Chương 103: Hẹn Hò Cùng Sói
Chương 103: Hẹn Hò Cùng Sói
“Oa, nhìn này. Họ vẽ cánh lên tường kìa.”
Điều tôi thực sự ghét khi đi dạo cùng Findenai là tôi đang cảm thấy khoảng thời gian này không tệ chút nào.
Cái dáng vẻ liếc nhìn xung quanh, hễ thấy cái gì lạ là gọi lại rồi cười khanh khách bảo thú vị đó.
Trông cứ như một người phụ nữ trưởng thành ngây thơ so với tuổi, khiến tâm trạng tôi thật kỳ lạ.
“Tada. Đỉnh vãi. Đẹp vãi chưởng.”
Findenai đứng ngay trước bức tường có vẽ đôi cánh.
Nhìn cô ấy cười tươi và dang rộng hai tay, tôi nghĩ cũng không tệ.
‘Cảm giác kỳ lạ thật.’
Vì thế tôi cảm thấy khá lạ lẫm. Một cảm xúc không tên cứ len lỏi trong lồng ngực.
Nếu phải chọn một người trên thế gian này tuyệt đối không bao giờ có cảm xúc như vậy, tôi có thể khẳng định đó là Findenai.
Nhưng những biểu cảm ngây thơ vô số tội của cô ấy trông cũng không đến nỗi nào.
“Ôi chao, ngài có cô người yêu xinh đẹp quá!”
Lúc đó, một gã đàn ông có ria mép chen vào giữa chúng tôi. Hắn đeo một chiếc máy ảnh ma đạo trên cổ, có vẻ làm nghề chụp ảnh cho khách du lịch để kiếm tiền.
“Tôi chụp cho cô bạn gái xinh đẹp của ngài một tấm nhé?”
“Ê này. Mất hứng vãi.”
Có lẽ nghĩ rằng một tên bán hàng rong xen vào làm phiền thời gian của mình. Findenai nhăn mặt và quay lưng lại với bức tranh.
“Được, chụp một tấm đi.”
Tôi sẵn sàng lấy đồng tiền vàng trong ngực ra đưa cho thợ chụp ảnh. Findenai há hốc mồm nhìn tôi với vẻ ngơ ngác.
Thợ chụp ảnh cười toe toét, nâng máy ảnh lên, còn Findenai đang đứng ngơ ngác thì ngại ngùng liếc nhìn rồi đứng trước bức tranh.
Bức tranh tạo ảo giác như đôi cánh trắng đang dang rộng sau lưng cô ấy.
Thợ chụp ảnh xoay máy vài lần như để lấy nét rồi cẩn thận bấm nút chụp.
Tách một tiếng, một tấm ảnh trồi ra từ máy ảnh.
Loại máy ảnh cho ra ảnh ngay như Polaroid này khá đắt tiền, cho thấy gã đàn ông này nghiêm túc với nhiếp ảnh đến mức nào.
Có lẽ vì thế mà tấm ảnh nhận được cũng rất đẹp.
Nghĩ rằng ảnh chụp khá đẹp, tôi định đưa cho Findenai nhưng thợ chụp ảnh liếc nhìn tôi rồi mở lời.
“À, tôi vẫn có thể chụp thêm. Hai người chụp chung một tấm thì sao ạ?”
Có vẻ đồng tiền vàng tôi đưa ban nãy vượt quá giá trị một lần chụp. Lời đề nghị của thợ chụp ảnh vì không muốn thối lại tiền thừa.
“Không.”
“Ọe!”
Nhưng vì cả tôi và Findenai đều từ chối cùng lúc nên thợ chụp ảnh định thối tiền lại với vẻ tiếc nuối.
“Chụp một mình một tấm đi. Bảo người ta chụp mà bản thân lại không chụp à?”
Findenai tiến lại gần, nắm lấy cổ tay tôi và kéo đi.
Thế là tôi bất đắc dĩ phải chụp ảnh với đôi cánh, nhưng thợ chụp ảnh đã không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng lấy nét.
“Haa.”
Tách.
Tấm ảnh của tôi ra đời ngay giữa tiếng thở dài.
Tiếng rè rè vang lên cùng tấm ảnh. Thợ chụp ảnh mỉm cười hài lòng và gật đầu.
“Vì là trai tài gái sắc nên ảnh lên đẹp thật đấy ạ!”
Có thể thấy qua biểu cảm đó là lời thật lòng chứ không phải nịnh nọt, nhưng điều đó không quan trọng.
Trong khi tôi bước về phía hai người, Findenai chộp lấy tấm ảnh, huýt sáo và nhét nó vào túi mình.
“Sao cô lại lấy cái đó.”
Tôi thắc mắc tại sao Findenai lại lấy ảnh của mình thì cô ấy đáp lại một cách tỉnh bơ.
“Ảnh của tôi thì tên chủ nhân giữ là được mà.”
“... Tên, chủ nhân?”
Vẻ mặt thợ chụp ảnh cứng đờ ngay lập tức. Ánh mắt vừa nhìn cặp đôi trai tài gái sắc bỗng chuyển sang nhìn những kẻ điên rồ đang chơi trò nhập vai quái đản giữa phố.
“Tô, tôi xin phép đi trước ạ.”
Hắn hoảng hốt bỏ đi. Có vẻ hắn nghĩ chúng tôi đang chơi trò gì đó đặc biệt.
“Haa.”
“Làm quá lên. Vậy gọi là gì. Lúc nãy gọi Oppa thì anh không chịu mà.”
“... Gọi là Deus đi.”
“Ok! Deus!”
Tự nhiên ở ngoài đường không mặc đồ hầu gái mà gọi là tên chủ nhân thì bị hiểu lầm tai hại.
Không, vốn dĩ vì bộ đồ hầu gái hở hang của Findenai mà đã bị hiểu lầm bao nhiêu lần rồi, sao tự nhiên giờ lại thấy ghét cái đó nhỉ.
Chẳng biết nữa.
Thú thật tôi đã quá quen với cái nết của Findenai nên chẳng sao cả.
Nhưng ra ngoài với bộ dạng bình thường thế kia mà bị hiểu lầm thì thấy hơi khó chịu.
“Deus đi thôi!”
“Hạn chế gọi tên thôi.”
“Đã bảo là làm cao gớm mà.”
Findenai chép miệng chê tôi keo kiệt, rồi lại phấn khích hơn lúc nãy, chạy nhảy khắp phố.
Vô thức đút tay vào túi áo khoác, tấm ảnh của Findenai mà thợ chụp ảnh vừa chụp lọt thỏm vào tay tôi.
Tấm ảnh chụp cô ấy với biểu cảm ngượng ngùng.
Tôi định trả lại nhưng Findenai đã chạy biến đi chỗ khác nên lỡ mất thời cơ.
“Oa, cái gì đây nữa.”
Nơi Findenai dừng lại là một bảng thông báo khổng lồ trong thành phố. Ở đó có một xấp giấy nhỏ, bút và đinh ghim, trên bảng dán chi chít những tờ giấy nhỏ như giấy nhớ.
“Nhận ý kiến của người dân xem nên làm gì vào Ngày Nghệ Sĩ lần này?”
Findenai thấy thú vị nên bắt đầu đọc cái này cái kia.
“Thi vẽ, tổng vệ sinh, pháo hoa, hòa nhạc? Ọe! Toàn mấy thứ nhảm nhí.”
Rồi cô ấy lấy giấy bút ra, viết nguệch ngoạc gì đó và ghim tờ giấy của mình vào chính giữa.
“Xong, đi thôi.”
Sau đó Findenai bỏ đi như thể mất hứng. Tôi tò mò cô ấy viết gì nên liếc nhìn thử.
- Đấu trường.
Viết cái thứ nhảm nhí cũng rõ ràng thật. Dù sao cũng chẳng được thông qua đâu nên tôi lờ đi và bước qua.
“Giờ phải đến sân thượng của Purcheni rồi.”
“A, đúng rồi. Bảo là phải xem thằng nhóc biểu diễn nhỉ.”
Dù không thích nhưng cô ấy cũng không phàn nàn gì mà đi theo, nhờ đó chúng tôi đến sân thượng Purcheni không bị muộn.
“Tưởng gì hóa ra chỉ là quán cà phê thôi à?”
Findenai thấy chán nhưng bản thân tòa nhà khá ấn tượng.
Buổi hòa nhạc diễn ra trên sân thượng của tòa nhà màu xanh tên là Purcheni.
Một cây đàn piano màu xanh được đặt ở trung tâm sân thượng để khách ở đó có thể nghe nhạc một cách tự nhiên.
Một nơi rất hợp với bầu trời xanh và mùa hè đang tới.
Tôi và Findenai chọn chỗ ngồi cách xa cây đàn một chút, rồi mỗi người gọi đồ uống.
“Ọe! Đắng ngắt!”
Findenai gọi đại một loại cà phê trong menu, uống một ngụm liền lè lưỡi càu nhàu.
Tôi nghĩ Findenai chỉ biết hút thuốc thì làm sao biết các loại cà phê, nhưng...
Vị đắng của cà phê có vẻ khá sốc nên Findenai tìm nước để súc miệng.
Tôi đẩy nhẹ tách trà mình định uống về phía Findenai.
Chắc là nóng lắm nhưng cô ấy uống tỉnh bơ rồi mỉm cười sảng khoái.
“Ồ, cái này ngon đấy?”
“Đưa cà phê cho ta. Đừng có bỏ phí.”
“Ồ ồ?”
Tôi cầm lấy ly cà phê của cô ấy đưa lên miệng. Findenai làm quá lên, nhưng vị cà phê ngon hơn tôi tưởng nên cuộc trao đổi này không tệ.
“Deus đang tán tỉnh kìa!”
“...”
Định bảo đừng gọi tên nhưng biết thừa cô ta sẽ không nghe nên tôi lờ đi.
Thấy thế không vừa ý, Findenai vắt chéo chân, vừa uống trà vừa tiếp tục chọc ngoáy.
“Nhưng mà Deus ngày xưa là tay chơi mà. Hồi đó cũng hẹn hò với gái gú thế này à?”
“Đừng hỏi.”
“Chậc, tò mò nên hỏi thôi. Chỉ là tò mò. Tôi đâu có kinh nghiệm mấy vụ đó.”
“...”
Xin lỗi nhưng tôi cũng không.
Deus đó không phải là tôi mà là Deus cũ. Tôi đưa ly cà phê lên miệng với ý nghĩa không muốn nói, Findenai cười thích thú.
“Nhưng thực ra, tôi từng vào phòng ngủ với nhiều gã đàn ông vài lần rồi.”
Có tình ý với thành viên quân kháng chiến nào chăng?
Cũng là một câu chuyện giết thời gian trong lúc chờ nghệ sĩ dương cầm Owen đến.
“Vì phải ngụy trang nên tôi đã vài lần đóng giả làm gái điếm cao cấp ở phố đèn đỏ.”
“Cô sao?”
Thấy tôi trả lời vẻ ngạc nhiên, Findenai khúc khích cười đáp.
“Muốn ám sát tầng lớp cao cấp của Cộng hòa Clark thì cách đó là chuẩn nhất. Với lại tôi cũng có nhan sắc mà?”
“...”
Nếu cứ phản ứng lại hết mấy cái này thì Findenai sẽ được đà lấn tới. Tôi lờ đi nhưng cô ấy vẫn tiếp tục.
Như mấy ông chú say rượu hồi tưởng quá khứ rồi to mồm, toàn là chuyện chiến tích của cô ta thôi.
“Nhìn xem. Vào phòng ngủ với bọn nó nhé? Thì bọn này cởi quần ra như mấy con chó động dục. Vừa chảy nước dãi vừa tự hào lôi cái thứ bé bằng ngón tay út ra khoe khoang? Thế là tôi lấy cái rìu giấu dưới gầm giường ra, chặt phăng háng nó luôn.”
Một nội dung rùng rợn đối với đàn ông.
Nhưng Findenai lại nghiêm túc vô cùng.
“Mấy thằng vào phòng ngủ với tôi đều có kết cục y hệt. Chưa chạm được vào tôi cái nào đã phải đái bằng mông rồi.”
“...”
Rồi Findenai chống cằm nhìn tôi với vẻ mặt khá nghiêm túc.
“Nếu, khi tôi mới làm hầu gái. Anh mà yêu cầu tôi làm chuyện đó thì tôi cũng sẽ làm y hệt.”
“Ta không yêu cầu chuyện đó.”
Tôi gạt đi bảo đừng nói chuyện hiển nhiên, Findenai cười phá lên bảo thú vị.
“Biết đâu đấy. Có khi anh lại trở thành người đàn ông duy nhất sống sót bước ra khỏi phòng ngủ cùng tôi thì sao.”
Findenai rút miếng thanh yên cắm trong tách trà ra, nhai nhóp nhép thay cho thuốc lá và nở một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
“Mà, chỉ là giả thuyết thôi.”
“Giả thuyết vô nghĩa.”
“Rồi rồi. Biết rồi.”
Một sự im lặng bao trùm.
Hai chúng tôi không nói chuyện gì đặc biệt, nhưng làn gió mát thổi từ sân thượng báo hiệu mùa hè đã đến.
Đôi khi không cần nói chuyện, chỉ cần cùng trải nghiệm một điều gì đó cũng đủ để hiểu nhau.
Có lẽ tôi đang dần hiểu thêm một chút về người phụ nữ tên Findenai này.
Đặc biệt là hôm nay.
Khi cô ấy cho thấy một dáng vẻ hơi khác so với thường ngày thì lại càng hiểu hơn.
Lúc đó.
[Trông vui vẻ quá nhỉ.]
Hắc Linh Sư xuất hiện từ lúc nào, khoanh tay lườm tôi với vẻ không hài lòng.
Tôi đã bảo bà ấy giám sát Owen, bà ấy đến đây nghĩa là Owen đã đến sao.
Tôi nhìn quanh, Hắc Linh Sư đang hờn dỗi bỗng giật mình làm quá lên như vừa nhớ ra.
[O, Owen bị bắt cóc rồi! Phải đi cứu cậu ấy thôi!]
“Haa.”
[Có vẻ cậu ấy nợ nần gì đó. Không trả được tiền nên bị bọn cho vay nặng lãi lôi đi rồi, tôi biết vị trí.]
Tôi thở dài một cái rồi đứng dậy. Thấy vậy, Findenai đang nhìn tôi ngơ ngác bỗng nhận ra điều gì đó và cười toe toét.
“Aha, con ma hay đi cùng anh báo gì rồi hả?”
[...]
Hắc Linh Sư bối rối. Rõ ràng không nhìn thấy mà sao biết hay vậy.
“Hắc ma pháp sư lẩm bẩm suốt ngày thì sao mà không biết được. Sao thế.”
Tôi bật cười vì sự ngớ ngẩn đó, và ra lệnh cho Findenai.
“Đến giờ làm việc rồi.”
Cô ấy cười sảng khoái, dốc hết trà vào miệng, dằn mạnh cái ly xuống bàn và đáp.
“Đánh nhau chứ gì? Đi nhanh nào tên chủ nhân!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
