Tôi mơ thấy mình kết hôn với cô bạn thuở nhỏ xa cách ở dị giới, nhưng sao từ đó thái độ của cô ấy lạ lắm?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

595 1710

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

49 36

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

227 9455

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

227 1390

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

(Đang ra)

Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Suisei

Nhân vật chính là Youki, một thành viên thuộc quân đoàn Ma vương. Trong một trận chiến với Tổ đội Anh hùng, anh đã trúng "tiếng sét ái tình" với một nữ tu xinh đẹp trong nhóm đối thủ.

25 20

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

(Đang ra)

35-sai Dokushin Yamada, Isekai Mura ni Risou no Second House wo Tsukuritai ~Isekai to Genjitsu no Iitokodori Life~

Izumo Daikichi

Yamada, một nhân viên bình thường của một công ty, đến thăm ngôi nhà gia đình được ông nội quá cố để lại làm thừa kế, và ở đó anh tìm thấy một cánh cửa dẫn đến thế giới khác!! Bên kia cánh cửa, anh gặ

26 92

Tập 02 - Chương 5

Chương 5

Chỗ đó có lẽ là con đường gần trường học... tôi nghĩ vậy.

Đường lớn gần khu dân cư, vỉa hè có rào chắn đàng hoàng, nhưng tôi không nhớ rõ lắm.

Tuy nhiên, tại nơi đó đã xảy ra một vụ án.

Một đôi nam nữ đang cãi vã gì đó trên vỉa hè, rồi gã đàn ông tức giận đẩy mạnh người phụ nữ xuống lòng đường.

Gã đàn ông ngay lập tức xanh mặt nhận ra "mình lỡ tay rồi", nhưng khoảnh khắc tiếp theo tình hình trở nên tồi tệ nhất, không thể cứu vãn.

Một chiếc xe tải cỡ lớn đang lao tới chỗ người phụ nữ bị đẩy ngã qua rào chắn.

Tất nhiên bên ngoài rào chắn là lòng đường không có đèn tín hiệu... đối với xe tải thì chỉ là đang chạy bình thường, người phụ nữ đột ngột lao ra khiến tài xế không kịp đạp phanh... người phụ nữ bị hất tung lên trời như một quả bóng.

Thậm chí không kịp hét lên, người phụ nữ va đập xuống mặt đường... và vũng máu loang ra từ đâu cũng không rõ, nhuộm đỏ mặt đường.

"Ư... a a............"

Người phụ nữ với ánh mắt mất tiêu cự và ánh sáng dần tắt lịm mặc bộ kimono, chiếc kẹp tóc hoa anh đào bị văng ra khi bị hất tung giờ đây cũng đã nhuốm đỏ màu máu...

 

7563b03c-7a55-4f53-b095-e06aa5c99034.jpg

 

「Oái!?」

Tôi bật dậy ngay khoảnh khắc đó.

Liếc nhanh đồng hồ, bây giờ là nửa đêm, khoảng hơn ba giờ sáng… Chắc hôm nay tôi mệt quá nên ngủ quên luôn sau bữa tối.

Đèn cũng chẳng thèm tắt…

Tối nay, có vẻ như tôi đã ngủ mà không có một Giấc Mơ Tỉnh nào sau một thời gian dài… Chắc mai sẽ bị Amane cằn nhằn đây, nhưng hôm nay thì mong cậu ấy bỏ qua cho.

Nhìn qua cửa sổ, đèn phòng Amane đã tắt hẳn… Chắc hôm nay cậu ấy đang có giấc mơ đẹp cùng với cục bông mềm mại nên không sao đâu nhỉ.

「Vậy thì… Giấc mơ mình vừa thấy có lẽ là『Dự Tri Mộng』…」

Tôi bất giác lẩm bẩm khi nhìn vào cuốn sách bên cạnh.

Dù gì thì tôi cũng đã nhờ cậy cuốn sách này nhiều lần rồi, nên dần dần tôi cũng bắt đầu cảm nhận được phần nào cái gọi là “cảm giác” của giấc mơ.

Chỉ là cảm giác mơ hồ thôi, nhưng giấc mơ vừa rồi rất giống với cảm giác của『Dự Tri Mộng』đã hai lần cứu Amane khỏi nguy hiểm.

Chỉ là… tôi không thể chắc chắn đó là Dự Tri Mộng được…

Nếu là Dự Tri Mộng đã cứu Amane trước đây, tôi nhớ là mình đã thấy mọi thứ cụ thể hơn, nhưng giấc mơ lần này lại cực kỳ mơ hồ.

Đặc biệt là toàn bộ hình ảnh của nạn nhân… Trang phục đó và hơn hết là『chiếc trâm cài tóc hoa anh đào』, rõ ràng là đang ám chỉ『Chii-chan』, người mà Konoha-chan đã tìm kiếm suốt cả ngày hôm qua.

Thế nhưng, hình ảnh của nạn nhân『Chii-chan』đó, ngoài bộ kimono và chiếc trâm cài tóc ra thì lại mờ ảo hơn bất cứ thứ gì khác, không thể nhận dạng được.

Cứ như thể có một lớp mosaic che đi phần nhận dạng nhân vật vậy.

…Mà cho dù đó có là Dự Tri Mộng đi nữa, thì cái tình huống một『nam sinh』cãi nhau với một phụ nữ mặc kimono trên vỉa hè bình thường như thế cũng thật khó hiểu.

「…Lẽ nào Dự Tri Mộng có quy tắc đặc biệt nào đó sao?」

Tôi nhớ ra mình chỉ đọc lướt qua trang về『Dự Tri Mộng』, nên quyết định mở『sách giấc mơ』ra để kiểm tra lại cẩn thận lần này.

…Cái thói quen “chỉ đọc hướng dẫn sử dụng khi gặp khó khăn” như trong game đúng là nên sửa… Dạo này tôi ngày càng nghĩ vậy… dù vẫn chưa sửa được.

*Cấu trúc của Dự Tri Mộng*

*Dự Tri Mộng được cấu thành dựa trên ký ức và thông tin của người sử dụng. Vì vậy, rất khó để biết trước tất cả mọi thứ một cách chính xác thông qua Dự Tri Mộng.*

*Khi cấu thành những thông tin chưa biết, nó sẽ được tái tạo dựa trên những thông tin gần gũi nhất mà người dùng biết.*

…Ờm, nói tóm lại là? Cái『Dự Tri Mộng (?)』này đang sử dụng những thông tin mà tôi không biết để “tuyển diễn viên”, nên mới có dàn vai kỳ quặc thế này… đúng không?

Vì tôi không biết『Chii-chan』của hiện tại, nên giấc mơ đã chọn vai『Chii-chan』trong quá khứ, theo hình ảnh mà tôi có thể tưởng tượng ra… kiểu vậy.

Nhớ lại thì, lần trước khi thấy Dự Tri Mộng, tôi không thể xác định được hung thủ, và phải dùng đến『Quá Khứ Mộng』, một loại giấc mơ cho phép nhìn trộm quá khứ của một địa điểm, mới tìm ra được Shindou-san. Thú thật là cho đến lúc đó, tôi còn chẳng biết đến sự tồn tại của nữ sinh tên Shindou-san.

Chắc vì là người lạ nên『Dự Tri Mộng』không thể cấu thành giấc mơ được.

Nghĩa là với những thông tin không rõ, tôi phải tự mình suy luận à?

「Phức tạp thật đấy…」

『Chii-chan sẽ gặp tai nạn giao thông ư!? Khi nào và ở đâu vậy ạ!?』

Sáng hôm sau, vào giờ đi học, Konoha-chan đang ngồi trên vai Amane, người đang đợi tôi trước nhà, với vẻ mặt hăm hở muốn đi cùng. Ngay khi tôi kể về giấc mơ đêm qua, cô bé đã hoảng hốt nhảy bổ vào tôi.

Tôi theo phản xạ đỡ lấy, nhưng cô cáo nhỏ vẫn vùng vẫy chân tay một cách tuyệt vọng… Ái chà, dễ thương quá.

Nhưng nội dung câu chuyện lại nghiêm trọng nên tôi không thể cưng nựng được… Tôi cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhìn thẳng vào mắt Konoha-chan và nói.

「Bình tĩnh nào. Nếu những gì tớ thấy đêm qua đúng là Dự Tri Mộng, thì tớ sẽ chẳng biết gì nếu không nghe chi tiết từ cậu đâu…」

『Auu… Con xin lỗi ạ…』

Khi tôi từ từ khuyên giải, cô bé dường như cũng nhận ra mình đã quá nóng vội, liền ỉu xìu cụp tai và đuôi xuống.

Ặc… Ngay cả cử chỉ này nữa… Mà cô bé lại không hề cố tình làm vậy… Cáo nhỏ này, đúng là một vị thần theo đúng nghĩa đen… Đáng tôn thờ quá!!

Tôi đặt Konoha-chan trở lại vai Amane, người đang nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói『Trả lại cục bông của tôi ngay!!』, rồi kể chi tiết về giấc mơ đêm qua.

Lúc đầu, Konoha-chan có vẻ bị sốc, nhưng khi nghe, cô bé dường như đã tin chắc rằng đó là một “Dự Tri Mộng liên quan trực tiếp đến mình”.

「Nhưng mà… đúng là tớ nghĩ giấc mơ mình thấy là “Dự Tri Mộng liên quan đến Konoha-chan”, nhưng tại sao tớ lại thấy được nó nhỉ?」

Tôi có chút thắc mắc về điểm đó.

Nguyên tắc cơ bản của Dự Tri Mộng là nó sẽ tự động thông báo qua giấc mơ khi có nguy hiểm cận kề, giới hạn trong phạm vi『bản thân hoặc những người thân thiết』.

Dù Konoha-chan có là một cô cáo nhỏ đáng yêu đến đâu, tôi cũng không nghĩ mình có trái tim rộng mở đến mức có thể xem cô bé là người thân thiết chỉ sau một ngày quen biết…

Thế nhưng, Konoha-chan đã trả lời thắc mắc có phần hơi thất lễ của tôi một cách dễ dàng.

『Đó có lẽ là vì chị Amane… chị ấy và con đã lập giao ước tạm thời đấy ạ.』

「Giao ước với tớ… là cái vụ『Thần Nhập』mà cậu nói hôm qua để đi theo tớ ấy hả?」

Konoha-chan gật đầu trước câu hỏi của Amane.

『Vâng ạ, hiện tại con đang mượn linh lực của chị để có thể rời khỏi núi. Tức là bây giờ con và chị ấy đang đồng nhất với nhau ạ. Vì vậy, thông tin có hơi mơ hồ một chút nhưng nó đã được truyền đến anh Yumeji như là một mối nguy của chị đấy ạ.』

「Vì nó nhận diện là tớ sao…?」

『Vâng ạ! Nếu trong tiềm thức sâu thẳm không nhận diện được là người thân thiết, là người quan trọng cần bảo vệ, thì đã không thể xen vào Dự Tri Mộng của anh Yumeji được đâu ạ.』

…Hửm? Cô cáo nhỏ này… hình như vừa nói điều gì đó kỳ lạ thì phải?

Thôi, tạm thời đừng nghĩ nhiều về nó… Cảm giác nếu bây giờ mà nghĩ vẩn vơ là sẽ sa vào vũng lầy mất.

Cứ có cảm giác như mối quan hệ mà hai mẹ con thần Inari hôm qua dùng để gọi chúng tôi sắp sửa được tua lại… Thôi, tiếp tục câu chuyện nào…

「Nhưng mà… giả sử Dự Tri Mộng đó đúng là về『Chii-chan』mà Konoha-chan đang tìm, thì chỉ có vậy thì thông tin vẫn quá ít phải không?」

Amane dường như cũng đang nghĩ điều tương tự, cô ấy bắt đầu nói, có vẻ như để che giấu sự ngượng ngùng.

「Đại lộ gần trường, vỉa hè có lan can bảo vệ… nói vậy cũng… không rõ là ở đâu cả… Hơn nữa, điều quan trọng nhất là『Chii-chan』là ai thì lại không biết…」

『Huhu… Không có manh mối nào sao ạ?』

「Không… manh mối, không phải là không có đâu.」

Một người và một con vật đang chực suy sụp, nhưng khi tôi nói vậy, cả hai đều mở to mắt kinh ngạc.

『Thật không ạ!?』

「Cậu biết『Chii-chan』là ai rồi sao? Nhưng lúc nãy cậu nói không thấy mặt mũi gì mà…」

「Ừ, đúng vậy… trong Dự Tri Mộng đó, tớ không thể thấy mặt mũi gì của『Chii-chan』cả… Đúng vậy… là khuôn mặt của nạn nhân…」

「Ể? Vậy nghĩa là…」

「Ừm… Dự Tri Mộng được tự động xây dựng dựa trên ký ức và thông tin mà mình biết. Vì là người lạ nên『Chii-chan』chỉ là một hình bóng mờ ảo trong bộ kimono… nhưng khuôn mặt của hung thủ thì tớ lại thấy rất rõ.」

Đúng vậy… tôi đã thấy rất rõ.

Trong thế giới của『Dự Tri Mộng』, nơi mà không thể thấy gì nếu không có thông tin chắc chắn… nghĩa là.

「Là một kẻ quen biết… Hơn nữa, chẳng hiểu duyên nợ thế nào, lại là người có liên quan đến đám đó nữa chứ…」

Khi tôi nói ra tên của kẻ gây án mà tôi thấy trong Dự Tri Mộng, Amane tròn mắt kinh ngạc.

「Là… là hắn ta á? Tớ không nghĩ hắn có hình tượng như vậy đâu…」

「Tớ cũng nghĩ vậy… Mà này, hồi còn chơi với Konoha-chan,『Chii-chan』bao nhiêu tuổi vậy?」

『Hình như… chị ấy nói là tám tuổi ạ.』

Konoha-chan trả lời câu hỏi của tôi với vẻ mặt lo lắng.

「Tám tuổi… tức là tính đơn giản thì bây giờ là một phụ nữ khoảng 38 tuổi đúng không? Một nam sinh cao trung có thể cãi nhau với một phụ nữ ở độ tuổi đó thì… phạm vi cũng khá hẹp nhỉ?」

「Phạm vi hẹp là sao?」

「…Nếu một học sinh cao trung có thể cãi nhau với một người lớn ở độ tuổi đó, thì phải là một mối quan hệ rất thân thiết… như mẹ, hoặc họ hàng…」

Thử lấy bản thân làm ví dụ, người mà tôi có thể cãi nhau chỉ có thể là mẹ hoặc em gái tôi thôi.

「Ể? Vậy hắn ta là con trai của『Chii-chan』sao!?」

『Không thể nào!? Vậy Chii-chan sẽ bị chính con mình giết ư!?』

「Cũng không hẳn là vậy đâu. Chúng ta cũng chưa có bằng chứng xác thực người mà『Dự Tri Mộng』chỉ ra có phải là『Chii-chan』hay không mà.」

Thấy Konoha-chan sắp khóc, tôi vội vàng an ủi.

Dù vậy, tôi cũng không thể loại trừ khả năng đó.

Tôi và Amane, người đang vỗ về cô cáo nhỏ đang buồn bã, nhìn nhau và im lặng gật đầu.

Dự Tri Mộng chỉ là một lời cảnh báo từ『sách giấc mơ』.

Nghĩ lại chuyện của Amane, chắc chắn chúng ta cũng có thể ngăn chặn được… Vậy thì.

「Chúng ta phải làm gì đó thôi…」

…Và thế là hai chúng tôi đến trường với một quyết tâm mới… nhưng từ lúc bước qua cổng trường, tôi bắt đầu cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, hay đúng hơn là những ánh nhìn.

Trên đường đến lớp, số lượng ánh nhìn ngày càng tăng… và khi tôi nhìn về phía đó, phần lớn là các nữ sinh cùng khối có dải ruy băng màu đỏ… một ánh nhìn tò mò thì phải.

Trong khi tôi đang ngơ ngác không hiểu lý do, Amane bên cạnh lại day trán và thở dài.

「A… thế này thì, muộn mất rồi…」

「Cái gì muộn?」

Tôi không hiểu Amane đang than thở điều gì nên hỏi, nhưng cô ấy lại đỏ mặt và nói.

「Yumeji-kun, tạm thời từ đây chúng ta đi riêng đến lớp nhé… Dù chỉ là tự an ủi thôi…」

「Hả?」

「Chắc là… hôm nay sẽ vất vả lắm đây, nhưng cố lên nhé? Tớ cũng sẽ cố gắng…」

「Rốt cuộc là chuyện gì??」

Tôi ngơ ngác hỏi lại lần thứ hai nhưng Amane không cho tôi một câu trả lời rõ ràng.

Thế nhưng, khi biết được lý do, tôi đã phải nếm trải bằng chính cơ thể mình sự đáng sợ của tốc độ lan truyền tin đồn của con gái.

…Vài phút sau, theo chỉ dẫn của Amane, tôi vào lớp muộn hơn một chút và chứng kiến cảnh Amane đang ngồi ở bàn và bị rất nhiều nữ sinh vây quanh.

Ở trung tâm là Kagura-san và Kamui-san, nên có vẻ không phải là bị gây sự… nhưng rõ ràng là cô ấy đang bối rối.

Và rồi, tất cả những cô gái đang vây quanh đó đều đổ dồn sự chú ý vào tôi khi tôi bước vào lớp.

C-cái gì vậy!? Bị con gái chú ý như thế này, là một trải nghiệm chưa từng có trong đời tôi… nhưng cái cảm xúc『Hàng nóng đến rồi kìa~』có thể đọc được từ ánh mắt của họ là sao…

Tôi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng của Amane đang bị vây quanh ở trung tâm và linh cảm mách bảo.

*A, quả này toang rồi.*

Thế nhưng, khi tôi đang định tìm đường thoát hiểm khẩn cấp ra khỏi lớp, thì có những kẻ đã chặn mất đường lui phía sau tôi.

Đó là ba thằng bạn thân otaku quen thuộc…

「Định đi đâu thế hả?」

「Xin lỗi nhé, đường này cấm đi.」

「Ngươi không biết sao? Không thể trốn thoát khỏi Ma Vương đâu…」

Bọn chúng đứng chặn đường với những câu thoại đậm chất otaku, không cho tôi thoát… với ánh mắt y hệt đám bạn của Amane…

「T-tại sao lại dồn ép tớ như vậy…」

Tôi thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rụt rè hỏi, thì Kudou chìa điện thoại của nó ra cho tôi xem.

「Chà~… nếu cậu không định bỏ chạy, thì chúng tôi cũng sẽ không làm gì mạnh tay đâu… miễn là cậu giải thích một cách thỏa đáng về tấm ảnh này… nhé.」

「Ảnh á………… Phụt!?」

Nhìn thấy màn hình điện thoại, tôi không nhịn được mà bật cười.

Bởi vì, trên đó chính là hình ảnh của tôi và Amane… nhưng đó là cảnh hai đứa ngồi trên bậc thang ở sân đền, và tôi còn đang ôm Amane như thể đè lên người cậu ấy, cùng nhau ngủ gật, một cảnh tượng ở ngôi đền ngày hôm qua.

「S-sao lại có tấm ảnh này!? Lúc đó ở đền đâu có ai đâu!?」

「Hô hô… vậy là cậu thừa nhận nhân vật trong ảnh này là mình rồi nhé?」

「Hả!?」

Chết rồi!! Mình vừa nói một câu ngầm thừa nhận à!?

Từ đám con gái vây quanh Amane vang lên những tiếng reo hò, còn Kudou và đám bạn thì đang giơ ngón tay cái với Kagura-san… cái kiểu trao đổi “good job” đó là sao vậy!?

「Nào~ anh chàng đã thừa nhận rồi thì không chối được đâu nhé!」

「Chúng tôi sẽ nghe một câu chuyện thỏa đáng đây?」

「À~ ờm… chuyện đó là…」

Tôi lúng túng, và khi ánh mắt tôi vô tình chạm phải Amane đang bối rối trước sự tấn công dồn dập của bạn bè, cô ấy chỉ dùng ánh mắt để nói lời『Xin lỗi』.

…Chắc là về việc không nói trước cho tôi biết, nhưng chuyện này dù có biết trước thì cũng có làm được gì đâu chứ~.

"Này, hai người đang liếc mắt đưa tình cái gì đấy? Bọn này cũng muốn nghe một câu chuyện thỏa đáng đây~"

「Tớ đã nghĩ cậu là đồng đội, không ngờ lại là kẻ phản bội…」

「K-không… phản bội gì chứ, chúng tớ…」

M-mặt nóng quá!! Guooo! Sao mà xấu hổ thế này!!

Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình trở thành đối tượng của những lời trêu chọc kiểu này, nên đây là lần đầu tiên tôi trải nghiệm và hoàn toàn không biết phải làm gì!!

Trong lúc tôi đang hoảng loạn, đám bạn lại nhẹ nhàng mời tôi ngồi xuống… rồi chúng cũng vây quanh bàn tôi và ngồi xuống.

「Ngồi đi Yumeji… chúng tớ không có ý định nói này nói nọ về hoàn cảnh của tấm ảnh này đâu. Dù cũng có chút ghen tị.」

「Hừm, đúng là Kanzaki-san đối với chúng ta là đóa hoa trên núi cao… nhưng không ngờ lại là một cô gái hiếm có chịu tham gia vào cuộc trò chuyện của chúng ta. Cũng có chút tiếc nuối…」

「Mà, nếu đối phương là cậu thì… so với tên kia thì hoàn toàn chấp nhận được~」

Nói rồi, Kudou chỉ về phía góc lớp, nơi có một tên trai lơ đang tụ tập và lườm tôi như muốn giết bằng ánh mắt.

「Cái mô-típ bạn thuở nhỏ tưởng không có mà lại có thật, nếu một người bạn có thể hiện thực hóa một sự tồn tại fantasy như vậy… thì còn gì để phàn nàn nữa chứ!!」

「…Đừng có nói mô-típ.」

Nội dung chúng nó nói thì đúng là kỳ quặc, nhưng tôi lại hiểu được ý chúng nó muốn nói nên mới khổ.

Dù sao đi nữa, bọn chúng cũng đang chúc mừng theo cách của riêng mình.

…Thôi thì, nhân dịp này thừa nhận luôn, nếu hỏi tôi có muốn “như vậy” với Amane không thì… thật lòng mà nói… có.

Nhưng mà… chúng tôi đã xa cách nhiều năm, và mới làm lành được vài ngày thôi mà?

Tôi đã nghĩ là có thể từ từ thu hẹp khoảng cách hơn một chút.

「Và, này… Yumeji, có chuyện quan trọng muốn nói…」

Trong khi tôi đang suy tư, đám bạn đột nhiên nghiêm túc và hạ giọng.

Rồi mỗi đứa nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm đến rợn người.

「Chúng tớ thề sẽ không nói cho ai biết… thề có trời đất chứng giám…」

「Lời hứa của đấng nam nhi… đảm bảo sẽ được giữ kín đến muôn đời sau…」

「Bí mật sẽ được giữ kín… đó là nhận thức chung của chúng ta…」

「Ờ… ờm…」

Tôi bất ngờ trước sự nghiêm túc đột ngột của bọn chúng, có chút bị choáng ngợp và nín thở.

「「「Cậu đã đi đến đâu với Kanzaki-san rồi?」」」

「…………」

Tôi mất vài giây để hiểu được điều mà đám bạn đang muốn hỏi, dù chúng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc sau khi nói… và ngay khi hiểu ra, tôi liền lấy sách giáo khoa từ trong cặp ra và cuộn lại.

「Rốt cuộc thì cái bọn mày muốn cũng chỉ là chuyện người lớn thôi hả! Lũ nam sinh cao trung này!!」

*Bốp bốp…*

Cú tsukkomi tôi vung ngang đã trúng vào đầu cả đám như một đòn tấn công diện rộng.

Hết tiết bốn, ngay khi giáo viên vừa ra khỏi lớp, tôi liền nhanh chóng chuồn khỏi phòng học.

Từ phía sau, tôi nghe thấy một giọng nói rất giống Kudou hét lên「A! Nó chạy rồi!!」nhưng tôi không quan tâm… nếu cứ chần chừ ở đó thêm một chút nữa, chắc chắn tôi sẽ bị bọn chúng tra hỏi suốt cả giờ nghỉ trưa… cuối cùng không biết sẽ bị ép nói ra những gì nữa.

Mà nói đúng hơn, những chuyện xảy ra với Amane trong hai ngày cuối tuần, theo nhiều nghĩa, không có chuyện nào có thể kể ra được.

Chuyện về giấc mơ hay thần Inari thì khỏi phải nói, rồi chuyện Amane ở trong phòng tôi~ hay biến cậu ấy thành gối ôm~… làm sao mà kể được chứ!!

Những sự thật đó, tôi sẽ tạm thời một mình hồi tưởng và tận hưởng… À không, chuyện đó để sau.

Còn về vòng vây của đám con gái thì chỉ có thể giao cho Amane thôi…

Đến đám con trai mà tôi còn phải vất vả đối phó, thì làm sao một thằng hèn như tôi có thể xử lý được sự truy cứu của đám con gái chứ.

Hơn nữa… tôi còn có việc phải làm.

Suốt buổi sáng, tôi đã suy nghĩ về một nơi trong trường có thể ngủ mà không bị ai làm phiền trong giờ nghỉ trưa, và bây giờ tôi đang trên đường đến đó.

Tôi cũng đã nghĩ đến phòng vệ sinh riêng, nhưng nếu có người cần gấp thì sẽ phiền phức… sau khi suy nghĩ đủ thứ, tôi đã chọn một nơi.

Đó là bên trong hòm nhảy ở kho dụng cụ thể dục!!

…Có thể nghĩ đây là một ý tưởng khá rập khuôn, nhưng thực tế, nếu nói đến nơi an toàn nhất để trốn và ngủ trong trường, tôi chỉ nghĩ ra được chỗ đó.

Và khi đến kho dụng cụ thể dục, đúng như dự đoán, hoàn toàn không có một bóng người, không gian tĩnh lặng đến mức đau tai.

Chỉ có điều, không hiểu sao cô cáo nhỏ, người mà suốt giờ học cứ chạy loanh quanh trong lớp với vẻ tò mò, lại đang ngồi ngay ngắn dưới chân tôi.

「A, ủa? Sao Konoha-chan lại ở đây… Amane đâu?」

『Chị ấy nói là “Bây giờ không thể thoát ra được nên hãy giúp anh Yumeji đi” đấy ạ.』

「V-vậy à…」

Lời nói của Konoha-chan, được đáp lại một cách vui vẻ, đã giúp tôi hình dung được tình hình hiện tại của Amane.

…Bên đó bị truy cứu đến mức nào nhỉ… Lát nữa xác nhận lại thấy sợ, hay đúng hơn là xấu hổ… làm sao đây… tự nhiên thấy khó đối mặt quá…

『Vậy anh Yumeji đến một nơi như thế này để làm gì vậy ạ?』

Trước câu hỏi của cô cáo nhỏ đang nghiêng đầu, tôi quyết định tạm gác lại những vấn đề sau này.

…Cảm giác như mọi chuyện đã quá muộn rồi.

Bây giờ phải ưu tiên mục đích đến đây đã.

「Manh mối của Dự Tri Mộng đêm qua là một trong đám trai lơ đó, nhưng nếu tớ hỏi thẳng thắn thì chắc chắn sẽ không có cuộc nói chuyện tử tế nào, và bây giờ thì Amane cũng không thể làm được, đúng không?」

Nghe đến từ Dự Tri Mộng, Konoha-chan nhận ra lý do tôi đến đây có liên quan đến mình, và vẻ mặt cô bé trở nên nghiêm túc.

Vốn dĩ chúng tôi và đám đó đã không ưa nhau, giờ Amane, mục tiêu của chúng, lại đang là tâm điểm của tin đồn với tôi, chắc chắn tôi đã trở thành một sự tồn tại cực kỳ khó chịu trong mắt chúng.

Vậy thì… phải làm sao đây.

Tôi lấy『sách giấc mơ』ra và mở đến trang cuối cùng trong số những trang hiện có.

「Thao tác giấc mơ trung cấp, mục cuối cùng… Thú thật thì đây là một giấc mơ có ấn tượng hơi đáng sợ nên tớ đã bỏ qua…」

*『U Thể Ly Thoát』*

*Một giấc mơ cho phép chỉ linh thể thoát ra và di chuyển trong khi ngủ.*

*Linh thể về cơ bản không thể bị người thường nhìn thấy.*

*Nếu cơ thể bị đánh thức, linh thể cũng sẽ trở về, nhưng nếu không tỉnh dậy và thoát ra quá lâu, cơ thể sẽ đạt đến giới hạn và chết.*

*\*Người tiền nhiệm, xét đến sự nguy hiểm đó, đã đặt ra một giới hạn thời gian. Để có nhiều thời gian dự phòng, giới hạn là『30 phút』. Khi hết thời gian, sẽ bị cưỡng chế trở về cơ thể.*

…Tôi không biết người tiền nhiệm là ai, nhưng không hiểu sao lại có cảm giác không giống người xa lạ.

Nghe nói là người quen từ kiếp trước của suzu-nee, nhưng đối với tôi bây giờ, việc được cài đặt thiết bị an toàn này thật đáng quý.

Tôi vội vàng chui vào trong hòm nhảy, rồi nhờ Konoha-chan cũng vào cùng.

「Konoha-chan, nếu có chuyện gì, cứ đánh thức tớ dậy nhé.」

『Con hiểu rồi ạ! Cứ giao cho con ạ!!』

Nghe thấy giọng nói nhỏ bé nhưng đáng tin cậy đó lần cuối, tôi đặt tay lên trang『U Thể Ly Thoát』và nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

…Vậy thì, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây.

 

6e574eaf-b375-48a8-bc65-1ead5c7226ef.jpg

 

…Dù có chút lo lắng, nhưng tôi đã đứng trước hòm nhảy từ lúc nào không hay.

*『A, ủa? Mình vừa mới ở trong hòm nhảy mà…』*

Nghĩ vậy, tôi nhìn vào trong hòm nhảy và thấy rõ ràng hình ảnh “chính mình” đang ngủ, tay vẫn cầm『sách giấc mơ』, và tôi đã hiểu ra.

Nghĩa là,『U Thể Ly Thoát』đã bắt đầu rồi.

*『Nhưng mà gọi là linh thể, chứ không phải là đang lơ lửng trên không nhỉ. Mình bây giờ vẫn đang đi bộ bình thường… nhưng lại không thể cầm nắm đồ vật, và còn đi xuyên tường được nữa chứ…』*

Chắc vì tôi cứ nghĩ nó giống như ma quỷ, nên cứ đinh ninh rằng khi thành linh thể thì sẽ lơ lửng.

*『Chuyện đó là không thể tránh khỏi ạ. Khác với một giấc mơ hoàn toàn, linh thể bị ảnh hưởng bởi cảm giác của thực tại đấy ạ.』*

*『Ồ?』*

Konoha-chan nhìn thẳng vào “tôi” và trả lời lời lẩm bẩm của tôi.

Nghĩa là cô bé có thể thấy rõ tôi, tức là linh thể của tôi…

*『Không lẽ, Konoha-chan có thể thấy được mình sao?』*

*『Vâng ạ. Nhưng trong ngôi trường này, chỉ có mình con thấy được thôi, những người khác không thể thấy được đâu ạ!』*

*『Vậy thì tiện quá rồi, nhưng…』*

Nghĩ lại thì, bản thân Konoha-chan cũng gần giống như một linh thể, và chúng tôi có thể nhận ra cô bé là vì cô bé đã cho phép chúng tôi nhận ra.

Dù sao thì, dù là trẻ con nhưng cô bé vẫn là một vị thần Inari, việc có thể nhìn thấy linh thể cũng không có gì lạ.

Tuy nhiên, việc linh thể bị ảnh hưởng bởi cảm giác của thực tại có nghĩa là…

*『Không lẽ, việc điều khiển linh thể cũng giống như Giấc Mơ Tỉnh, tức là phụ thuộc vào “tâm trạng” à?』*

Khi tôi nói ra suy nghĩ của mình, Konoha-chan khẽ gật đầu.

*『Cũng không sai ạ. Nhưng anh Yumeji vừa nghĩ rằng『linh thể thì có thể đi xuyên tường』, lại vừa nghĩ rằng『con người không bay được』đấy ạ. Chừng nào còn có cảm giác đó, thì việc bay bằng linh thể sẽ rất khó ạ.』*

*『…Nói tóm lại, trong trường hợp linh thể, nếu không phải là một đứa dở hơi đến mức tin rằng “mình có thể bay” trong thực tại, thì sẽ không thể bay được, đúng không?』*

*『Nói một cách đơn giản thì là như vậy đấy ạ.』*

Bay trong Giấc Mơ Tỉnh thì dễ, vì có một lá bùa hộ mệnh tinh thần là『Đây là mơ, không phải thật』.

Ngược lại,『U Thể Ly Thoát』này lại bị ảnh hưởng sâu sắc bởi『cảm giác thực tại』của bản thân, nên nói thẳng ra là chỉ có thể đi bộ di chuyển thôi.

*『Thật là… một cuốn sách không cho mình lười biếng ở những chỗ kỳ quặc.』*

Tôi vừa càu nhàu, vừa rời khỏi kho dụng cụ thể dục cùng với lời tiễn『Đi cẩn thận nhé ạ~』của Konoha-chan, và đi thẳng đến phía sau trường.

Con đường dẫn ra sau trường thường ít học sinh qua lại, là nơi mà đám đó dễ tụ tập.

…Bình thường thì bọn chúng sẽ ngồi lì trong lớp vào giờ nghỉ trưa với mục đích trêu chọc Amane, nhưng với tình hình hiện tại, chắc chúng cũng không mặt dày đến mức đó.

Tôi đoán vậy và bước đi, thì ở hành lang nối giữa các tòa nhà, tôi phát hiện ra tên trai lơ đó, Kyuuichi, và Shindou-san, người mà tôi đã cho xem giấc mơ tương lai để ngăn cản cô ấy phạm tội.

Mà nói mới để ý, Shindou-san thực sự đã thay đổi ấn tượng.

Với mái tóc đen ngắn, cô ấy không còn chút không khí nhẹ nhàng của những ngày trước, mà mang lại ấn tượng của một ủy viên kỷ luật nghiêm khắc hơn là một cô gái trong sáng.

Tuy nhiên, không khí lại rất căng thẳng… hay đúng hơn là phía tên trai lơ đang đơn phương tuôn ra những lời lẽ thô bạo.

「Mày không liên lạc, cũng không thèm ló mặt ra là sao hả!? Còn cái bộ dạng quê mùa đó nữa, ai cho phép mày làm tóc hay ăn mặc như thế!? Hả!?」

Tên trai lơ lớn tiếng uy hiếp một cô gái chỉ vì không vừa mắt, còn cô ấy thì im lặng nhìn hắn… không phải với vẻ thách thức hay chống cự, mà chỉ nhìn thẳng và nói.

「…………Tại sao anh lại nghĩ mình có quyền cho phép?」

「Hả?」

「Việc tôi làm là theo ý chí của tôi, tại sao tôi lại phải xin phép anh?」

「…………M-mày…」

Giọng điệu của cô ấy rất bình thản, đối với người ngoài cuộc thì đó chỉ là một lời nói đúng đắn, tôi cũng bất giác gật gù đồng ý.

Thế nhưng, đối với tên trai lơ thì đó lại là một sự kiện chấn động, ngay khi nghe câu trả lời đó, mặt hắn đỏ bừng và mất giọng trong giây lát.

「………………Mày… muốn bị đá à?」

Và lời hắn thốt ra là một lời đe dọa… có lẽ bình thường chỉ cần dọa bằng câu này là mọi chuyện đều theo ý hắn.

Thực tế, Shindou-san cũng từng chỉ chăm chăm vào việc giữ lấy vị trí bạn gái của hắn, nên tầm nhìn của cô ấy đã bị thu hẹp đi rất nhiều…

Thế nhưng, đối với Shindou-san bây giờ, lời nói đó không thể nào là sợi xích trói buộc cô ấy được nữa.

Cô ấy cười khẩy trước lời nói của hắn.

「Đá á… tôi còn chẳng nhớ mình đã được đối xử như bạn gái bao giờ… Nghĩ lại thì, tôi còn chẳng nhớ mình đã được nhặt về nữa là.」

「C-cái gì, mày!?」

「Nếu anh muốn đá, thì cứ tự nhiên? Tôi cũng chẳng có ý định dính dáng gì đến anh nữa…」

Shindou-san dứt khoát nói vậy rồi quay gót bỏ đi.

Dáng vẻ của cô ấy thật đường hoàng, khiến tôi bất giác phải thốt lên lời khen ngợi『Ngầu quá!』.

Thế nhưng, tên đó dường như nhận ra mình không thể chiếm thế thượng phong bằng lời nói, liền trợn mắt đỏ ngầu và hét lên.

「Này con kia!! Mày dám coi thường tao, muốn bị giết à!!」

Quả này nguy rồi! Nhớ ra rồi, tên này bắt cá nhiều tay, còn ra tay bạo lực với những cô gái muốn rời xa mình, đúng là một tên khốn nạn!!

Tôi vội vàng định quay về cơ thể chính rồi đến giúp.

Vì sẽ mất vài phút để quay về cơ thể rồi chạy đến, nên tôi nghĩ phải nhanh lên.

…………Nhưng, điều đó là không cần thiết.

「Ồ………… Anh sẽ giết tôi sao?」

Shindou-san từ từ quay lại trước tiếng hét, đôi mắt không cười mà nhếch mép… và chỉ nói một câu.

Như thể đã trải qua địa ngục, như thể đang chế giễu một lời uy hiếp thiếu can đảm…

Chỉ một câu trả lời… mà gã đàn ông đang nổi điên kia mặt mày tái mét.

Ngay cả con át chủ bài cuối cùng từng dùng để khuất phục cô, giờ đây cũng chẳng có tác dụng gì…

Trước sự thật đó, lòng tự tôn rẻ tiền của hắn đã tan biến.

「…………C-cái gì」

Nhìn thấy bộ dạng của gã bạn trai cũ đang toát mồ hôi lạnh và vô thức lùi lại, Shindou-san thở dài một hơi.

「Thật tình… tại sao mình lại thích cái thứ này nhỉ? Không thể hiểu nổi bản thân mình của vài ngày trước…」

Trước bộ mặt sững sờ tái mét của gã đàn ông, Shindou-san hiên ngang quay gót bỏ đi, không một lần ngoảnh lại.

…Việc vô tình chứng kiến trong quá trình U Thể Ly Thoát có lẽ không hay ho gì.

Đây không phải là cảnh mà người khác nên tò mò nhìn vào, nên tôi cảm thấy có chút tội lỗi.

Thế nhưng…

Dù vậy, tôi vẫn không thể không làm điều đó… vỗ tay tán thưởng.

*『Ngầu quá đi! Shindou-san đúng là siêu ngầu!!』*

Cô ấy đã dẹp tan những lời đe dọa, dọa dẫm sáo rỗng chỉ bằng lời nói, và hạ gục hoàn toàn gã đàn ông này chỉ bằng ánh mắt… thật là… thật là một cảm giác sảng khoái!!

Sau đó, tên trai lơ sững sờ một lúc rồi cũng khởi động lại được, và đi về phía sau trường với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

Rồi hắn nhập bọn với đám bạn đang tụ tập ở chỗ quen thuộc.

「Ồ~ Kyuu (tên của tên trai lơ) muộn thế. Sao có một mình vậy? Kaori đâu?」

Kaori… là Shindou-san.

Cô ấy trước đây luôn có ấn tượng là lẽo đẽo theo sau tên này… nên đối với đám bạn, việc cô ấy không có mặt chắc cũng thấy lạ.

Tên trai lơ trả lời câu hỏi đó với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

「À~ Kaori à? Nó ăn mặc không hợp gu tao nên tao đá rồi.」

Phụt!? Tôi không nhịn được mà bật cười trước lời nói đó.

Tôi kinh ngạc và sợ hãi trước lời nói và hành động của tên trai lơ… không lẽ tên này…

Đã cố ra vẻ chủ nhân uy hiếp, dọa dẫm nổi điên mà không có tác dụng, cuối cùng còn sợ hãi trước “ánh mắt nghiêm túc” không hề lườm nguýt của cô ấy…

Sau một thất bại thảm hại như vậy, mà hắn còn định tự bôi tro trát trấu vào mặt mình nữa sao!?

*『D-dừng lại đi! Đừng nói nữa!!』*

Tôi quên mất mình đang là linh thể, bất giác muốn ngăn cản lời nói của hắn.

Nhưng lời nói của tôi, một linh thể, dĩ nhiên không thể đến tai hắn…

「Hả~? Mày đá Kaori rồi à? Thật không, nó bám mày như sam mà?」

「Thật á!? Con đó là đứa bám riết lấy vị trí bạn gái của Kyuu nhất mà~?」

Trước sự ngạc nhiên của đám bạn, tên trai lơ ra vẻ mệt mỏi và phẩy tay.

「À, ừm… dạo này con đó nặng nề quá~ cứ ra vẻ vợ cả muốn độc chiếm tao~. Lúc nãy nó còn luyến tiếc lắm đấy~」

Ugaaaaaa! Xấu hổ không nghe nổi!!

Hiện tượng không thể xem được những cảnh nhân vật trong phim sắp gặp chuyện không may hoặc xấu hổ, phải tua qua hoặc chuyển kênh được gọi là『xấu hổ đồng cảm』… thú thật, dù là với một kẻ tôi không ưa như tên này, nhưng cảnh tượng tự bôi tro trát trấu như vậy… tôi cũng không thể xem nổi.

U Thể Ly Thoát đúng là nguy hiểm… về mặt tinh thần.

Sau đó, trong lúc tôi bất cẩn bị một đòn tấn công tê liệt mạnh mẽ làm cho không thể cử động, bọn chúng đã ngồi xuống một cách uể oải, tay cầm bánh mì của cửa hàng và bắt đầu những câu chuyện vô bổ.

…Nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe bọn chúng nói chuyện, và khác với lúc nãy, lần này chẳng có gì thú vị cả.

Tất nhiên, nội dung cuộc trò chuyện có sở thích riêng, nên việc không thể quan tâm đến những chủ đề không hứng thú là điều dễ hiểu. Giống như một người thích bóng chày nói chuyện với một người không quan tâm đến bóng chày thì sẽ không thấy thú vị.

Nhưng, cuộc trò chuyện của bọn chúng không thuộc loại đó.

Nào là “hôm trước tán được con bé trường nào”, nào là “tao quen người nổi tiếng kia”, nào là “tương lai tao sẽ thành người vĩ đại”… về cơ bản toàn là khoe khoang hoặc những giấc mơ viển vông không có tính cụ thể, những câu chuyện mơ hồ.

Không… không phải là những cuộc trò chuyện vô nghĩa là xấu, ngược lại, đối với bọn chúng chắc là rất thoải mái…

Nhưng đối với “người khác” thì nó chỉ là một sự tra tấn.

…Amane trước đây đã phải làm ngơ trước những câu chuyện của bọn chúng để không gây sóng gió… chắc là đau khổ lắm~.

Nhưng khi tôi, người đang xuất hồn mà còn sắp ngủ gật, thì không khí đã thay đổi khi cô gái tóc vàng trong nhóm lấy điện thoại ra.

「Mà này Kyuu, mày xem ảnh này chưa? Chuyện gì đây?」

「Hả?」

Nhìn vào chiếc điện thoại được đưa cho, tên trai lơ tỏ vẻ khó chịu ra mặt và tặc lưỡi.

「À~ nhớ là có thấy cái này rồi~. Con này không phải đang hẹn hò với mày à~?」

「Ể? Vậy đây là hiện trường ngoại tình à?」

Trước những lời trêu chọc của bạn bè, tên trai lơ gạt đi một cách khó chịu.

「Ồn ào quá~. Sắp hẹn hò rồi!」

Lời nói đó dường như đã làm đám bạn hiểu ra.

Tôi, người không phải bạn bè gì, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, liền nhìn trộm vào điện thoại từ sau lưng cô gái tóc vàng… và không nhịn được mà bật cười.

Trên đó là tấm ảnh y hệt cái mà Kudou đã cho tôi xem lúc nãy… một tấm ảnh chụp chung của tôi và Amane!!

Đã lan đến cả bọn này rồi sao!?

Thật đáng sợ, khả năng lan truyền thông tin của con gái!!

…Nhưng, vậy thì cuộc trò chuyện vừa rồi là sao.

「Hiếm khi thấy chiêu quen thuộc của mày thất bại nhỉ.」

Chiêu quen thuộc… tức là cái tin đồn Amane và tên này đang hẹn hò à.

Xem ra chiêu đó là thủ đoạn quen thuộc của hắn, ngay cả đám bạn cũng biết.

Trước sự chỉ trích của bạn bè, tên trai lơ nổi cáu và hét lên.

「Không có thất bại! Mới đang trong quá trình thôi, khốn kiếp!! Thằng chó này… dám động vào gái của tao…」

*Tức…*

Tôi theo phản xạ suýt nữa đã đấm hắn… bằng một vật cùn.

Nhưng linh thể không thể cầm nắm đồ vật, nên không thể nhặt được viên gạch đặt ở đó.

Hiện tại, tôi và Amane không có mối quan hệ như vậy… không có, nhưng…

Khoảnh khắc tên này nói Amane là của mình, tôi đã hối hận vì không thể rút ra một khẩu shotgun như trong Giấc Mơ Tỉnh.

…Nếu có thể, chắc chắn tôi đã cho hắn một phát vào đầu rồi.

Trong lúc tôi đang suy nghĩ những điều đen tối, tên trai lơ đột nhiên quay lại nhìn về phía tôi với vẻ mặt hoảng hốt, làm tôi giật mình.

Không lẽ tên này, có thể nhìn thấy linh thể?

Nhưng hắn chỉ quay lại nhìn quanh quất rồi ngồi xuống lại.

「Sao vậy Kyuu?」

「K-không… không biết sao nữa, nhưng có một cảm giác ớn lạnh kinh khủng…」

Dù không nhìn thấy nhưng vẫn có thể cảm nhận được sao? Sát khí chẳng hạn…

Không lẽ là sát khí của mình…………

Không thể nào! Mình đâu phải cao thủ võ thuật, làm sao có thể tỏa ra sát khí được chứ.

「Kyuu, cố lên chứ, mày mà không tiếp cận được Amane thì tao cũng khó mà bắt chuyện với con bé đó được~」

Giữa lúc đó, một gã to con với mái tóc nhuộm nâu không hợp chút nào lên tiếng phàn nàn.

…Tên này là.

「Ồn ào quá. Tao biết gì đâu, tự đi mà tán đi!」

「Nhưng Kagura lúc nào cũng kè kè bên Amane. Chẳng có cơ hội nào để nói chuyện cả~」

Gã đàn ông này, có vóc dáng hơi to con trong nhóm… việc hắn nhắm đến một trong những người bạn thân của Amane, Kagura-san có vẻ ngoài giống gyaru, đã làm tôi ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy hắn, tôi đã tin chắc.

Không sai được. Hắn chính là kẻ sẽ gây ra tai nạn cho『Chii-chan』trong Dự Tri Mộng,『Saito Taku』…

Đó chính xác là hình ảnh của kẻ thủ ác đã đẩy người phụ nữ mặc kimono ra giữa đường trong Dự Tri Mộng.

*『Nhưng mà… nói sao nhỉ… một kẻ như thế này lại là con trai hay họ hàng gì đó của『Chii-chan』sao?』*

Tôi biết là không nên có định kiến… nhưng nhìn vào lời nói và hành động từ nãy đến giờ, thì việc hắn là “đồng bọn của tên trai lơ” thì tôi chấp nhận, nhưng lại không cảm nhận được chút nào cái gọi là khí chất hay mùi vị của nhân vật mà Konoha-chan đã kể…

Chắc là do bản thân tôi có ấn tượng tốt với Konoha-chan… nhưng mà~ có gì đó không ổn…

Ít nhất nếu biết được họ cũ của cha mẹ hắn thì sẽ khác.

…Và, khi tôi đang nghĩ vậy, đột nhiên, dù đang ở dạng linh thể không thể cảm nhận được gì, tôi lại có cảm giác như cánh tay phải của mình đang bị ai đó lay…

 

a1a1ccb2-3e19-4c69-bfc0-7d967a13ac38.jpg

 

Ngay khoảnh khắc nghĩ *“Cái gì vậy?”*, tôi đã trở lại bên trong hòm nhảy.

「…………Hả!」

『A, anh Yumeji tỉnh rồi ạ.』

Nhìn vào cánh tay phải, tôi thấy cô cáo nhỏ đang dùng cả hai chân trước cố gắng lay bắp tay tôi, lo lắng nhìn lên.

Ra vậy, vì tôi đã tỉnh nên U Thể Ly Thoát đã kết thúc và tôi trở về cơ thể…

Ngay khi nhận ra điều đó, tôi cũng nhớ ra.

Tôi đã nhờ cô bé đánh thức mình trong trường hợp nào…

「Konoha-chan, có chuyện gì vậy?」

『Có người vào trong kho dụng cụ thể dục ạ! Khoảng hai người…』

「…Cái gì cơ~?」

Tôi hạ giọng và bất giác càu nhàu.

Đã cố tình chọn một nơi vắng vẻ như thế này để không bị ai phát hiện, không bị làm phiền, thậm chí còn cẩn thận chui vào hòm nhảy…

Đến tôi cũng không đủ can đảm để ngủ trong hòm nhảy khi có người ở bên ngoài.

Chết tiệt… Rốt cuộc là ai? Tôi vừa bực bội vừa nhìn ra ngoài từ hòm nhảy.

「K-không được đâu… Bây giờ là giờ nghỉ trưa. Nếu học sinh vào thì…」

「Sẽ không có ai đến một nơi như thế này đâu… Dù có vẻ sáo rỗng… nhưng ở đây sẽ không bị làm phiền.」

Đó là hai giáo viên mà tôi đã từng thấy trong Quá Khứ Mộng ở sân trong, cô Yoshizawa dạy tiếng Anh và thầy Nakura dạy văn cổ… Hai giáo viên nổi tiếng nghiêm túc đang có vẻ rất hào hứng.

…Lẽ ra, với một nam sinh cao trung đúng nghĩa, tôi nên cảm thấy may mắn hoặc phấn khích trước tình huống này………… nhưng.

Lần này thì tôi chỉ thấy bực mình.

「…Konoha-chan, xin lỗi nhưng… cậu có thể mang cái này đến cho Amane được không?」

Tôi viết vài dòng vào sổ tay, xé một tờ và nhờ Konoha-chan mang đến cho Amane.

…Vài phút sau, nghe thấy tiếng loa gọi, bọn họ vội vã rời khỏi kho dụng cụ thể dục.

Xem ra, thông qua Amane, tôi đã thành công trong việc liên lạc với trường và gọi đám giáo viên đi. Sau khi chắc chắn không còn ai trong kho, tôi một mình thoát ra khỏi hòm nhảy.

「Mấy chuyện đó thì để sau giờ học đi chứ… đúng là hết nói nổi.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!