Chương 113: Trở Về
Chương 113: Trở Về
- Cái thằng khốn này, vác xác về đây giải thích ngay.
Dưới thứ gì đó trông như vết mực bôi đen nguệch ngoạc là một dòng chữ cảnh cáo.
Nghe tin có thư của Deia nên tôi mở ra xem, ai ngờ chỉ có vỏn vẹn một câu như thư đe dọa.
“Gì thế? Làm gì sai à?”
Findenai ngồi cạnh liếc nhìn nội dung bức thư rồi thắc mắc hỏi.
Việc tùy tiện đọc trộm thư người khác thì Findenai đã vượt quá giới hạn đến mức không nhìn thấy vạch đâu nữa rồi nên chẳng buồn nói.
“Hừm.”
Thú thật là nếu đoán được chút gì thì còn đỡ, đằng này tôi hoàn toàn không hiểu tại sao Deia lại gửi bức thư như thế này.
Dù không đoán ra được và thấy hơi kỳ lạ, nhưng dù sao thì tôi cũng định quay về Northweden ngay trước khi học kỳ bắt đầu.
“Chắc là chuyện vớ vẩn gì đó thôi.”
Nếu là chuyện thực sự cấp bách thì cô ấy đã không gửi thư kiểu này.
Tâm trạng Deia thất thường như cơm bữa nên chắc không phải vấn đề lớn. Có thể Darius lại làm trò gì đó kỳ quặc cũng nên.
“Ui da, nhức quá.”
“...”
Trong cỗ xe ngựa rung lắc, Findenai sờ soạng lớp băng quấn quanh người với vẻ mặt khó chịu.
Cô nàng càu nhàu là lưng ngứa nhưng cũng không thể tháo băng ra được.
Cô đang điều trị vết thương trong trận chiến với Dina lần này.
“Ngứa chết đi được. Chủ nhân, gãi lưng cho tôi cái.”
Findenai quay lưng lại. Cơ mặt tôi giật giật vì bực mình, nhưng Illuania đang đánh xe nên không thể đùn đẩy cho ai khác.
“Owen, con làm đi.”
“Dạ, vâng ạ!”
Owen đang ngồi bên cạnh bấm phím chiếc melodica không ra tiếng mà tôi mua cho, nghe vậy liền tiến lại gần, nhưng...
“Đừng có động vào.”
Findenai gầm gừ trừng mắt ngay lập tức. Owen giật mình run rẩy nhìn tôi cầu cứu.
“Làm cái trò gì vậy.”
Tôi mắng cô nàng sao tự nhiên lại nạt Owen, Findenai khoanh tay lại mà không thèm nhìn tôi.
“Tôi không sống thoải mái đến mức giao lưng cho một thằng nhóc mới quen biết chưa được bao lâu.”
“...”
“À, thôi. Không thích thì đừng gãi.”
Findenai quay ngoắt đi, lấy thuốc lá trong ngực ra ngậm. Dù không châm lửa mà chỉ ngậm thôi nhưng tôi nghĩ cô nàng không tự nhiên mà trở nên nhạy cảm như vậy.
“Haizz, quay người lại đây.”
Tôi ra hiệu cho Owen cứ ngồi xuống, rồi bảo Findenai, cô nàng liền quay người lại ngay.
Tôi đành phải gãi lưng cho Findenai dù chẳng muốn chút nào. Một tay cầm sách, tay kia vươn ra lưng Findenai.
Soạt.
“Gãi trên áo chỉ tổ ngứa thêm thôi.”
Findenai kéo tuột phần trên của áo xuống. Dù quay lưng lại nên không thấy phía trước, nhưng cảnh tượng vẫn đủ gợi cảm.
“Cô với tư cách là phụ nữ... à mà thôi.”
Mong chờ gì ở Findenai chứ.
Cô ta không phải phụ nữ mà là thú hoang.
Trên tấm lưng nhỏ nhắn nhưng trắng ngần chằng chịt những vết sẹo.
Chợt, tôi dường như hiểu tại sao cô nàng không muốn cho cậu bé kia nhìn thấy lưng mình.
“Sang phải, sang phải.”
Tay tôi di chuyển theo chỉ dẫn của cô nàng. Càng làm càng thấy khó chịu nhưng biết sao được.
“Sang phải chút nữa.”
“... Đó là nách rồi. Tay sẽ chạm vào đấy.”
“Thế à? Tại lười cử động tay quá.”
Findenai trả lời hờ hững rồi bảo được rồi và mặc áo lại. Owen đỏ mặt lén nhìn về phía chúng tôi, chắc cảnh này khá kích thích với một cậu bé đang tuổi dậy thì.
Dù thực tế Findenai và tôi chẳng có phản ứng gì.
“N, Northweden là lần đầu tiên em đến. Nghe nói tuyết rơi nhiều lắm ạ.”
Có lẽ vì thế nên Owen cố tình chuyển chủ đề để che giấu khuôn mặt đỏ bừng.
Tôi đáp lại bằng nụ cười gượng gạo.
“Chắc thời điểm này khó mà ngắm tuyết được.”
Mùa hè năm nay khá khắc nghiệt nên tuyết ở Northweden chắc chắn đã tan chảy.
Có khả năng tuyết vẫn còn trên đỉnh dãy núi Northweden. Nơi đó do Sơn Quân cai quản chứ không phụ thuộc vào khí hậu tự nhiên.
“Ra là vậy ạ.”
Thấy Owen ỉu xìu, tôi an ủi.
“Dù sao vẫn còn thời gian. Đi cùng ta thì mùa đông năm nay con cũng sẽ được đi cùng, lúc đó sẽ được ngắm Lễ hội Tuyết ở Northweden.”
“Lễ hội Tuyết! Lần đầu tiên em nghe thấy đấy ạ!”
“Phải, đến lúc đó ta sẽ nhờ con biểu diễn.”
“Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức!”
Owen nắm chặt hai tay rồi lại gõ vào chiếc melodica, say sưa luyện tập.
Có lẽ vì nhỏ con so với tuổi nên tôi có cảm giác như đang dắt theo một đứa trẻ.
“Anh khá tử tế với thằng bé đấy nhỉ?”
Findenai huých vai tôi. Cảm giác như những tiếp xúc kiểu này ngày càng nhiều, nhưng tôi lờ đi và đáp.
“Vậy thì cô cũng hãy hành xử cho đúng vị trí đi.”
“Chịu nổi không?”
Tôi suy nghĩ một chút về câu nói đó.
Nếu Findenai phục vụ tôi như một hầu gái bình thường, giữ lễ nghĩa và để ý sắc mặt?
“... Buồn nôn thật.”
Nghe tôi trả lời thật lòng, Findenai ngơ ngác nhìn tôi rồi bật cười sằng sặc.
“Đúng không? Đúng không! A, lâu lắm mới cười đã thế này. Chủ nhân thỉnh thoảng cũng có lúc hài hước phết.”
Cười ngặt nghẽo xong, Findenai có vẻ vui lên, liếc nhìn Owen.
“Nhóc con, chơi một bài đi. Bài nào sôi động ấy.”
“Ch, chơi được không ạ?”
“Được, đang vui mà.”
Lệnh cấm của Findenai, người từng cấm tiệt Owen chơi nhạc vì ghét nghe, đã được gỡ bỏ.
Cậu bé liền gắn ống thổi vào melodica và ngậm vào miệng.
Và tiếng nhạc khá vui nhộn, phù hợp với chuyến hành trình vang lên một lúc lâu.
Đêm muộn khi đến Northweden, có vẻ như đang có lễ hội nên xe ngựa dừng lại giữa trung tâm thành phố vẫn chưa ngủ.
Illuania đang nghỉ ngơi, Findenai bị thương, còn Owen thì mới đi lần đầu và còn nhỏ.
Theo phương pháp loại trừ, vấn đề là tôi đang cầm cương xe ngựa.
Vô số quầy hàng rong xếp hàng dài trên phố khiến thành phố trở nên lạ lẫm.
Và ở đó, Aria Lias đang ngậm một đống xiên que đặc sản Northweden trong miệng.
“Ưm ưm!”
Cô ấy phồng má, mở to mắt định nói gì đó nhưng vì thức ăn trong miệng nên phát âm không rõ.
Ai đó nhìn vào có thể thấy dễ thương, nhưng mặt tôi thì nhăn lại.
Híiii!
Tôi giật cương dừng xe ngựa. Bên trong vang lên tiếng Findenai hỏi đã đến nơi chưa, nhưng tôi vội xuống xe tiến lại gần Aria.
“Hộc! Gi, Giáo sư?”
Aria vội vàng nuốt thức ăn trong miệng xuống, vẻ mặt hoảng hốt. Có vẻ cô ấy cảm nhận được sắc mặt tôi không bình thường.
“Cô đã đi làm cái gì vậy.”
Và cảm giác của cô ấy rất chính xác. Bởi vì tôi đang bị bao trùm bởi một cảm giác vô cùng khó chịu.
“Ờ, ừm. Dạ? Em, em đã tu luyện để mạnh lên ạ. Với cơ thể hiện tại thì còn nhiều kỹ năng chưa dùng được nên...”
“Không phải cái đó. Chắc chắn cô đã làm chuyện khác. Trong người cô hiện giờ tràn ngập khí tức không bình thường.”
Đôi mắt Aria cụp xuống. Cô ấy chột dạ vì bị phát hiện, lấy ngón tay chọc chọc vào đầu que xiên.
“Cái, cái đó... Em đã chuẩn bị quà để tặng Giáo sư ạ.”
“Quà?”
“Sau này em sẽ đưa ạ! Chắc chắn thầy sẽ thích!”
Nói rồi cô ấy vẫy vùng quay người bỏ chạy. Không hổ danh là Hồi quy giả, nhanh đến mức vượt qua cả tốc độ xe ngựa.
Chạy kiểu đó mà đâm vào ai thì người đó chắc gãy xương nhập viện mất.
“Gì thế? Có chuyện gì vậy?”
Findenai thò nửa người ra ngoài cửa sổ xe ngựa hỏi. Tôi trả lời không có gì, nhưng từ phía các quầy hàng rong vang lên những tiếng gọi nhận ra Findenai.
“Đại ca?”
“Là đại ca! Đại ca đến rồi!”
“Oa đệch! Lâu quá không gặp đại ca!”
Các thành viên Tiệm Phế Liệu ùa tới vây quanh Findenai. Tưởng họ đang làm gì, hóa ra mỗi người dựng một quầy hàng rong bán đồ ăn đơn giản hoặc làm việc vặt.
“Mấy thằng này trốn việc à.”
Findenai cũng đưa tay vò đầu các thành viên, vui vẻ đáp lại.
“Đại ca! Thử món gà xiên em làm đi! Em tìm thấy nghề tay trái rồi!”
“Uống bia quán em kèm theo thì tuyệt cú mèo luôn ạ!”
“Biết rồi, lũ ngốc này.”
Cuối cùng Findenai bị các thành viên kéo ra khỏi xe ngựa. Không thể để xe ngựa chắn đường thế này nên tôi định đưa về dinh thự trước, nhưng...
“Cuối cùng cũng về rồi!”
Giọng nói xuyên thủng màn đêm ồn ào.
Dù là giữa mùa hè nhưng cái lạnh lúc rạng sáng ở Northweden vẫn khắc nghiệt so với các vùng khác, nên người phụ nữ kia đang khoác áo choàng đen trùm mũ.
“Deia.”
Không gặp nhau lâu đến thế nhưng cảm giác vui mừng hơn tôi tưởng, có lẽ là do mối quan hệ gia đình chăng.
Nhìn Deia và Darius, tôi có cảm giác như chạm vào thứ gì đó mà mình chưa từng cảm nhận được nhưng luôn khao khát trong lòng.
Vì vậy tôi nén cảm xúc đang dâng trào định hỏi Darius đâu, nhưng...
Cô ấy cắn chặt môi.
Như đang kìm nén điều gì đó, cô ấy khoanh tay và ra hiệu cho tôi.
“Lại đây xem nào.”
Dáng vẻ như giáo viên đang mắng học sinh khiến tôi tự hỏi có chuyện gì. Nghĩ lại thì dù tôi đã bỏ qua nhưng nội dung bức thư cũng mang giọng điệu trách móc.
‘Bảo là giải thích gì đó mà.’
Illuania từ trong xe ngựa bước ra thay tôi cầm cương.
“Tôi sẽ đánh xe về dinh thự.”
“Nhờ cô. Owen đang ngủ nên cứ bảo người làm sắp xếp phòng cho.”
Findenai đã cười nói vui vẻ giải tỏa nỗi niềm với các thành viên Tiệm Phế Liệu.
Aria thì đã chạy biến đi đâu không thấy tăm hơi.
Chỉ còn tôi và Deia trơ trọi giữa phố chợ đêm. Trước khi tôi kịp nói gì, cô ấy đã tiến lại túm lấy vạt áo tôi và kéo đi.
“Cái lũ anh trai này không biết bao giờ mới hết khiến người ta lo lắng đây.”
Trước lời càu nhàu đau đầu của Deia, tôi không nhịn được mà phản bác.
“Đừng so sánh ta với Darius.”
Dù sao thì thế cũng là quá đáng rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
