Tôi Trở Thành Anh Hùng Của Kẻ Phản Diện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87236

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel - Chương 2: Cứu với,Anh hùng của em (1)

Chương 2: Cứu với,Anh hùng của em (1)

“...... Chú ơi, cháu đói quá, chú có thể mua cho cháu một bữa ăn được không?”

Phải thú thực, tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào đẹp hơn 'Luna'.

Chiếc mũi thanh tú và đôi mắt sắc sảo.

Mái tóc đen tuyền như gỗ mun.

Một biểu cảm có chút gì đó luôn không hài lòng với mọi thứ.

Thật khó để nhầm lẫn cô ấy, nhờ vào vẻ đẹp rạng ngời đến mức ngay cả khi mặc bộ đồng phục học sinh vẫn không thể che giấu được.

Cô ấy tỏa ra một khí chất hoang dã.

Không chỉ vẻ ngoài sắc lạnh, mà ngay cả cách ăn mặc cũng toát lên vẻ "bất hảo" đầy mạnh mẽ. 

Cùng là đồng phục, nhưng mỗi người lại có cách diện khác nhau.

Váy của cô ấy ngắn trên đầu gối.

Một chiếc áo phông đen lấp ló sau lớp sơ mi trắng của trường. Khoác ngoài là một chiếc áo khoác thể thao cũ kỹ.

Chiếc cặp thì sờn rách. 

Cô ấy tiến lại gần với diện mạo không thể lẫn vào đâu được của một nữ sinh cá biệt và có phần lôi thôi.

"...... Cô..."

Nhưng trong tất cả những đặc điểm đó, điều khiến tôi sốc nhất chính là đôi chân của cô ấy.

Luna đang đứng.

Ở kiếp trước, cô ấy luôn phải gắn liền với chiếc xe lăn.

Tôi bất giác tự hỏi

Điều gì sẽ xảy ra trong tương lai khiến cô ấy mất đi đôi chân của mình?

".... Mẹ nó.."

Trong lúc tôi còn đang mải mê với dòng suy nghĩ, Luna bắt đầu lộ rõ vẻ bực mình.

"Hả ? Chú kia, bớt nhìn chằm chằm vào chân tôi đi."

"... À."

Tôi nhận ra mình đã nhìn quá lâu vì mải nghĩ về chiếc xe lăn đó.

Tôi thậm chí chẳng thể tìm nổi một lời bào chữa nào.

Chẳng lẽ tôi lại bảo 'Tôi nhìn vì sau này cô sẽ phải ngồi xe lăn đấy'?

Những lời đó làm sao thốt ra được.

Tôi đành chấp nhận việc cô ấy coi mình là một kẻ biến thái.

Dù sao thì tôi cũng chẳng quan tâm lắm.

Tôi cố gắng tiếp tục cuộc trò chuyện.

".... Xin lỗi. Cô vừa nói gì cơ?"

Luna gãi đầu, thở dài một tiếng rồi quay lưng đi.

".... Hà thôi... bỏ đi. Mình đang làm cái quái gì thế này không biết..."

Ngay khi cô ấy định rời đi, tôi nhanh chóng bừng tỉnh.

Thật ra, tôi và Luna vốn là người quen ở kiếp trước.

Chúng tôi là hai kẻ đứng đầu bảng xếp hạng nguy hiểm, nên lẽ tự nhiên là có trao đổi thông tin với nhau.

Chúng tôi chưa bao giờ là bạn, nhưng trong giới tội phạm, tôi luôn nghĩ cô ấy là một trong những kẻ khá khẩm nhất.

Thật khó để đứng yên nhìn cô ấy trong tình trạng rách rưới đó đi hỏi xin thức ăn.

Nếu là tôi của trước đây, tôi sẽ chẳng mảy may bận tâm.

Nhưng vừa rồi, người phụ nữ ở quán ăn đã đối xử tử tế với tôi, và tôi cũng đã đặt mục tiêu giúp đỡ những người đói khổ, nên tôi không muốn để cô ấy rời đi như vậy.

Cơ hội làm việc thiện đang ở ngay trước mắt.

Giả vờ như hai người xa lạ, tôi lên tiếng:

"À nói tôi nghe đi. Cô đang đói à?"

"Quên đi. Tôi còn mong chờ gì được ở một gã biến thái chỉ biết nhìn chằm chằm vào chân người khác chứ..."

Khi tình hình trở nên căng thẳng, tôi nhanh chóng nghĩ ra cách để ngăn cô ấy lại.

"Tôi thấy tất của cô bị rách. Chứ tôi không có ý ngắm nghía đôi chân của cô đâu."

Cô ấy khựng lại một chút, rồi cúi xuống nhìn đôi chân mình.

Ngay sau đó, đôi bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại.

"Tôi không phải kẻ biến thái, nên đừng lo. Đi nào, tôi sẽ bao cô ăn...."

Đột nhiên, Luna vùng chạy mất hút.

"Này, đợi đã! Cô đi đâu thế!"

Dáng hình ấy dần xa khuất rồi hoàn toàn biến mất trong bóng đêm.

Ngày hôm sau, tôi kiểm tra số dư tài khoản ngân hàng của mình.

Đúng như dự đoán, đối với một thanh niên 22 tuổi, đó là một số tiền đáng kể.

Tại thời điểm này, tôi chưa kiếm tiền từ tội ác... nhưng đó cũng chẳng phải tiền sạch sẽ gì cho cam. 

Nó là thù lao từ những trận đánh đấm ở các võ đài ngầm.

Tuy nhiên, bấy nhiêu vẫn chưa đủ để mở một nhà hàng, dù cũng không còn cách bao xa.

Liệu có đủ để bắt đầu với một khoản vay như tôi dự định hôm qua không?

Đầu tiên, tôi đến gặp môi giới bất động sản để tìm địa điểm.

Tự mình bắt tay vào làm mọi thứ mang lại cảm giác thật khác biệt.

Tôi nghĩ thầm

‘Solace à. Sau này tôi sẽ không làm phiền cô nữa đâu, tôi sẽ sống thật tử tế.’

Sau khi hồi quy, có vẻ như vận may đang đứng về phía tôi.

Tôi đã xoay sở để mở được nhà hàng của riêng mình chỉ trong vòng một tuần.

Nó nhỏ thôi, chỉ đủ chỗ cho ba chiếc bàn, nhưng tôi thấy hài lòng.

Dù sao thì tôi cũng chưa thể kham nổi nhiều hơn.

Tôi quả thực rất may mắn.

Chủ nhân của một nhà hàng làm ăn thua lỗ trước đó đã nhượng lại toàn bộ mặt bằng cho tôi. Tôi chẳng cần phải mua mới những vật dụng thiết yếu.

Tủ lạnh, dụng cụ nấu nướng, bát đĩa, thậm chí cả lò nướng... Chủ quán đằng nào cũng định thanh lý nên đã bán lại cho tôi với mức giá rẻ mạt.

Thật nhẹ nhõm khi giải quyết được những vấn đề này một cách đơn giản và ít tốn kém đến thế.

Tất nhiên, việc tôi chưa có định hướng cụ thể cho kiểu quán ăn nào cũng giúp ích một phần.

Với tôi, chỉ cần một căn bếp và vài cái bàn ăn là đủ.

Tôi chẳng hiểu sao vận may cứ tìm đến mình liên tục như vậy.

Điều này giúp tôi tiết kiệm được bộn tiền và giải quyết ổn thỏa vài rắc rối, thật tuyệt vời.

Dù không hẳn là muốn, nhưng tôi bắt đầu cảm thấy cần phải nỗ lực nhiều hơn vì người khác.

Sau khi hoàn tất hợp đồng với chủ nhà, tôi đã hoàn toàn sẵn sàng để thông báo khai trương.

Tôi chỉ thay đổi mỗi tấm biển hiệu.

Tấm biển ghi: 'Nhà hàng Tâm Anh Hùng' (Hero's Heart).

Ngoài đồ ăn, nó còn mang ý nghĩa chia sẻ trái tim của mình.

Thực đơn gồm những món tôi thích và nghĩ mình có thể nấu được.

"Được rồi, bắt đầu thôi nhỉ?"

..... Và cứ thế, một tuần đã trôi qua kể từ khi tôi hăng hái mở quán.

Suốt 7 ngày, không một bóng người nào bước chân vào nhà hàng, mặc dù tôi vẫn mở cửa kinh doanh đều đặn.

Dù tôi đã đặt một tấm bảng phía trước ghi'Cung cấp đồ ăn miễn phí nếu bạn không có tiền', nhưng vẫn chẳng ai đến.

"..... Phù...."

Tôi bắt đầu hiểu tại sao chủ cũ lại bán tống bán tháo mọi thứ cho mình với giá rẻ đến vậy.

Có vẻ chẳng ai đi qua con đường này cả.

Giờ nghĩ lại, có khi cái chữ 'Tâm' trên biển hiệu đã làm họ e ngại.

Nhưng kể cả vậy, người ta cũng nên ghé qua vì đồ ăn miễn phí chứ.

"..... Chẳng lẽ mình đã sai lầm sao?"

Khi vừa thoáng hối hận về quyết định của mình, tôi lại không nhịn được mà cười khẩy trước sự thay đổi của bản thân.

Một cựu phản diện giờ đây lại lo lắng về việc không thể giúp đỡ người khác.

"..... Thở dài...!"

Tôi thở dài lớn hơn, như thể làm vậy thì tình hình sẽ khá khẩm hơn đôi chút.

Kính coong!

Có lẽ sự kỳ diệu từ tiếng thở dài đã linh nghiệm, chuông cửa reo lên, báo hiệu vị khách đầu tiên mà tôi hằng mong đợi đã đến.

"Chào mừng, chào mừng quý khách!"

Tôi thốt lên thật lớn, suýt chút nữa là lắp bắp vì ngạc nhiên.

"Quý khách muốn dùng gì..."

Nhưng giọng tôi nhỏ dần rồi tắt ngấm.

........

‘..... Con mẹ nó!...’

Vị khách đó làm tôi chẳng thể nói hết câu.

Đó là Luna, một lần nữa đứng trước mặt tôi.

Một cách vô thức, tôi lại thấy mình đang nhìn chằm chằm vào đôi chân của cô ấy.

Tôi vẫn chưa thể quen được với việc nhìn thấy cô ấy đứng vững như thế.

Tuy nhiên, khác với lần trước, đôi tất đen của cô không còn lỗ thủng nào cả.

Nhận ra mình đã nhìn quá lâu, tôi thấy bầu không khí im lặng trở nên gượng gạo nên vội ngước lên nhìn cô ấy lần nữa.

.........

Cô ấy đang lườm tôi với ánh mắt đầy khinh bỉ.

..... Nhưng thực sự thì, nếu bạn suy nghĩ kỹ, thật khó để không nhìn khi một người vốn luôn ngồi xe lăn giờ lại đang đi bộ.

Luna dường như đang phân vân.

Liệu nên quay đầu bỏ đi hay bước vào trong.

Trong lúc lưỡng lự, cô ấy khẽ rùng mình, cho thấy sự đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra.

Ọt ọt....

Một âm thanh phá tan sự im lặng giữa chúng tôi.

.......

.........

Dù tôi có nhắm mắt vờ như không nghe thấy, thì âm thanh đó vẫn quá rõ ràng.

Tôi cảm thấy vừa thông cảm vừa ngượng ngùng thay cho người nghe thấy nó.

Khi khẽ mở mắt ra, tôi thấy Luna, khuôn mặt đỏ bừng, cau có như thể đang giận dữ.

Cứ như thể cô ấy phải biến sự xấu hổ của mình thành cơn giận để có thể chịu đựng được nó.

Trước khi cô ấy kịp bỏ chạy lần nữa, tôi thản nhiên lên tiếng:

"Mời quý khách ngồi đâu tùy ý nha."

Tôi chuyển sang dùng kính ngữ để giúp cô ấy bớt căng thẳng.

.......

Cô ấy lại ngập ngừng một hồi, rồi ôm lấy bụng mình.

.... Tôi quá hiểu cảm giác đó.

Cơn đói thực sự rất khó để chịu đựng.

Cuối cùng, như thể cuộc đấu tranh nội tâm đã kết thúc, cô ấy quẳng chiếc cặp xuống và ngồi vào chỗ.

".... Cho tôi một bát mì tương đen."

Cô ấy nói khi cởi bỏ chiếc áo khoác thể thao ra.

Thẻ tên trên áo ghi rõ: 'Song Soo-yeon'.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy chính là Luna.

'Song Soo-yeon' chính là tên thật của cô ta.

"..... Chú này, chú không thu tiền thật chứ?"

 Cô ấy hỏi bằng giọng sắc lẹm.

"..... À, ừ. Miễn phí nếu cô không có tiền."

Tôi từng được gọi là Chúa tể Dice.

Nhưng giờ đây, tự nhiên thôi, tôi chỉ là một "ông chú".

Tôi không phiền. Dù sao thì trong tâm trí, tôi cũng đã già thêm 10 tuổi rồi.

Cô ấy gật đầu lạnh lùng đáp lại lời tôi.

Dù đối với một người đã chứng kiến đủ mọi chuyện như tôi, cô ấy trông chẳng có vẻ gì là "ngầu" cả.

Sau khi bảo Song Soo-yeon rằng tôi sẽ đi chuẩn bị món ăn, tôi bước vào bếp.

Mặc dù có chút trục trặc ban đầu, tôi đã lấy lại được sự bình tĩnh.

"Phù...!"

Tôi vỗ nhẹ vào hai má mình.

Đây thực sự là điểm khởi đầu.

Chẳng phải tôi đã quyết định sẽ sống như Solace sao? Sống vì người khác, như một vị anh hùng.

Có như vậy, tôi mới không phải chết trong cô độc như trước đây.

Ngay cả khi có vài khoảnh khắc khó xử với Song Soo-yeon, tôi cũng không nên để tâm.

Dù biết cô ấy từ kiếp trước, tôi cũng không nên giữ trong lòng.

Mục tiêu duy nhất của tôi là cho cô ấy một bữa ăn thật ngon.

.......... Nhưng điều này có nghĩa là tôi đang chia sẻ đồ ăn với kẻ phản diện số 1 tương lai, giờ đây khi tôi đã rời khỏi bảng xếp hạng sao?

Tôi lắc đầu để xua đi ý nghĩ đó. Solace đã tiếp cận tôi — kẻ phản diện số 1 — mà không hề có chút định kiến nào.

Tôi cũng có thể làm điều tương tự.

Tôi phải làm được.

Chẳng mấy chốc, bát mì tương đen đã sẵn sàng.

"Chúc cô ngon miệng!"

Tôi vui vẻ nói khi bưng đồ ăn ra cho cô ấy.

Tôi không còn cần phải diễn vai một kẻ phản diện uy nghiêm nữa.

Tôi có thể cư xử như cách Solace đã làm với mọi người.

............

Song Soo-yeon lẳng lặng cầm đũa lên và gắp một miếng mì thật lớn.

.........

Tôi chớp mắt vài lần.

Vì đây là hành động tử tế đầu tiên, tôi đã có vài sự kỳ vọng.

........... Chẳng phải người ta thường bắt đầu bằng một lời cảm ơn sao?

Tôi đã nghĩ rằng mình có thể được nghe một lời tri ân lần đầu tiên trong đời.

À, không.

Đúng rồi, tôi cần phải thông cảm.

Song Soo-yeon đang trải qua một quãng thời gian khó khăn.

Đó là lý do tại sao sau này cô ấy lại trở thành kẻ phản diện.

Bộ quần áo sờn cũ, vẻ ngoài lôi thôi và việc phải ăn ở đây đã nói lên hoàn cảnh vất vả của cô ấy.

Con người ta thường chẳng thể nói năng tử tế khi đang lâm vào cảnh khốn cùng. Điều đó là tự nhiên thôi.

Nghĩ một cách bao dung như thế, tôi cảm thấy tự hào, như thể mình đã tiến thêm một bước gần hơn tới Solace.

Đây có lẽ chính là sức hấp dẫn của việc làm việc thiện.

Và nhìn Song Soo-yeon ăn một cách ngon lành cũng khiến tôi cảm thấy hạnh phúc theo-

Phụt!

.... Hả?

Đang mải mê với những suy nghĩ nhân ái trong khi nhắm mắt, một âm thanh lạ lọt vào tai tôi.

Khi mở mắt ra nhìn Luna — không, là Song Soo-yeon — cô ấy đang nhổ miếng mì ra và dùng khăn giấy lau miệng.

"Cái éo gì thế!... Cái này vị tệ kinh khủng."

...............

...... Sống như Solace.... để sau này không phải hối tiếc......

Giọng của Song Soo-yeon cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

"....... Làm sao mà người ta có thể ăn cái thứ này được chứ? Chú đang đùa tôi đấy à?"

Trước lời nói của cô ta, tôi đáp lại với một nụ cười:

"...... Cút ra khỏi quán!."

Một câu nói cửa miệng buột ra. Đúng là thói quen cũ thật khó bỏ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!