Tôi sẽ trở thành nữ phản diện lưu danh lịch sử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18684

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Web Novel (Novel Vol 1) - Chương 25

Tôi trèo lên xe ngựa và đi ra thị trấn.

Thị trấn lúc nào cũng náo nhiệt như này sao?

Những dãy phố trông như châu Âu thời trung cổ ở thế giới trước đây của tôi vậy!

Có rất nhiều cửa hàng như cửa hàng hoa, tiệm bánh mì, hàng rượu, cửa hàng bán vải, thật là một thị trấn tràn đầy sức sống.

Tôi nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ đâu đó, còn có cả người đang nhảy múa...

Một thị trấn được bao quanh bởi những nụ cười dưới ánh mặt trời.

Không thể tưởng tượng được rằng ở phía sâu trong tận cùng nơi này lại có một ngôi làng nghèo.

Theo như ông Will, ngôi làng nghèo này không có ánh sáng mặt trời.

...Những đứa trẻ được sinh ra ở ngôi làng nghèo sẽ chết đi mà không biết tới ánh sáng mặt trời.

Mặc dù ở trong cùng một đất nước, vậy mà tại sao lại có sự chênh lệch đến thế này cơ chứ.

Chúng tôi xuống ngựa rồi nhìn quanh thị trấn.

“Em có nơi nào muốn đi xem không?”

Eric-sama hỏi tôi.

Đúng rồi, tôi liền quan sát xung quanh. Tôi muốn đến tiệm bánh mì, nhưng cũng muốn thử ghé qua cửa hàng bánh kẹo nữa.

Tôi muốn đi nhiều nơi quá nhỉ. Phân vân quá.

Tôi quan sát xung quanh. ...Biển hiệu kia là cửa hàng thực vật sao?

“Nè Eric-sama, kia là cửa hàng gì thế ạ?”

Eric-sama nhìn theo hướng tôi đang chỉ.

“Ah, đó là cửa hàng bán những loài thực vật quý hiếm đấy.”

Thực vật quý hiếm!? Có nghĩa là ở đây có loại thực vật trong quyển sách đầu tiên tôi đọc sao?

“Em muốn đến đó quá.”

Tôi nói xong liền kéo tay Eric-sama và anh Henry.

“Này, Eric đừng có làm vẻ mặt hạnh phúc nữa.”

Tôi nghe thấy giọng anh Henry từ đằng sau.

Ái chà, Eric-sama cũng muốn đến cửa hàng thực vật sao.

Chúng tôi đứng trước cửa hàng và thăm dò tình hình bên trong. Họ đã mở cửa hàng chưa nhỉ?

Tôi từ từ mở cửa và đi vào trong.

Gì thế này...

Cứ như đang ở bên trong ma thuật vậy.

Bầu không khí hoàn toàn khác với lúc nãy. Cảm giác trong lành, giống như tâm hồn đang được thanh lọc vậy.

Thật là một nơi thoải mái. Trong tâm tôi đang rất dễ chịu.

Có rất nhiều thực vật thực sự đang sống. Cứ như chúng đang nhảy múa vậy.

Cây bay trên trời! Cái cây được ghi trong sách kìa. Không ngờ lại được nhìn tận mắt...

Hình như tên nó là Wing thì phải.

“Chào mừng.”

Một người đàn ông trung niên đeo kính tròn, mái tóc màu hạt dẻ từ bên trong đi ra.

Cái tạp dề trông hợp quá nhỉ.

Không hiểu sao… Khi chú ấy vừa mới bước ra, tôi cảm giác đám cây cối rất vui mừng thì phải.

Có lẽ nào chú ấy sử dụng được Lục Ma pháp không nhỉ...

“Eric, Henry! Lâu lắm mới gặp nhỉ!”

Người đàn ông đó giơ tay lên chào Eric-sama và Henry-sama.

Đó là người quen của anh và Eric-sama sao?

“Paul! Lâu lắm không gặp. Chú vẫn khỏe chứ?”

Anh Henry cười và đáp lại.

Khi tôi đang đứng ngây người ra đó thì người đàn ông kia ngồi khom người xuống và chạm mắt tôi.

“Chào cháu. Chú là Paul, chủ cửa hàng này. Cháu là Alicia nhỉ?”

Chú ấy nở nụ cười và chào tôi.

“Chào chú, cháu là Alicia. À ừm, tại sao chú lại biết tên cháu?”

“Ah, đó là vì anh cháu hay kể về cháu ấy mà.”

Tôi thực sự rất tò mò muốn biết họ đã nói chuyện gì. Mong họ không nói xấu tôi.

“À ừm, chú và các anh của cháu rất thân nhau sao?”

“Chú cũng có thể coi là quý tộc.”

Paul-san nói và gượng cười.

Quý tộc!? Vì thế nên Lục ma pháp… Chú ấy là Paul, chủ cửa hàng thực vật chỉ xuất hiện chút xíu trong game!

Tôi đã nghĩ mình thấy chú ấy ở đâu rồi. Đúng rồi, vì muốn chế tạo thuốc nên nữ chính đã đến cửa hàng thực vật.

Có khi nào… tôi đã đến cửa hàng thực vật trước nữ chính không?

Tại vì nữ chính sẽ đến đây cùng với Curtis-sama. Tôi có cảm giác mình đã vượt trước và chiến thắng vậy.

“Chú là quý tộc mà lại mở cửa hàng ở thị trấn sao.”

Eric-sama vừa cười vừa nói với Paul-san.

“Tại sao chú tại mở cửa hàng thực vật thế?”

“Thực vật có tác dụng chữa bệnh, giải tỏa tâm trạng cho mọi người. Vì thế nên chú đã muốn làm công việc có thể giúp đỡ được người khác. Chú vốn là quý tộc cấp thấp mà.”

Paul-san nói xong liền nở nụ cười ấm áp, trông rất rạng ngời.

“Chú đang làm công việc rất tuyệt vời đấy nhỉ.”

Tôi vô tình bộc lộ hết những suy nghĩ trong lòng.

Một nữ phản diện không bao giờ khen người khác đâu!

Đám cây cối làm tâm trạng thư thái hơn nên tôi đã lơ là cảnh giác mất tiêu.

Nếu cứ vậy thì ấn tượng đầu tiên về tôi sẽ là người tốt mất. Phải làm sao giờ.

...Nghĩ tích cực lên nào. Mới thất bại có một lần thôi. Tôi có thể tạo ấn tượng xấu bao nhiêu cũng được mà.

“Cảm ơn.”

Paul-san nói với tôi bằng nụ cười rạng rỡ.

Cho dù có là một ông chú trung niên đi chăng nữa, một khi thấy nụ cười như vậy thì tôi sẽ lỡ thích mất thôi.

“Ở đây thật sự có rất nhiều loại cây quý hiếm. Ví dụ như cây này…”

Paul-san lấy ra một chậu đựng cái cây nhỏ từ phía bên trong.

“ “Chad” ”

Tôi và Paul-san đồng thanh.

Paul-san tròn mắt. Hình như tôi đã bị rất nhiều người nhìn bằng ánh mắt đó rồi thì phải.

Quả thật Chad là loại cây quý hiếm nhỉ.

“Cháu biết sao?”

Paul-san vẫn tròn mắt ngạc nhiên và hỏi tôi.