Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 458

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

800 1764

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

(Đang ra)

KIẾN THIẾT HOA KỲ: QUẢN LÝ TRANH CỬ CỦA TÔI LÀ ROOSEVELT

Đồng Xu Hai Tệ

À mà, thưa ngài Tổng thống, ngài có chắc bản Dự luật Nhân quyền thứ 2 này... thực sự không phải là định biến nước Mỹ thành Liên Xô đấy chứ?

69 562

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

176 320

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

98 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 1

Web Novel - Chương 129: Kết Thúc Sớm Hơn Một Bước

Chương 129: Kết Thúc Sớm Hơn Một Bước

Chương 129: Kết Thúc Sớm Hơn Một Bước

Kim Shin-woo.

Lúc đó tôi 10 tuổi.

Đang học tiểu học, nhưng một tuần tôi chỉ đến trường khoảng ba ngày.

Lý do là mẹ không muốn cho người khác thấy tôi, đứa trẻ có thể nhìn thấy ma.

Tôi tự hỏi liệu có đủ số ngày điểm danh không, nhưng có vẻ mẹ đã gây áp lực với giáo viên nên họ không can thiệp vào chuyện của tôi.

Vậy ở nhà tôi làm gì?

Lúc đó, tôi ngây thơ thường trò chuyện với những con ma. Không chỉ những con ma trông đáng sợ mà còn có những con ma trông bình thường.

Và có cả những con ma tôi quen biết.

“Bố ơi! Cô Hong hàng xóm nhờ chuyển lời kìa!”

“... Hả?”

Nói chuyện ma quỷ với mẹ thì bà ấy không thích, nhưng bố vẫn thỉnh thoảng nghe chuyện của tôi.

Hôm đó cô Hong nhờ vả tha thiết quá nên tôi đã nói với bố.

“Tự tử...? Ưm, không phải, cô ấy bảo bố của Hong đã đẩy cô ấy.”

Tôi, người không giao du với ai khác, và có thể nhìn thấy người chết, nên không quá bận tâm đến cái chết, đã nói một cách vui vẻ.

Nhưng sắc mặt bố tối sầm lại ngay lập tức.

Và ngày hôm sau.

Ông mua về một chiếc máy chơi game lớn.

Bố không rành mấy thứ này nên chỉ mua một đĩa game, bảo là game mới nhất và làm quá lên.

“Ở nhà thì chơi game này đi. Đừng nói chuyện với cái khác. Biết chưa?”

“... Ưm.”

“Mẹ không thích mà. Biết chưa?”

“Biết rồi ạ!”

Tên game là ‘Retry’.

Tuy là tác phẩm mới nhất nhưng đánh giá không tốt lắm. Nhưng với tôi, người lúc đó còn chưa có cơ hội tiếp xúc với internet, thì đó quả thực là một thế giới mới.

Mạo hiểm khắp đại lục, vượt qua nhiều khó khăn gian khổ. Vì có độ khó nên đồng đội thỉnh thoảng chết, nhưng tôi không bận tâm.

Dù sao người chết tôi cũng nhìn thấy lại được mà. Và cũng không phải người thật, chỉ là người trong game chết thôi.

Nhưng nhìn nhân vật chính Aria đau buồn trong đó, tôi nảy sinh cảm xúc kỳ lạ.

Nhận ra đồng đội chết không thể sử dụng được nữa, lần đầu tiên tôi cảm thấy sự mất mát về cái chết.

Bất tiện thật.

Đó là cảm nhận của tôi.

Rồi một ngày nọ.

Khi tôi đang chơi game thì mẹ đi làm về.

Vốn không thích tôi nên tôi tưởng sẽ bị mắng vì chơi game.

Nhưng mẹ nhìn tôi cầm tay cầm chơi game liền cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

“Aigoo, giống mấy đứa trẻ bình thường, tốt quá!”

A, ra là vậy.

Chơi game thì mẹ sẽ vui.

Tôi cứ chơi game suốt.

Cũng vì game hay, nhưng càng chơi tôi càng thích vẻ mặt vui mừng của mẹ.

Và lũ ma quỷ cũng không làm phiền tôi một cách vô ích.

Thường thì ma quỷ không xuất hiện bất thình lình hù dọa như trong phim.

Chúng xuất hiện từ từ.

Ví dụ như đột nhiên nghe thấy tiếng khóc không thể có trong góc phòng.

Hay đột nhiên nghe tiếng gõ cửa sổ. Trong nhà chỉ có một mình mà tiếng bước chân vang lên.

Chúng báo trước với hy vọng tôi sẽ tìm ra chúng.

Nhưng nếu tập trung vào game thì có thể quên hết những thứ đó.

Có thể tập trung hoàn toàn mà không bận tâm gì.

Phải, tôi cứ tưởng là vậy.

[Shin-woo à.]

Giọng nói ướt át đẫm máu vang lên từ ban công.

Bạch.

Bạch.

Tiếng ma quỷ leo lên cửa sổ để lại vết máu khác hẳn bình thường.

Không chỉ rùng rợn mà còn cảm giác lạnh gáy như có gì đó đè nặng thô bạo.

Đến mức tôi đang cầm tay cầm chơi game cũng giật mình đánh rơi.

[Shin-woo à.]

Kẻ leo qua ban công là cô Hong hàng xóm. Cô ấy bò về phía tôi với hình dạng xương cốt vặn vẹo dị dạng do rơi từ sân thượng chung cư.

[Shin-woo à, sao không chuyển lời của cô?]

Đôi mắt chứa đầy oán hận đậm đặc.

Nhận ra nó đang hướng về phía mình, tôi không thể quay đi.

Không thể cầm game lên được nữa.

[Shin-woo à, cô đau lắm biết không?]

Bạch.

Bạch.

Bàn tay gãy gập kỳ dị của cô ấy cứ thế siết lấy cổ tôi.

[Shin-woo à! Tại sao! Tại sao! Tại sao! Thằng chó đó vẫn sống nhởn nhơ thế kiaaaaa! Cô bảo là thằng đó giết cô màààà!]

“Hự, ư ư!”

Lần đầu tiên.

Thực sự lần đầu tiên, oán hận của ma quỷ trực tiếp chạm vào da thịt tôi. Cảm giác giống như bị bóng đè chăng?

[Không thấy cô đáng thương sao! Cô cũng muốn sống! Mày dám chơi cái trò điện tử khốn kiếp này mà phớt lờ cô sao? Hả? Hả? Hả?]

“C, cô...”

[Cả cái con Hong! Cả thằng bố nó! Tao chết rồi mà đm chúng nó vẫn sống, mày có biết cảnh đó chó má thế nào không?]

“D, dừng...”

Tít tít, tít tít.

Píp!

“Mẹ về rồi đây.”

Lúc đó, nếu mẹ không về nhà. Nếu cô Hong hàng xóm không vội vàng bỏ chạy.

Có lẽ tôi đã chết.

Nên tôi nước mắt ngắn nước mắt dài, cứ thế ôm chặt lấy ống quần mẹ mà khóc lóc.

“M, m, mẹ! Mẹ! Cô, cô Hong hàng xóm! Bảo là chú giết cô ấy! B, bảo cho biết! Hức!”

Tôi nấc lên không giống mọi khi, làm ướt đẫm ống quần mẹ bằng nước mắt.

Nói xong lộn xộn, tôi từ từ ngước nhìn mẹ.

Và.

“...”

Mẹ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng.

Với vẻ mặt ghê tởm như không còn chút tình cảm nào với tôi, bà không nói lời nào đi thẳng vào phòng.

Sau đó.

Tôi được gửi cho bà ngoại là một bà đồng (shaman).

Bà ngoại dạy tôi rằng nếu tùy tiện giao tiếp với ma quỷ thì chúng sẽ càng tìm đến nhiều hơn.

Vì thế tôi phớt lờ chúng, và cũng không muốn rơi vào nguy hiểm như thế nữa.

Lúc này tôi nhận ra cái chết đáng sợ hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Cứ thế mẹ hoàn toàn không đến tìm tôi.

Nhưng bố thỉnh thoảng có đến.

Mỗi lần đến bố đều dẫn theo một con ma trông giống nhân viên nhà máy.

Mỗi lần gặp số lượng lại tăng lên, và tay chúng đang dần vươn tới cổ bố.

Lo lắng nên tôi đã nói với bố về chuyện đó.

Và bố cũng, không bao giờ đến tìm tôi nữa.

Cuối cùng.

Tôi chỉ có một mình.

Bà ngoại ở cùng nhưng rất bận và hay nói về đôi mắt âm dương mà tôi ghét nghe.

Chỗ trống của gia đình không được lấp đầy.

Tôi cứ thế trở thành học sinh cấp 3.

Năm lớp 10.

Đang dọn phòng đơn giản thì tình cờ nhìn thấy chiếc máy chơi game cũ kỹ.

Như bản năng, tôi lau bụi, kiểm tra đĩa bên trong rồi kết nối với TV.

Trò chơi bắt đầu cùng âm thanh quen thuộc.

Bố đã mua cho.

Và mẹ đã từng vui vẻ.

Trò chơi đó.

Tôi, một lần nữa.

Chìm đắm vào Retry.

Dù chỉ rất ngắn ngủi.

Chỉ là khoảnh khắc trong cuộc đời ngắn ngủi.

Nhưng đã từng giúp gia đình tôi hòa thuận trong chốc lát.

Bằng trò chơi.

“Câu chuyện của em, đã cứu rỗi ta.”

“... Dạ?”

Aria hoàn toàn không hiểu tôi nói gì, nhưng tôi mỉm cười nhẹ nhàng.

Thực sự đã rất lâu rồi.

Cảm giác nụ cười tự nhiên tuôn trào. Không phải kiểu hơi gượng gạo mỗi ngày.

Cảm giác như tảng băng lạnh giá tan chảy dưới ánh mặt trời.

“Nên đừng nói câu chuyện đó là vô nghĩa. Đừng làm ta, người đã được cứu rỗi từ đó, trở nên thảm hại.”

“... Em không hiểu.”

Nhưng Aria nói thêm như thể bị sốc và tiến lại gần tôi.

“Nhưng vẫn thấy được an ủi.”

Aria từ từ tiến lại, ngước nhìn tôi. Rồi cô bé hơi cúi đầu vẻ ngượng ngùng và hỏi.

“Ngài không phải là Giáo sư Deus mà em biết. Không phải là Kim Shin-woo.”

“Phải.”

Không phải Kim Shin-woo của lần thứ 1 mà cô bé biết.

“Nhưng rất giống. Nên là.”

“...”

“Ngài có thể giúp em nói lời chia tay được không?”

Một câu nói lấy hết can đảm.

Nhưng, là câu nói tôi đã chờ đợi bấy lâu.

Vì thế.

Tôi nhẹ nhàng gật đầu.

Và Aria cứ thế sà vào lòng tôi.

“Giáo sư, em thực sự yêu thầy.”

Như một đứa trẻ muốn chui tọt vào trong lòng tôi mãi mãi.

“Nếu có thể trao tất cả của em, em muốn trao cho ngài. Đến mức coi trọng ngài hơn cả bản thân em.”

Có lẽ lại bắt đầu khóc, giọng Aria nức nở. Lồng ngực tôi cảm thấy ướt đẫm và nghẹn ngào.

“Dù ngài có ý đồ gì đi nữa. Thực ra dù em có bị sử dụng như công cụ của ngài đi nữa.”

“...”

“Em vẫn yêu ngài. Luôn muốn thực hiện những gì ngài mong muốn. Muốn nghe lời ngài, làm theo ngài, dựa vào ngài.”

Liệu tình cảm của cô bé có thực sự gọi là tình yêu hay không, tôi quyết định không so đo nữa.

Đơn thuần là cảm xúc bùng nổ bị tẩy não khi còn nhỏ, hay là mối tình đầu ngây thơ nhưng không thành của thiếu nữ.

Việc lựa chọn điều đó, rốt cuộc là quyền của chính Aria Lias.

“Nếu không có ngài, em sẽ chẳng cứu được ai cả. Thậm chí còn chẳng đi được đến đó.”

“...”

“Cảm ơn vì đã cứu em.”

Nhẹ nhàng.

Tôi cũng ôm lấy cô bé.

Một tay đặt lên đầu vuốt ve nhẹ nhàng, cô bé cũng như cảm nhận được bàn tay đó mà rúc đầu sâu hơn.

“Nên là.”

Thêm một bước nữa.

Để lấy dũng khí.

“Nên là ạ.”

Với giọng nói run rẩy, Aria cắn nhẹ vào áo sơ mi của tôi như không muốn thốt ra.

“Tạm biệt... ngài.”

Chia ly là chuyện buồn.

Aria là người đầu tiên dạy tôi điều đó trong game, nên tôi cũng đang chia sẻ nỗi đau mà cô bé đang cảm nhận lúc này.

Vì thế tôi ôm cô bé chặt hơn một chút, thay mặt cho Kim Shin-woo của lần thứ 1.

Di ngôn cuối cùng anh ta để lại.

- Nếu em có lần sau, thì lúc đó.

Lúc mới nghe, nhìn trạng thái của Aria tôi đã nghĩ là ‘Đừng tìm ta.’

Nhưng đến tình huống này thì tôi rốt cuộc không biết nó có ý nghĩa gì.

Đến cuối cùng có thể anh ta đã hối hận.

Hoặc nhuốm màu hận thù mà nguyền rủa.

Cũng có thể ghen tị với tôi của lần thứ 2 mà định phá đám.

Nhưng có sao đâu chứ.

Tôi thay mặt anh ta cởi bỏ sự trói buộc đang kìm hãm Aria.

“Chỉ mong ở em một điều.”

Duy nhất một điều.

Điều tôi mong muốn ở Aria Lias.

Đã nói bao nhiêu lần.

Tôi của lần thứ 1 có lẽ mang ý nghĩa khác, nhưng mượn lời đó.

“Là học sinh, thì hãy sống ra dáng học sinh.”

“... A.”

“Nghe giảng, thi cử, chơi với bạn, cãi nhau, yêu đương, trải nghiệm nhiều thứ chỉ có thể làm trong thời kỳ này.”

“Nhưng mà...”

Vậy nghiệp chướng mình đang gánh vác thì sao?

Trách nhiệm biết về sự diệt vong của thế giới thì sao?

Tôi vuốt nhẹ trán Aria đang ngước nhìn tôi với những thắc mắc đó.

“Nhân vật chính của câu chuyện là em. Vì, thông qua em, ta đã nhìn thấy thế giới.

Nhưng nơi này giờ là hiện thực.

“Ta đã trực tiếp đến đây rồi. Nên em không cần phải gánh vác điều đó nữa.”

Tôi hôn lên trán đứa trẻ đáng yêu này.

Món quà chia ly, và lời chúc mừng sự ra đời.

Sự an ủi cho những khổ nạn đã qua.

Cử chỉ chứa đựng ý nghĩa hàm súc.

“Vất vả rồi, Aria.”

Giờ đây.

Thoát khỏi vai diễn bi kịch đó.

Sống như một nữ sinh bình thường.

“Chúc mừng Ending.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!