Chương 9

Xình xịch... Xình xịch... Xình xịch...
Khi nhận ra, tôi đang ngồi trên tàu điện.
Không biết tàu đang chạy ở đâu, mình lên tàu để đi đâu, chỉ biết là khi tỉnh lại tôi đã ngồi trên ghế của toa số 3 không một bóng người.
"Đ... Đây là... không lẽ... không lẽ!?"
Tôi... có ký ức về quang cảnh này.
Không... không phải, nhớ ra rồi... đây là... mơ.
Nhưng không phải giấc mơ vui vẻ ấm áp mà Yumeji-kun cho tôi xem hằng đêm.
Thực sự, nếu có thể thì tôi không muốn thấy lại loại giấc mơ tồi tệ nhất này.
Chẳng hiểu sao khi tỉnh dậy chỉ còn lại cảm giác khó chịu chứ không nhớ gì, một cơn ác mộng thực sự rợn người.
Toàn thân run rẩy... môi khô khốc... cơn ớn lạnh của nỗi sợ hãi như giữa mùa đông ập đến.
Và rồi, cuối cùng tiếng thông báo trên tàu mà tôi không muốn nghe nhất cũng bắt đầu vang lên từ loa phát thanh.
Giống như nhân viên nhà ga, với giọng điệu đều đều không cảm xúc...
"Kính thưa quý khách, đã để quý khách phải 'chờ lâu'. Toa tàu này từ giờ sẽ chạy thẳng đến điểm cuối."
"Hí!?"
Đó là thông báo của nhân viên nam có thể gặp ở bất cứ nhà ga nào, nhưng với tôi nó lại vô cùng rợn người và kích động nỗi sợ hãi.
"Toa tàu 'Giấc Mơ Khỉ' này đã đi qua trạm 'Làm gỏi sống', 'Móc ruột'. Trạm tiếp theo là trạm cuối 'Thịt băm~', 'Thịt băm~'."
"Quả nhiên là nó!!"
Truyền thuyết đô thị "Giấc Mơ Khỉ" (Sarumuse), đó là chuyện ma tôi từng nghe Kagu-chan kể.
Lần đầu tiên hành khách toa 1, lần thứ hai hành khách toa 2 bị tàn sát theo hai từ nguyền rủa vừa được thông báo là "đã đi qua", và đến lần thứ ba cuối cùng thì hành khách ở toa đó là mình sẽ... đó là một loại chuyện ma thường thấy.
Tại sao lại phải gặp giấc mơ thế này chứ!? Gần đây đâu có gặp...
Nhìn sang toa trước... dấu vết máu me loang lổ đến mức không muốn tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra trong giấc mơ trước...
Hơn nữa dấu vết ai đó quằn quại đau đớn, dấu tay hay dấu vết vùng vẫy trên sàn và kính đều được lưu lại bằng máu... Cơn buồn nôn ập đến cùng nỗi sợ hãi.
"Tại sao... lại là lúc này!?"
Tôi lẩm bẩm điều vô nghĩa đó, không hỏi ai cụ thể.
Tuy nhiên, cái loa phát thanh lại lịch sự trả lời câu độc thoại chẳng có gì đặc biệt đó.
"À~ Mấy hôm trước bị giấc mơ khác cản trở nên chúng tôi không thể xâm nhập vào giấc mơ được. Vì thế nên tốn chút thời gian để mời quý khách lên tàu lại... Thành thật xin lỗi vì để quý khách đợi lâu."
Ai mà đợi cái giấc mơ này chứ!?
Muốn hét lên như thế, nhưng hắn ta vừa nói một điều không thể bỏ qua.
"G... Giấc mơ khác cản trở... Tức là!?"
"... Do trước khi chúng tôi đến, quý khách đã khởi hành đến giấc mơ khác nên lịch trình đi đến điểm cuối lần này bị rối loạn."
Giấc mơ khác, cái đó chắc chắn là nhờ sức mạnh "Sách Giấc Mơ" mà Yumeji-kun cho xem!
Tức là tôi lại được cậu ấy cứu lần nữa.
Vì tôi đã xem "Giấc mơ của Yumeji-kun" trước khi gặp ác mộng...
Nhưng hôm nay về đến nhà là tôi ngủ luôn... trước khi Yumeji-kun dùng Cộng Hữu Mộng (Shared Dream).
"Để quý khách phải đợi hơn hai tuần, thành thật xin lỗi... Hôm nay đúng theo lịch trình, chúng tôi sẽ đưa quý khách đến trạm 'Thịt băm'..."
Thông báo xui xẻo vừa vang lên, cánh cửa thông sang toa bên cạnh đang đẫm máu đột nhiên mở toang "Rầm" một cái.
"Hí!?"
Toa bên đó tuy có máu nhưng làm gì có ai...
Thứ xuất hiện từ bên kia cánh cửa là một vật thể gì đó hình mũi khoan với vô số lưỡi dao kim loại xếp thành nhiều vòng tròn.
Không, không phải... vô số lưỡi dao xuất hiện lấp đầy "toàn bộ toa tàu" không chừa một kẽ hở, biến thành một cái "máy xay" khổng lồ ép tới từ một phía toa tàu.
Và ngay khi không còn khe hở nào, tất cả các lưỡi dao nhỏ bắt đầu xoay tít.
Giiiiiiiiiiii, Gyari gyari gyari............
Và nó vừa nghiền nát ghế ngồi, tay vịn và các kim loại trong toa tàu với âm thanh khó chịu vừa... tiến về phía này!!
"Kh... Không!!"
Phải chạy thôi... nghĩ vậy định đứng dậy nhưng tôi lại khuỵu xuống sàn.
Chân không cử động nổi... Sợ đến mức bủn rủn chân tay rồi!?
Dù vậy... dù vậy cũng phải chạy!!
Tôi bò lê lết thay cho đôi chân không nghe lời, cố gắng thoát khỏi cái máy xay khổng lồ đang ép tới.
Nhưng... nói là thoát... thì thoát đi đâu?
Tạm thời cứ sang toa bên cạnh đã, nhưng để thoát khỏi giấc mơ này thì điều kiện tiên quyết là phải tỉnh dậy...
Kiến thức của tôi chỉ dừng lại ở đoạn truyền thuyết đô thị Kagu-chan kể... Tôi chưa nghe cách thoát khỏi ác mộng lần thứ 3!
Đang nghĩ cách tỉnh dậy thì như đọc được suy nghĩ, giọng thông báo vẫn đều đều nhưng có vẻ vui thú, giễu cợt vang lên.
"Quý khách, ở lần lên tàu thứ hai toa tàu này đã nói rõ rồi mà: 'Lần này sẽ không để thoát đâu'. Phương châm của chúng tôi là luôn giữ lời hứa."
Hắn đang tận hưởng... cảnh tôi bủn rủn chân tay bò lê lết, cảnh tôi sợ hãi, và cảnh tôi tuyệt vọng chết đi... "Ác mộng" này đang tận hưởng điều đó!
"Hí... không, không chịu đâu! Khó khăn lắm... mới có thể chơi cùng nhau lại... mới có thể nói hẹn gặp lại vào ngày mai... "
Cái máy xay vô cảm, cứ thế nghiền nát mọi thứ một cách máy móc đang ép tới, tôi cố bò chạy nhưng nó cứ dần dần tiến lại gần.
Nước mắt tự trào ra... Sợ quá, đau khổ quá, ấm ức quá, không muốn chết... Cứu với...
"Cứu với... Cứu với..."
"Thành thật xin lỗi quý khách, một khi đã lên toa tàu này thì sẽ không có cứu hộ đâu ạ... Xin hãy tận hưởng trọn vẹn cho đến điểm cuối..."
Mấy lời thông báo tôi không muốn nghe nhất đó sao cũng được!!
Tôi vẫn chưa muốn chết!! Còn phải dậy nữa!!
Còn phải đợi trước cửa nhà nữa!!
Còn phải... nói chào buổi sáng nữa!!
Cứu em... Cứu em với!!
"Cứu em với Yume-chan!!"
"... Cái biệt danh đó hoài niệm thật đấy, nhưng tầm tuổi này rồi thì xấu hổ lắm."
"................................. Ơ?"
"Hả?"
Giọng nói đó đột nhiên vang lên bên cạnh tôi.
Giọng nói của người con trai mà tôi an tâm nhất, thân thiết nhất, và muốn nghe nhất.
Việc đó có vẻ là sự kiện ngoài dự đoán đối với cả "Ác mộng", giọng thông báo vốn đậm chất công việc giờ cũng lộ vẻ bối rối.
Nhưng mặc kệ điều đó, cậu ấy vác trên vai khẩu súng phóng lựu khổng lồ không biết lấy từ đâu ra... chĩa thẳng vào cái máy xay khổng lồ đang ép tới và bóp cò.
"Tao không biết mày là Mộng Ma hay cái gì... nhưng nếu mày muốn thế thì tao sẽ biến mày thành 'thịt băm'... cái đồ ngoại đạo khốn kiếp aaaaa!!"
"Khoan!? Cự ly gần thế này á!?"
"C... Cái gì!? Can thiệp vào giấc mơ... được sao!?"
Doooooooooooooooooooooooooooo......
Tiếng nổ khổng lồ và ánh chớp bùng lên bên trong toa số 3 của đoàn tàu đang chạy... quả là màn trình diễn quá phô trương cho tín hiệu của một đêm dài.

***
... Nguy hiểm thật. Nhận được cảnh báo từ cú điện thoại bí ẩn, tôi vội vàng dùng "Cộng Hữu Mộng (Shared Dream)" xâm nhập vào giấc mơ của Amane thì thấy cô ấy đã ở trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc.
Sợ đến mức bủn rủn chân tay, bò lê lết chạy trốn khỏi cái thứ trông như máy xay khổng lồ lố bịch đang ép tới.
Tôi... nhìn thấy dáng vẻ vừa khóc vừa chạy của Amane... thì nổi điên.
"Giá mà có súng phóng lựu thì tao bắn chết mày..."
Chắc là tôi đã nghĩ thế...
Và rồi tôi cầm khẩu súng phóng lựu trên tay "đúng như ý muốn" mà không hề thắc mắc, cũng chẳng suy tính gì, cứ thế theo cảm xúc mà nã thẳng vào cái máy xay khổng lồ.
............ Mà không nghĩ đến việc cự ly quá gần.
Khi ngọn lửa và luồng gió bạo lực tan đi, toa tàu xuất hiện một lỗ hổng lớn toang hoác như bị cắn mất một miếng bánh hotdog, cái máy xay khổng lồ đã không còn dấu vết.
Tuy nhiên vì tàu vẫn đang chạy nên gió mạnh thổi thốc vào từ lỗ hổng.
Cả hai đứa đen nhẻm vì muội than, lồm cồm bò dậy... đầu tóc không dựng ngược lên kiểu bomber head chắc là may mắn nhỉ?
"Khụ khụ... Ây chà, nếu là trong game thì khoảng cách này không vấn đề gì, nhưng mà hơi gần quá ha~ ahaha."
"Ahaha cái gì mà ahaha!"
Amane cũng đen nhẻm, lao tới chỗ tôi với khí thế như sắp phun ra khói.
"Đó không phải vũ khí dùng ở cự ly gần thế đâu! Khó khăn lắm mới tưởng được cứu, giờ lại tự sát cùng đồng đội thì không vui chút nào đâu nhé!!"
"Không... cái đó đúng là lỗi của tớ..."
Nhưng Amane đang lao tới lại ngã nhào vào lòng tôi, ôm chầm lấy.
Cái ôm thật chặt... cơ thể cô ấy đang run rẩy.
"............ Sợ quá... Sợ quá..."
"............"
Tôi hơi ngại nhưng vẫn đặt tay lên đầu Amane vỗ về, đợi một lúc cho cô ấy bình tĩnh lại.
... Một lúc sau Amane mới bình tĩnh lại, có vẻ giờ mới thấy xấu hổ vì đã ôm chầm lấy tôi nên vội buàng buông ra, gương mặt vừa khóc vừa như đang giận... đỏ bừng.
Gió mạnh thổi từ lỗ hổng làm tóc Amane bay phần phật nãy giờ, trông như hiệu ứng đặc biệt, kỳ lạ thật.
"Tớ bị ám sao?"
Nghe tôi kể lại quá trình xâm nhập giấc mơ này, Amane tròn mắt ngạc nhiên.
Thông tin không rõ nguồn gốc, nhưng nhìn tình hình thì tôi không còn nghi ngờ lời người phụ nữ trong điện thoại nữa.
"Người phụ nữ đó là ai nhỉ..."
"Không biết, nhưng qua điện thoại thì có vẻ biết không chỉ chuyện bị ám mà cả chuyện 'Sách Giấc Mơ' nữa."
Cứ như một "thứ gì đó" lão luyện vậy...
"Hai vết bầm trên cổ Amane, nghe bảo khi thành ba vết thì sẽ bị bắt chết... nhưng đây là giấc mơ kiểu gì vậy?"
Nghĩ lại thì tôi chỉ hành động theo phản xạ vì tình huống "Amane gặp nguy hiểm" chứ chưa biết nội dung cụ thể của giấc mơ.
Nghe tôi hỏi, Amane lộ rõ vẻ mặt chán ghét.
"Thì là cái chuyện ma 'Giấc Mơ Khỉ' mà hôm trước Kagu-chan kể ấy..."
"A~ cái đó hả... cái đó khá là tởm."
Nghe nói thế tôi hiểu ngay, nhìn quanh thì đây là tàu điện, lại có cái lỗ to tướng do tôi bắn thủng, nhưng vẫn nhận ra đây là toa số 3.
Cô bạn thân hơi hướng Gyaru của Amane là Kagura-san rất rành mấy truyền thuyết đô thị đáng sợ và hay kể cho chúng tôi nghe.
Đám con trai không rành mấy vụ này như chúng tôi cũng bị cuốn vào câu chuyện của Kagura-san... Chắc mục tiêu số một của cô ấy là Kudou.
Vì trong đám bọn tôi, tên đó là đứa sợ nhất.
"... Tức là Amane suýt bị làm thành thịt băm?"
"Ừ... Nếu Yumeji-kun không đến... thì không biết sẽ thế nào..."
Trong câu chuyện truyền thuyết đô thị mà Kagura-san kể, cái kết của lần thứ 3 rất mơ hồ.
Tỉnh dậy được sau ác mộng lần 2, nhưng lại nghe thấy tiếng nói từ đâu đó "Lần sau sẽ không để thoát đâu"... Một kiểu kết thúc lửng lơ, khó chịu.
Trong truyện thì dự đoán là nếu gặp giấc mơ này lần nữa, dù cơ thể không sao nhưng sẽ bị đau tim và không bao giờ tỉnh lại nữa...
"Nè Yumeji-kun? Nhắc mới nhớ, súng phóng lựu... cậu lấy ở đâu ra thế?"
Như sực nhớ ra, Amane chỉ vào khẩu súng phóng lựu tôi mang vào... nặng quá nên đặt xuống đất... và hỏi với vẻ thắc mắc.
"Lấy ở đâu là sao..."
"Trong truyền thuyết đô thị Giấc Mơ Khỉ làm gì có vũ khí này. Thế thì làm sao..."
Tôi nhận ra qua lời Amane... có vẻ nhận thức đang bị lệch pha.
"Amane... Cậu quên rồi à, đây là 'trong mơ' đấy? Khi nhận ra là mơ thì sẽ thế nào, và chúng ta đã lợi dụng điều đó để chơi đùa hằng đêm thế nào hả."
"Ơ.................. A!?"
Amane có vẻ bị định kiến rằng đây là ác mộng, là truyền thuyết đô thị nên "không thể làm gì được".
Amane nhắm mắt lại làm động tác niệm chú gì đó. Và rồi... đột nhiên trên tay Amane xuất hiện khẩu súng liên thanh "Machine gun" hầm hố.
Cầm thứ vũ khí đen bóng nguy hiểm trên tay... Amane lộ vẻ mặt cay cú tột độ.
"............ Sơ suất quá, nhận ra là mơ thì đây là 'Lucid Dream' (Giấc mơ tỉnh) rồi còn gì. Không nhận ra điều đó mà cứ để bị dọa cho sợ."
"Haha... Nhưng mà, chắc không còn chuyện gì nữa đâu..."
Sẽ không xảy ra nữa... Tôi đã nghĩ thế.
Tôi cứ đinh ninh là đòn tấn công phủ đầu đã tiêu diệt "Giấc Mơ Khỉ" rồi.
Thế nên, tôi nhận ra gió trong toa tàu đã lặng đi từ lúc nào hơi muộn.
... Gió yếu đi... không, dừng hẳn rồi!?
Cảm giác bất an ập đến, tôi quay lại thì thấy cái lỗ hổng lớn đã được bịt kín như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Và... cứ như thảm kịch hay sự phá hoại chưa từng diễn ra, toa tàu trở lại trạng thái bình thường, không người như thường ngày.
Như cảnh phim đột ngột chuyển cảnh... Đột ngột.
Và rồi, từ loa phát thanh của toa tàu đã được sửa chữa, giọng thông báo "đậm chất công việc" bắt đầu vang lên.
"Rẹt... Rẹt rẹt... Thành thật... XIN lỗi quý khách... Tuy là ngoại lệ... nhưng toa tàu 'Giấc Mơ Khỉ' này... xin nhiệt liệt chào mừng vị khách mời. Vốn dĩ dịch vụ chỉ dành cho lần lên tàu thứ 3, nhưng chúng tôi cũng muốn cung cấp 'thịt băm' cho quý khách..."
"Ai thèm đợi chứ! Thế này mà gọi là chào mừng với dịch vụ à! Xin lỗi JR đi!!"
"Đúng thế! Đừng có đùa!!"
Gagagaga, như để xả cơn uất ức nãy giờ, Amane xả súng máy vào cái loa... cái loa nát bươm và bay tung tóe.
Nhưng... chỉ trong nháy mắt, cái loa bị phá hủy đã trở lại nguyên vẹn.
"Hả!?"
"C, cái này là!?"
"Chúng tôi thành thật xin lỗi vì đã coi thường quý khách. Có vẻ hai vị sở hữu thuật thao túng 'giấc mơ' dù ở mức độ nhẹ... Chúng tôi cũng chưa từng dự tính tình huống này, chưa có tiền lệ nên có chút bối rối..."
"Y, Yumeji-kun... c, cái kia..."
"............ Thật hả trời."
Trước sự kinh ngạc của chúng tôi, tay vịn, ghế ngồi, tay nắm treo, giá để hành lý... mọi vật dụng trong toa tàu như có sự sống, bắt đầu uốn éo thành những hình thù không thể có trong thực tế.
Nói thật là... khung cảnh gây khó chịu cực độ.
"Với chúng tôi thì đây là lần thử nghiệm đầu tiên, nhưng xin phép được tiến hành 'Đại chiến giấc mơ'. Xin mời tận hưởng thỏa thích..."
Và ngay khi tiếng thông báo tắt, đám tay nắm treo, tay vịn uốn éo nãy giờ lao vào tấn công chúng tôi.
"Chậc! Dám coi thường bọn tao aaaaaa!!"
"Thế này mà là 'Đại chiến giấc mơ' cái gì!! Ít nhất cũng phải mang cái tựa game lớn cỡ Đông* vs Sunr*se ra đây!!"
Dogagagagagaga!! Bùm! Bùm! Bùm! Banbanbanbanban............
Vô số "vật thể kim loại biến hình" bay tới vốn dĩ là thiết bị công cộng, nhưng giờ chẳng còn chút dấu vết nào, chúng lao tới như côn trùng, như rắn... chúng tôi xả súng đáp trả.
Đây là trong mơ, nếu nhận thức được là Lucid Dream có thể làm gì thì tùy ý, vũ khí là vô hạn.
Súng máy, súng nòng xoay, lựu đạn, súng trường, RPG... thậm chí cả súng điện từ, pháo laser chỉ có trong viễn tưởng...
Những "vật thể biến hình" bay tới bị hỏa lực tập trung của chúng tôi bắn nát vụn ngay tức khắc.
Tuy nhiên............ khi khói đen tan đi, thứ chúng tôi nhìn thấy là... khung cảnh tàu điện không người... vẫn bình thường, không một vết xước.
Và rồi, như chưa có chuyện gì xảy ra, kim loại lại bắt đầu chuyển động và bay về phía chúng tôi.
Thế này... chẳng phải là mòn mỏi chịu trận sao?
"Việc sửa chữa thay thế trang thiết bị hư hỏng cứ để chúng tôi lo. Nhanh chóng là phương châm của đoàn tàu này."
Định mỉa mai hay sao mà dùng cái giọng nghiêm túc để chế giễu...
"Thật hả trời... Thế này là phạm quy rồi!!"
"Thế này thì không giải quyết được vấn đề đâu!"
Amane vừa dùng pháo nòng xoay laser bắn hạ vật thể bay vừa nhíu mày nói.
Đúng là vậy... Nếu đây là cuộc chiến dùng 'giấc mơ' như đối phương nói, thì hiện tại chúng tôi tấn công cũng chẳng gây ra sát thương gì.
Nếu không biết luật để hạ gục đối thủ thì không thể có trận đấu công bằng... Vậy thì.
"Tạm thời đổi sân khấu đã! Cứ ngồi trên tàu thế này chỉ là kéo dài ác mộng thôi!!"
"Hả? Đổi sân khấu nói thì dễ... nhưng làm thế nào? Cửa với cửa sổ không mở được đâu nhé?"
Amane đã kiểm tra cửa và cửa sổ rồi.
Thực ra điều khiển được cả tay nắm treo thì chuyện đó cũng nằm trong dự tính thôi.
Nhưng... nếu vậy thì!
"Nhân vật chính hệ chiến đấu ngày xưa đã nói. Con đường là do mình tự mở ra!!"
"... Ờm, cái đó là."
Chỉ thế thôi Amane cũng đoán ra tôi định làm gì, khóe miệng cô ấy giật giật.
Để thực hiện lời mình nói, tôi trang bị lại "Súng phóng lựu".
"Tóm lại là làm y hệt lúc nãy thôi!!"
"Biết ngay mà!!"
Dogooooooooooooooo.........
Khoảnh khắc tiếp theo, lửa và gió lại bùng lên trong toa số 3 của đoàn tàu đang chạy, thổi bay một bên hông tàu.
Lúc nãy cũng thế, nhưng với cái lỗ to thế này thì không thể sửa chữa ngay lập tức được, gió mạnh lại lùa vào.
Chúng tôi lao về phía luồng gió mạnh đó... Tức là, ra bên ngoài đoàn tàu đang chạy.
Hành vi nguy hiểm mà trẻ ngoan hay trẻ hư đều tuyệt đối không được bắt chước.
... Nhưng giờ chúng tôi đang ở trong thế giới giấc mơ, Lucid Dream.
Chúng tôi lúc này có thể trở thành "bất cứ thứ gì"!!
"Ngôi sao hành động Hollywood có luật là bắt buộc phải nhảy khỏi tàu đang chạy mà aaaaaa!!"
"Đây là mơ, đây là mơ, ĐÂY LÀ MƠ EEEEEEE!!"
Chúng tôi nhảy ra khỏi đoàn tàu đang chạy với tốc độ chắc chắn trên 100km/h.
Để không sợ hãi... tự nhủ với bản thân là mình sẽ ổn, tin tưởng vào điều đó...
" "Oa, oaaaaaaaaaaaa!!" "
Nơi chúng tôi nhảy xuống có vẻ là trong núi, lăn vài vòng trên bụi cỏ ven đường ray để giảm tốc... có vẻ đã thoát hiểm an toàn.
"Ui, da... Amane không sao chứ?"
"T, tạm ổn..."
Cả hai đều trầy xước vài chỗ, tơi tả nhưng vẫn bình an vô sự, thở phào nhẹ nhõm.
Còn đỡ hơn là thành thịt băm... Chúng tôi phủi cỏ và lá cây dính trên người rồi đứng dậy.
"Tránh xa đường ray càng tốt nhé? Dù có thể chỉ là an ủi tâm lý."
Đúng là có thể chỉ là an ủi. Dù sao đây cũng là trong mơ, chừng nào chưa tỉnh dậy thì vẫn nằm trong thuật của "Giấc Mơ Khỉ"... không hẳn thế nhưng vẫn cùng một sân chơi...
Nhưng vừa ngồi tàu gặp chuyện như thế xong, tôi cũng hiểu cảm giác đó.
"Ừ... Tạm thời cứ giữ khoảng cách với đường ray đã."
"Ừm... Nhưng đây là đâu nhỉ? Cảm giác hơi quen quen?"
Nhìn xung quanh thì thấy là rừng tạp mộc, nhưng cũng có đường nhựa nên không đến nỗi rừng sâu núi thẳm.
"Cứ di chuyển đã. Trong mơ thì không có đích đến cụ thể, nhưng đứng yên cũng chẳng giải quyết được gì."
"... Phải ha. Cứ đứng yên thế này thấy bất an lắm."
Đằng nào không làm gì thì tình hình cũng không thay đổi... vậy thì phải di chuyển thôi.
Để tránh xa đường ray, tránh xa yếu tố lớn nhất của "Giấc Mơ Khỉ" là đường sắt...
Và trên đường đi, lần đầu tiên tôi nghe Amane kể việc cô ấy đã gặp ác mộng này từ trước.
"Vậy là Amane đã gặp 'Giấc Mơ Khỉ' này từ trước khi tớ có được 'cuốn sách này' à."
Tôi cầm "Sách Giấc Mơ" hỏi, Amane lộ rõ vẻ mặt khó chịu.
"Ừ... Nhưng tỉnh dậy là quên sạch. Chỉ nhớ là gặp ác mộng thôi."
... Nhắc mới nhớ trước đây cô ấy cũng từng nói thế.
Trước khi tôi dùng "Sách Giấc Mơ" để chơi Lucid Dream, cô ấy có nói "dạo này hay gặp ác mộng" gì đó.
Nếu đó là "lời nguyền" thì không thể bỏ qua được rồi.
"Tuy nhiên... nghe chuyện của Kagura-san xong tớ nghĩ đơn giản là muốn tránh xa Giấc Mơ Khỉ thì rời khỏi sân khấu tàu điện là được rồi nhảy xuống... nhưng không biết phán đoán này có đúng không nữa."
Đại chiến giấc mơ, cái giọng thông báo quái gở đó nói thế, nhưng tôi vẫn thấy không thỏa đáng.
Điển hình nhất là việc hiện tại chúng tôi đang bị thương không ít thì nhiều.
Vốn dĩ nếu là trong mơ, là "Lucid Dream" chúng tôi hay chơi hằng đêm thì sẽ hoàn toàn không bị thương, hoặc coi "đó là diễn xuất" và nhập vai trong mơ.
Nhưng vết thương này lại đau... Là do chưa coi nó là "chuyện thường" sao?
Vốn dĩ giấc mơ này không phải "Lucid Dream" do tôi chuẩn bị, mà là "Ác mộng" do kẻ địch chuẩn bị.
"Cảm giác như chúng ta đang phơi mình ra, còn đối phương thì ẩn nấp quan sát, điều khiển 'giấc mơ' từ xa và cười nhạo... Cảm giác thế đấy."
"Cái đó... tớ hiểu. Kẻ thích làm trò này chắc chắn tính cách tồi tệ lắm."
Amane gật đầu đồng tình với lời lẩm bẩm của tôi.
Trong tàu điện, đòn tấn công của kẻ địch không bao giờ dứt, phá hủy xong lại hồi phục ngay lập tức và tấn công tiếp.
Giống hệt như việc chúng tôi triệu hồi vũ khí vô hạn và xả súng vậy...
Tức là nếu đoàn tàu đó là "vũ khí", thì dù có phá hoại ở đó bao nhiêu cũng không gây sát thương cho "bản thể".
... Vốn dĩ cách nguyền rủa, mọi việc hắn làm đều hèn hạ và âm hiểm.
Giấu mặt gieo rắc ác mộng trong mơ, ngoài đời thực thì khiến nạn nhân quên đi để đảm bảo an toàn cho bản thân rồi kích động nỗi sợ hãi.
Đến lúc chiến đấu thì không dám lộ diện, nói là "Đại chiến giấc mơ" như thể "tao đứng cùng sân khấu với mày rồi đấy", một tên ái kỷ hoang tưởng...
Càng nghĩ càng bực... nhưng đột nhiên Amane cúi mặt lẩm bẩm.
"... Xin lỗi Yumeji-kun. Lại tại tớ... mà cậu gặp nguy hiểm."
"............ Hửm?"
"Vốn là lời nguyền nhắm vào tớ... Tớ lúc nào cũng gây phiền phức cho cậu... Khó khăn lắm mới thân thiết lại như xưa..."
"............"
"Nếu biết thành ra thế này............ Ui da!?"
Tôi chặt một phát vào đầu Amane đang chìm dần vào tiêu cực.
Không cho nói nữa đâu... Tôi nhìn Amane với vẻ mặt hờn dỗi.
"Yumeji-kun?"
"Đừng bảo là định nói cứ xa cách như cũ thì tốt hơn đấy nhé? Tớ đang ở đây, trong giấc mơ của Amane bằng ý chí của tớ đấy? Cái tương lai Amane bị ác mộng bắt chết... tớ xin kiếu nhé?"
"Ư... Nhưng mà... vì thế mà cậu gặp nguy hiểm..."
Giọng Amane càng trầm xuống... Mà, tôi cũng hiểu cảm giác đó.
Amane có tinh thần trách nhiệm cao hơn người khác. Chắc cô ấy nghĩ nếu phải hy sinh thì một mình mình là đủ.
Nhưng... nếu hiểu điều đó, thì cũng mong cô ấy hiểu cho cảm giác của tôi.
"Bạn thuở nhỏ quan trọng gặp chuyện lớn mà không được can dự... với tớ cái đó mới là chuyện lớn đấy..."
"Ơ!?"
Amane ngạc nhiên trước lời tôi nói... rồi lại cúi mặt xuống.
Có vẻ cô ấy đã hiểu... Bạn thuở nhỏ gặp khó khăn mà không dựa vào mình, cái đó tuyệt đối không chịu được đâu.
"Những lúc thế này, ít nhất hãy cho tớ ở bên cạnh chứ............ thật tình."
"............... Ừm............ Xin lỗi."
Thì thầm xong, Amane vẫn cúi mặt nhưng khẽ nắm lấy tay áo tôi đang bước đi.
............ Trong tình huống này mà tôi lại hơi rung động thì xin được giữ bí mật.
Sau đó chúng tôi đi bộ trong núi một lúc lâu với ý định tránh xa đường ray nhưng không có đích đến... Đột nhiên núi mở ra, trước mắt chúng tôi là... một nhà ga cũ kỹ.
Nói là nhà ga không người ở vùng quê... thì cũng không đến nỗi cũ nát lắm, nhưng cảm giác như 20-30 năm rồi chưa tu sửa gì.
"Chậc... Vừa định tránh xa tàu điện thì..."
"!? Nh... Nhà ga này... không lẽ!?"
Tôi chỉ ấn tượng là nó cũ kỹ, nhưng với Amane thì khác.
Amane sợ hãi nhìn lên, xác nhận tên nhà ga rồi mặt tái mét.
"G... Ga... Kisaragi..."
Tên nhà ga Amane thốt ra... tôi hoàn toàn không có ký ức gì về cái tên đó.
"Cậu biết à? Nhà ga này... có liên quan đến Giấc Mơ Khỉ không?"
"Không, là một truyền thuyết đô thị khác, nghe nói người lạc vào ga này sẽ mất tích."
Nghe Amane vừa lắc đầu vừa trả lời với khuôn mặt tái xanh, tôi cảm thấy có gì đó sai sai.
Câu chuyện khác? Chẳng phải Amane bị ám bởi thứ gì đó của "Giấc Mơ Khỉ" sao?
Chẳng lẽ là "thứ gì đó" cùng loại liên quan đến đường sắt trong truyền thuyết đô thị?
Cái gì thế này... cảm giác khó chịu không giải thích được.
"Dù sao thì, cái nhà ga khả nghi rõ rành rành thế này thì không nên vào đâu nhỉ."
"Đúng, đúng thế! Đâu phải phim kinh dị hạng bét đâu mà bảo 'Vào thử xem sao' rồi cố tình đi vào chỗ nguy hiểm, sai lầm quá thể!!"
Amane gật đầu lia lịa đồng tình với ý kiến thông thường của tôi.
Phim kinh dị, game kinh dị có quy tắc... Không tò mò đi vào chỗ khả nghi! Tránh được nguy hiểm cũng không được chủ quan!! Tuyệt đối không được lên trực thăng của công ty nào đó.
Thế nhưng dù chúng tôi đã đưa ra phán đoán thông thường như vậy, khoảnh khắc tiếp theo chúng tôi đã đứng bên trong nhà ga, hơn nữa là ngay trên sân ga.
"Chậc... Lại nữa à, cưỡng chế dịch chuyển..."
"Đã không định vào rồi mà..."
Đột nhiên bị chuyển đến sân ga không người tối tăm rợn người, chúng tôi cảnh giác tối đa, đứng tựa lưng vào nhau và chĩa súng.
"Nè... tiện thể thì truyền thuyết đô thị Ga Kisaragi là chuyện thế nào? Hay Ga Kisaragi rốt cuộc là nơi thế nào?"
Nghĩ rằng nếu đang mô phỏng truyền thuyết đô thị thì phải biết sơ lược về "Ga Kisaragi", tôi hỏi Amane, nhưng cô ấy nhăn mặt lắc đầu.
"Thực ra... trong truyện thì người đó nhắn tin hoặc nghe thông báo tên Ga Kisaragi xong là mất tích luôn... Không có chi tiết nhà ga thế nào hay sơ lược cụ thể đâu. Có người bảo là ga dị giới hay ga để đi sang thế giới bên kia... nhưng mà..."
"Tức là kết thúc kiểu 'Phần còn lại tùy bạn tưởng tượng' à... Thế thì càng giống game kinh dị không rõ luật chơi rồi."
Kin............
"Hử!?"
"C, cái gì!?"
Nhưng khi tôi vừa dứt lời, tiếng hú của loa phát thanh đột ngột vang lên trong nhà ga không người vốn đang chìm trong sự tĩnh lặng rợn người.
Tiếng loa, chỉ thế thôi cũng đủ là tin dữ với chúng tôi rồi...
"Hai vị khách đã vào ga... Chúng tôi đã đợi rất lâu rồi. Chúng tôi muốn tiếp đón nồng hậu hết mức có thể, sử dụng mọi thủ pháp để chào mừng..."
Giọng điệu công việc nghiêm túc vang lên... nhưng khác với nhân viên nhà ga chuyên nghiệp, có thể cảm nhận rõ kẻ bên kia loa đang cười cợt khi nói.
"Sắp tới~ Tàu sẽ vào đường ray số 4. Xin quý khách hãy cẩn thận với 'động vật chân khớp' khi xuống tàu~"
Kikikiki
Thông báo vừa dứt, trước mắt chúng tôi ở "Đường ray số 4", một đoàn tàu lao vào không báo trước và... dừng lại.
"A, Amane? Vừa nãy thông báo có nói gì đó xui xẻo không?"
"Kh, không... tớ... không tin..."
A... Nhắc mới nhớ Amane... ghét mấy con nhiều chân...
Chưa kịp nghĩ xong, cửa tàu mở ra... và hiện thực không mong muốn tràn ra ngoài.
Như nước cống được tháo nút, đen ngòm, dài ngoằng, to nhỏ đủ loại, bò có bay có, cảnh tượng không muốn mô tả trải ra trước mắt một cách kinh tởm.
"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!"
Dogagagagagagagagagagagagagagaga...............
Amane hoảng loạn xả súng máy.
Nhưng dù là súng máy cũng không thể chống lại biển côn trùng đang tràn ra ngập cả sân ga... thậm chí dù đồng loại bị đạn bắn bay, chúng vẫn không dừng lại mà cứ thế bò tới gần.
... Bắn nhiều quá, đạn không ăn thua.
"Amane bình tĩnh lại! Súng không được đâu đổi vũ khí đi!!"
"Đ đ đ đ đổi cái gì chứ!! Áááááá đừng có lại đâyyyyyy!!"
Tôi cũng ghét và thấy tởm, nhưng bên cạnh có người hoảng loạn thế này thì mình lại bình tĩnh hơn hẳn.
Ngày xưa nói đến diệt côn trùng thì phải là phun thuốc, hoặc không thì...
Gugoooooooooooooooooo............
Tôi dùng súng phun lửa trút ngọn lửa khổng lồ vào cảnh tượng kinh tởm trước mắt.
Lũ côn trùng gặp lửa lập tức bốc cháy, phát ra tiếng nổ "lép bép" khó chịu.
Thấy tôi dùng súng phun lửa, Amane lẩm bẩm "Ra là thế" rồi vừa rơm rớm nước mắt vừa trang bị nó để diệt côn trùng... Trong Lucid Dream thì hào hứng bắn zombie lắm mà.
Cùng Amane đang mếu máo diệt côn trùng một lúc, khi những kẻ phát ra tiếng sột soạt khó chịu và ngọ nguậy biến mất khỏi tầm mắt... thì biển côn trùng tràn ngập sân ga lúc nãy đã biến mất không dấu vết.
Kể cả xác côn trùng lẽ ra bị thiêu rụi cũng không còn, chỉ đơn thuần "trở lại" sân ga không người.
"Côn trùng là phải tiêu trùng aaaaaa!!"
Nhưng Amane vẫn trong trạng thái hoảng loạn tiếp tục phun lửa.
"Amane! Nè ổn rồi Amane! Đàn côn trùng biến mất rồi!!"
Tôi lắc mạnh Amane vẫn chưa chịu dừng phun lửa để cô ấy tỉnh lại.
"Uuuu thật không?"
"Thật mà thật mà!!"
Hơi sợ trước vẻ mặt trừng trừng đẫm nước mắt của Amane, nhưng xác nhận tình trạng sân ga đã trở lại trống trơn, cuối cùng cô ấy cũng dừng phun lửa.
"Uuuuuuu... Ghét côn trùng..."
"Cái đó thì đồng cảm..."
"Sắp tới, tàu sẽ vào đường ray số 3. Quý khách lên tàu vui lòng đứng sau vạch trắng. Trong tàu rất đông. Xin hãy cẩn thận với những người không có biểu cảm..."
Nhưng không có thời gian nghỉ ngơi, giọng thông báo xui xẻo lại vang lên.
"Những người không có biểu cảm là sao? Lại dự báo cái gì khó chịu nữa..."
"Hức... Hừ! So với lúc nãy thì cái gì đến cũng đỡ hơn!!"
Nói rồi Amane nạp đạn cho súng phóng lựu cái "Cạch" một cách thành thục... mắt vẫn rơm rớm nhưng ánh nhìn đã sắc lạnh.
Kikikikikiki............
Lại một đoàn tàu đột ngột lao vào sân ga và dừng ở đường ray số 3 đối diện lúc nãy.
Và khi chúng tôi chĩa súng vào, cửa mở ra và bước ra là... cái gọi là giờ cao điểm.
Dodododododo..............
"Oái!?"
"Hí!?"
Dòng người mặc vest công sở chảy về một hướng nhất định.
Cảnh tượng đó vốn đã rợn người, nhưng đám đông đó tất cả đều là... ma-nơ-canh.
Không biết dòng người ma-nơ-canh đó có ý định tấn công hay không... nhưng sự kỳ dị đó khiến chúng tôi ngẩn người và phản ứng chậm một nhịp dù đang ở tư thế tấn công.
"A!? Y, Yumeji-kun!?"
"Ch... Nguy rồi!!"
Trong khoảnh khắc đó, tôi và Amane bị dòng người hất văng và chia cắt.
Và dòng người giờ cao điểm lập tức chắn giữa tôi và Amane, dù ở cùng một sân ga nhưng thoáng chốc đã không thấy bóng dáng nhau.
"Amane!! Chết tiệt, tránh ra lũ búp bê!!"
Tôi vội vung "Búa tạ" trên tay đánh bay dòng ma-nơ-canh ngáng đường.
Nhưng khi khoảng trống mở ra, bóng dáng Amane đã không còn ở đó.
"Ch... Bị cuốn đi rồi sao!?"
Ngay khi tôi bực bội thốt lên, đám ma-nơ-canh đang chảy về một hướng bỗng dừng khựng lại... Sân ga chìm vào tĩnh lặng trong nháy mắt.
"C... Cái gì vậy..."
Ồn ào cũng ghét, nhưng tĩnh lặng đột ngột cũng ghét.
Khi tôi đang căng thẳng trước sự tĩnh lặng bất ngờ, tất cả đầu của đám ma-nơ-canh xoay ngoắt lại, nhìn tôi.
"Cái này... không phải Amane cũng thấy ghét đấy... Sợ vãi..."
Hửm? Không phải Amane? ... Nhắc mới nhớ Amane từ xưa đã sợ ma-nơ-canh.
Nghe bảo nguyên nhân là do hồi bé xem bộ phim có "thứ giống ma-nơ-canh tấn công".
... Gì thế này? Có gì đó lấn cấn... Như thể tôi đang bỏ sót điều gì quan trọng...
Nhưng đối phương không cho tôi thời gian, dù không biểu cảm, dù là ma-nơ-canh nhưng chúng lao vào tôi với sát ý rõ ràng.
Tràn đầy sức sống, mang hình dáng con người nhưng chuyển động kỳ quái phi nhân tính, đám ma-nơ-canh mặc vest đông nghịt tấn công, xét về độ khó chịu thì không thua gì côn trùng!
"Chết tiệt!! Muộn làm rồi đấy, đến công ty đi lũ làm công ăn lương!!"
Gagagagagagagagagagagaga............
Tôi tạm thời cầm "Súng máy" bóp cò vào đám ma-nơ-canh đang lao tới.
Nhưng đám ma-nơ-canh trúng đạn dù có ngửa ra sau nhưng không dừng bước, cứ thế nứt toác mà lao tới.
"Vậy thì, cái này thế nào!!"
Tôi nhanh chóng bỏ súng máy, tưởng tượng ra khẩu Gatling chú trọng uy lực và cầm bằng hai tay.
Bararararararararararararara...............
Vũ khí hạng nặng với tốc độ bắn hàng trăm viên mỗi giây nghiền nát đám ma-nơ-canh đang lao tới thành bột.
"Ora ora lũ búp bê! Nếu không muốn nát vụn thì..."
Nhưng lúc này tôi đã sơ suất với đám ma-nơ-canh đang nát vụn phía trước.
Hiện tại tôi đang ở trên sân ga, dù vung vẩy vũ khí hạng nặng và nghĩ mình đã để ý tứ phía... nhưng khi nhận ra sân ga có "phía dưới", chân tôi đã bị bàn tay ma-nơ-canh vươn ra từ dưới gầm sân ga nắm lấy.
"Guge!?"
Khoảnh khắc tiếp theo, tôi bị kéo xuống đường ray và đập lưng xuống đất.
Là mơ mà đau điếng... nhưng không có thời gian kêu đau.
"Ugu............ Chết tiệt..."
Mặc kệ cái lưng đau và hơi thở dốc, tôi đứng dậy, lại chĩa súng Gatling xả đạn.
Nhưng cũng giống lúc nãy, đám ma-nơ-canh trước mặt nát vụn ngay lập tức, nhưng đám ma-nơ-canh nhảy xuống đường ray cứ lớp sau nối tiếp lớp trước không dứt.
Thêm vào đó... khác với phim hay game zombie, phá đầu cũng không dừng lại, bắn bay nửa thân dưới thì nó hợp thể với nửa thân trên của đứa bên cạnh rồi sống lại... làm mấy trò quái đản...
"Kh, không có hồi kết............ Guga!?"
Cuối cùng nắm đấm của đám ma-nơ-canh vượt qua màn đạn nhờ số lượng áp đảo đấm trúng mặt tôi, tôi bị hất văng ra sau.
Ma-nơ-canh bằng gỗ thì cũng khác gì bị gậy bóng chày phang đâu! Không phải mơ thì chết chắc rồi.
"Kh...ốn..., dùng giấc mơ để gài bẫy mà thế này không phải thô bạo quá sao?"
Tôi bị đập mặt xuống đất, cay cú lẩm bẩm, có vẻ "hắn" nhìn thấy tôi bị đánh tơi tả nên giọng nói vang lên từ loa phát thanh.
"Ga... Zaza... Thành thật xin lỗi. Vì quý khách là vị khách ngoài dự tính nên chúng tôi xin phép xử lý khác với thông thường... Mong quý khách thông cảm..."
Cười kìa... Vẫn giữ giọng điệu công việc nhưng đang cố nhịn cười kìa...
............ Nhưng mà xử lý khách mời? Vừa nãy "hắn" đúng là đã nói thế.
Nghĩ vậy thì lạ thật... Từ lúc bị ma-nơ-canh chia cắt với Amane, cảm giác đòn tấn công trở nên thô bạo hơn... như thể muốn loại bỏ tôi càng sớm càng tốt...
Chỉ nói chuyện vài câu nhưng "hắn" là kẻ ngoại đạo không cần bàn cãi... Một kẻ dùng "Giấc Mơ Khỉ" để kích động nỗi sợ hãi từ từ suốt mấy tuần, lẽ ra cũng phải dồn ép tôi như thế chứ...
"............ Tao là khách mời, tức là mục tiêu chính vẫn là Amane đúng không?"
"Đương nhiên rồi. Khách hàng ban đầu của chúng tôi chỉ có một mình tiểu thư Amane. Người duy nhất chúng tôi cần cho nếm trải nỗi sợ hãi tột cùng trong giấc mơ này là cô ấy..."
"............ Tức là, nói ngược lại thì người duy nhất có thể mang lại nỗi sợ hãi lớn nhất, sự tuyệt vọng lớn nhất trong giấc mơ này cho mày là Amane sao?"
"........................"
Trước câu hỏi của tôi, cái loa vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng im bặt... Có vẻ suy đoán của tôi là đúng.
"Thứ gì đó" bên kia cái loa này là một tên tâm thần hèn hạ và đê tiện hơn tôi tưởng tượng nhiều, điều đó giờ đã rõ ràng.
"Tao đã thấy lạ rồi. Ban đầu tao nghĩ là thứ gì đó kiểu truyền thuyết đô thị nổi tiếng 'Giấc Mơ Khỉ', nhưng chẳng hiểu sao cái tiếp theo lại là truyền thuyết đô thị khác mà tao không biết 'Ga Kisaragi'. Vào ga thì xuất hiện 'Đàn côn trùng', 'Ma-nơ-canh vô cảm'... Tiếp theo là gì? Định cho ốc sên khổng lồ xuất hiện à?"
"........................"
Cái loa im lặng trước lời tôi nói... Chắc là trúng tim đen rồi.
"Tất cả đều là những thứ Amane sợ... Tức là............ đây không phải là ác mộng của mày, mà rốt cuộc là 'trong giấc mơ của Amane' đúng không!?"
Vốn dĩ tôi lặn vào "giấc mơ của Amane" theo chỉ dẫn của người phụ nữ trong điện thoại.
Hơn nữa nếu xét theo phạm vi "Giấc Mơ Khỉ" với danh nghĩa truyền thuyết đô thị, thì lẽ ra không được rời bỏ bối cảnh đoàn tàu đang chạy mà phải dồn ép bằng "Giấc Mơ Khỉ" mới đúng, nhưng tên này lại thản nhiên vứt bỏ thiết lập ban đầu với mục đích kích động "nỗi sợ của Amane".
Tức là dù là ác mộng thì đây vẫn là "giấc mơ của Amane", tên khốn bám theo đang cười nhạo Amane không nhận ra là mơ và làm mưa làm gió.
Giống như nấp sau mạng internet không lộ mặt, buông lời phỉ báng và cười hô hố vậy...
"K... Kukuku... Kuhyahyahyahya! Hiểu rõ gớm nhỉ Yumeji-kun? Đám ma-nơ-canh suýt giết mày nãy giờ ấy~, chính là ác mộng do cô bạn thuở nhỏ yêu dấu tạo ra đấy~. Tao chỉ điều khiển nó chút xíu thôi, như chơi game ấy mà~"
Tôi vừa dứt lời, từ loa phát thanh vang lên giọng nói khiến người ta buồn nôn, có thể tưởng tượng ra điệu cười nhếch mép thích thú trước sự bất hạnh của người khác, không còn là giọng điệu công việc nghiêm túc nữa.
Tạm thời, tôi quyết định nếu gặp tên này trước mặt thì nhất định sẽ đấm hắn.
Và, qua cuộc đối thoại vừa rồi tôi đã hiểu ra một điều.
"Mơ rốt cuộc chỉ là mơ", lời người phụ nữ trong điện thoại dạy, nhưng nếu hắn đang lợi dụng giấc mơ của Amane... thì giải pháp hoàn toàn giống với Lucid Dream: "Nhận ra".
"Tóm lại nếu bản thân Amane nhận ra đây là 'trong giấc mơ của mình', thì mày - kẻ tự tiện xâm nhập và lợi dụng giấc mơ - sẽ không thể thao túng giấc mơ nữa... đúng không!?"
Tôi hét lên, sau một thoáng im lặng, tiếng vỗ tay vang lên từ loa.
"Ồ~ Chính xác chính xác! Quả không hổ danh là kẻ đeo bám bạn thuở nhỏ dai dẳng dù xa cách bao năm ha~ Đáng khen đáng khen!"
Cách nói chuyện chọc tức người ta từng chút một...
"Nhưng, mà, nhé~ Cô bé Amane mà mày muốn chỉ cho câu trả lời quan trọng đó giờ đang ở đâu ta~?"
"............ Chậc."
Đúng, đó là vấn đề lớn nhất. Dù biết giải pháp nhưng chúng tôi hiện đang bị chia cắt.
"Hắn" tỏ ra thong dong dù bị tôi phát hiện cũng là vì lý do đó.
Trước khi bị lộ, chỉ cần xử lý tôi là xong...
Lạch cạch lạch cạch... Đám ma-nơ-canh lẽ ra đã bị phá hủy tơi bời, quân số không hề giảm sút, bắt đầu bao vây tôi một cách trật tự.
"Thực ra tao đã cảnh giác với mày đấy~. Là con người mà lại điều khiển được giấc mơ không ít thì nhiều, chặn tao xâm nhập giấc mơ một thời gian, lại còn là kẻ phá đám lần thứ 3 đáng nhớ để hoàn thành Tam Trọng Chú Sát. Biết đâu đấy, mày lại nhìn thấu chân tướng của ác mộng..."
"... Kh!?"
Và đám ma-nơ-canh lần này cầm vũ khí như ống sắt, dao...
Tôi cứ tưởng đòn tấn công trở nên thô bạo ngay khi bị chia cắt với Amane, nhưng hóa ra không phải... Tôi là vật cản để hắn mang lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cho Amane nhằm thiết lập "ác mộng lần thứ 3".
Nên hắn chỉ muốn xử lý nhanh gọn thôi.
"Từ đầu đến cuối định mượn oai hùm trong ác mộng của người khác à? Mày đúng là con 'Mộng Ma' hèn hạ và nhỏ nhen đến cùng cực đấy..."
Tôi cố gượng dậy cơ thể loạng choạng, chĩa nòng súng Gatling.
Nhưng đã bị bao vây như bức tường bởi lượng lớn ma-nơ-canh... Từ đây dù có xả đạn cũng không cảm thấy có thể tiêu diệt hay thoát thân được.
"Hyahahaha! Mày của hiện tại là trạng thái linh hồn trần trụi. Bị tao, à không bị 'ác mộng của Amane' giết ở đây~ tức là linh hồn mày chết thật đấy!!"
"!? ............ Vậy sao."
"Tốt quá ha~ Tao rộng lượng lắm nên~ sẽ tiễn cô bạn thuở nhỏ yêu dấu theo sau ngay. Lần này thì được bên nhau mãi mãi nhé~!!"
"Đ, đồ rác rưởi..."
"Nào lên đi! Cho kẻ phá đám niềm vui của tao nếm mùi đau khổ vĩnh hằng đi!!"
Cùng với hiệu lệnh ngu ngốc đó, tập đoàn ma-nơ-canh đồng loạt lao vào tôi.
Trước sau trái phải... không phải bức tường mà là như tuyết lở...
"Chỉ còn cách tự sát hoành tráng giữa lòng địch thôi sao?"
Tôi tạo ra lượng lớn "Thuốc nổ C4" trên tay... quyết tâm...
"Không giống cậu chút nào. Lại bị con tép riu này chơi đùa..."
"... Ơ?"
Lúc đó, từ "Sách Giấc Mơ" mà tôi chẳng hiểu sao vẫn giữ khư khư trong giấc mơ lần này phát ra tiếng nói.
"C, cái gì!?"
Khoảnh khắc tiếp theo, cuốn sách bay ra từ trong ngực tôi, mở ra giữa hư không, ánh sáng mãnh liệt phát ra, rồi một nhát chém ánh sáng quét ngang qua đám ma-nơ-canh đang che kín tầm mắt.
Và... đám ma-nơ-canh bị cắt làm đôi trên dưới, bất kể hư hại thế nào vẫn lao tới, giờ đổ rạp xuống... biến thành bụi đen và tan biến vào hư không.
"Hả!? Chuyện quái gì vừa xảy ra!?"
Có vẻ đây là tình huống ngoài dự tính cả với "Hắn", giọng nói bối rối vang lên từ loa.
Chẳng mấy chốc... ánh sáng hiện ra tụ lại thành hình người.
Hoàn toàn không thấy rõ biểu cảm nhưng có mái tóc dài và dáng người phụ nữ, tay cầm một thanh kiếm, trực giác mách bảo tôi biết đó là ai.
"Cô... chẳng lẽ là người đã báo tin Amane gặp nguy hiểm..."
Tôi nói với hình nhân ánh sáng, dù không thấy biểu cảm nhưng tôi biết cô ấy đang làm mặt ngán ngẩm.
"Làm cái gì thế hả. Mấy con quái vật tép riu này đâu phải đối thủ của Vô Song Dũng Giả..."
"V, Vô Song Dũng Giả?"
Thở dài, gõ gõ thanh kiếm lên vai, cô ấy không hề tỏ ra lo lắng cho sự thảm hại của tôi mà có vẻ thực sự ngán ngẩm.
"Kẻ nào dám đột nhiên xuất hiện làm càn!! Ăn cái này đi!!"
Có vẻ hoảng hốt lắm, hắn lại xua đám ma-nơ-canh vũ trang tấn công người phụ nữ ánh sáng.
Nhưng cô ấy hoàn toàn không hoảng loạn, bình tĩnh đâm liên tiếp vô số nhát như đấu kiếm, chỉ thế thôi đám ma-nơ-canh lỗ chỗ lại đồng loạt tan biến vào hư không.
Đám búp bê dù vỡ nát hay mất tay chân vẫn tấn công, vậy mà chỉ thế thôi...
"V, Vô lý!? Sao có thể làm trò tiêu diệt ác mộng trong mơ... Con người làm sao làm được..."
"G, ghê thật... Đám ma-nơ-canh tấn công mãi không chết mà chỉ một đòn..."
Tôi ngạc nhiên lẩm bẩm, cô ấy bước lại gần tôi... và.
Cốp!! Chẳng hiểu sao tôi bị cán kiếm cốc vào đầu.
"Ui da!? Làm cái gì thế!?"
"Ai bảo cậu chiến đấu cùng đẳng cấp với kẻ địch hả, cái đồ ngốc này!!"
"Hả? Hả? Nghĩa là sao??"
Tôi hoàn toàn không hiểu tại sao bị mắng?
Nhưng cô ấy chỉ vào khẩu Gatling và thuốc nổ C4 trên tay tôi và nói.
"Mấy thứ vũ khí đó không phải là vũ khí Mộng Tưởng của cậu. Là mượn ý tưởng từ phim ảnh đúng không? 'Vũ khí Mộng Tưởng của người khác'. Đối phương mượn ác mộng của Amane, cậu cũng chiến đấu bằng vũ khí Mộng Tưởng đi mượn, thì đương nhiên bên không lộ diện bản thể sẽ có lợi rồi."
Vũ khí Mộng Tưởng của người khác, nói thế thì đúng là cả tôi và Amane đều dùng vũ khí xuất hiện trong phim hay game - phần mở rộng của Lucid Dream chúng tôi hay chơi, nhưng đó là câu chuyện người khác tạo ra, mộng tưởng của người khác.
"Nhưng, nói thế chứ tự nhiên bảo chiến đấu bằng vũ khí Mộng Tưởng của mình thì cũng không tưởng tượng ra..."
Không ra, đang định nói thế thì cô ấy ngắt lời.
"Có được cuốn sách này khoảng hai tuần rồi nhỉ?"
"Hả... ừ, khoảng đó..."
"Vậy thì, trong những giấc mơ đã thấy từ đó đến giờ, có giấc mơ nào cậu chim chuột với cô bé kia nhất không?"
"!!!!!! ??????"
Khoảnh khắc đó, sự nghiêm túc trong tôi bốc hơi sạch.
Tại sao!? Tại sao cô ấy lại nói điều đó với sự chắc chắn như vậy!?
Đúng là, đúng là cái đó chắc chắn là "Mộng Tưởng của tôi", rõ ràng nhất cấp độ tối đa, nhưng mà!?
"Đó là câu trả lời... 'Mộng Táng Dũng Giả', Amachi Yumeji!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
