Tôi sẽ trở thành nữ phản diện lưu danh lịch sử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 1

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11572

Web Novel (Novel Vol 1) - Chương 26

...Tôi không thể nói là mình đã đọc sách được.

Tại vì các anh không biết tôi thường đến thư viện mà.

“Phải.”

Tôi tạm thời khẳng định.

“Cháu có biết cây này có đặc điểm gì không?”

“Cây Chad thúc đẩy việc tạo ra serotonin - chất tạo ra cảm giác hạnh phúc. Tóm lại, nó thường được khuyên dùng cho những người đang đau khổ, bị bệnh về mặt tinh thần.”

Tôi giải thích ngắn gọn về đặc điểm của cây Chad thì Paul-san trợn mắt to như cái kính tròn của chú ấy.

Nếu mở mắt to như thế thì sẽ bị rớt ra ngoài đó.

Và còn Eric-sama, xin ngài đừng có há hốc mồm như vậy nữa. Ngài đang làm bộ mặt trông rất ngu ngốc đó.

Anh Henry đã quen với tôi hay sao mà trông chả có vẻ gì là ngạc nhiên cả.

Cho dù có biết về cây Chad thì biết được cả đặc điểm của nó cũng khá là điên rồ nhỉ.

Mà, đó là do tôi đã đọc sách nên mới nhớ được đấy thôi.

Thư viện ở dinh thự nhà tôi thật sự có rất nhiều quyển sách kì quặc nhỉ.

Đó cũng là điểm tốt nhưng… Khuyết điểm là tôi không tìm thấy quyển sách muốn tìm nhất.

“Alicia, cháu mấy tuổi ấy nhỉ.”

Paul-san mỉm cười hỏi tôi.

“Mười tuổi ạ.”

Nghe tôi nói xong, Paul-san làm vẻ mặt khó xử rồi thì thầm, mười tuổi à.

Tôi đã nói điều gì lạ lắm sao. Đâu đến mức phải nhăn mày đúng không.

“Cháu thích thực vật sao?”

“Không.”

“Vậy tại sao cháu biết rõ thế?”

Ây dà, câu hỏi đó làm tôi bối rối. Tại vì tôi không thể trả lời là mình đã đọc trong sách được.

Giả sử tôi trả lời là đã nghe từ ai đó đi chăng nữa, thì chắc chắn Paul-san sẽ lại hỏi người đó là ai.

Giờ phải ra dáng nữ phản diện… Tôi đã khổ luyện suốt ba năm trời để trở thành phản diện đó.

Chắc chắn sẽ nghĩ ra gì đó! Não tôi bắt đầu hoạt động hết công suất. ...Nhưng chẳng nghĩ được gì cả.

Nếu đã đến nước này rồi thì chỉ còn cách mượn lời thoại của nữ phản diện trong game thôi.

Tôi nghĩ đạo nhái lời thoại là cách làm hèn nhát, nhưng đành chịu thôi.

“Đó đều là kiến thức thông thường thôi ạ. Cháu cho rằng nếu không biết mấy điều đó thì thật là thiếu hiểu biết.”

Những lời mà nữ phản diện sẽ ném vào mặt nữ chính!

Tôi cười thật rạng rỡ và nói như vậy.

Thế này thì có thể lật ngược lại ấn tượng ban đầu rồi đúng không. Quả nhiên, việc tạo ấn tượng xấu rất dễ nhỉ.

Cả Paul-san, Eric-sama và anh Henry đều đang đứng hình rồi.

Phải vậy rồi, vì họ vừa bị một thiếu nữ mười tuổi chế giễu mà.

Ufufu, tôi sẽ cười toe toét mất.

Nhưng nếu cười toe toét thì tất cả sẽ trở nên vô nghĩa mất. Tôi phải kiềm chế thôi.

Và rồi, Paul-san đột nhiên bật cười.

“Vậy à, kiến thức thông thường ấy hả. Chú cũng phải học thêm nhiều hơn nữa mới được.”

Paul-san vừa cười vừa nói, làm tôi cảm thấy như đang bị mỉa mai đôi chút.

Có lẽ chú ấy là một người rộng lượng chăng. Tôi cảm thấy buồn với sự hẹp hòi của bản thân.

Bị nụ cười của Paul-san thu hút, khuôn mặt của cả Eric-sama và anh Henry đều tươi tắn hơn.

Đám cây cối cũng đột nhiên trông đầy sức sống hơn. Chắc chắn là nụ cười của Paul-san đã làm cho chúng vui vẻ nhỉ.

Bầu không khí vô cùng ấm áp bao trùm khắp căn phòng.