có vẻ loại đó không hợp khẩu vị chăng?
“Em, em cũng đi đây ạ.”
Owen đang giúp Giáo sư Per cũng luống cuống chạy ra ngoài. Từ khi biết Erica là hôn thê của tôi, thằng bé dường như bị ám ảnh rằng không được làm phiền thời gian hai người ở bên nhau.
“Có chuyện gì vậy?”
Hôm nay không có giờ giảng nên tôi định cùng Hắc Linh Sư nghiên cứu bằng các thiết bị đã đặt mua trước đó, cũng không bận lắm.
Nhưng sự gấp gáp toát ra từ vẻ mặt Erica khi tìm đến tôi khiến tôi cảm thấy bất an.
“Aria đang nghỉ học không phép.”
“...”
Nghe vậy, tôi vô thức cau mày.
Aria nghỉ học?
Biết tôi thích học sinh ra dáng học sinh, nên con bé luôn cố gắng duy trì thân phận học sinh.
Đó là lý do duy nhất để con bé ở lại cái Học viện chẳng có gì để học này.
“Con bé không đến lớp của tôi, thấy lạ nên tôi kiểm tra. Sau bài giảng của cậu vào thứ Hai, con bé không đến bất kỳ lớp nào nữa.”
Nếu là học sinh bình thường không đến lớp thì cũng thường thôi.
Học sinh trốn học, ham chơi hoặc ngủ nướng cũng nhiều mà.
Vì là cuộc sống ký túc xá và học sinh tự chọn môn học nên tính tự giác cao, dễ xảy ra sự cố.
Nhưng Aria không đời nào nghỉ học vì những xung động nhỏ nhặt đó.
“Phải đi xem sao.”
Chắc phải đến ký túc xá.
“Tôi đi cùng. Là ký túc xá nữ nên cần giáo sư nữ đi cùng.”
Erica như đã chờ sẵn, tự nguyện đi cùng, và chúng tôi đi thẳng đến ký túc xá nữ.
Dù mới 10 giờ sáng nhưng ký túc xá vẫn đông học sinh.
Vì giờ học của mỗi học sinh khác nhau nên có những người không học buổi sáng mà dồn sang chiều, hoặc có ngày trống lịch.
Các nữ sinh không mấy vui vẻ khi thấy tôi, một giáo sư nam, bước vào, nhưng vì có Erica dính chặt bên cạnh nên họ chỉ chào rồi đi qua.
“Không có tôi chắc không được đâu nhỉ?”
“Ừ, đúng vậy.”
Chắc chắn nếu không có Erica, tôi sẽ bị chặn lại vài lần trước khi đến được cửa phòng Aria và tốn khá nhiều thời gian.
Cốc cốc.
“Aria? Có trong đó không?”
Erica gõ cửa hỏi. Nhưng bên trong không có tiếng trả lời, tôi liếc nhìn Hắc Linh Sư bên cạnh.
Hắc Linh Sư phát huy đặc tính của hồn ma, thò đầu qua cửa nhìn vào trong.
Và rồi.
[De, De, Deus?! Tình huống gì thế này...]
Hắc Linh Sư gọi thất thanh. Tôi lập tức bao bọc mana, cưỡng ép vặn tay nắm cửa xông vào.
Ở đó, Aria đang lơ lửng giữa không trung trong tư thế ngồi thiền.
Tư thế vận khí điều tức thường thấy trong tiểu thuyết võ hiệp. Khắp phòng, mana quất mạnh như roi, từ chối sự tiếp cận của chúng tôi.
“Chuyện, chuyện gì thế này?”
Erica nhìn tôi cầu cứu, nhưng tôi cũng thắc mắc không biết Aria đang làm trò gì với ý đồ gì.
Thấy mana bắt đầu rò rỉ ra ngoài cửa, tôi nghĩ phải ngăn lại ngay.
Nhưng có lẽ cảm nhận được sự hiện diện của chúng tôi.
Aria cố tình thu hồi mana từ từ vào bên trong cơ thể, rồi ngay sau đó hoàn toàn tĩnh lặng và chậm rãi đáp xuống sàn.
“Giáo sư?”
Aria mở bừng mắt, nghiêng đầu nhìn tôi. Cô bé thậm chí không liếc nhìn Erica bên cạnh.
“Thầy đến đây có việc gì ạ?”
Vẻ mặt thực sự không biết gì của Aria. Cô bé không nói dối tôi, có vẻ không biết vấn đề là gì.
“Nghe nói trò không đến lớp hai ngày nay rồi.”
“Dạ?!”
Aria giật mình mở to mắt hỏi Erica có thật không. Erica thở dài gật đầu.
“Phải, điểm số của em nguy to rồi.”
Thấy Erica nói nhẹ nhàng như không có gì to tát, Aria lẩm bẩm gãi đầu.
“Lâu thế rồi sao? Em tưởng mới 30 phút thôi chứ.”
“Haizz, Aria. Rốt cuộc em đã làm gì vậy.”
Rốt cuộc làm gì mà cảm thấy hai ngày như 30 phút, và dòng chảy mana quất tứ tung vừa rồi là gì.
Cần một lời giải thích.
“A, cái đó. Em thấy cơ thể hơi lạ. Gần đây hay đau đầu nên em thử thanh lọc mana bên trong và mấy thứ cặn bã trong người.”
Cái đó cũng làm được sao.
Đúng là có thể thực hiện hành động giống vận khí điều tức trong võ hiệp thật. Tôi nhớ trong game chỉ đơn giản là nghỉ ngơi chứ không có kỹ năng đó.
“Em xin lỗi. Em sẽ đi học ngay đây.”
Aria luống cuống chỉnh lại mái tóc rối, nhìn sắc mặt tôi rồi vội vàng lấy vở định đi ra.
Rốt cuộc không phải chuyện lớn, tôi và Erica chờ Aria ngoài cửa.
Aria thu dọn đồ đạc qua loa rồi bước ra khỏi cửa, lướt qua chúng tôi.
Đúng lúc đó.
Sát khí đậm đặc đâm thẳng vào tôi và Erica. Trong khoảnh khắc, bàn tay phải chứa đầy đấu khí nhắm chính xác vào cổ tôi.
Rầm!
“Hự!”
[Tôi, tôi cứu đấy nhé!]
Nếu Hắc Linh Sư không dùng mana đẩy tôi ra thì tôi đã chịu chung số phận với Erica, người bị tóm cổ đập vào tường.
Hơi thở nặng nề phát ra từ miệng Aria, người vừa định khống chế cả tôi và Erica cùng lúc.
Aria khống chế Erica đang giãy giụa, trừng mắt nhìn tôi với đấu khí và sự thù địch.
“Ngươi là ai.”
“Trò nói gì vậy.”
Trước câu hỏi bất ngờ, tôi cau mày nhưng bắt đầu tìm cách cứu Erica.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, cổ Erica sẽ bị gãy trong tay Aria.
Dù tình huống bất ngờ nhưng nếu hoảng loạn hay kích động cô bé thì rất nguy hiểm, nên tôi bình tĩnh hỏi.
Nhưng lời của Aria đủ khiến tôi bối rối.
“Giáo sư đâu rồi! Dám giả dạng Giáo sư trước mặt ta à? Chán sống rồi sao?”
“Bình tĩnh đi, Aria. Không hiểu trò đang nói gì nhưng là tôi đây. Deus Verdi.”
Tôi tạo ra ngọn lửa xanh lam trên lòng bàn tay. Ngọn lửa của Tà thuật sư.
Tôi hy vọng ngọn lửa đặc biệt mà chỉ Tà thuật sư mới tạo ra được này sẽ là bằng chứng chứng minh tôi là tôi.
Nhưng Aria cười khẩy đầy ghê tởm và nghiến răng.
“Thấy là Hắc ma pháp sư thì ra là Dante à? Đến trả thù sao? Ta đã cảnh cáo rồi, đụng đến Giáo sư là ta giết hết.”
Sát khí nặng nề của Hồi quy giả bao trùm cả hành lang khiến việc đứng vững cũng trở nên khó khăn.
“Tỉnh táo lại đi. Theo lẽ thường thì làm sao Hắc ma pháp sư của Dante xâm nhập vào Học viện được chứ.”
“Sao ta biết được. Nhưng ngươi vừa làm được đấy thôi.”
Lực tay của Aria càng mạnh hơn. Erica càng giãy giụa dữ dội hơn.
Giả vờ giãy giụa, lòng bàn tay Erica đặt ngay trước mặt Aria.
Ánh sáng vàng tuôn trào.
Cơ thể Aria bay bổng lên, xuyên qua cánh cửa phòng khác phía sau, rồi phá vỡ cửa sổ bay ra ngoài.
Không chỉ là ma pháp ánh sáng đơn thuần mà là ma pháp khống chế có pha trộn tinh linh.
“Hộc! Hộc!”
Erica ôm cổ thở hổn hển, tôi vỗ vai cô ấy một cái bảo làm tốt lắm rồi lập tức đuổi theo Aria.
Tôi cũng vượt qua cửa sổ ra ngoài, bao bọc mana quanh người để tiếp đất nhẹ nhàng.
Dù trúng trực diện ma pháp của Erica, Aria chỉ bị mờ mắt một chút rồi nhanh chóng tỉnh lại.
“Aria, tỉnh táo chút chưa.”
Nghe tôi nói, Aria nghiến răng, vẫn giữ thái độ thù địch đáp lại.
“Đã bảo đừng có giả làm Giáo sư.”
“Haizz, tôi là Deus thật. Kim Shin-woo mà em biết.”
Tôi không thích nhắc đến tên thật của mình trong cơ thể này, nhưng cần phải tạo niềm tin cho Aria.
Cô bé đột nhiên nghĩ tôi là người khác.
“Được, công nhận là giống nhau. Nhưng ngươi không phải Giáo sư. Cũng không biết sao ngươi biết tên thật của Giáo sư nhưng ngươi chắc chắn là đồ giả.”
Cảm giác tê dại lan tỏa trong đầu. Tôi cảm thấy phản ứng này của Aria giống hệt một thứ tôi từng thấy ở đâu đó.
Suy nghĩ một chút.
Bộ não đưa ra câu trả lời nhanh đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Không lẽ...”
Xoẹt!
Chân trái Aria trượt trên mặt đất, sải bước rộng. Không có kiếm nên cô bé định dùng võ thuật để đối phó với tôi, cô bé thủ thế.
“Ngươi có biết vở kịch ngươi diễn đó, phải đánh cược cả mạng sống không?”
“Aria.”
“Câm mồm, biết là giống nhau rồi. Nhưng ngươi không phải Giáo sư.”
“Từ giờ nghe kỹ lời tôi nói đây.”
Tại sao cô bé lại biến thành thế này.
Tuy chưa chắc chắn, nhưng triệu chứng gần như giống hệt với những gì tôi biết.
Đây không phải kiến thức có được từ game, cũng không phải thường thức ở đại lục này.
Kiến thức của Trái Đất.
Là cuốn sách kiến thức vụn vặt từng đọc trước đây chăng?
Hay đã xem trên chương trình TV?
Hay tình cờ nhớ lại lời ai đó từng nói?
Dù sao thì.
“Trò đang bị nghi ngờ mắc triệu chứng tương tự hội chứng Capgras.”
Hội chứng Capgras.
Triệu chứng tin rằng người thân thiết thường ngày đã bị thay thế bởi một người ‘khác’ có ngoại hình y hệt.
Họ nhìn người nhà và tin rằng đó là kẻ nào đó giả dạng chứ không phải người nhà thật, trường hợp nặng còn coi bản thân trong gương là người lạ.
“Ta bị bệnh sao?”
Trước ánh mắt ngờ vực của Aria, tôi hít sâu và cẩn thận nói tiếp.
“Không sao đâu, bình tĩnh và hít thở sâu đi. Tôi sẽ giúp.”
Không rõ lý do là gì nhưng Aria đang mắc hội chứng Capgras.
Nên tôi cố gắng trấn an cô bé, nhưng...
“Hừ.”
Aria nhếch mép cười và nắm chặt tay.
“Nói chuyện giống Giáo sư thật đấy.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
